• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 908 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 908 người theo dõi

Một Bài Học Hay – Ngô Khôn Trí

Tôi quen gia đình nhà White khi mới vào đại học. Họ hoàn toàn khác gia đình tôi, mặc dù vậy ở bên họ, lúc nào tôi cũng cảm thấy hết sức thoải mái. Jane White với tôi thoạt tiên là bạn trong trường, rồi kế tới cả gia đình đón tiếp tôi- một người ngoài- như thể đón một người em họ mới tìm ra.

Ở nhà tôi, mỗi khi có chuyện gì không hay xảy ra, luôn luôn nhất thiết là phải tìm cho ra thủ phạm để trách mắng.

“Cái này là ai làm đây?”. Mẹ tôi sẽ hét lên như thế trong nhà bếp hỗn độn như bãi chiến trường.

“Đó là tại con đó, Katharine!”. Cha tôi sẽ đay nghiến mỗi khi con mèo biến mất hoặc cái máy giặt không làm việc.

Ngay từ khi còn nhỏ, anh chị em chúng tôi vẫn hay nói với nhau là trong nhà mình còn một người nữa là ông Trách Mắng. Mỗi tối ngồi vào bàn nhớ dọn cả cho ông ấy một phần ăn!

Nhưng gia đình nhà White lại không bao giờ quan tâm đến ai vừa gây ra việc gì, họ chỉ thu dọn những mảnh vỡ và tiếp tục sống vui vẻ. Tôi chỉ thực sự hiểu hết nét đẹp của nếp sống này vào mùa hè mà Jane qua đời.

Ông bà White có sáu người con, ba trai, ba gái. Vào tháng bảy, ba người con gái nhà White và tôi quyết định làm một chuyến đi từ Florida đến New York. Hai cô lớn nhất, Sarah và Jane đều là sinh viên. Người nhỏ nhất, Amy, thì vừa mới có được bằng lái xe. Tự hào vì điều đó, cô rất mong đến chuyến đi để được thực tập.

Hai cô chị chia nhau lái suốt chặng đầu của chuyến đi, đến một khu thưa dân cư họ mới cho Amy lái. Thế rồi cô bé đột nhiên đi lạc vào đường ngược chiều, đã vậy mà Amy vẫn tiếp tục cho xe chạy băng băng không dừng lại. Một chiếc xe tải đã không kịp dừng lại nên lao thẳng vào xe chúng tôi.

Jane chết ngay tại chỗ.

Khi ông bà White đến bệnh viện, họ thấy hai cô con gái còn sống sót của mình nằm chung một phòng. Đầu Sarah thì quấn băng còn chân Amy thì bó nạng. Hai ông bà ôm lấy chúng tôi khóc buồn vui lẫn lộn khi gặp lại các con. Họ lau nước mắt cho các con và thậm chí còn trêu Amy khi thấy cô bé học sử dụng nạng.

Với cả hai cô con gái, đặc biệt là với Amy, họ nói đi nói lại:” Bố mẹ mừng biết bao khi thấy con còn sống.”

Tôi vô cùng kinh ngạc, không có kết tội, không có trách mắng ở đây.

Về sau, tôi hỏi ông bà sao lại không có một lời kết tội nào đối với việc Amy đã đi vào đường cấm.

Bà White bảo:”Jane đã mất rồi và chúng tôi thương nhớ nó kinh khủng, nhưng nói hay làm gì thì có mang Jane về được đâu. Trong khi đó Amy còn cả một cuộc đời trước mặt. Làm sao nó có thể sống một cuộc đời hạnh phúc nếu cứ cảm thấy rằng chúng tôi oán trách nó vì nó đã gây ra cái chết của chị gái?”

Họ nói đúng, Amy tốt nghiệp đại học và lấy chồng vài năm sau đó. Cô trở thành mẹ của hai bé gái, và bé lớn nhất tên là Jane.

Tôi đã học được từ gia đình White một điều thực sự quan trọng trong cuộc sống: Trách mắng quả thật không cần thiết, đôi khi đó còn là một việc hoàn toàn vô ích.
             

(Không rõ tác giả)

Cám ơn Vân đã gởi cho anh bài này. Cách cư xử của ông bà White rất đáng khâm phục.
Người có hiểu biết nhìn xa phải nên cư xử đúng như ông bà White. Đó là ngụ ý của tác giả.
 
Cuộc sống gia đình có ấm cúng hạnh phúc hay không là do cách cư xử với nhau, nhất là khi có ai đó lỡ làm sai một việc gì, có khi không phải do chính người đó làm sai mà là  một cái xui xẻo kém may mắn gặp nạn, thay vì được gia đình anh chị em an ủi thì lại bị mắng nhiếc.
 
Anh nghĩ anh em mình nên suy nghĩ về tâm trạng của đứa con khi nó lỡ làm đổ ly nước, làm bể chậu hoa, lỡ quên sách vở ở nhà, lơ đãng làm mất tiền, mất điện thoại di động, làm hư máy tính, lái xe bị tại nạn và ngay cả khi bị người khác dụ dỗ lừa đảo, v.v…. Đó chỉ là những kinh nghiệm quí báu trong cuộc đời của nó để nó có thể tự trưởng thành lớn lên. Nếu không xảy ra ở nhà thì cũng sẽ xảy ra ở ngoài đời, không xảy ra lúc còn trẻ thì cũng xảy ra sau này khi lớn lên.
 
Cái quan trọng ở đây là tình yêu thương của gia đình, giúp đứa bé có thêm tự tin để không tái phạm và học hỏi những hướng dẫn của cha mẹ chúng. Chỉ cần nhìn sự gắn bó của chúng với cha mẹ người ta có thể hiểu được cách giáo dục của gia đình đó.
 
Bài viết này rất đúng cho nhiều gia đình chỉ biết sống theo bản năng mà không chịu khó suy nghĩ về hậu quả của sự việc. Chỉ biết mắng nhiếc, nói cho đã giận thôi chứ không hề nghĩ đến tổn thương về tinh thần của đứa bé và cũng không khuyên dạy gì cho đứa bé mà chỉ làm cho nó khiếp đảm thôi.
 
Anh mong rằng trong anh em chúng ta nên noi theo cách dạy dỗ con cái theo như ngụ ý của tác giả bài  viết này.
Chúc các em một tuần vui vẻ.
.

Ngô Khôn Trí

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: