Chị Hai ( Nguyên Hương)

Tôi sinh ra sau chị Hà một năm, vậy là hứng chịu đủ thiệt thòi. Chị được may quần áo mới. Còn tôi phải mặc lại áo quần của chị. Sách học cũng là sách của chị năm trước. May là giầy dép nhanh bị đứt chứ không tôi cũng không được mang giày dép mới.

Ba má nói nhà nghèo phải tập tính tiết kiệm, nhà có giàu cũng nên tập tính tiết kiệm từ nhỏ. Tôi không muốn quen thói quen này, lại càng không thể xem đây là thói quen tốt. Nhất là dịp Tết chị Hà được má đưa đi chợ sắm quần áo, còn tôi luôn là “Chà, cái áo của Hà năm ngoái, mặc có ba ngày rồi cất giờ còn mới tinh, Thủy mặc vừa y”. Ba thêm “Dáng Thủy mặc áo này đẹp hơn cả Hà”.

Cứ vậy mà tôi hay tìm cách gây sự với chị Hà. Ăn cơm xong, việc của tôi là quét nhà, chị Hà rửa chén. Tôi cố ý bày ra thật nhiều chén.

–   Nhà có bốn người, dọn làm gì đến sáu bảy chén hả Thủy?

–   Đó là chén em đựng chanh để vắt nước rau, đây là chén nước mắm em ăn riêng, chén kia có ớt em ăn không được.

–   Sao hôm nọ thấy ăn ổi chấm muối ớt?

Tôi ú ớ… Rồi tôi làm mặt muốn khóc “Người ta không ăn cay được mà cũng bắt bẻ”. Từ cái xe lăn của mình, ba ho một tiếng. Cả hai im lặng.

Ngồi học chung bàn, tôi bày sách vở thật nhiều, lấn sang phần bàn của chị Hà. Có khi chị không nói gì, rồi có khi chị cũng lấy sách vở ra bày lên trên sách vở của tôi, vẻ như vô tình. Thấy chị cắn bút suy nghĩ bài toán, tôi phồng môi phồng má lấy vở sử vở địa đọc ra rả.

–   Học thầm đi Thủy?

–   Em phải đọc lớn mới thuộc bài được.

–   Nhưng mày làm tao phân tâm.

–   Người ta học mà cũng bắt bẻ – Tôi sụt sịt.

Ba dừng tay đánh máy, cau mày nhìn tới. Má thở ra:

–   Hai chị em đứa tuổi mặt trăng đứa tuổi mặt trời.

Hôm sau thấy tôi làm toán, chị Hà cũng lấy vở sinh vật ra học như tụng kinh.

–   Sao chị không học thầm?

–   Học thầm lâu thuộc lắm.

–   Sao mấy hôm chị học thầm được?

Ba quát lên:

–   Đứa nào cần viết bài thì ngồi ở bàn, đứa nào học bài thì đi vào phòng đóng cửa lại mà la hét tùy ý.

Chị Hà ôm sách vở đứng lên, nước mắt rơm rớm.

Tối ngủ, chị Hà quay mặt ra ngoài, tôi quay vào tường. Chợt cửa sổ quên cài chốt bị gió thổi bật ra kêu cót két, hai đứa quay lại ôm nhau chặt cứng.

Chị Hà lên cấp ba, trường xa nhà hai cây số. Ba má mua cho chị một chiếc xe đạp. Tôi cười – Lần này thì chị cũng phải sử dụng đồ cũ của người khác – Xe đạp cũ mua lại của người hàng xóm. Ba má chỉ đủ tiền trả trước một nửa, nửa còn lại chị Hà phải phụ má may hàng gia công để trả dần. Vậy là tối tối chỉ còn mình tôi trước tivi.

Ban đầu chị Hà tập đơm nút làm khuy, tôi cứ nghe chị xuýt xoa ngậm ngón tay trỏ vào miệng. Rồi má dạy chị ráp áo quần bảo hộ, tiếng đạp máy cọc cạch chìm trong giấc tôi ngủ lơ mơ…

Mọi hôm có hai chị em cùng coi ti vi, cùng vỗ tay la ó, cùng trầm trồ tán thưởng, hoặc có bất đồng ý kiến cũng có người để cãi cọ! Tôi thức khuya đến mấy cũng được, thường là má phải nhắc đi ngủ để sáng mai khỏi trễ học. Giờ một mình, cái tivi bỗng đơn điệu làm ssao.

–   Dạo này Thủy hay ngủ gục trước tivi vậy? – Má hỏi.

–   Cái ti vi đen trắng nhà mình dạo này mờ mờ ảo ảo lắm rồi mà – Chị Hà trả lời thay tôi – Buồn ngủ là đúng thôi.

Ba tắc lưỡi, bàn tay đang gõ trên phím chữ ngừng lại, rồi ba nhìn xuống đôi chân bất lực trên xe lăn.

–   Chị em mày đòi mua ti vi màu phải không?

Quả là có lúc tôi và chị Hà ước trúng số để mua ti vi màu.

Đến một ngày, chị Hà đứng lên vươn vai:

–   Hoàn thành nhiệm vụ rồi – Chị xòe tay đếm – Bốn mươi sáu cái áo và mười hai cái quần, đủ tiền trả nợ rồi Thủy ơi.

Chị nhảy cò cò quanh nhà một cách vui vẻ, tựa như cái máy may đã giam giữ chị suốt bấy lâu. Tôi cũng vui, dạo này chị bận may tôi phải rửa chén bát, nhưng tôi vui không phải chỉ vì vậy.

–   Chị Hà nè, tối nay ti vi chiếu lại trận chung kết đã phát hôm chủ nhật tuần trước.

–   Vậy hả? Mấy giờ? – Chị vẫn tiếp tục nhảy lò cò, bước nhảy nhộn nhịp hơn. Chị là cổ động viên cuồng nhiệt nhất của… tất cả các đội. Chị nói thể thao là vô tư, cứ đội nào đá hay là vỗ tay.

Tôi không vậy, mỗi khi hai đội xuất hiện, ngay lập tức tôi chọn hoặc đội áo xanh, hoặc đội áo đỏ và cầu mong đội mình chọn thắng trận, đừng hòng tôi vỗ tay cho đội kia. Vì điều này mà mỗi khi ti vi có đá banh, tôi hay hục hặc với chị Hà.

Đá banh mà biết trước thì không hứng thú mấy nhưng sao hôm nay tôi vẫn ngồi chăm chú. Vai chị Hà sát vào vai tôi như thường lệ và khi chị vỗ tay, vai tôi cũng bị lắc theo. Trước kia tôi hay nổi cáu, nhưng hôm nay thì không. Và khi trái banh bay tung lưới đội tôi ủng hộ, chị Hà nhảy lên “Đẹp quá!”, tôi ngần ngừ một giây rồi cũng reo to “Tuyệt vời!”

Mai là chủ nhật. Tôi trải chiếu, lấy hai cái gối, định bụng tối nay hai chị em coi đến hết chương trình mới thôi. Nhưng sau trận đấu, chị Hà đứng lên:

–   Chị may đây.

–   Chị đủ tiền trả người ta rồi mà?

–   Phụ má cho vui. Ngồi may một mình buồn ngủ lắm. Chị làm rồi nên chị biết.

–   Sao con không coi ti vi với em? – Tôi nghe má hỏi nhỏ.

–   Dạ… tự nhiên con hết thích tivi rồi. Má để con may cho.

–   Hôm nay hết hàng rồi. Đây là cái cuối cùng.

–   Vậy để con đơm nút. Chỉ màu xanh phải không má?

Tôi nhìn lưng chị thật thẳng cạnh lưng má lom khom, đuôi tóc chị đen nhánh cạnh búi tóc má lốm đốm trắng. Rồi tôi cuốn chiếu, tắt phụt ti vi.

–   Chị Hà bày em đơm nút với.

Má cười. Chị Hà cười. Ba ngừng tay gõ, nhìn tôi qua cặp kính trắng “Chê ti vi trắng đen thật hả?”

Tôi lắc đầu:

–   Không phải, ba ơi!

Đơm được vài hột nút, tôi hiểu sao ngày đầu tập làm chị Hà hay kêu xuýt xoa rồi ngậm ngón trỏ vào miệng.

Sự hăng hái của tôi chỉ đến được làm khuy đơm nút rồi dừng lại. Còn chị Hà ngày càng may đẹp hơn, nhanh hơn và một hôm chị tuyên bố:

–   May hàng gia công chán lắm. Ráp hết cái này đến cái kia, trăm cái giống nhau như một, tưởng như may cho rô-bốt mặc.

Chị lấy cái áo cũ của hai chị em (không thể gọi là áo cũ của tôi được), cắt cắt, pha màu, may may… Ba nhìn những mảnh vải màu mè mỉm cười “Chị em mày qua tuổi chơi búp bê rồi mà”. Má khen “Hà khéo tay quá.”

Những xấp vải rẻ tiền được mua về cùng với quyển tự học cắt may, sản phẩm đầu tiên là cái áo cổ lá sen dành cho tôi. Đây là cái áo đầu tiên tôi được đo theo ni người và vải mới đàng hoàng, tôi hồi hộp đợi. May được thân áo và một cái tay, chị Hà phải ngừng để ôn tập kiểm tra môn toán. Rồi chị bị cảm hai ngày. Rồi má may hàng gia công gấp nên máy không rảnh. Tôi chờ đúng một tháng mới nghe chị Hà reo lên “Xong rồi, Thủy ơi”.

Cổ áo giống một lá gì đó vừa giống lá sung, vừa giống lá sả, và cũng có thể là cái sừng thì phải, tôi không thể nào bẻ được hai lá cổ nằm êm hai bên vai. Còn tay áo thì có thể phất một cái mà hô “Quân sĩ đâu!” như kiểu vua chúa trên sân khấu. Thảo nào tôi nghe chị trả lời má “May rộng rộng để có gì còn sửa được chớ lỡ chật thì…” Tôi trong cái áo đứng trước gương như hình nộm. Chị Hà còn cười “Đây mới là may nháp thôi mà”. Tôi lườm lườm “Sao không nháp cho ai mà nhè em nháp?”

Mùa hè, má cho chị Hà đi học may ở một tiệm có tiếng. Bạn bè tôi đứa nào cũng được đi học một cái gì đó, hoặc anh văn vi tính, hoặc học nhạc hay hội họa… Tôi xin má học làm bánh, má lắc đầu. Tôi rơm rớm nước mắt “Sao chị Hà học may thì được?” Má không nói gì. Biết tị nạnh là xấu, nhưng như vậy làm sao tôi không tị nạnh?

Rồi tôi cũng được mặc áo mới khi vào lớp mười – Áo dài – Chị Hà may. Chị học có thầy dạy đàng hoàng nên lần này không nháp nhiếc gì cả, mặc thử cái áo tôi thấy tôi trong gương lạ hẳn. Muốn ôm chị Hà một cái nhưng thấy kỳ kỳ nên thôi. Đôi mắt thoáng quầng thâm của chị trong gương nhìn tôi cười cười “Thức đêm may áo dài cho bạn bè, kiếm tiền sơn lại cái xe đạp hai đứa mình đi chung”.

Khi chị Hà chở tôi, khi tôi chở chị Hà, khi cả hai túm áo dài lại đạp đôi. Bạn bè lớp chị Hà cũng như lớp tôi xì xào “Ít thấy hai chị em sàn tuổi nhau mà thân nhau như vậy”. Nghe nói, tôi thấy thích thích. Thật là thú vị khi vừa là chị em, vừa là bạn bè. Những gây gổ tị nạnh biến mất như chưa hề có. Để cho mọi người thấy chị em tôi thương nhau như thế nào, giờ ra chơi tôi hay qua lớp chị Hà, khi đưa chị trái ổi, khi là miếng chuối chiên… Lớp trưởng của chị la lớn khi nhìn thấy tôi từ xa “Chị Hà ơi, có ai cần gặp chị”. Cả lớp vỗ tay cười, tôi làm mặt lạnh như tiền, bĩu môi không nói năng. Nghe đâu có đến ba bốn tên con trai đòi làm em chị Hà, kiếm cớ mượn bài vở đến nhà hỏi thăm này nọ.

Xen lẫn trong tiếng máy may cọc cạch đêm đêm là tiếng ho của má. Có khi má gập người ho rũ rượi, tiếng máy dừng lại thật lâu. Tiếng ba thở dài thật sâu. Ngày càng ít người đưa tài liệu đơn từ đánh máy, họ nói đánh vi tính đẹp hơn, rõ ràng hơn.

Bác sĩ nói má phải nhập viện trong một chế độ chăm sóc cách ly cẩn thận. Ba lăn xe từ nhà trên xuống bếp, từ bếp quay lên trên… từng vòng bánh xe bất lực bồn chồn đau đớn.

Tiền chợ, tiền thuốc, tiền học… những món chi tiêu sừng sững hiện ra mỗi sáng thức dậy. Từng đêm học bài xong gắng thức may, từng ngày chủ nhật tranh thủ may… Ngày tiếp ngày… Chị Hà nghiễm nhiên thay chỗ của má. Sáng sáng chở chị đi học, tôi có cảm giác chị nhẹ đi rất nhiều. Và có những buổi chiếc xe nhẹ tênh vì chị Hà nghỉ ở nhà để may hàng giao cho kịp ngày.

Má xuất viện với những toa thuốc và lời dặn dò của bác sĩ “Nghỉ ngơi, bồi dưỡng chu đáo”. Chị Hà nói má thôi đừng nhận may hàng gia công, làm nhiều mà ít tiền.

Rồi lớp trưởng của chị Hà đến, không phải để mượn bài vở mà là sơn dùm một tấm bảng nhỏ treo trước cửa “Nhận may quần áo. Giá phải chăng”.

Người ra người vào vải mới vải màu, áo kiểu này kiểu nọ. “Thợ may ăn giẻ”, tôi được chị may cho những cái áo cổ màu này tay màu kia…

Ba nhìn chị Hà với đôi mắt buồn ray rứt.

Tôi chợt hiểu vì sao ba má cho chị Hà đi học may. Làm bộ chăm chú sách vở, tôi giấu khuôn mặt mình rưng rưng nước mắt. Cố học xong thật nhanh, tôi đến gần chị phụ việc vặt. Ba húng hắng ho và xoa đầu tôi “Cố nghe con, ít ra thì cũng được một đứa vào đại học”.

Ngày tôi về thành phố học đại học, chị Hà đưa tôi lên bến xe. Lâu lắm rồi hai chị em mới lại chở nhau, chị Hà thở phì phò “Bữa nay Thủy nặng quá ta”.

Xe qua cổng, ông bảo vệ già la lên “Gửi xe ở đây”, chị Hà phì cười  “Xe cũng theo đi luôn mà bác”.

Lơ xe cột cái xe đạp lên mui. Hai chị em tôi đứng dưới bến. Bến đầy người tiễn đưa, người ở lại mua thêm gói bánh nhét vào túi xách người đi, cha mẹ dúi thêm vào tay con ít tiền… Chị Hà ngần ngừ cho tay vào túi, tôi lắc đầu thật nhanh “Đừng mua gì nữa, em đủ rồi”.

Người lơ vỗ bồm bộp vào thùng xe “Mời quý khách…” Chị Hà đẩy vai tôi cùng cái túi xách lên xe. Người lơ nhìn chị “Sao không lên luôn, còn chần chừ gì nữa?” Chị lắc đầu. Mắt chợt hoe  đỏ. Tôi muốn nhảy xuống ôm choàng lấy chị, nhưng chiếc xe đã nổ máy, tôi quay nhìn ra cửa kính. Giữa những bàn tay vẫy vẫy, bàn tay chị Hà nhỏ xíu, cái mũ rộng vành trên đầu như một cây nấm.

        .

Nguyên Hương

13 phản hồi

  1. Chào chị Nguyên Hương!
    Lâu lắm rồi không ngờ lại gặp chị ở đây!
    tôi gặp chị năm 1995, hồi chị nhận giải, còn tôi thì…nghe nói về giải!
    Hà, đất hẹp rí, anh NĐL ( Bình Tú Ngọc) vừa nhắc chị đó, đã thấy đây rồi.
    Đọc truyện thấy thương chị Hai quá!
    Ái.

  2. bài cảm động quá:((!em rất thích bài này!cảm ơn cô đã mang đến cho BMH một câu chuyện thật sự đầy ý nghĩa như vậy

  3. Bài viết này cảm động quá, cô viết văn hay thiệt! 🙂
    Con mong cô sẽ gửi thật nhiều bài viết lên banmaihong’sblog để con có thể đọc thật nhiều bài do cô viết.Con rất thích những bài do cô viết,nó rất hay, nhiều ý nghĩa và rất cảm động,con cảm ơn cô rất nhiều……!!!!!!! 🙂 🙂 🙂 🙂

  4. @ Anh Ái ơi, rất cảm động vì được anh còn nhớ dù đã lâu lắm rồi.
    @ Cẩm Tú khen làm cô nở mũi to đùng nè. Bây giờ là 10 giờ 21, ngắm những nụ cười của Cẩm Tú thấy đêm thật tươi tắn. Cứ giữ mãi nụ cười yêu đời như vậy nhé.
    @ngocanh à, em viết cho cô lúc 5 giờ 18 phút, nghĩa là em đọc trước đó. Có phải em vừa nấu cơm vừa đọc không? Cô hỏi vậy là vì ngày xưa, khi bằng tuổi em bây giờ, cô rất hay vừa nấu cơm vừa đọc truyện. Và kết quả thường xảy ra là cơm bị nát vì tắt lửa, hoặc bị cháy vì lửa to quá 🙂

  5. Một câu chuyện thấu tim, hay như chuyện thật, rất tình người với những tấm gương sẵn lòng hy sinh bản thân mình vì tình yêu thương người khác.

    Cám ơn Nguyên Hương ! 🙂

  6. Một giọng văn đã từng chinh phục nhiều độc giả. Nay thêm hương sắc vào BMH. Xin chúc mùng và nồng nhiệt chào đón nhé.

  7. Có phải Nguyên Hương của “Quà muộn” không ạ?

  8. Ừ là tác giả của Quà Muộn đó Thảo à.
    Em đọc bài giới thiệu của cô ở đây:

    https://banmaihong.wordpress.com/2011/04/26/to-live-is-to-fight/

    Vừa rồi có một số bạn đọc hỏi cô : “Sao không thấy bài của tác giả Phương Thảo nữa? ”

    Em vui khỏe nhé.

    😛

  9. Cô viết văn rất hay! Em cũng rất yêu thích môn Văn và mong đọc được nhiều tác phẩm bổ ích. Trên BMH, cô đã viết rất nhiều bài truyện ngắn rất hay và giành được nhiều tình cảm khâm phục của độc giả. Em mong rằng cô sẽ viết nhiều truyện hay hơn cho BMH. Em cảm ơn cô rất nhiều!

  10. Nguyên Hương ơi ! Chi Hai của bạn là số 1 phải không bạn . Chúc bạn viết văn ngày càng hay cho độc giã BMH nhé .
    Hồng Phúc

  11. Em chào Cô,
    Trái đất tròn và nhiều nhân duyên quá :).

    Xin chào tác giả Nguyên Hương,
    Với mình, Nguyên Hương gắn với “Quà muộn”. Rất tiếc là sau đó mình không có dịp tìm đọc thêm, nhưng bây giờ thì không lo rồi.

    Phương Thảo.

  12. Em chào cô,
    Xin chào chị Phượng, Đàm Lan, Phương Thảo, Hoàng Hải Bình, anh Hồng Phúc, và tất cả bạn đọc của Ban Mai Hồng.
    Xin cám ơn mọi người đã có lòng quan tâm tới những truyện ngắn nho nhỏ của Nguyên Hương.
    Rất cảm động được gặp nhau trên Ban Mai Hồng, để gởi cho nhau một chút tâm tình và trò chuyện, chia sẻ.
    Đặc biệt xin cám ơn cô Huệ, người đã thầm lặng nối kết chúng ta với nhau.
    Chúc tất cả chúng ta cùng được vui.

  13. Chào Nguyên Hương,
    Sau Quà muộn, chị còn vài tập truyện khác của em trong tủ sách gia đình :-). Chị vẫn để ý tìm sách của em trên các giá sách, vẫn đọc và đoán biết tin tức của em :-). Nếu chị có sót quyển nào, thì biết ý mẹ, bé Thùy thỉnh thoảng lại mang về tặng chị sách mới của cô Nguyên Hương. Lâu rồi không thấy sách mới, chị thấy nhớ…
    Gặp lại Nguyên Hương trên BMH, chị rất vui :-). Vui nhất là độc giả BMH có thể thường xuyên thưởng thức những trang viết ấm áp tình thân và cũng đầy trăn trở, không chỉ của các nhân vật. Mỗi một truyện ngắn chị thích, ít nhiều đều khiến chị nặng lòng, đều khiến chị phải dừng lại… Có lẽ đó là một trong nhiều lý do khiến chị thích và chờ bài mới của Nguyên Hương?
    Chúc em và gia đình nhỏ của em vui nhiều :-).

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: