• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 904 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 904 other followers

Nhật ký – Hà Nội Về Đêm – Milanaquarius

Buổi đêm đầu tiên của nhóm với chỉ 2 thành viên, 2 kẻ lang thang thích bụi bặm đi phát cháo cho người vô gia cư. Hà Nội về đêm mọi thứ không xô bồ, không ồn ã và thật là thanh bình. Trời Hà Nội tối nay dường như cũng ủng hộ chúng tôi khi trời rất mát và không hề có dấu hiệu của những cơn mưa.Tất cả đã theo lịch trình vạch sẵn, chúng tôi sẽ bắt đầu từ trạm trung chuyển xe bus Long Biên …. Lên đường khi đồng hồ chỉ 23:30 phút với 12 xuất cháo trên tay

Tiếp tục đọc

Bài Học Cho Cuộc Sống

  Tác giả: Khuyết Danh
ôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
Tiếp tục đọc

11 Thứ Có Thể Cho Đi Khi Bạn Nghĩ Mình Chẳng Còn Gì

Người nào cho đi nhiu s sng mãi

http://ilifejourney.files.wordpress.com/2012/01/more-blessed-to-give.jpg?w=300&h=227

Bạn biết rằng, thậm chí cả khi tài khoản ngân hàng của bạn chỉ còn con số không tròn trĩnh, vẫn còn rất nhiều thứ bạn tôi, con người chúng ta, thể cho đi? vậy, nhiều người trì hoãn hạnh phúc trong cuộc sống bởi họ đang chờ đợi điều đó kỳ diệu rơi vào lòng, để tâm trí họ sẵn sàng cho đi.

Nhưng đừng do dự. Trên thế gian này, một quy luật đã được định ra rất rạch ròi : có gieo sẽ gặt. Ngày hôm nay của riêng bạn, bạn còn rất nhiều thứ để cho đi.

Hãy buông cái tiền của bạn xuống trong giây lát tự suy ngẫm về những thứ tài sản kháccảm xúc, thời gian, trái tim lòng yêu thương trong tâm hồn bạn. Dưới đây 11 điều để bạn bắt đầu:

Tiếp tục đọc

Người Cho Phải Cám Ơn

Giá trị cuộc sống
Hi!Hai sưu tầm & minh họa

NGƯỜI CHO PHẢI CÁM ƠN

“Thiền Sư Seistsu kêu gọi tín đồ đóng góp để xây một thính đường mới rộng lớn hơn vì số lượng người đến nghe pháp quá đông; giảng đường hiện tại không đủ sức chứa. 
[IMG]
Umezu, một thương gia giàu có, hiện diện tại buổi kêu gọi ủng hộ đó, cúng dường 500 đồng tiền vàng. Ông ta mang tiền dến đưa tận tay Thiền Sư Seistsu và Thiền Sư nói: “Được rồi, tôi nhận. Để đó đi!”

Giá Trị Của Cuộc Sống

Cuộc sống luôn ‘nói chuyện’ với ta qua những điều giản dị và không ngờ đến nhất.


 

Tiếp tục đọc

Thượng Đế có hay không ?

barbershop

Đây là chuyện tôi nghe. Một người đến tiệm hớt tóc quen để cắt tóc, cạo râu và lấy ráy tai. Trong lúc hai bàn tay thoăn thoắt làm việc, ông thợ luôn miệng trò chuyện rôm rả với thân chủ. Những mẩu chuyện đầu Ngô mình Sở dẫn dắt thế nào đó mà bỗng dưng họ lại sa đà qua đề tài… thần học: Thượng Đế có hay không có?

Trao Tặng Từ Trái Tim – Trần Thanh Thủy

http://livinghiswordchurch.files.wordpress.com/2012/04/wpid-126407045641m53l.jpeg?w=614

Khi tôi còn là một thiếu niên, có lẽ khoảng 13 tuổi, mẹ tôi đã dạy tôi một bài học rất giá trị tôi không bao giờ quên được. Một hôm trong khi chúng tôi đang mua đồ tạp hóa ở một cửa hàng nhỏ thì  tôi thấy một gia đình bước vào cửa hàng. Trông họ  có vẻ như  một người mẹ, con gái và cháu gái của bà. Họ sạch sẽ nhưng mặc quần áo rách, chắc chắn  họ là những người không may mắn. Họ đẩy một  xe trong cửa hàng, chọn lựa hàng hoá rất cẩn thận, chủ yếu là loại hàng thông thường, và tất cả đều là nhu yếu phẩm cần thiết.

Tiếp tục đọc

Thế Nào Là Sống Đẹp?

Câu hỏi : Anh chị hiểu thế nào là sống đẹp?

Đáp:   Sống đẹp là sống vì người khác, vì quê hương đất nước, vì dân tộc, ………. là chủ yếu.

Bài viết dưới đây đưa ra câu trả lời thật hay cho câu hỏi trên đáng cho chúng ta suy gẫm

Đọc thêm : Văn hay

Trước hết cần phải hiểu từ “sống” không phải là một khái niệm tồn tại đơn thuần. “Tồn tại nhưng phải để cho người khác biết có sự tồn tại của mình tức là phải thể hiện rằng “Tôi đang ở đây! Tôi có mặt trên cõi đời này, bằng hành động trong cuộc sống chứ không phải chỉ lặng lẽ như một cái bóng qua đêm rồi lại đến ngày”. Và mỗi người chọn cho mình những cách thể hiện khác nhau hình thành lên những cách sống khác nhau: sống đẹp, sống có ích và lối sống ích kỷ, buông thả thậm chí chìm trong vòng tội lỗi. Như vậy “sống đẹp” là một lối sống tích cực mà mỗi người cần phải hướng tới. Nhưng sổng thế nào mới là lối “sống đẹp”, còn là điều băn khoăn của rất nhiều người.

Tiếp tục đọc

Hãy Dạy Các Em

“My Balloon” – Các em bé H’Mông chơi đùa trong một ngày mù sương ở Mộc Châu, Việt Nam. (Ảnh: Võ Anh Kiệt).

Thân tặng các bậc cha mẹ, thầy cô và anh chị…

vì mỗi chúng ta đều có nhiều thế hệ trẻ thơ cần được yêu thương và giáo dục...
Tiếp tục đọc

Châm Ngôn Hay Trong Cuộc Sống – Teresa Ngọc Nga

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống; nụ cười của bạn mang lại hạnh phúc cho người xung quanh và do đó, cũng mang lại hạnh phúc cho chính bạn.
Luôn nhớ rằng bạn có hai cánh tay, một để tự giúp đỡ chính mình, và một để giúp đỡ những người khác.
….
      Đó là những tư tưởng hay, những thông điệp từ các châm ngôn sống mà Chị Teresa Ngọc Nga gửi đến chúng ta qua file PPS Châm Ngôn Hay Trong Cuộc Sống số 3, chị thực hiện đầu tháng 7. Anh Lê Sáng chuyển file này tặng các bạn và các em:

Hãy Cho Nhau và chùm thơ, Tôn Nữ Hỷ Khương

Đọc thêm :

Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương.

Còn Gặp Nhau ( Tôn Nữ Hỷ Khương)

NÓI VỚI NHAU

Chẳng oán hờn ai, chẳng trách ai
Hãy đi cho hết quãng đường đời
Tâm không vướng bận lời phi thị
Chuyện thế gian đùa, nỏ lắng tai.

Photobucket

Tiếp tục đọc

Ghi Nhanh Bửu Thắng – Một Chút Yêu Thương

Hưởng ứng ” Một Vòng Tay Cho Đi Chút Yêu Thương”

Chuyến đi dự định khởi hành vào lúc 1 giờ 30 chiều chủ nhật ngày 16 tháng tư âm lịch, ngay sau rằm Phật Đản. Ông trời thử thách lòng người một chút bằng cách đổ mưa ngay lúc 1 giờ 25.

Thuốc men thì nằm ngoan trong hộp và hộp thì nằm ngoan trong chiếc xe thùng của công ty Dược phẩm TW2, chi nhánh Tây nguyên, cho nên mặc kệ trời mưa, cả 3 cái giường cũng được nằm trong xe thùng, an toàn tuyệt đối (mà nếu… nóc xe lỡ mà có bị lủng, thì giường bằng inox cho nên cũng chấp trời mưa luôn).
Photobucket

Tiếp tục đọc

Lắng Nghe Tiếng Nói Nội Tâm

Giác Ngộ – Bản chất của đời sống xã hội là luôn đổi thay và biến động không ngừng. Do đó, một người hiểu đạo, hành đạo không chỉ biết nhìn nhận về sự thật khổ đau mà còn biết tìm cách vượt thoát khổ đau.

Tiếp tục đọc

Xin giúp đỡ cháu H’ Đinh phương tiện mổ khối u khổng lồ trên mũi

 Xin các bạn đọc thư của BS Nguyễn Tới  ( tác giả Hồng Phúc,  trên Ban Mai Hồng) xin giúp đỡ cho cháu H’ Đinh bị khối u trên mũi.

Kính gửi Chị Huệ và các bạn Ban Mai Hồng

Em gửi chị hình ảnh cháu H’ Đinh bị khối u trên mũi. Em đang xin kinh phí điều trị cho cháu .Tối nay 11/09/11 em sẽ đưa cháu vào Bệnh viện Nhi Đồng 1 để nhờ BS Giám đốc Bệnh khám cho cháu ( Em đã nhờ cô Hoàng Thiên Nga Báo Tiền Phong tại Tây Nguyên giúp cho cháu ) . Vài dòng thông tin cho chị. Chúc chị  và các bạn sức khỏe và bình an. Kính mong nhận được sự giúp đỡ cho cháu phát xuất từ  lòng nhân ái của mọi người.

Hồng Phúc

Xin giúp đỡ cháu H’ Đinh phương tiện mổ khối u khổng lồ trên mũi Tiếp tục đọc

Quỹ nhân ái hỏa tốc đến với cháu bé “sợ phải chết”

(Dân trí) – Ngay sau khi bài viết “Mẹ ơi, xin đừng mang con về con sợ phải chết lắm” được đăng tải trên Dân trí Tổng biên tập của báo đã quyết định trích 5 triệu đồng từ Quỹ nhân ái hỗ trợ khẩn cấp giúp gia đình an tâm điều trị bệnh cho bé.
 >>  “Mẹ ơi, xin đừng mang con về con sợ phải chết lắm”

Tiếp tục đọc

Cách Tư Duy (Huỳnh Huệ)

Bất cứ bạn đi đến đâu, trong thời tiết nào, hãy cứ luôn mang theo ánh nắng ấm áp của bạn.” Anthony J. D’Angelo đã nói một câu rất hay về cách tư duy của chúng ta như vậy. Denis Waitley cũng có câu : “Tôi  đau khổ vì chân tôi không giày trên đường cho đến khi tôi nhìn thấy một người không chân.”

https://lh3.googleusercontent.com/-Bz9_FOVdLuw/UtCu6DsZv1I/AAAAAAAALmA/wm_KAsTpWJE/w450-h254-no/khong+tay+chan.jpg

Tiếp tục đọc

Hạnh Phúc Do Tâm (Bùi Phương)

TƯ TƯỞNG Tư tưởng con người – cuộc sống ta Bình an hay bệnh khổ , phong ba… Nghĩ lành – mọi việc đều thành tựu Tâm ác – ưu sầu  lắm xót xa ! LỜI NÓI Lời nói thiện lành hay ba hoa Khiến người đánh giá cái tâm ta Người hiền – trao đổi lời nhân ái Kẻ ác – thốt ra ý xấu xa ! Mời các bạn đọc tiếp bài thơ   HẠNH PHÚC DO TÂM  của tác giả Minh Lương Trương Minh Sung  cảm tác  theo lời dạy  của  Đức Đạt Lai Lạt Ma  được anh Bùi Phương thiết kế thành file PPS, trên nền nhạc guitar Vô Thường. Tiếp tục đọc

Để Gió Bay Đi

Hãy cho đi phân nửa, hạnh phúc sẽ nhân đôi.
Sống trong đời sống: Tiếp tục đọc

Hai Cảnh Đời

Mời các bạn xem một phim ngắn, hai cảnh đời đối lập. Máy quay cầm tay run bần bật, cấu trúc kịch bản đơn giản nhưng chặt chẽ…Tất cả đều thực, cả nụ cười của những em bé cũng vậy. Người xem thấy hết. Chỉ có những giọt nước mắt của người làm phim giấu vào trong và những giọt nước mắt của người xem ứa vào lòng… Tiếp tục đọc

Chìa Khóa Hạnh Phúc (Huỳnh Huệ)

Nhà báo chuyên mục nổi tiếng đã quá cố  Sydney Harries, một hôm nọ  đi cùng người  bạn tên George đến quầy bán báo quen thuộc của anh. George  rất lịch sự chào hỏi  người bán báo, nhưng người chủ quầy báo thì ngược lại, mặt lạnh như tiền, chẳng chút niềm nở. Tiếp tục đọc

Thiên Thần (Uyển My)

Với đôi chân trần đầy bụi bẩn, cô bé chỉ ngồi đó và nhìn người ta qua lại. Em chẳng bao giờ cố gắng nói và cũng chưa hề nói một lời nào. Nhiều người qua lại, nhưng không một người nào dừng chân. Tiếp tục đọc

Hạnh Phúc Hơn Cả Tiền Tài Và Tuổi Thọ

Hậu quả của sự loạn tâm nơi chính mình sẽ rất tai hại đến những người chung quanh vì mình không có hạnh phúc.
Hơn 2300 nghìn năm về trước, nhà bác học Aristotle đã cho rằng hạnh phúc là cái gì mà cuối cùng nhiều người phải chọn lựa.
Có nghĩa, khi ta có rất nhiều thứ trên đời mà thiếu hạnh phúc, cuộc đời cũng vô nghĩa. Tiếp tục đọc

Những Yếu Tố Cơ Bản Trong Cuộc Sống (Hoàng Hải Bình)

Hoàng Hải Bình, một tác giả thiết kế PPS 12 tuổi, đã gửi đến tặng tất cả các bạn đọc Ban Mai Hồng, những câu danh ngôn về cuộc sống, do em chuyển ngữ sang Tiếng Việt và tự thiết kế thành một file PPS với nhạc nền là bài : Love’s Concerto.

Hải Bình cũng muốn gửi lời chúc tốt đẹp của em đến tất cả chúng ta thông qua file PPS của em. Tiếp tục đọc

Thư Gửi Cho Con (Bùi Phương)

Đại lễ Vu Lan  vừa mới qua, nhưng ý nghĩa báo hiếu, bổn phận làm con hiếu kính  của những người con không chỉ có một mùa Vu Lan tháng 7 mà tình yêu thương,  chăm sóc  cha mẹ  hằng hữu  và dài lâu suốt cuộc đời chúng ta.

Mời các bạn đọc   THƯ GỬI CHO CON, để hiểu tấm lòng, tâm tư, tình cảm của  cha mẹ lúc tuổi  già. Tiếp tục đọc

Hạnh Lành Mùa Vu Lan ( Huỳnh Huệ)

Vu Lan gắn liền với hình ảnh của người mẹ và truyền thống  hiếu thảo của con cháu.  Ngoài việc đi chùa, cầu nguyện cho cha mẹ còn hiện tiền hay đã qua đời, làm những việc tốt đẹp  đem lại niềm vui và hạnh phúc cho cha mẹ, chúng ta có thể làm những việc tốt như những hạnh lành vì tình thương cho những người bất hạnh.

Mẹ là hiện thân của tình thương.  Thế nên, Mùa Vu Lan cũng là mùa hiếu hạnh theo Phật giáo. Tiếp tục đọc

Bình Minh Trước Biển (Hồng Phúc)

Bình mình đứng trước  biển

Trải lòng mình mênh mông

Nghênh đón ánh hồng đồng

Rạng ngời soi ngày mới . Tiếp tục đọc

Gieo Hạt Sa Nhân (Đàm Lan)

Tay cầm một nắm hạt Sa Nhân

Đi đi lại lại những tần ngần

Có hạt mưa nào vừa thấm đất

Gieo nhanh cho kịp nảy mầm Xuân Tiếp tục đọc

Góp Phần Xoa Dịu Nỗi Đau

Các bạn  và các em thân mến,

Chùa Bửu Thắng đã nghiệm thu đạt yêu cầu về giá trị sử dụng 2 máy nước nóng – như một hạnh lành nhỏ bé mà một số bạn bè thân hữu và học trò cũ đã đóng góp trong chương trình hai máy nước nóng năng lượng mặt trời tặng cho Cơ sở Bảo Trợ Xã Hội Bửu Thắng  do công ty TNHH Vạn Phúc lắp ráp.  Vừa qua  tập hợp, kiểm tra chứng từ thanh toán các khoản với Công Ty và nhận được Thư Cảm Ơn của Sư Cô Huệ Hướng, trụ trì chùa Bửu Thắng, xin thông báo  các khoản thực chi như sau : Tiếp tục đọc

Thư Cám Ơn của Sư Cô Huệ Hướng, chùa Bửu Thắng.

Chua Buuthang ✆ chuabuuthang@yahoo.com.vn

Thu, Jul 28, 2011 at 7:10 PM

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Kính gởi: – Cô giáo Huỳnh Thị Huệ
              – Công ty TNHH Vạn Phúc
              – Cô  Trần thị  Thành doanh nghiệp Tuấn Thành
              – Cùng quí ân nhân Phật tử gần xa quí mến! Tiếp tục đọc

Những Câu Chuyện Từ Hạt Giống Tâm Hồn II (Hoàng Hải Bình)

Chúng ta  đã đọc và  cảm động với NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY, phần I do Hoàng Hải Bình thực hiện qua file PPs

Những Câu Chuyện Từ Hạt Giống Tâm Hồn

Chỉ còn 2 tuần lễ nữa là đến ngày đại lễ Vu Lan. Ban Mai Hồng sẽ giới thiệu từ hôm nay những sáng tác về Mẹ của các tác giả đã gửi đến.

Mời các bạn và các em thưởng thức tiếp 3 câu chuyện trên file PPS NHỮNG CÂU CHUYỆN HAY phần II do Hải Bình thiết kế trên nền nhạc không lời nghe thật êm ái. Tiếp tục đọc

Tiếng Đóng Cửa

Mời các bạn và các em đọc câu chuyện TIẾNG ĐÓNG CỬA của tác giả PTH, gxdaminh.net
Link của video clip do anh Hồng Phúc chuyển. Tiếp tục đọc

Lời Hứa Của Mùa Hè (Nguyên Hương)

Thế là một năm học tối tăm mặt mũi đã đi qua. Trước mắt là mùa hè. Là lá la… Đêm ơi hãy dài ra cho những giấc ngủ no nê con mắt, sáng ra là những ánh long lanh trong trẻo không hốc hác mệt mỏi như thức canh người ốm đau. Và ngày ơi hãy dài ra cho kệ sách văn học có người đến thăm.

hCứ nói sao sinh viên mà cũng không chịu đọc sách văn hoc. Hãy thử làm sinh viên đi rồi biết! Sáng giảng đường, chiều giảng đường, không giảng đường thì thư viện. Chút thời gian eo hẹp buổi trưa chỉ kịp cho bữa cơm và hai vòng xe. Nghĩa là từ sáu giờ sáng đến năm giờ chiều lịch thời gian không có kẽ hở nào cho con kiến riu chui lọt. Sau năm giờ thì sao? Sinh ra là con gái, cơm trưa đã không thì cơm  chiều chắc chắn là phải nấu rồi. Mẹ? Mẹ ấy à… Cái cửa hàng vật liệu xây dựng trang trí nội thất phát đạt đến nỗi giờ đây có thể xem nó như đứa con út của mẹ chứ không phải tôi. Chiều, đạp xe về đến nhà, tôi chào như rên ”Mẹ ạ…”, thay cho ngày trước “Thúy đó hả con,đói bụng chưa?” và chờ sẵn tôi bên bàn là mâm cơm nóng sốt hoặc ít nhất cũng là ly chè. Còn bây giờ…”Nấu thức ăn đi Thúy, mẹ cắm nồi cơm rồi”

Mẹ nói mà chẳng kịp nhìn con gái của mẹ đạp xe đoạn đường dài năm cây số ngược gió mặt mũi bơ phờ tóc tai rối rắm đến thế nào. Đã vậy mà có phải được vào nhà một cách bình thường đâu. Từ nhà ngoài vào nhà trong lổm nha lổm nhổm… Khách đến mua hàng, cầm lên một vài viên gạch hoa của Ý, ngắm nghía màu sắc, độ nặng nhẹ, độ bóng, hỏi giá tiền… rồi họ bỏ gạch Ý xuống ở chỗ nào đó thuận  tay nhất và cầm vài viên gạch Trung Quốc lên… Cứ như vậy. Có vô số loại gạch hoa nội địa và gạch hoa ngoại nhập. Và cũng như vậy với các hàng hóa khác, nào bồn rửa mặt men  trắng hoặc men ngà, của Đài Loan hay của Nhật, vòi sen nhựa hay inox, giá đèn nhựa hay gốm sứ…

Tối, hàng hóa sắp xếp ngay hàng thẳng lối đẹp mắt. Hôm sau, mới buổi sáng đã nằm tràn trên nền nhà. Đáng gọi là kỳ tích khi với cái bụng đói, người ta khiêng được cái xe đạp vào nhà trong mà chưa bao giờ làm vỡ một viên gạch hay cái bồn sứ nào.

Anh Thành sướng hơn tôi nhiều, gửi cái xe máy ở sân nhà bên cạnh, đến khi nào mọi thứ trở về vị trí cũ thì dắt xe vào. Chỉ học trên tôi có hai năm mà sướng đủ thứ, không phải đạp xe và không cả nấu cơm. Có lần tôi rướm nước mắt vì điều này, anh xung phong đưa đón tôi đi học. Trời ơi, cứ lớp anh trống tiết đầu thì tôi đi học trễ, anh trống tiết cuối thì tôi phải xin đi nhờ xe khác về. Còn anh vào bếp thì…

Nghĩa là nếu anh đảm nhận khoản nấu cơm chiều thì nhanh lắm cũng đến bảy giờ tôi mới được ngồi vào bàn học. Tối nào đi học vi tính và ngoại ngữ thì giờ ngồi vào bàn sẽ lùi lại hai tiếng và tất nhiên, giờ đi ngủ cũng lùi lại.

Thời gian đâu cho văn học? Người lớn nhận xét sinh viên bây giờ học lệch. Trời ơi, bài vở trên trường vai này thì bài vở ngoài trường vai kia, phải nói là nặng oằn cả hai vai, không lệch một tí nào.

Nhưng nói thiếu lãng mạn cần thiết thì tôi phải công nhận là có. Trước kia, đọc xong một tác phẩm, thường nghĩ ngợi về nhân vật và mơ mộng một tí, còn trích lời nhân vật chính ghi vào sổ tay. Ví dụ như câu ngắn ngủi của Shakespeare trong vở kịch Hamlet “To be or not to be”. Những ngày ôn thi đại học, tôi viết chữ thật to câu ấy ra giấy rồi cắt dán lên kệ sách trước mặt. Đang ngủ gà ngủ gật, mắt chợt chạm câu nói ngắn ngủi mà từ dài nhất chỉ có ba chữ cái ấy, bỗng thấy mình  yếu đuối quá, thế là tỉnh ngủ luôn.

Tóm lại , mùa hè này tôi sẽ dành trọn thời gian cho sách văn học. Và cả những truyện ngắn trên báo nữa. Hằng ngày, chỉ kịp liếc mắt qua trang tin tức liên quan đến sinh viên, nào tiêu chuẩn điểm, tiêu chuẩn học bổng…Con người của mình không khéo chỉ còn lại những phép tính cộng trừ nhân.

Bố mẹ lắng nghe kế hoạch hè của anh em tôi. Anh Thành muốn về quê lần cuối. Lần cuối đây không phải là anh sắp qua đời mà là sang năm anh ra trường, lúc đó hẳn là rất bận bịu về việc làm và phấn đấu này nọ. Bố gật gù, có lý. Còn tôi mới về quê dịp Tết, hè này là…

Bố nhướng mắt khi nghe tôi nói, mẹ cười xòa:

–  Thôi, cứ cho con mơ mộng thêm vài năm nữa, khi học tập xong biết lo lắng cũng chưa muộn.

–  Nhưng…

–  Tôi đã tính rồi. Chiều đến nhờ một thằng bé dọn dẹp, trả cho nó ít tiền.

–  Mình giàu rồi à?

Mẹ cười. Nụ cười của người rất hài lòng với công việc và thu nhập. Bố càu nhàu:

–  Người lạ vào nhà là phiền phức lắm.

–  Chỉ sắp xếp hàng hóa ở nhà ngoài thôi. Xong là về.

–  Nó con nhà ai?

–  Trẻ mồ côi sống ở nhà Tình Thương của thành phố.

*

Năm giờ chiều Vinh đến. Cái mũ quả lê chụp trên đầu với cái chỏm nhọn bị móp trông rất buồn cười, mắt mũi miệng bình thường, chỉ có vóc người là hơi lùn.

Tôi thì thầm với mẹ :

–  Làm sao nó xếp hàng lên kệ cao được? Sao mẹ không chọn đứa nào cao hơn?

–  Cô phụ trách nhà Tình Thương nói Vinh là đứa chăm chỉ, có ý thức. Cứ để xem nó xoay xở ra sao.

Sau khi nhìn những đống hàng ngổn ngang trên nền, rồi nhìn quanh những cái kệ mà chiều dài lẫn chiều cao đều đáng nể, Vinh nhỏ nhẹ nói với mẹ tôi:

–  Nhà bác có ghế gỗ không ạ?

–  Có ghế nhựa kìa cháu.

–  Ghế nhựa ngày nào cũng leo trèo cháu sợ làm hỏng của bác.

Câu nói khiến mẹ mỉm cười.

Bắt đầu từ những ngăn thấp. Vinh ngồi xuống giữa những viên gạch hoa các loại, hai tay ngập ngừng lựa chọn, có những loại chỉ khác nhau về độ bóng. Vinh chăm chú nhìn. Từng chồng cao dần, cao dần…. Nghe tiếng xe bố dừng trước cổng, nó nhìn ra và hiểu ngay sự tình. Một lối đi đủ chỗ cho chiếc xe máy được dọn quang ngay lập tức.

Vừa ăn cơm vừa nhìn ra bố khen:

–  Thằng bé có vẻ siêng năng và biết cách quá nhỉ.

Mẹ cười. Lâu lắm rồi mới thấy mẹ thảnh thơi vừa ăn cơm vừa trò chuyện vừa xem ti vi như thế này. Tôi chợt nhận ra trước khi có thằng Vinh chắc mẹ phải làm công việc nó đang làm, dọn dẹp sắp xếp giữa bao bụi bặm tung ra theo từng loại vật liệu. Còn tôi thì tị nạnh sao mẹ chăm chút cho cái cửa hàng hơn con út.

Đến mười giờ tối, đặt cái cuộn nhựa dán trần lên kệ cao, Vinh nhảy từ trên ghế xuống:

–  Chào bác cháu về, chào chị em về.

Tôi giật chùm chìa khóa trên tay mẹ :

–  Mẹ ngủ đi, để con khóa cửa cho.

Mẹ ngạc nhiên. Chẳng những khóa cửa mà tôi còn giặt giẻ lau đi lau lại cái bàn của mẹ, lau luôn lớp bụi phủ quanh điện thoại. Xong, quay lại thấy mẹ vẫn ngạc nhiên đứng nhìn, tôi đỏ mặt. Mẹ không biết tôi đang nghĩ gì đâu.

Hôm sau, đúng mười giờ tôi cầm chùm chìa khóa từ nhà trong đi ra. Vinh đã xong việc từ lúc nào, nó đang dựa lưng nhìn ra đường, cái chỏm mũ xẹp xuống dèn dẹt khiến nó như lùn thêm. Tôi ngạc nhiên một chút rồi hiểu ra hôm nay đã biết việc nên nó làm nhanh hơn.

–  Lần sau xong lúc nào em cứ gọi chị lúc ấy.

–  …Vâng!

Tiếng vâng thật khẽ. Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đi men trên vỉa hè đầy hàng quán bán đêm, bỗng nhiên muốn chạy theo mời nó ăn một tô phở.

Hôm sau,tám giờ rưỡi tôi leng reng chìa khóa đi ra. Gạch vẫn còn nằm từng chồng trên nền, chưa xếp lên kệ, Vinh bối rối nhìn tôi:

–  Em làm chậm quá hả chị?

Chẳng qua sợ nó đợi như hôm qua chứ có phải tôi sốt ruột đâu. Vinh làm xong sớm hay muộn tôi cũng chỉ có một việc là đọc, thư viện dạo này có nhiều sách văn học thật là hay.

Hôm sau, để cho chắc ăn, tôi cùng quyển truyện kéo ghế ra ngay ngưỡng cửa giữa nhà trong và nhà ngoài. Ở vị trí này tha hồ đọc mà vẫn biết đích xác khi nào Vinh xong việc. Thật là tiện.

Vậy mà, trời đất ơi, Vinh buồn buồn nhìn tôi:

–  Chị không cần phải canh chừng đâu, em hứa là không ăn cắp…

Tôi không nói được gì. Thế đấy, tôi muốn bày tỏ sự quan tâm của mình và kết quả là vậy. Tôi bật cười, cười mãi. Vinh bối rối đến nỗi làm rơi cái bồn bằng sứ trên tay xuống “bụp… bốp…”

Mẹ xuất hiện:

–  Chuyện gì vậy?

–  Con lỡ làm rơi – Tôi bật ra.

Không thể giải thích được vì sao tôi lại nhận thay. Mẹ không phải là người khắt khe, ngược lại. Mẹ có vẻ quý Vinh, nếu biết nó làm rơi, chắc mẹ cũng bỏ qua. Nhưng điều gì đó trong tôi thôi thúc tôi lên tiếng. Mà cũng có thể là lỗi tại tôi thật.

Rồi tôi nhận ra dạo này mình hơi đa cảm. Tôi cúi nhìn quyển truyện trên tay. Ảnh hưởng từ đây chăng?

–  Tối về em làm gì? – Tôi hỏi.

–  Dạ… không làm gì cả.

–  Em không học bài sao?

–  Dạ… trước kia thì có.

–  Ban ngày em làm gì?

–  Em đi bán.

–  Bán gì?

–  Trái bầu khô.

Tôi cau mày không hiểu. Vinh giải thích ngập ngừng lủng củng. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra.Đó là loại bầu có hình dáng như cái bình có eo ở giữa, khoét ruột, phơi khô cho đến khi có màu nâu cháy, nếu được màu đen nhánh thì càng tốt. Giữ sao cho không bị nứt rồi đánh dầu cho bóng. Với một cái nút bằng lá khô quấn lại, đậy bên trên, trái bầu khô trông như bình rượu của tiên ông ngày xưa. Bầu càng nhỏ càng khó làm vì quả non, vỏ mềm. Nhưng chính bầu nhỏ lại càng xinh xắn, càng có giá, du khách rất thích, nhất là khách nước ngoài.

–  Mỗi ngày em bán được mấy trái?

–  Dạ… ít lắm. Mấy đứa biết nói tiếng Anh bán được nhiều.

Tội nghiệp chưa. Tôi bật ra:

–  Em thích học tiếng Anh không?

–  …

–  Chị dạy.

                                                *                      *                      *

Học trò tôi không dám yêu cầu cao, chỉ cần học từ số một đến số năm, chưa có trái bầu nào giá sáu đô la cả. Cô giáo bắt học trò học đến hai mươi, lỡ có ai mua một lần vài trái thì sao? Và lỡ mai mốt bán thêm những thứ khác đắt tiền hơn thì sao? Vậy thì học đến một trăm luôn. Khoan, trước mắt cứ học đến hai mươi… còn lại từ từ tính sau.

Rồi những câu “ Xin chào”, “ Đây là…đẹp nhất “, “ Xin cám ơn ”, “Tạm biệt”, “ Rất tiếc, thưa quý ông” … Trước mắt cứ học những câu đơn giản, còn lại từ từ tính sau.

–  Từ từ tính sau là sao hả chị?- Vinh rụt rè hỏi.

–  Là học những gì cần cho bán hàng đã. Còn câu cú ngữ pháp mai mốt chị sẽ giải thích rõ ràng hơn. Chịu không?

Mắt Vinh sáng bừng. Tôi lâng lâng nghĩ đến ngày mình dạy học trò câu “ to be or not to be “.

                                                            *                      *                      *

Những ngày hè qua rất nhanh, quá nhanh. Tôi chỉ kịp dạy Vinh những câu đơn giản ngắn ngủi. Ôm những cuốn sách văn học trả lại thư viện, tôi quay về với việc học. Bố mẹ thay cho tôi cái xe đạp bằng chiếc xe máy nhưng lịch thời gian vẫn rất sát sao, học trên trường, học trên trường, học ngoài trường và cả bạn bè nữa… Giữa tôi và Vinh còn lại câu chào ngẳn ngủi mỗi chiều, rồi dần dần chỉ còn lại nụ cười và có khi đầu óc đang nghĩ gì đó tôi quên cả nụ cười.

Có lần mẹ nói:

–  Vinh nó hỏi mẹ “ Thưa ông ngày mai sẽ có cái đẹp hơn “ nói như thế nào, mẹ bảo đợi con về…

Tôi vâng dạ, tự nhủ ngày mai sẽ trả lời nhưng rồi vòng quay từng ngày lại cuốn tôi đi. Và hẳn là tôi sẽ quên luôn nếu…

Ngày Hiến chương nhà giáo, sau khi thăm cô thầy giáo và cùng cả lớp liên hoan, tôi về nhà hơi khuya. Mẹ đưa cho tôi một cái hộp vuông gói bằng giấy màu:

–  Vinh nó tặng con.

Vinh? Quà của Vinh? Tôi mở hộp ra – Một trái bầu khô nhỏ xíu, xinh xắn, lớp da đen nhánh đến nỗi tôi thấy được những ngón tay mình soi bóng. Và tấm thiệp với dòng chữ nắn nót “ Em kính tặng cô giáo “.

Cầm trái bầu trên tay, tôi đi ra nhà ngoài dù biết chắc Vinh không còn ở đó. Những kệ hàng hóa đầy ắp và rất ngăn nắp, cái ghế gỗ nằm ở góc.

Tôi dựa lưng vào tường, thấy mắt mình cay.

“ Em là chậm quá hả chị?”

“ Chị không cần phải canh chừng đâu, em hứa là không ăn cắp…”

“ Dạ…trước kia thì có…”

Từng chút… từng chút … tôi nhớ lại. Và tôi nhớ lời hứa “ từ từ tính sau “ của mình, khuôn mặt Vinh bừng sáng và mong ước vô tư của tôi khi muốn dạy Vinh đến “ to be or not to be “.

To be or not… Câu nói nổi tiếng của Shakespear chợt hiện ra dưới góc độ mới mẻ lạ lùng. Tôi chợt nhận ra điều đẹp nhất tôi có được trong mùa hè vừa qua chính là Vinh với những buổi học rụt rè chăm chỉ khát khao.

Trái bầu trên tay tôi rất xinh và rất nhẹ, tưởng như tôi thở mạnh hơn một chút nó sẽ bay lên.

.

Nguyên Hương

Bài Học Lớn Cho Cuộc Sống

Đây là một bài học đẹp, lớn lao cho cuộc sống.
Những than vãn rên rỉ của chúng ta về mọi điều trong đời trở thành vô nghĩa khi bạn xem những hình ảnh của câu chuyện này. Tiếp tục đọc

Một Cốc Sữa- Đã Thanh Toán Hết

Một ngày nọ, một cậu bé nghèo thường bán hàng  rong từ nhà này đến nhà khác để trang trải tiền học phí, thấy mình chỉ còn một hào còm, và cậu lại đang rất đói. Cậu bé quyết định sẽ xin một bữa ăn ở ngôi nhà kế tiếp. Tuy nhiên, cậu mất hết dũng khí khi một người phụ nữ trẻ xinh đẹp ra mở cửa. Thay vì một bữa ăn, cậu lại hỏi xin một ngụm nước. Người phụ nữ nghĩ rằng cậu bé đang đói nên đã đưa cho cậu một cốc sữa lớn. Cậu chậm rãi uống hết cốc sữa rồi hỏi, “Cháu phải trả cho cô bao nhiêu tiền?” “Cháu không cần trả gì cả,” bà trả lời. “Mẹ đã dạy cô rằng đừng bao giờ nhận tiền cho lòng tốt của mình.” Cậu bé nói, “Nếu vậy, cháu xin chân thành cảm ơn cô.” Tiếp tục đọc

Cứ Tiếp Tục Trồng Cây (Trần Hồng Hải)

Paul Rokich là người  hùng của tôi. Khi Paul còn là một cậu bé lớn lên ở Utah, ông sống gần một nhà máy nấu chảy đồng cũ kỉ, và khí SO2 thoát ra từ nhà máy lọc đã biến nơi từng là một khu rừng xinh đẹp thành một vùng đất bỏ hoang khô cằn. Tiếp tục đọc

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: