• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 898 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 898 other followers

Ơn Người Đưa Đò – Hồng Phúc

ƠN NGƯỜI ĐƯA ĐÒ

( Tâm tình Kính dâng Thầy Cô Giáo nhân ngày 20/11/2013 )

http://tongphuochiep71.com/uploadfile/data/Copy%20of%20song_nuoc_hue_giaoduc_net_vn_11(1).jpgCon đò tri thức thầy đưa. Công ơn ghi tạc, trường xưa nhớ về

****

Lặng lẽ đưa đò trên bến sông
Với bao thế hệ tuổi mơ hồng
Tình Thầy trao gửi từng trang giấy
Tận tụy yêu thương mãi ấm nồng .

Tiếp tục đọc

Tản Mạn Về 20-11 ( Huỳnh Huệ )

Lương cả năm không bằng phong bì 20/11

Quà 20/11 “nặng” hơn quà Tết?

Văn hoá “phong bì” ngày 20/11

 Tôi vừa đọc được  bốn  bài về nỗi lo quà 20/11  cho giáo viên và  văn hóa phong bì làm hư giáo viên (  bài trên báo VietNamnet, Phụ Nữ Today,  Bao Moi và Tin 180)

 Câu ca dao sau được trích dẫn nhiều những ngày này và trên các bài báo:

Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy

Tiếp tục đọc

Mừng Ngày Nhà Giáo 20-11 ( Hồng Phúc )

Kính Chúc Quý Thầy Cô giáo

nhân ngày 20/11 /2011 thật nhiều hạnh phúc trong sự nghiệp trồng người.

Mừng ngày quốc tế tôn vinh

Hiến chương nhà giáo .Thấu tình nhân tâm .

Ơn Thầy Cô giáo ân cần

Chắc chiu ngày tháng ươm mầm tuổi thơ .

Thầy cô chắp cánh ước mơ

Cho trò bay tới bến bờ tương lai .

Thầy như ánh sao ban mai

Cô là bắc đẩu đêm dài chiếu soi .

Con thuyền học vấn mãi trôi

Đến ngày cặp bến lòng thôi mong chờ .

Tình Thầy, Cô sáng chẳng mờ

Trò luôn ghi nhớ bao giờ dám quên.

Thầy Cô …Em mãi khắc tên …

.

Hồng Phúc

Năm Chuyện Cười Thầy Trò II ( Uyển Nhi )

1. Con Không Hề Gian Lận

Phụ huynh rất thất vọng về kết quả học tập mà cậu con trai đem về nhà

“Điều duy nhất an ủi mà ba thấy từ kết quả học tập tồi tệ này…”người cha than vãn :”là ba biết rằng con không bao giờ gian lận trong các  kỳ thi.”

Tiếp tục đọc

Em Và Những Mầm Xuân ( Phạm Phù Sa )

Riêng tặng những cô giáo mầm non 

Cứ mỗi sáng chiều đi qua khu nhà trẻ

Lặng lẽ bên đường say ngắm một vườn hoa

Vẫn với đàn em, vẫn cô giáo trẻ

Mà như có gì giục lòng tôi thiết tha

Tiếp tục đọc

Lời Thầy ( Nguyễn Tấn Ái )

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

 Cứ ngỡ rằng con giàu chữ lắm

Mới hay nghèo đến rách mồng tơi

Chỉ lời thầy giảng ngày thơ bé

Con cất làm lưng vốn cuộc đời.

Nhớ khi thầy uống câu thơ cổ

Sóng sóng tràn qua mắt  thiếu niên

Có đứa hồn theo người tuốt kiếm

Đứa thì nước mắt ướt nhòe khăn.

Con cất lời thầy trong ngực trái

Làm viên thuốc  giải những ưu phiền

Chao ôi thuốc giải còn  viên chót

Mà nỗi đau đời cứ nặng thêm.

Thầy ngày tuổi viết lại càng cao

Húng  hắng những khi gió chuyển mùa

Con bới gốc sâm triền núi bắc

Ước gì về kịp trước mùa mưa.

Con đi kiếm lá trên ngàn mãi

Mấy chục năm rồi vẫn biệt hơi

Khát một ngày về nâng chén rợu

Mừng thầy đắc thọ tuổi mười mươi.

Miếng cơm manh áo con còn nặng

Và vấp trường đua đến cạn đời

Lời thầy giọt giọt mưa xuân thấm

Đến tận bây giờ mới biển khơi.

 Thơ Nguyễn Hàn Chung.

Ảnh: HH

Lời bình:

Tôi lần từng trang tập KHƠI NGUỒN ( thơ nhà giáo Đất Quảng 2002), và dừng thật lâu trước những dòng  tâm tư của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung. Với tôi đến giờ anh vẫn là một người xa lạ, mà thơ anh thì thân thuộc lắm.

Lời thơ có lẽ là của một đời thành đạt, ít nhất cũng là thành trên con chữ, đủ để tự tin rằng “ cứ ngỡ rằng con giàu chữ lắm”, và rồi con người ấy đi qua hết mưa nắng cuộc đời, thấm những nỗi đau đời, vị đắng cuộc đời cứ không thôi thốc tháo để hiểu những đa đoan nỗi mình chỉ là những trải nghiệm bé thơ, rồi chân tình tạ ơn: “Lời thầy giọt giọt mưa xưa thấm, đến tận bây giờ mới bể khơi”.

Trong lời thầy giảng, có cả một con đường cho những học trò nhỏ dần theo, mai sau, mà đã bây giờ :

Nhớ khi thầy uống câu thơ cổ

Sóng sóng tràn qua mắt  thiếu niên

Có đứa hồn theo người tuốt kiếm

Đứa thì nước mắt ướt nhòe khăn.

Tưởng trong lời huấn thị ấy có Phạm Ngũ Lão múa giáo non sông trải mấy thu, có Đặng Dung mấy độ thất thế mài gươm dưới bóng trăng, có cô Tấm hiền lành, nàng Kiều hiếu tình trọn vẹn,Tô Thị bồng con trông chồng hóa đá, Vũ Nương oan khuất… Những lẽ sống cao đẹp hiếm hoi mà thế nhân mơ tưởng.

Và lẽ sống ấy đã , hỡi ôi, đã hữu ích một cách phiến diện, đã trở thành linh đan diệu dược mà người trò cung kính mang theo, để cuối nẻo đời nhận ra rằng không một thang thuốc lí tưởng nào có thể chữa cạn căn bệnh có tên là “đời”:

Con cất lời thầy trong ngực trái

Làm viên thuốc  giải những ưu phiền

Chao ôi thuốc giải còn  viên chót

Mà nỗi đau đời cứ nặng thêm.

Hờn trách thầy chăng? Nào hay sư phụ cũng đang ngặt nghèo tâm bệnh:

Thầy ngày tuổi viết lại càng cao

Húng  hắng những khi gió chuyển mùa

Con bới gốc sâm triền núi bắc

Ước gì về kịp trước mùa mưa.

Hai thế hệ, một tâm bệnh, một tâm đạo.

Nhà thơ kết bài thơ như ngộ ra những gì xưa ấu thơ chưa thấu nổi:

Lời thầy giọt giọt mưa xuân thấm

Đến tận bây giờ mới biển khơi.

 

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, nhiều nhà thơ viết về nhà giáo thật hay, song viết bằng tâm bệnh của người trong cuộc, lại là người đương thời như anh, tôi e rằng còn ít.

Loay hoay với ngày nhà giáo, muốn nói đôi điều, đâu hay điều cần tỏ bày, đã có anh.

.

Nguyễn Tấn Ái

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: