Tử tế Đi Xa – Khải Đơn

Năm tôi 10 tuổi, mẹ cho tôi đi chuyến xe đò thật dài về Cần Thơ, qua hai chiếc phà. Chị bán bánh phồng sữa chìa một chùm bánh ra mời mẹ mua. Mẹ lắc đầu từ chối mua và chị tiếp tục đi mời người khác. Mẹ bảo: “đồ ăn mua trên phà toàn hư cũ, đến nhà ngoại mẹ mua cho.” Nhưng tôi òa khóc đòi cho bằng được.

Mẹ ngần ngừ rồi cũng gọi chị lại. Mẹ chọn một túi. Chị chặn mẹ lại: “Chị ơi, chị lấy cái này nghen, bánh mới hơn, dẻo lắm, cho bé nó ăn. Cho con nít ăn em không bán gian đâu.”

Tiếp tục đọc

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents