• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 900 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 900 other followers

Một Tiếng Hát Qua Đời – Khải Đơn

Lần đầu tiên tôi đến thăm nhà bà Kim Chưởng và ông Lý Hùng là do một bạn đạo diễn trẻ tên Võ Huy Thăng chở đi, ra đến chợ nổi Cái Răng, đi bộ khỏi những cây cầu gỗ gập ghềnh, băng qua vài ba cửa nhà dân xóm chợ nổi, là tới chiếc ghe gia đình họ.

Bà Kim Chưởng bán cà phê trên ghe. Ông Hùng hát cho đám tiệc, đoàn du lịch – kiểu ca nhân miền Tây xưa giờ kiếm sống trên sông. Bà Chưởng kể lại rằng từ khi bà biết nhớ, gia đình bà đã mưu sinh trên chợ nổi, rồi bà cưới ông, rồi làm một cái ghe to hơn, rồi sinh con, rồi cứ tiếp tục sống cùng chợ nổi như vậy.

Tôi thường xem đi xem lại cảnh quay bộ phim làm về ông Lý Hùng – người đàn ông da đỏ nâu rám nắng, gầy trơ xương kiểu đàn ông Nam Bộ, mắt sâu đọng kín một nỗi buồn không tên gọi, ở trần và nghèo quay quắt trên tiếng nước bập bềnh. Ông lom ngon cạnh cây đàn như một chú dế rất bé giữa dòng sông khổng lồ. Nhưng chỉ cần ông khảy một phím nhạc, rồi ca, thì cả dòng sông chìm xuống, và ông bừng lên bằng cất giọng mạnh như xói thẳng vào tim người nghe.

Nghe ông ca, tôi như đứa con nít đang ngủ lóp ngóp cạnh bờ nước, giật mình thức giận vì sức mạnh của lời hát đã nhấm chìm mọi khoảng không khác của đời sống:

về lại quê hương với cát trắng bụi mờ

với những ước ao tan tành sụp đổ

Tiếp tục đọc

Hoang Tàn Trong Đáy Mắt – Khải Đơn

Bạn kể: Năm đó cả vùng Santa Lucia lở đất. Cả thị trấn biến mất. Đường qua thị trấn cũng bị quét sạch. Con đường gần nhất người có thể tìm vào để xem dấu vết ai còn mất phải đi bằng xe ủi. Đất mềm như bột, nhão và lan ra như sinh vật lừ lừ.

Kể xong khúc đó, con đường bê tông kết thúc. Từ đó, chỉ còn mảnh vụn của cây cối, đất đai, vật liệu nhà cửa trộn vào nhau, màu đất, màu trắng lổn nhổn, nhưng đã có thiết bị cơ giới khổng lồ dọn thẳng thớm thành đường.

Cái từng là lưng núi bị gãy đôi. Ngọt như dao cắt bánh xén một phần đẩy qua chiếc đĩa khác. Lưng núi gập xuống. Từ đó, người bé li ti như côn trùng, thấy toàn bộ dòng đất bùn đã cào xô xuống dưới, gỡ gốc tất cả cây cối, rừng thẳm, vách đá, dòng sông – và phủ hết bằng bùn đất một màu.

Santa Lucia có thêm vài ngôi nhà sống động. Nửa thị trấn trước mặt vẫn chìm trong mắt buồn của ngôi nhà bị nổi lên giữa loại bùn lỏng dâng tới. Tiếp tục đọc

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: