Nha Trang Mùa Thu

Thu rồi đấy. Biển Nha Trang thơ mộng hơn, dịu dàng hơn với những cơn gió thu nhẹ và nắng vàng óng ả. Biển chẳng bao giờ nổi sóng lớn. Những con sóng mềm mại cứ miệt mài xô bờ cát trắng tinh. Xa xa ngoài vịnh Nha Trang, những hòn đảo lớn nhỏ nằm xen kẽ. Biển Nha Trang nước xanh ngát. Nếu đủ sức khỏe và ưa mạo hiểm, bạn hãy thử một lần lặn biển xem sao! Bạn sẽ vô cùng thích thú và ngạc nhiên khi khám phá ra những rặng san hô phong phú, những loại sinh vật biển kỳ lạ. Hòn Mun, hòn Tằm, hòn Tre, hòn Chồng Vợ… sẽ đủ cho niềm yêu thích biển của bạn. Hít căng lồng ngực hương vị mặn của biển, thấy cuộc đời mới tuyệt làm sao. Mùa thu rồi nhưng Nha Trang vẫn ngập tràn sắc đỏ phượng vĩ, tím ngắt bằng lăng và vàng rực của một loài hoa có tên Hoàng Yến. Dường như thiên nhiên đã quá ưu đãi cho Nha Trang. Khí hậu, sự thanh bình và nguồn tài nguyên vô tận.

Hòn Tằm

Tôi đến Nha Trang trong một chiều thu phủ đầy nắng như thế. Cái nắng ở Nha Trang rực rỡ đó nhưng chẳng hề gay gắt. Nắng và gió cứ nhẹ nhàng mơn man trên má, trên tóc. Nắng trải dài trên bãi cát mênh mang. Bạn có thể thả hồn mình vào sóng, vào gió. Bạn có thể nằm dài trên cát, phơi mình dưới cái nắng thu Nha Trang quyến rũ.

Chợ Đầm

 

Đường Trần Phú

Rời những hòn đảo nên thơ, bạ n trở về với trung tâm thành phố. Bạn có thể ghé qua chợ Đầm sầm uất, dạo chùa Long Sơn tĩnh mịch, tháp Bà Pon agar uy nghiêm hay lang thang trong khuôn viên nhà thờ Núi rộng lớn. Bạn cũng có thể tìm kiếm cảm giác khác lạ khi thả bộ tới một khu phố nhỏ ven theo các con đường Hùng Vương, Trần Quang Khải…Người Nha Trang gọi đó là phố Tây, bởi ở đó có nhiều người nước ngoài sinh sống. Phố Tây ở đây tuy không náo nhiệt như phố Tây Phạm Ngũ Lão ở Sài Gòn nhưng lại mang những nét đặc trưng riêng, với nhiều màu sắc văn hóa, điều đó đã tạo nên một phố Tây rất Nha Trang. Phía cuối đường Trần Phú, con đường đẹp nhất Nha Trang, trên ngọn đồi Hoa Phượng, khu biệt thự Bảo Đại nằm khép mình lặng lẽ. Tên gọi thật của đồi hoa phượng là núi Chụt, nhưng vì ở đó có rất nhiều hoa phượng nên được gọi một cách dân gian như thế. Đứng từ đó nhìn xuống, bạn sẽ thấy sững sờ trước vẻ đẹp của biển cả. Biển xanh, cát trắng, những cánh buồm nhỏ xinh, tạo nên một bức tranh sơn thủy hữu tình.

 

Mảnh đất dễ mến sản sinh những con người dễ mến. Đến Nha Trang, bạn sẽ được tiếp đón chân thành bởi những tấm lòng hiếu khách.

Mùa thu về, phố biển Nha Trang càng trở nên đằm thắm. Bãi cát dài mịn màng ôm ấp từng con sóng. Đến một lần để rồi mộng mơ cùng nắng, cùng gió, cùng vẻ hiền hòa của biển cả và lòng người Nha Trang.

.

.

.

Nguyễn Thanh Mai

.

Advertisements

Cuộc đào tẩu của dân văn phòng

Bạn là dân văn phòng? Bạn buộc phải nhốt mình một ngày 10 tiếng trong cái hộp kính kín bưng? Bạn, đôi khi cảm thấy stress và muốn thoát ra khỏi đám công việc buồn tẻ, cứ lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác? Đã bao giờ bạn cảm thấy mình chợt thèm biển xanh cát trắng, thèm trời rộng sông dài… Đã bao giờ bạn muốn thoát khỏi thị thành, thế giới mà bạn đang sống và làm việc 24/24? Chắc chắn là có. Và thế là cuộc đào tẩu của dân văn phòng bắt đầu. Nhưng họ đào tẩu đi đâu được nhỉ?

Có hai nơi dễ nhận biết dân văn phòng nhất, đó là cái văn phòng nơi họ làm việc và…khu nghỉ mát. Mọi người thử nghĩ mà xem, những khu nghỉ mát này, trên núi hay dưới biển, những nhà nghỉ hay khách sạn, còn trông mong vào ai ngoài đám Tây ba lô và những đoàn khách cơ quan đổ bộ đến. Chính đám người thứ hai này mới là lực lượng tiêu dùng mạnh và là nguồn cảm hứng của cư dân thị trấn nghỉ mát. Thực phẩm, đồ lưu niệm, họ không chỉ ăn mà còn mua về làm quà và để…ăn tiếp. Chứ mấy ông Tây, bà Tây đời nào mua mấy thứ lẩm cẩm ấy. Tây á, chỉ cần một bãi cát (thế thì ra công trường xây dựng cũng đầy cát), nước biển mặn muối, và quan trọng hơn, một căn phòng khách sạn nước…không mặn. Vậy nên, cảm thấy bất bình lắm thay khi có một số tờ báo viết về du lịch đã coi khách nội địa Việt không ra gì, chê bai đủ điều và làm như họ đi đến đâu là hủy hoại môi trường đến đấy vậy (nhưng nhiều khi báo nói cũng đúng). Họ, nhất là đám dân văn phòng, là những người đi nghỉ nhiều nhất chứ không phải những người nông dân cần cù tiết kiệm hay những VIP đi resort được chăm sóc như chim lồng cá chậu hay đúng hơn là cá bè nước lợ. Họ, dân văn phòng, những người không phải VIP nhưng có tư tưởng như VIP, là những người tạo ra không khí của những bãi biển chỉ nóng vào mùa hè ở miền Bắc và quanh năm ở miền Nam. Nếu họ không đến thì nguyên sơ đây, nhưng mấy cái vòng ốc Cát Bà hay tượng đá Non Nước làm ra bán cho ai? Có mà bán cho…Tây! Nếu họ đến mà không được thoải mái hơn ở nhà hay hơn cái văn phòng sặc mùi máy lạnh thì họ lên rừng hay xuống biển để làm gì? Đi nghỉ mát là trở về với tự nhiên, là cởi bỏ những bộ y phục công sở cứng đơ, mc những gì thoải mái nhất cho da thịt tiếp xúc với trời đất. Vì thế, dân văn phòng nhà ta cứ tự nhiên như hổ về rừng, cá xuống biển…Hà Nôi bé con, quá bé để chứa mấy triệu người đi làm, và một mùa hè đường phố vắng xe máy, bớt người đi lại cũng nên có, giống như một kiểu giãn dân tức thời, và lúc đó, chính lúc đó chứ không phải lúc nào khác, họ, dân văn phòng, lại có mặt nhan nhản nơi đầu sóng ngọn gió hay sơn cùng thủy tận. Khi ấy thì bà con ở quê lại lên Hà Nội thăm Lăng Bác với ăn kem Tràng Tiền hộ. Chả cần nói thì ai cũng thấy đây là một sự tái tổ chức, dù là tạm thời nhưng hoàn toàn hợp lý.

Đấy là một khía cạnh chưa được nói đến bên cạnh ý nghĩa tái sản xuất sức lao động, phục hồi năng lượng đã mất trong quá trình làm việc, còn vân vân và vân vân nhiều ý nghĩa khác nữa như những gì mà Công đoàn Đỏ các nước Âu Mỹ đã đấu tranh đầu thế kỷ trước. Đi nghỉ mát, từ một địa vị phải đòi bằng máu đã được mặc nhiên đưa vào quy chế lao động. Vậy là sau một thế kỷ, nay người ta và nhất là dân văn phòng đã đi nghỉ mát ra sao? Câu hỏi thú vị đây… Nhưng có to tát quá không khi để thời gian lâu như thế nhỉ, những một thế kỷ? Có lẽ chả cần vì chỉ vài năm đi làm là dân văn phòng biết ngay cái vị nghỉ mát nó ra làm sao. Chỉ cần vài năm là công đoàn cơ quan đã phải tua đi tua lại cái vòng “nghỉ mát” căn bản. Nghỉ mát, cũng như làm việc, đã thuộc về quán tính mất rồi. Hãy nói cho tôi xem anh đi nghỉ mát ra sao, tôi sẽ nói anh làm việc thế nào? Đã đi làm thì phải có quyền đi nghỉ mát. Đây không phải là thỏa thuận chung chung mà thành hẳn những điều khoản chắc như cục gạch ở trong các bộ Luật lao động. Đi nghỉ mát là chuyện quá sẵn, nó như một thứ giá trị gia tăng cho đời sống công sở, bên cạnh bảo hiểm y tế, tiền gửi xe được công ty trả trước hay chuyện ngồi làm việc phải có máy lạnh.

Nhưng cũng có lắm chuyện bi hài xung quanh việc đi nghỉ mát, hay nói đúng hơn là làm cuộc đào tẩu tức thời khỏi thị thành. Thời cách mạng công nghiệp lần thứ nhất, công nhân làm việc trong điều kiện chẳng có máy lạnh, chỉ là những xưởng thợ nóng nực, thì việc cuối tuần được đạp xe về miền quê mát mẻ, yên bình như ở bên Tây là điều ai cũng muốn. Nhưng bây giờ, khi những kỳ nghỉ đã trở thành thông lệ, việc đi nghỉ hóa ra không phải là điều mà nhân viên văn phòng nào cũng muốn. Họ chăm làm ư? Chả phải! Họ nghĩ rằng chỉ cần ngồi đánh máy tính trong phòng lạnh là đủ mát? Cũng chả phải! Lý do đơn giản là họ không sẵn sàng đi, trừ khi họ đã chán cái văn phòng đóng hộp, có nhu cầu cần được thoát khỏi thành phố “đường lắm cột đèn, phố nhiều ngã tư” này. Có lẽ bạn đã sốt ruột lắm rồi khi đọc tới đây mà vẫn chưa đi ra khỏi những dòng lý sự kiểu như “to be or not to be/nghỉ mát hay không nghỉ mát”, hãy kiên nhẫn, vì điều này sẽ giúp bạn dễ hình dung ra cảnh nhùng nhằng trước mỗi chuyến đi nghỉ. Bởi vì theo mục đích, sau mỗi kỳ nghỉ mát là một lần sức lao động được tái tạo, con người được tiếp sức mạnh để làm việc tốt hơn. Chán thành thị và không có khả năng vui thú điền viên như những sếp có biệt thự ở quê, cánh dân văn phòng chỉ có thể bằng lòng với Cửa Lò, Sầm Sơn hay Hạ Long, Cát Bà với những suất nghỉ mát công đoàn lo cho dưới một triệu đồng. Thế thôi, còn đòi hỏi gì nữa, ông chủ đã cắn răng để cả công ty đình đốn công việc suốt bốn năm ngày để mấy người vui thú ăn mực ăn ghẹ, chân trần nhảy sóng nghịch cát. Nhưng vẫn háo hức và nhiệt tình làm sao. Ôi chao, đấy là lý thuyết là khi người ta tuổi đôi mươi, khi mà đi nghỉ mát là một niềm vui sướng, kỳ nghỉ là cái gì thiêng liêng và lãng mạn. Kỳ nghỉ lúc đó là khi người ta còn trẻ trung, duyên dáng, khi người ta còn ham thích làm điệu dưới ánh nắng mặt trời để chụp ảnh. Chứ bây giờ á, mặt nhàu như táo tàu với nhau hết cả rồi, đi nghỉ gì mà mới ra đến nhà nghỉ công đoàn ngành là đã tính xem làm sao cho tiêu hết ba ngày để còn về nhà. Vì cái vòng tua “nghỉ mát” đã được tua lại nhiều rồi, riết thành quen. Núi Cô Tiên, đền Độc Cước cây vẫn khẳng khiu nắng đến phát ngốt. Bãi tắm Đồ Sơn rác vẫn nhiều như năm ngoái. Mực năm nay vẫn tanh mùi tanh cũ. Bia năm nay cũng vẫn bia Hà Nội 450ml. Tiếp viên thì vẫn một kiểu đón khách quen thuộc, vẫn là người “muôn năm cũ” nhưng nay đã già thêm một tuổi, mà già đi nghĩa là đã trải qua một mùa du lịch tơi bời khói lửa, hết cả rào trước đón sau, hết cả hương đồng gió nội. Các chị, các em cũng như khu nghỉ mát, như đám người đi nghỉ, rút cục đều tua lại cái vòng căn bản. Vì thế, động tác đi nghỉ mát lặp đi lặp lại một quy trình với dân thành thị. Sớm tắm biển, tối lân la rượu ốc mực. Thú thực số dân văn phòng đi ngắm cảnh thiên nhiên giờ không còn mấy nữa.

Tới đây, một câu hỏi chợt nảy ra. Liệu có xảy ra một cuộc xâm lăng của những binh đoàn văn phòng không nhỉ? Người ta ra sao thì họ đi nghỉ đúng với phong cách con người của họ chứ! Là dân văn phòng, khi xung quanh không phải là những chiếc bàn giấy chật chội mà là những bàn nhậu hải sản, khi máy lạnh được thay bằng gió biển, thiết nghĩ họ không thể lột xác trong một ngày để trở thành người miền biển hay sơn cước ngay được. Ấy thế mà họ quen nhanh lắm. Phải nói rằng, trong xã hội, sau các lực lượng vũ trang “khó khăn nào cũng vượt qua” thì dân văn phòng dễ thích nghi lắm. Nếu những bà con nông dân ngại chuyện thay đổi khung cảnh địa lý nơi sinh sống, thì họ, những người tinh khôn thành thị, một dạng “homo sapiens” đời mới, đi đến đâu cũng đều tự nhiên như ở nhà mình. Chẳng sai, vì người Hà Nội đầy nhan nhản các bãi tắm, bia hơi là bia hơi chính hiệu Hà Nội, dù có cách nhà máy bia trên phố Hoàng Hoa Thám tới 400 cây số hay xa hơn nữa. Vậy là đế quốc văn phòng có mặt ở khắp mọi nơi, khuấy động những khu nghỉ mát mà họ dừng chân hay ghé qua. Có họ, đời vui thật. Nhưng “niềm vui ngắn chẳng tày gang”, cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết thúc, người đi nghỉ nào cũng trở về với đời thường hẹn mùa nghỉ sau. Bởi vì hoạt động về mặt thể chất của các kỳ nghỉ, nói thẳng ra, chả có gì. Nếu không nằm ngủ nướng trong phòng máy lạnh thì cũng chỉ là rủ nhau ta đi khai phá rừng hoang, biển lạ hỏi biển khơi xa đâu luồng… đồ nhắm.

Thoát khỏi thị thành nhưng chưa chắc đã thoát khỏi văn phòng, vì đi đâu cũng gặp dân văn phòng, ló mặt ra khỏi khách sạn là gặp một tên có nét mặt hao hao giống mình, sau một hồi à ờ, gật gù với nhau rằng ta cũng là dân văn phòng như mi. Hay như cứ một phút là lại có điện thoại rung trong túi quần. Điện thoại tình hình công việc nhiệm sở, điện thoại của đứa bạn khóc lóc vì bồ bỏ, điện thoại hỏi kết quả xổ số, điện thoại trận Chelsea gặp Barca cúp C1 đêm qua thế nào…Linh tinh đủ thứ điện thoại cần và…chẳng cần. Thoát khỏi thành thị là thoát khỏi một cuộc sống không hẳn đã trì trệ, nhàm chán, nhưng để đi tìm một cuộc sống khác mới mẻ hơn, năng động hơn cũng chưa hẳn đúng. Nói trắng ra dù hơi tuyệt vọng (và có thể gây hoang mang cho những ai chuẩn bị thành…dân văn phòng) đó là điều không thể có. Có lẽ mục tiêu cuối cùng là tìm ra mình, hoặc nhặt lại mình trên từng ngọn gió, hay tìm thấy mình đang ngồi mải mê say sưa trong những cảm xúc hồn nhiên nhất, hay khi bạn lặn lội cuốc bộ  đứt hơi vào bản Cát Cát, Lao Chải, chỉ để ngắm mấy cô bán hàng người Mông dễ thương, chỉ để mua cho được một cái khăn với những họa tiết thổ cẩm kỳ lạ (theo cách hiểu của bạn khi đó), cái khăn mà nếu mua ở phố Tạ Hiện, giá chỉ bằng 1/3 giá ở đó, nhưng bạn vẫn rất hả hê, vui thích vì cô bạn đồng nghiệp đi cùng đang tỏ ra tiếc nuối.

Thoát khỏi thành thị, đó là trạng thái tức thời mà bạn biết mình sẽ quay về nơi đó. Đi xa, thật xa rồi bạn mới thấy mình dứt bỏ nó khó biết bao. Cái văn phòng đóng hộp, những gương mặt đồng nghiệp thân quen. Con đường một tuần tắc 6 ngày. Khói bụi, ồn ào…Đã có lần, khi đi xa Hà Nội, nhớ thành phố đến mức, sau khi tất cả đã xuống xe, việc đầu tiên tôi làm là vào quán gọi một…bát phở bò. Dù phở Cửa Lò hay bún ốc Mai Châu đều dở ẹc, nhưng như thế cũng đủ thỏa mãn nỗi nhớ.

Vòng cương tỏa của con quái vật công sở thật ghê gớm. Và cuộc đào tẩu của dân văn phòng, “dân được chọn”, giống như cách nói về dân Do Thái trong Kinh Thánh, rốt cuộc chỉ càng khẳng định thêm giá trị của thị thành. Thị thành, có phải đấy là Jerusalem của chúng ta, và văn phòng của chúng ta là “bức tường than khóc”? Nói sao cũng được, nhưng rõ ràng đấy là nhà của chúng ta, và chẳng có ai trong chúng ta lại chưa từng rời nhà nửa bước. Vậy thì sao? Đi thôi!

.

Nguyễn Thanh Mai

Hoa Sữa

“Hà Nôi mùa thu

Mùa thu Hà Nội

Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió…”

Câu hát ngân nga báo hiệu mùa hoa sữa về.

.

Tháng 9, những chùm hoa li ti chưa kịp nở, đu đưa xanh thắm ở tít trên cao. Dẫu thế, hương thơm nồng nàn vẫn lan tỏa theo cơn gió thu nhè nhẹ. Chẳng biết tự bao giờ, nhắc tới mùa thu Hà Nội, ta chợt nhớ ngay tới mùi hương hoa sữa. Thứ hương thơm hăng hắc, ngọt ngào không giống với bất kỳ loài hoa nào. Hoa sữa chỉ tỏa hương khi đêm xuống. Và dường như nó rất kén người thưởng thức. Không phải ai cũng có thể và cũng biết cách cảm nhận mùi hương đó. Bạn chỉ thực sự cảm nhận được mùi hương ngọt dịu nếu bạn đứng ở một khoảng cách vừa đủ. Nếu quá gần, có cảm giác như bạn bị choáng ngợp trước mùi hương đặc biệt đó.

Hà Nội mùa thu, ta đi bên nhau dưới những chùm hoa tinh khiết. Cơn mưa mùa thu nhẹ nhàng, phảng phất. Không ồn ào, không vội vã. Mưa chỉ đủ làm rung chùm hoa trắng mỏng manh. Không kiêu sa như hồng nhung, không rực rỡ như cúc vàng, cũng chẳng đài các như lan tím, hoa sữa mang vẻ mộc mạc, giản đơn, nhưng vào mùa, hoa nở tưng bừng cả chùm, cả cành và cả con đường thì ta, dẫu chỉ đi qua, cũng không thể nào không sững sờ trước vẻ đẹp giản dị đó. Hoa sữa chẳng kéo dài, chợt đến, chợt đi, nhưng những vấn vương trong lòng vẫn còn lưu mãi đến tận mùa sau. Một buổi chiều mùa thu , bất chợt đi qua con đường trải đầy xác hoa trắng, lòng bỗng ngẩn ngơ vì cảm giác nhớ quên điều gì đó. Ô hay, bao lâu rồi mình quên lãng mạn?

Quán cà phê mùa thu. Đường Nguyễn Du ngập nắng và gió. Ta và bạn, đứa ngồi cà phê cóc, đứa tận hưởng bên Ciao. Bạn bảo ta ngồi vỉa hè chi cho bụi. Nhưng bạn lại thấy nuối tiếc khi ta kể cho bạn nghe vẻ đẹp của hồ Thiền Quang khi nắng chiếu lung linh trên mặt nước. Thấy nuối tiếc khi ta gửi cho bạn cả hương và hoa nồng nàn. Thấy nuối tiếc khi bạn chẳng có được cảm nhận về ly cà phê vỉa hè có mùi vị như thế nào. Bạn uống Capuchino, ta uống cà phê…hoa sữa. Cà phê và hoa sữa, chỉ bấy nhiêu thôi là đủ sức kéo bước chân ta dừng lại. Để rồi ta lại mộng mơ, lại đi tìm những lãng mạn mà ta đã đánh rơi ở đâu đó.

Con phố mùa thu. Hoa sữa về, phố chẳng còn đỏng đảnh kiêu kỳ mà bỗng trở nên e ấp, dịu dàng như nàng thiếu nữ mong manh. Một cơn gió vô tình thổi qua, cánh hoa trắng rơi òa phủ trắng gốc, li ti từng vuông gạch nhỏ. Dẫu phố có nhiều thay đổi, dẫu phố có nhiều ngôi nhà mới, cao ngất đồ sộ, cao vượt tầm những cành hoa sữa. Nhưng những căn nhà cũ, những con ngõ nhỏ, những cánh hoa sữa vẫn níu giữ những giá trị Hà Nội muôn thuở. Để rồi, đằng sau diện mạo mới đó, vẫn còn riêng cho phố những dấu chân vỉa hè rộng rãi, những gốc cây phủ đầy hoa trắng. Vẫn còn riêng cho phố những đêm ướp hương nồng hoa sữa.

Đêm mùa thu. Dạo bước lang thang trên những con đường hoa sữa ngập tràn, để mặc làn gió thu mơn man trên má, thoát khỏi sự ồn ào của phố xá, ta có thể cảm nhận và lặng người trước hương thơm ngây ngất, như một cái gì đó quyện vào lòng người của chùm hoa sữa vừa chớm nở.

Ta mùa thu. Ta trở nên hiền hòa, sâu lắng. Một ta gai góc thường nhật tạm dừng lại mỗi chiều khi ta về trên con đường hoa sữa. Ánh mắt mênh mang, ta tìm cho mình chút kỷ niệm về những mùa hoa sữa đã qua. Có mùa hoa nhắc kỷ niệm ngày tốt nghiệp. Có mùa hoa nhắc kỷ niệm mối tình đầu. Có mùa hoa nhắc kỷ niệm một sinh nhật chẳng thể quên… Còn nhiều lắm những mùa hoa như thế. Nhưng dẫu mùa hoa có qua đi, dẫu kỷ niệm có vui buồn, ta vẫn là ta của mùa thu mềm mại. Và dường như ta thấy lại chính mình, khi thu tới và khi hoa sữa về.

Hãy về với Hà Nội khi thu đến để cảm nhận hương ngọt nồng, đắm say của hoa sữa. Hãy yêu những khoảnh khắc thu đó nhé, thu Hà Nội và mùa hoa sữa mộng mơ.

.

.

Nguyễn Thanh Mai

Hà Nôi quán cóc

.

Chiều mùa thu, nắng vàng lung linh đùa giỡn cùng với gió. Ta ngẩn ngơ bước nhẹ trên vỉa hè lá rụng đầy, miệng lẩm nhẩm câu hát quen thuộc. Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”. Mỗi khi thu về, trong lòng ta luôn bồi hồi xao xuyến, luôn nhớ nhung khắc khoải về những kỷ niệm mộng mơ một thuở. Có kỷ niệm về hàng hoa sữa phố Nguyễn Du, về hàng cây lá vàng đường Phan Đình Phùng, về buổi sớm Hồ Tây mờ sương, về chợ hoa Quảng Bá, về những tiếng rao khắc khoải trong đêm, về hương cốm thu nồng nàn, về vị cà phê trong quán quen và về cả những quán cóc liêu xiêu.



Quán cóc vào thu bình yên lạ thường. Nằm khép mình e lệ sau gốc cây, góc phố hay nhộn nhịp, ồn ào nơi cổng trường bởi sự náo loạn của đám học trò nhỏ, tụi sinh viên tinh nghịch nhưng dù thế nào, quán cóc vẫn có nét riêng biệt không trộn lẫn để ta có thể dễ dàng nhận ra. Một cái bàn nhỏ, hai ba cái ghế con là đủ thành một quán cóc. Đơn sơ, mộc mạc như tên gọi, quán chẳng bày bán gì nhiều, chỉ dăm ba phong kẹo lạc, một ấm trà nóng, cái điếu cày, vài trái cóc ổi… là quán đã đủ sức hấp dẫn với khách qua đường. Ta đi qua quán mỗi ngày. Vui cùng quán, buồn cùng quán, trầm tư cùng quán. Thời sinh viên đầy nhiệt huyết, đầy mơ ước trôi nhanh với sự chứng kiến của quán. Ta nhớ những buổi chiều chủ nhật, ngồi duỗi dài chân cùng đám bạn nơi quán cóc cổng trường, nói miên man những câu chuyện về học hành, về những ước mơ, dự định, kế hoạch cho tương lai và về tình yêu… thấy mọi thứ sao ấm áp, êm đềm… Ta nhớ mỗi khi lòng trống trải, bước chân vô định đưa ta đến quán, nơi ta có thể trải lòng trong ly cà phê đắng. Ngắm phố xá và dòng người qua lại nhộn nhịp, thả suy nghĩ theo trôi theo đám lá dập dềnh trên mặt nước. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng khiến cho lòng ta thanh thản hơn rồi.



Hà nội ngày nay có nhiều nhà hàng sang trọng, nhiều quán cà phê to đẹp, nhưng cái hồn của quán cóc vẫn thu hút ta. Chẳng màu mè, chẳng xa hoa vẫn khiến ta thấy nhớ, thấy day dứt trong tâm hồn.

Hà Nội có bao nhiêu quán cóc? Ta chẳng thể đếm được. Dường như con đường nào, góc phố nào cũng có quán cóc. Quán của bà, của chị, của mẹ, của những tâm hồn giản đơn. Quán của nét đặc trưng Hà Nội mến yêu. Quán của những tâm tư, sẻ chia. Quán của mưu sinh, của nỗi lo cơm áo gạo tiền.


.

Ta trưởng thành, cuộc sống cuốn ta vào guồng quay vô tận của nó. Quán cóc vẫn bên ta mỗi ngày. Ly cà phê, cốc trà đá, thanh kẹo lạc ghi dấu ấn đậm đà trong tâm trí ta. Và hình như với người Hà Nội, việc lựa chọn quán cóc phải chăng là một cái thú tiêu khiển thanh nhã? Để rồi khi xa Hà Nội, trong tâm tưởng những người con của Thủ Đô, quán cóc liêu xiêu vẫn đậm chất thơ, vẫn lưu sâu trong ký ức, vẫn khắc khoải trong lòng nỗi nhớ mênh mang, nỗi nhớ da diết về một góc thân thương Hà Nội. Ta chẳng thể quên được hương vị bát chè xanh. Ta chẳng thể quên được hương vị ngọt thanh của kẹo lạc… Ta chẳng thể quên được, bởi hồn ta đã gửi lại nơi quán cóc rồi.

Hà Nội mùa này trời không buông nắng

Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ…

(Trương Quý Hải)

.


.

Nguyễn Thanh Mai

Ký ức Trung thu.

.

Tiếng chống chiêng rộn ràng của những đoàn múa Lân trên phố tạo nên một cảm giác Trung thu thật lạ. Tiếng trống như mời gọi, như thúc giục lòng người. Tiếng trống báo cho ta biết Trung thu đã tới gần lắm rồi.

Xưa, mỗi dịp Trung thu về, Nó lại cùng tụi trẻ con trong xóm lên kế hoạch làm một Trung thu thật hoành tráng. Công việc được phân chia rõ ràng cho từng thành viên trong nhóm. Đứa lo kiếm hạt bưởi thật nhiều để mang về phơi khô rồi xâu thành từng chuỗi đốt trong đêm rằm. Đứa đi xin tre, đứa lo giấy kính màu để làm thành những chiếc đèn rực rỡ. Sau đó cả nhóm sẽ tập trung lại và bắt tay vào việc. Chẻ tre, rọc giấy, phết hồ, trang trí hoa lá… Sau một hồi hì hục, mồ hôi ướt đầm, những sản phẩm tự chế cũng được ra lò. Đèn kéo quân với nhiều hình thù ngộ nghĩnh, đèn ông sao sắc màu xanh đỏ. Những chuỗi hạt bưởi khô được xâu cẩn thận tỏa hương thơm ngát. Hạt bưởi phơi thật khô, lựa những hạt mẩy nhất rồi xâu lại. Đêm rằm, ánh sáng lung linh của đèn ông sao, huyền ảo, kỳ lạ của những lồng đèn kéo quân khiến bọn trẻ cảm thấy như đang sống trong truyện cổ tích. Nó với đám bạn rước đèn quanh khu phố. Đi đầu là thằng Tùng béo, vì nó có cái trống thật oách. Theo sau, Nam và Hải phụ trách cây đèn to nhất. Bọn trẻ con nít nhít như Nó cầm trên tay những chiếc đèn nhỏ hơn, sắp thành một hàng thẳng tắp đi theo tiếng trống thùng thình. Người lớn mấy hôm trước còn nghi ngờ và đôi lúc la mắng khi thấy bọn trẻ bày trò nghịch ngợm, nhưng hôm nay ai nấy đều cười rất tươi, lại còn khen tụi nó khéo tay nữa chứ. Xóm nghèo bỗng rộn rã hơn trong đêm trăng sáng.

Vui nhất là khi trăng lên cao, sau một hồi lượn vòng phố xá, bọn trẻ con quay lại khoảng sân chơi trong khu tập thể, nơi người lớn đã bày biện nào bưởi, nào bánh dẻo, bánh nướng…để phá cỗ. Lúc này, những chuỗi hạt bưởi khô được mang ra đốt. Bọn trẻ khoái chí lắm, đứa nào cũng mong sao chuỗi hạt của mình cháy và kêu thật to. Vui quá đi.

“…Tết Trung thu rước đèn đi chơi

Em rước đèn đi khắp phố phường

Lòng vui sướng với đèn trong tay

Em múa ca trong ánh trăng rằm…”

Đồng Sơn.

Nay. Trung thu với Nó là những buổi chiều, dù bận rộn vẫn dành thời gian đi tìm mua cho mấy đứa nhóc chiếc đèn ông sao. Trung thu với Nó là mâm cỗ Nó và các Mẹ chuẩn bị cho những đứa con của mình. Trung thu với Nó là nụ cười hồn nhiên của bé thơ.

Còn nhớ năm ngoái, Nó đón Trung thu tại một vùng nước ngập trắng. Những đôi mắt ngây thơ, ánh nhìn thánh thiện, trong veo, bàn tay xinh xắn nâng niu những món quà dung dị, khiến Nó thấy việc làm của Nó có ý nghĩa hơn trong một dịp đặc biệt. Năm nay, chắc những đứa trẻ ở nơi đó sẽ không phải đón Trung thu trong gió bão, trong mênh mang nước nữa. Các bé sẽ có một đêm rằm thật trọn vẹn, chẳng lo mưa, chẳng lo lụt…

Thật ấm áp khi nghĩ tới điều đó.

Trung thu nay, mọi thứ đầy đủ hơn. Đó là hạnh phúc nhưng cũng làm cho lòng bồi hồichất ngất những ký ức thuở xa xưa. Không biết trong đám bạn cũ, có đứa nào nhìn trăng mà nhớ về hồi đó, cái hồi tranh nhau vẽ hình lên mặt đèn. Cái hồi bò lăn lê trên sàn nhà, hì hục vót tre, hì hục bôi dán để làm nên những chiếc đèn của riêng mình. Cuộc sống đầy đủ hơn khiến con người ta cũng cảm thấy thỏa mãn hơn và dường như cũng…lười hơn thì phải. Chẳng còn có mấy ai loay hoay hàng giờ, tự tay làm ra món đồ chơi mình thích. Chỉ cần vài phút phóng xe lên phố, bỏ ra một món tiền không lớn là đã có thể có được một thứ gì đó tặng cho con, cho em hay cho ai đó.

Nhưng cũng chẳng sao, vì trong mỗi chúng ta, ở một góc khuất nào đấy, kỷ niệm bé thơ vẫn tồn tại. Tồn tại trong ánh đèn lung linh, tồn tại trong hương vị bưởi đầu mùa cay cay, tồn tại trong dư vị ngọt ngào của bánh dẻo, bánh nướng, tồn tại trong tiếng trống Lân rộn rã phố phường. Tồn tại trong yêu thương, trong sẻ chia hạnh phúc.

Với Nó, Trung thu ngày nay không đơn thuần chỉ là Trung thu, đó còn là những kỷ niệm đẹp về quãng thời thơ ấu đầy mộng mơ và gian khổ.

Kỷ niệm về lồng đèn, về chuỗi hạt bưởi khô, về những miếng bánh ngọt thơm, những phút giây vui vẻ hiếm hoi trong cuộc sống bộn bề, những sẻ chia ấm tình người và những ước mơ rất đỗi giản đơn…

Chị Hằng xinh đẹp ở tít trên cung trăng kia đang mỉm cười ngắm nhìn nhân thế đón Trung thu.

…Có bầu có bạn can chi tủi

Cùng gió cùng mây thế mới vui

Rồi cứ mỗi năm rằm tháng tám

Tựa nhau trông xuống thế gian cười…

Thơ Tản Đà.

.

Nguyễn Thanh Mai

Một Thoáng Ban Mê

Giai điệu du dương của những tình khúc tuyệt vời đang ngập tràn ngôi nhà nhỏ xinh, ấm áp. Tâm hồn phiêu du tận chân trời cùng Đóa hoa vô thường, Và tôi cũng yêu em, Chiếc lá thu phai…. Giọng ca liêu trai, mượt mà của nữ ca sĩ Khánh Ly dẫn dắt ta vào thế giới của cảm xúc, của yêu thương. Ngoài trời, từng giọt mưa thánh thót rơi càng dễ khiến lòng ta đa cảm hơn.

.

Ban Mê đón Nó cũng vào một buổi tối mưa bay. Không khí lành lạnh của phố núi cũng không sao xua tan được sự hồi hộp, nôn nao đang dâng trào trong Nó. Ban Mê ơi, bao lần lỗi hẹn, nay ước mơ đã trở thành hiện thực. Những con phố vụt qua trong ánh đèn lung linh. Cảm xúc vỡ òa nơi trái tim khi Nó được gặp  Chị. Cảm giác như lạ như quen. Nó thấy dường như mình vừa trở về căn nhà ấm cúng sau những tháng năm rời xa. Ban Mê là Chị. Ban Mê là Anh. Ban Mê là hương vị ly cà phê buổi sáng. Ban Mê là thanh sô cô la ngọt đắng. Ban Mê là bông Súng vàng đang hé nở. Ban Mê là khung cửa sổ với giò Lan tím. Ban Mê là vòng xe trên phố. Ban Mê là làn gió mơn man. Ban Mê là đôi mắt tròn to, sâu lắng. Ban Mê là bàn tay ấm nóng. Ban Mê ôm trọn Nó vào lòng bằng vòng tay yêu thương đó. Ban Mê dung dị. Ban Mê chân thành. Chỉ mới có mấy ngày thôi mà cứ ngỡ như đây là nơi chốn mình sinh ra. Sao lạ thế nhỉ? Có lẽ do tình yêu đang ngự trị trong trái tim khiến cảm giác trở thành như thế. Quen thuộc lắm. Thân thương lắm, Ban Mê!

,

.

.

.

Nắng trải vàng trên phố núi. Trải vàng trên tóc ai. Trải vàng trên những thảm hoa thắm. Và trải vàng trong đôi mắt mênh mông. Nắng phố núi cũng thật lạ. Chói chang đó nhưng chẳng hề gay gắt, chỉ đủ rực rỡ để nhuộm thắm những yêu thương. Nắng theo Nó qua hàng hiên, qua giàn Thiên Lý vấn vương. Qua những chùm hoa giấy,  khóm hồng, bụi cúc trong vườn xinh. Qua cây khế trái mọng ngọt thơm. Nắng theo Nó qua những con đường, tới quán cà phê nên thơ, mộng mơ. Một chút ít hiểu biết về Ban Mê, về Tây Nguyên cũng khiến trái tim dâng đầy niềm tự hào. Văn hóa cả ngàn năm đang hiện hữu. Hiện hữu trước mắt ta. Hiện hữu trong lời nói của người say mê Tây Nguyên. Hiện hữu trong cảm nhận sâu sắc của người lần đầu được nghe kể.



Đêm, Ban Mê ru Nó vào giấc ngủ say, không mộng mị bằng hương đất, bằng gió núi, bằng những khúc nhạc dịu êm. Chỉ còn một đêm nay thôi, mai phải rời xa rồi. Xốn xang quá. Bồi hồi quá. Lòng chẳng muốn xa đâu, Ban Mê ơi. Trái tim thổn thức. Có con bé ngày mai xa Chị, xa Ban Mê, buồn chẳng muốn ăn cơm. Nước mắt bỗng lăn dài trên má. Nó sẽ phải tạm biệt góc vườn. Tạm biệt căn phòng. Tạm biệt những khóm hoa. Tạm biệt ánh mắt Chị, vòng ôm Chị. Nhưng Nó vô cùng hạnh phúc. Hạnh phúc lớn lao, hạnh phúc ngọt ngào. Nó về nhưng Ban Mê yêu dấu đã ở trong tim Nó. Nó về, tạm xa Chị nhưng những yêu thương của Chị sẽ mãi ở bên Nó, dõi theo Nó. Khi Nó nhớ Chị, chỉ cần nhắm mắt lại là Nó thấy Chị, thấy nụ cười hiền hậu của Chị. Vậy là đủ để Nó không còn cô đơn nữa rồi.

.

.

Tạm biệt nhé, Ban Mê.

« Mai tôi ra đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào  cũng phải xa nhau
»

(Thơ Nguyên Sa)

Nguyễn Thanh Mai

Góc Trời Còn Lại

Bạn đã bao giờ tới Hải Phòng, thành phố biển xinh đẹp? Bạn đã bao giờ thả hồn mình vào nắng, vào cát, vào gió biển Đồ Sơn? Đã bao giờ bạn khám phá ra rằng, đằng sau cái vẻ ồn ào của sóng, của những con phố du lịch, Đồ Sơn còn sót lại một góc trời cho riêng ta. Đồ Sơn, thị xã thơ mộng với chín ngọn núi như con rồng vươn ra biển. Con rồng ấy đang chuyển mình sau thời gian dài ngủ quên để tìm lại một thời vang bóng. Nhưng chính trong sự chuyển động đó, ta lại có thể tìm thấy một góc trời hoa bướm.

Góc trời ấy là đoạn đường từ trên dốc Pagodon đến hết khu 3 Đồ Sơn. Một trong không nhiều con đường du lịch đẹp của Việt Nam, với sự giao hòa của núi rừng và biển cả. Hết bãi tắm khu 2, ngoặt trên đầu dốc, một lối đi cũ kỹ dẫn bước chân bạn lên khu nhà khách vắng vẻ nhưng địa thế tuyệt vời. Những ngày đầu hè, hoa tigôn nở tưng bừng. Đứng trên dốc, ta có thể phóng tầm mắt xuống bãi tắm khu 2. Còn ngay dưới chân là bãi tắm Pagodon thấp thoáng những cây dừa nghiêng mình ra biển cả. Màu đỏ mái ngói của một nhà hàng mới xây theo phong cách Việt khiến cho không gian nơi đây có thêm vẻ huyền bí.

.

.

Có một Đồ Sơn ồn ào. Một Đồ Sơn bề bộn trở mình để tìm lại hình bóng huy hoàng một thời. Nhưng không hiểu sao, sau con dốc Pagodon lạ lùng ấy, ta bắt gặp một Đồ Sơn yên tĩnh và thanh sạch lạ thường. Một bên đường kè đá vào núi, bên kia là những khu nhà xây dựng theo kiểu thời bao cấp. Dù không hào hoa tráng lệ, nhưng những công trình ấy vẫn tìm được một nét riêng không đụng chạm. Hoa Sữa, Vạn Vân, Hương Dừa, Trúc Vàng…những cái tên dung dị và mộc mạc như chính vẻ đẹp nguyên sơ của đoạn đường mà các đôi trai gái vẫn cùng nhau thả bộ, đi xe đạp đôi, còn du khách thì thích ngồi xe ngựa.

Đã cuối hè ! Trên dốc núi, tiếng ve sầu vẫn còn kêu khan như khắc vào đá. Lẫn trong gió, có tiếng vi vu của rừng thông. Bên phải, biển phía Tây Đồ Sơn rực lên trong nắng chiều một loài hoa gì đỏ thắm như hoa gạo. Lần nào đến Đồ Sơn, tôi cũng phóng xe từ dốc Pagodon vào đến quảng trường trước lâu đài Vạn Hoa, để rồi vòng qua mỏm cuối cùng của bán đảo Đồ Sơn và trở về qua một dốc núi quanh co phía nào cũng nhìn thấy biển. Trên hành trình hiểm trở ấy, hiện ra những biệt thự yên ả, nằm tĩnh lặng giữa rừng thông. Tôi thích ngắm biệt thự Hoa Lan từ sau những gốc thông xù xì. Nằm trên đỉnh đồi, tòa nhà này lúc nào cũng như vắng vẻ và bí ẩn. Khu vực này từng là nơi ra đời những quyết định tối quan trọng của đất nước. Khi đó, đầu dốc Pagodon có một cái barie mà người thường không thể đi qua. Thả bộ qua những bậc thang lát gỗ thông, tôi lên tầng cao nhất của biệt thự Trúc Đào, ngôi nhà nằm ở vị trí trên một sườn đồi yên ngựa. Từ đây, bạn có thể ngắm biển ở cả hai phía Đông và Tây của bán đảo Đồ Sơn.

Đồ Sơn đã vào mùa du lịch từ lâu. Sắp tới sẽ là những ngày nghỉ lễ tháng 9. Bãi tắm khu 2 sẽ chật như nêm. Nhưng nếu trong một buổi sớm khi trời còn mờ sương, bạn bỗng thấy mình cần tạm xa sự ồn ào, náo nhiệt của phố biển để tìm cho mình chút không gian riêng tư đầy yên tĩnh, hãy thả bộ qua dốc Pagodon để lang thang vô định vào góc trời lãng mạn và sâu lắng duy nhất còn sót lại của phố biển này nhé.

.

Nguyễn Thanh Mai – Leo

%d bloggers like this: