• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

To Live Is To Fight ( Nguyên Hương)

   Nhân ngày Ban Mai Hồng tròn một tuổi, xin  giới thiệu đến các bạn và các em một tác giả mới chính thức góp mặt trên trang Ban Mai Hồng của chúng ta. Chắc chắn rằng cái tên Nguyên Hương của  thành phố cao nguyên Ban Mê Thuột này  rất quen thuộc  với các bạn đọc trẻ trong nước, vì nhà văn nữ này đã có nhiều tác phẩm được xuất bản.

      Các tác phẩm như Quà Muộn, Những Giấc Mộng, Những Bông Hoa Hình Lá, Nguồn Cội Lênh Đênh, Tia Cầu Vồng Màu Chàm, Song Sinh, Ngày Có Bốn Mùa, Chiều Cao Ở Trong Lòng Ngực, Mẹ Con Đậu Đũa, Hoa Rù Rì, Yêu Bằng Tai …, được nhiều bạn đọc (nhất là giới trẻ) yêu thích. Từ Quà Muộn, tập truyện ngắn đầu tay đoạt giải nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 vào năm 1995 đến nay, Nguyên Hương vẫn sáng tác đều đặn và có nhiều truyện ngắn đoạt các giải thưởng của các báo Tiền Phong, Hoa Học Trò, nhà xuất bản Giáo Dục…  cũng như được dịch sang tiếng nước ngoài Hoa, Anh, Pháp kể cả chuyển thể thành phim.

Mình và em gái cùng nhiều bạn hữu  ở độ tuổi ngũ hay lục tuần  cũng đọc khá nhiều truyện ngắn của Nguyên Hương, kể từ Quà Muộn. Với mình,  không phải vì  tác giả  là học trò cũ vẫn gửi  sách tặng, mà chính là vì giá trị nhân văn của tác phẩm và cách viết dung dị, tự nhiên, như lối kể chuyện nhẹ nhàng của tác giả.  Đọc những truyện ngắn ấy, ta vẫn nhận ra những dòng chảy cuộc sống, khi lặng lờ, êm ả, khi mạnh mẽ trước sóng gió qua thác ghềnh, nhưng  những số phận, cảnh đời mở ra trên trang viết của tác giả, dẫu có truân chuyên, éo le, gai góc, vẫn thấy thấm đẫm tình người, lấp lánh sự nhân hậu, trong sáng và hi vọng. Chia tay với những nhân vật của Nguyên Hương trong một truyện ngắn, ta có thể nở một nụ cười, dễ chịu vì kết thúc thường có hậu không xa lòng ta.

Mối duyên đưa Nguyên Hương  đến với trang Ban Mai Hồng là do cô con gái tuổi 13 mê nhạc Tiếng Anh thông qua bạn cùng lớp mà biết đến trang web này. Nhân một lần ghé thăm cô giáo cũ, Nguyên Hương có nói  “Em và con gái là hai bạn đọc thầm lặng của trang Ban Mai Hồng, chỉ đọc thôi chưa bao giờ  có  ý kiến phản hồi. Con gái em học Tiếng Anh qua những bản nhạc Tiếng Anh nên siêng tìm đến Góc Âm Nhạc trên Ban Mai Hồng.”

Nguyên Hương tình nguyện góp mặt  chia sẻ với chúng ta mảng truyện ngắn để sân chơi này thêm phong phú, khởi sắc đặc biệt với chuyện của tuổi học trò.

Mời  các bạn và các em thưởng thức một truyện ngắn đậm chất học trò của Nguyên Hương :

                                                                             TO LIVE IS TO FIGHT.


Có cuộc bình bầu lớp trưởng nào đặc biệt vậy không? Trong khi các lớp khác người ta giãy nãy khi được (bị) nêu tên thì ở đây gần nửa lớp giơ tay xung phong làm lớp trưởng!

Người lúng túng hóa ra là cô giáo. Lớp đầu cấp, cô chưa hiểu gì lắm về học trò của mình ngoài việc biết lớp có tên gọi là chuyên.

–   Phải qua vòng sơ khảo rồi đến chung kết như thi hoa hậu vậy cô ơi.

Một trong những đứa không giơ tay la lên và cả lớp nhao nhao hưởng ứng. Cô giáo mỉm cười, ý kiến nghịch ngợm nhưng có lý. Các ứng cử viên ngay lập tức khai tóm tắt tiểu sử và thành tích học tập.

Thật là tám lạng nửa cân. Kẻ đọat giải nhì môn hóa tòan quốc thì chỉ yếu một chút về môn văn nghĩa là cuộc thi hùng biện chỉ được giải khuyến khích. Người chỉ được giải khuyến khích môn lý thì có thêm chứng chỉ huyền đai đệ nhị đẳng Taekwondo. Còn chỉ là học sinh giỏi cấp thành phố nhưng lại là người phụ trách môn bóng bàn tại nhà thi đấu của tỉnh…

–   Thưa cô, vậy thì phải thêm yếu tố chiều cao và cân nặng nữa.

Giọng tinh nghịch vang lên cả lớp ồn ào ủng hộ. Nói gì thì nói, đại diện của lớp mình mà mặt mũi sáng láng dáng người cao ráo thì cũng oai.

Nhưng rõ ràng thế hệ này được thế hệ trước chăm sóc rất chu đáo và đầy gởi gắm. Chiều cao thì còn nhỉnh nhau một vài phân chứ còn lại thì không ai là gầy còm cả. Béo phì? Với những thành tích thể dục thể thao vậy thì sao có chuyện béo phì được.

–  Ứng xử, cô ơi, cho thi ứng xử đi cô.

Cả lớp vỗ tay rào rào. Đọat chức lớp trưởng chắc chắn đủ tiêu chuẩn thi hoa hậu toàn quốc!

Cô giáo cũng bị cuốn vào không khí sôi nổi. Một ban giám khảo gồm những kẻ không giơ tay lập ra, đó là ba đứa con gái nảy giờ cho ra ba ý kiến chí lý. Thêm ba đứa con trai nữa cho cân bằng. Hai bàn đầu trở thành chỗ ngồi của ban giám khảo.

Sau bao nhiêu tràng cười và vỗ tay, cuối cùng còn lại hai kẻ văn võ song tòan. Đó là Toản, giải nhì tòan quốc môn tóan cộng thêm là vô địch bơi lội tuổi mười lăm cấp thành phố mùa hè qua.Và Yến, giải nhất tòan quốc môn văn và vô địch cờ vua cấp tỉnh.

Nảy giờ cả lớp là một khối thống nhất đến lúc này chợt chia ra làm hai phe rõ rệt, phe con trai và phe con gái. Phe con trai muốn lãnh đạo của lớp mình là con trai và phe con gái thì ngược lại. Rồi phe con gái lo lắng, lỡ mà giơ tay biểu quyết thì…rõ ràng là con trai đông hơn! Ô, nhưng cô giáo là… con gái mà!

Vòng ứng xử bắt đầu. Chỉ với một câu hỏi duy nhất:

“Nếu có một bạn vì lý do nào đó bỗng chán nản học hành sút kém thậm chí là đòi nghỉ học, là lớp trưởng em sẽ làm gì?”

Cả lớp im phăng phắc. Câu trả lời cho một câu hỏi như thế này đáng để cho tòan thế giới im lặng lắng nghe lắm chứ. Ai chẳng có lúc chợt muốn rũ bỏ mọi sự đời!

Một mẩu giấy trắng và một mẩu có dấu X vò viên lại tung vào cái mũ. Toản bốc được mẩu có dấu X, giành quyền nói trước:

–   Thưa cô, trước hết em sẽ nói với bạn ấy rằng to live is to fight.

Trời ơi! To live is to fight. Sống là chiến đấu. Cả lớp như một bầy ong vỡ tổ, tiếng vỗ tay rào rào như trống trận. Ai nói dân giỏi tự nhiên thì dốt xã hội? Người ta là dân toán mà nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ kìa! Mà là nói gì? Sống là chiến đấu! Trời ơi, chí lý quá. Không còn gì có lý hơn. Đúng. Đúng. Đúng.

Phe con gái cũng vỗ tay nồng nhiệt. Chân lý bao giờ cũng chinh phục được những kẻ tị nạnh nhất. Cô giáo gõ cán bút lên bảng ra hiệu trật tự để nghe câu trả lời của ứng cử viên còn lại.

Yến, thật dịu dàng và đầy hiểu biết, Yến bước đến trước mặt Toản và chìa bàn tay trắng trẻo của mình ra. Cả lớp nín thở, chuyện gì đây?

–   To live is to fight – Yến lập lại câu trả lời của Tỏan bằng giọng thật thanh tao, đôi mắt đen chớp chớp – Mình phục bạn lắm.

Ôi, ứng xử thế này thì ban giám khảo nào chấm điểm nổi. Cả phe con trai lẫn phe con gái đều lặng đi vì khâm phục.

Không thể có hai lớp trưởng được. Ban giám khảo bối rối nhìn nhau rồi đưa mắt cầu cứu cô giáo.

Nói gì thì nói, con gái vẫn là cẩn thận hơn. Giao phó “sổ gọi tên và ghi điểm” cho một học sinh nữ thì chắc chắn là chữ đẹp hơn và sạch sẽ hơn, cô hẳn yên tâm hơn. Mà đó là nhiệm vụ của một người quan trọng không kém lớp trưởng – Lớp phó học tập.

*                      *                      *

Vừa xong cuộc bình bầu nổi đình nổi đám làm cho cả khối lớp mười chú ý, Toản nhận ngay điểm 1 môn tóan.

Điểm 1. Phải, chính nó. Số 1 đỏ chóe lạnh lùng bên cạnh lời phê “Cẩu thả” cho một bài làm chỉ sai ở phép tính cuối cùng dẫn đến sai đáp số.

Như cái tát. Cầm bài kiểm tra trong tay, hai má Tỏan nóng bừng. Thật là nhục nhã. Lớp trưởng, cây tóan của lớp mà lại vậy. Bài kiểm tra đầu tiên, điểm số đầu tiên…

–   Có khi thầy chỉ nhìn đáp số mà chưa chú ý cách giải – Yến khe khẽ nói.

–   Có lẽ.

Sẽ không bao giờ có sai sót như vậy nữa. Tỏan cắn chặt răng lại.

Nhưng bài thứ hai cũng chung số phận. Điểm 2 cho bài giải chỉ thiếu một dấu suy ra.

Thầy quá khắt khe, ai cũng nói và ai cũng đợi phản ứng của Tỏan – Phải xin gặp thầy để khiếu nại. Cả lớp nói nhưng Tỏan phẩy tay, không. Rồi thầy sẽ thấy…

Nhưng thầy chẳng thấy gì cả. Hoặc là thầy đã dùng kính lúp để thấy những cái quá nhỏ nhặt. Thêm một điểm 3 cho bài giải lỡ thiếu một dấu tương đương. Không thể nói là thầy vô tình được. Tỏan tuyệt vọng, mình bị trù dập rồi! Nhưng vì sao?

Họp cán sự lớp mà lớp trưởng có điểm số như vậy… Tỏan chẳng nói năng gì mặc cho Yến điều hành cuộc họp. To live is to fight, Yến viết vào quyển sổ trước mặt Tỏan .Tỏan buồn bã lắc đầu. Chiến đấu làm sao đây khi mà một bài tập Tỏan tìm ra ba cách giải để cuối cùng nhận lấy ba điểm 4 vì thiếu một ký hiệu mà nếu chỉ giải một cách thì chỉ nhận một điểm 4 thôi! Những điểm số này làm Tỏan luống cuống đến nỗi học những môn khác cũng đâm ra vấp váp. Chiến đấu với ai đây?

–   Mình sẽ gặp thầy để khiếu nại cho bạn – Yến nói.

–   Không.

Tỏan cắn răng chặt hơn. Một học sinh bình thường thì còn phải cầu cứu lớp phó học tập. Còn đây… mặt mũi nào!

–   Nghe nói thầy Huân dạy toán tụi mình ba năm luôn, từ đây cho đến lớp mười hai.

Tỏan thấy tai lùng bùng. Chỉ một lớp mười rơi xuống hạng yếu là đủ chết rồi. Phải xin chuyển lớp thôi.

*                      *                      *

Cô giáo ngạc nhiên khi Tỏan nộp đơn xin chuyển lớp.

–   Tại sao?

Toản mím môi im lặng. Toản không xứng là học trò giỏi của thầy Huân, có lẽ vậy. Nhưng Toản không là đứa lẻo mép. Đi là đi, vậy thôi. Con trai không than van, không kể lể. Ở lớp mới, Tỏan sẽ chứng minh mình là như thế nào. Rồi thầy Huân sẽ ân hận vì mất một học trò… Rồi thầy sẽ nhớ ngày hôm nay…

–   Nếu em không muốn nói lý do thì thôi cô không ép – Giọng cô giáo buồn buồn – Nhưng cô thật sự tiếc nếu vắng em trong đội tuyển của lớp mình.

Cô nói gì? Đội tuyển của lớp mình? Tỏan mở to mắt.

–   Cô tiếc cho lớp mình, và tiếc cho cả em. Thầy Huân vừa đưa cho cô danh sách thầy chọn thi học sinh giỏi môn tóan, tên em đầu tiên.

Toản không hiểu ra làm sao nữa. Và Toản cũng không nhớ ra mình đã nói gì với cô để xin lại lá đơn. Toản đạp xe ra bể bơi, làn nước mát luôn là đơn thuốc tuyệt vời giúp Tỏan tỉnh táo lại. Nhưng hôm nay ngụp lặn đến lần thứ một trăm mà đầu óc Tỏan vẫn lâng lâng.

*                      *                      *

Tiết tóan. Như thường lệ, thầy đưa xấp bài cho đứa ngồi bìa bàn đầu phát cho lớp. Toản len lén nhìn lên vừa lúc thầy nhìn xuống. Ngay lập tức Toản cúi mặt, thầy đã biết mình xin chuyển lớp chưa?

–   Ê, Toản – Đứa bên cạnh khều vai trước khi chuyền cho Toản bài kiểm tra có điểm 5 và lời phê ”Cần cẩn thận hơn nữa”.

Tỏan mím môi, không thể hiểu nổi, những điểm số… và đội tuyển?

Thầy chầm chậm bước giữa hai dãy bàn, rồi tiếng giày dừng lại cạnh Tỏan:

–   Em lên bảng trình bày cách giải của mình, tự sửa chỗ bị gạch dưới.

Tỏan đi lên bảng như người mộng du. Giọng thầy vẫn đều đều vang lên:

–   Nếu là một học sinh khác thì thầy sẽ cho điểm tám hoặc có thể là chín. Nhưng là một thành viên của đội tuyển, em phải nghiêm khắc hơn với chính bản thân. Bài làm của em thường có những lỗi lặt vặt không đáng có của tính chủ quan. Em có nhớ năm ngóai, em kém bạn đọat giải nhất chỉ 0,25 điểm. Nếu không vì cái lỗi rất nhỏ đó hẳn em đã không phải nhận giải nhì. Thật đáng tiếc.

Viên phấn trong tay Tỏan ngoằn ngòeo. Yến khe khẽ:

–   Bình tĩnh, lớp trưởng!

*                      *                      *

Sống là chiến đấu – Câu nói trở thành tiêu chí thi đua của lớp. Phải, sống là chiến đấu. Trước hết là chiến đấu với những khiếm khuyết của chính bản thân mình.

.

Nguyên Hương

15 phản hồi

  1. Em cảm ơn cô Nguyên Hương rất nhiều. Những điểm số trên nghiêm khắc nhưng lại là những điểm số yêu thương mà thầy giáo đã dành cho cậu lớp trưởng ấy. Em rất thích câu “To Live Is To Fight”. Em mong cô sẽ tiếp tục viết thêm nhiều bài trên Ban Mai Hồng cho mọi người! 🙂

  2. Bài viết này hay quá!Đọc xong bài này con mới nhận ra một điều là:”Sống là phải chiến đấu.”Con cảm ơn cô Nguyên Hương rất nhiều,mong cô sẽ gửi nhiều bài viết hơn nữa. 🙂 🙂 🙂 🙂

  3. Cảm ơn cô Nguyên Hương rất nhiều. ” Sống là phải chiến đấu” là một câu châm ngôn rất hay để phấn đấu. Mong cô sẽ tiếp tục post thêm nhiều bài nữa cho Ban Mai Hồng.

  4. Con cảm ơn cô Nguyên Hương rất nhiều! Qua bài viết của cô, con đã có thêm một triết lí sống rất hay và bổ ích: To love is to fight. Con mong cô sẽ viết thêm nhiều truyện hay hơn nữa cho Ban Mai Hồng.Mmột lần nữa con xin cảm ơn cô.

  5. Ôi, câu chuyện này hay quá, em xin cám ơn cô Nguyên Hương nhiều lắm. Mặc dù điểm số thầy Huân cho hơi khắc khe nhưng nó được lấp đầy tình thương. Em thích nhất là câu nói cuối cùng của thầy Huân, nó đã cho em thấy lỗi sai của cả anh Toản lẫn chính em và còn nhiều người khác nữa. Em xin cảm ơn cô một lần nữa.:)

  6. Lúc đầu cháu cũng không hiểu vì sao Toản là 1 cây toán của lớp mà điểm số lại thấp như vậy. Cảm ơn cô vì 1 câu triết lý rất chuẩn: To Live Is To Fight. Mong cô sẽ hay post nhiều bài cho Ban Mai Hồng. 🙂

  7. Câu chuyện ngắn thật vui nhộn mà chất chứa những điều cần suy nghĩ. Câu chuyện đưa cháu vào một khung cảnh lớp học hiếm gặp trong cuộc sống đời thường ngày nay nhưng cháu từng mong lớp học mình như vậy với tinh thần học tập sôi nổi cùng tình cảm bạn bè chan hoà. Cái kết có hậu làm mọi người mỉm cười. Cảm ơn cô Nguyên Hương thật nhiều. Chúc con gái cô trau dồi nhiều vốn từ qua những bài hát trên BMH.

  8. Cảm ơn cô Nguyên Hương vì câu chuyện này!!! Ban đầu đọc em cứ đinh ninh thầy giáo chấm bài sai chứ!!! :X:X:X “To live is to fight” câu này chuẩn quá cô ạ ^^! :D:D:D

  9. thật là một câu chuyện hay cô Nguyên Hương à. giản dị, vui nhộn nhưng cũng rất tâm lí đối với lứa tuổi học trò, và cũng đặc biệt ý nghĩa nữa. em rất thích câu chuyện này. đặc biệt là câu cuối :”Trước hết là chiến đấu với những khiếm khuyết của chính bản thân mình.” cảm ơn cô Nguyên Hương rất nhiều.

  10. Bạn đọc tuổi học trò thân mến,
    Cô rất vui khi truyện ngắn nhỏ bé này được các em đón nhận và chia sẻ. Thật tình cờ là cô lại được góp mặt trên BMH vào đúng dịp sinh nhật. Đây là một kỷ niệm rất hay của cô đó.
    Cô cám ơn các em và chúng ta cùng Happy Birthday to BMH nhé.

  11. Nồng ấm chào mừng Nguyên Hương đến với Ban Mai Hồng ! 🙂

    Quả thật văn phong của Nguyên Hương dung dị và tự nhiên như cô Huệ đã nói.

    Cám ơn Nguyên Hương cho một bài làm mình nhớ đến “tuổi học trò” ngày nọ. 🙂

    Sức khỏe và An lạc nhé !

  12. Chào mừng Nguyên Hương đã đến với BMH.

    Là một nhân duyên phải không em?

    BMH tròn một tuổi, cô nhận lương hưu 13 tháng, chưa rời bục giảng trường Cao Đẳng Sư Phạm, tóc cô bạc nhiều thêm, nhưng cô vui hơn khi nhìn lại con đường mình đã đi qua: nhiều chặng nhưng vẫn nhìn ra những chỗ giao, hợp và nhất là không rẽ hướng.

    Với cô mọi cái cứ để tùy duyên: Let It Be.

    Hôm nay đích thực là một món quà với cô như câu nói : Today Is A Present. Enjoy it!
    Hãy cứ vui với nó.

    Cám ơn em ! Chạy tiếp sức cùng cô và các tác giả nhé.

    😛

  13. Câu chuyện này hay lắm cô ạ. Cảm ơn cô Nguyên Hương nhiều lắm !!

  14. Mẹ con đậu đũa, đó là bộ phim cháu đã rất thích coi khi còn nhỏ và đến giờ vẫn không ít hứng thú khi xem lại. Có lẽ đã hơn 10 năm từ ngày đầu tiên xem phim nhưng câu chuyện đầy cảm động của cha con bé Đậu Đũa vẫn để lại trong cháu ấn tượng vô cùng sâu sắc. Và câu chuyện hôm nay lại cho cháu một bài học mới về cẩn thận khi làm bài, điều mà cháu hiện đang rất thiếu. Cảm ơn cô Nguyên Hương vì những câu chuyện ý nghĩa và cảm ơn BMH vì những bài viết vô cùng hữu ích này. Hì.

  15. Thưa cô, em phải tự kiểm điểm trước cô mới được.
    Sinh nhật Ban Mai Hồng, tức là em là độc giả của Ban Mai Hồng được một năm rồi, đã nhận được từ Ban Mai Hồng nhiều bài viết và nhiều hình ảnh làm phong phú thêm cho mình (và cho con gái của em nữa), vậy mà đến bây giờ em mới quyết định tham gia để đáp đền lại một chút.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: