• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 908 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 908 other followers

Trung Quốc là một đất nước dã man chưa trưởng thành

Hơn ba tuần chúi mũi vào đống tài liệu làm trong gần 10 năm lẫn lượng tài liệu khổng lồ trước đây chưa có thời gian đọc hoặc đọc chưa thật sự kỹ, về sự “trỗi dậy” của Trung Quốc, để nhìn lại sức mạnh thật sự và điểm yếu của họ, vẫn chỉ thấy một xác tín không thể chối bỏ: Trung Quốc là một đất nước dã man chưa trưởng thành. Bất luận kinh tế họ phát triển như thế nào và đời sống vật chất người dân khác biệt so với thời Cách mạng Văn hóa, Trung Quốc thế kỷ 21 vẫn còn cách rất xa những giá trị văn minh hiện đại.

http://webproxy.stealthy.co/browse.php?u=https%3A%2F%2Fanhbasam.files.wordpress.com%2F2016%2F06%2Fh1.gif%3Fw%3D300%26h%3D260&b=28

Tiếp tục đọc

Làm từ thiện để làm Người!

Làm từ thiện là để tạ ơn đời

Chúng ta lớn lên ai cũng được dạy về sự sẻ chia để thành người tốt. Và như thế, tôi ngắn gọn, làm từ thiện đúng nghĩa, là để làm Người.

Lam tu thien de lam Nguoi! - Anh 1

Làm từ thiện để làm Người!

Tôi vừa post lên Facebook một status khá gay gắt về quan điểm của vị tiến sĩ trong chương trình “60 phút mở” trên VTV chủ đề “Làm từ thiện vì ai?”.

Tiếp tục đọc

Tranh cãi về Sự kiện Nick Vujicic đến VN: Sự tốt đẹp đâu phân biệt quốc tịch

“Những người diễn thuyết như Nick Vujicic dù có tầm quốc tế hay quốc gia thì những điều họ làm đều tốt đẹp cho người khác. Vậy sao phải lăn tăn khi tất cả đều là việc tốt?”.

Sự kiện Nick Vujicic – chàng trai người Úc không chân không tay, đã đi khắp thế giới truyền cảm hứng và lòng can đảm cho mọi người – đến Việt Nam đã được giới truyền thông và nhiều người dân chờ đón suốt thời gian qua. Và sự xuất hiện của anh với vai trò một diễn giả trong chương trình “Chào Việt Nam” được tường thuật trực tiếp trên truyền hình tối 22/5 đã đem lại sự xúc động và hứng khởi cho nhiều khán giả theo dõi chương trình.

Một Nick Vujicic bằng xương bằng thịt chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa về nghị lực sống, về ý chí vượt lên hoàn cảnh khó khăn để thực hiện ước mơ của người khuyết tật đã nhận được vô số tràng vỗ tay tán thưởng của khán giả. Chàng trai kỳ diệu này bước ra từ những trang sách, những đoạn video để trực tiếp truyền cảm hứng cho mọi người, trong đó có không ít người khuyết tật Việt Nam. Ống kính truyền hình đã nhiều lần ghi lại cảnh nhiều khán giả gật gù tâm đắc, hay ánh mắt rưng rưng khi nghe Nick diễn thuyết.

Sự kiện Nick Vujicic đến VN: Sự tốt đẹp đâu phân biệt quốc tịch 1
Nick Vujicic trong buổi giao lưu với khán giả TP HCM tối 22/5.

Thế nhưng, ngay khi Nick Vujicic vừa kết thúc buổi giao lưu đầu tiên với khán giả TP HCM và chuẩn bị bay ra Hà Nội, trên mạng bất ngờ xuất hiện những luồng ý kiến đặt ra những câu hỏi về việc tại sao lại tốn một số tiền lớn để mời một anh chàng ngoại quốc đến từ nước Úc xa xôi đến “rao giảng” về nghị lực sống cho người Việt Nam, lợi ích vụ mời Nick Vujicic đem lại, cùng nhận xét về cách ứng xử của truyền thông…

Những ý kiến này cho rằng, ở Việt Nam còn nhiều người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn hơn Nick, nghị lực vượt lên khó khăn của họ cũng không thua gì Nick và từ đó đưa ra sự nghi ngại về việc có cần thiết mời anh sang nước ta hay không. Không ai phủ nhận rằng ngay tại Việt Nam cũng đang có rất nhiều tấm gương người khuyết tật với nghị lực phi thường. Ngay chính Nick Vujicic trong phần mở đầu bài diễn thuyết của mình đã hướng ánh mắt về phía nhiều khán giả là người khuyết tật đang lắng nghe anh và nói rằng: “Tôi không phải là người kém may mắn nhất, cũng không phải là người có nghị lực nhất”.

Không biết có phải vì mải “chê trách” giới truyền thông quá ưu ái một anh chàng ngoại quốc, mà người ta quên rằng Nick Vujicic được 47 quốc gia (kể cả Việt Nam) mời đến diễn thuyết không đơn giản chỉ vì anh là người khuyết tật hiếm gặp khi sinh ra không có tất cả tay và chân, hay anh là tác giả của những cuốn sách bán chạy, là nhân vật trong những đoạn clip được hàng triệu người theo dõi trên Internet. Thế giới biết đến Nick và yêu quý anh nhờ tài năng diễn thuyết của anh. Trong chuyến thăm Việt Nam lần này, Nick cũng đến với tư cách một diễn giả chứ không phải một tác giả giới thiệu sách. Tài năng diễn thuyết của Nick chính là khả năng thuyết phục người nghe bằng ngôn từ , bằng câu chuyện về nghị lực từ chính những thực tế cuộc sống mà anh đã trải qua và vượt qua. Hầu hết những người biết anh đều hiểu rằng, các bài học ý nghĩa được kể ra từ một người đã trực tiếp trải qua, đương nhiên sẽ thú vị và có tính thuyết phục hơn các khái niệm giáo điều.

Sự kiện Nick Vujicic đến VN: Sự tốt đẹp đâu phân biệt quốc tịch 2
Rất nhiều người khuyết tật Việt Nam đến buổi giao lưu để trực tiếp gặp gỡ Nick Vujicic.

Điều kỳ diệu mà tất cả mọi người đều nhìn thấy ở Nick, chứ không phải một ai khác, đó là một cơ thể không chân, không tay, chỉ bằng cuộc đời và lời nói của mình đã kiếm được số tiền khổng lồ, cùng những bài học về nghị lực sống lan tỏa rộng rãi và thiết thực mà đâu phải ai cũng có khả năng truyền tải. Chẳng phải đây là lý do chính, và cực kỳ hợp lý để những người tổ chức đã mời Nick Vujicic chứ không phải một ai khác?

Một số bài viết trong luồng ý kiến trên đã đưa ra nhiều thông tin (dựa trên sự phỏng đoán) về những đòi hỏi khắt khe của Nick về chế độ phục vụ và khoản tiền thù lao lên đến hàng chục, thậm chí hàng trăm ngàn đô la Mỹ cho chuyến giao lưu tại Việt Nam. Người viết bài này tự hỏi, liệu điều đó có gì là quá đáng? Với thể trạng không như người bình thường, việc Nick Vujicic có vài người trợ lý cũng như một vài yêu cầu để phù hợp hơn với mình trong chuyến đi nhiều ngày đến một đất nước xa xôi thì có gì không hợp lý?

Chúng ta nên nhớ rằng, Nick là một diễn giả và đó là công việc, là nguồn thu nhập để anh chi trả các chi phí cuộc sống. Vậy thì việc Nick (nếu có) được ban tổ chức, nhà tài trợ trả thù lao hàng chục ngàn USD, có thể hơn nữa, để thực hiện các hoạt động giao lưu, diễn thuyết trước khán giả Việt Nam thì có gì không thỏa đáng? Hơn nữa, hãy nhìn Nick Vujicic  như một người khuyết tật đang vượt qua bao khó khăn để được sống như một người bình thường. Rõ ràng là anh đã quá thành công, thế thì tại sao lại không xứng đáng được nhận những sự phục vụ đặc biệt, liệu có sự phân biệt đối xử đến thiếu hiểu biết nào ở đây chăng?

Sự kiện Nick Vujicic đến VN: Sự tốt đẹp đâu phân biệt quốc tịch 3
Dịch giả Nguyễn Bích Lan xúc động khi được gặp mặt Nick Vujicic.

Nhiều người băn khoăn và đặt ra câu hỏi rằng: Tại sao nhà tài trợ không dùng số tiền (được cho là hàng chục tỷ đồng) chi phí cho sự kiện Nick Vujicic sang Việt Nam để ủng hộ cho những quỹ dành cho người khuyết tật Việt Nam, không dùng số tiền đó để tôn vinh người khuyết tật trong nước, thay vì dành cho một anh chàng từ đến từ nước ngoài? Đây là câu hỏi mà chúng ta nghe nhiều đến mức nhàm tai trong thời gian qua mỗi khi người nào đó phản đối việc người khác dùng số tiền lớn của họ để chi cho những hoạt động mang tính chất cá nhân mà không phải để làm từ thiện.

Thiết nghĩ, những người như trên lấy tư cách gì để yêu cầu người khác sử dụng tiền mà họ sở hữu hợp pháp để làm việc này, việc kia theo ý mình? Có người đã nói rằng, việc lấy danh nghĩa kêu gọi làm từ thiện để phê phán những người giàu có hơn mình thực chất là hành vi của những kẻ ghen ăn tức ở và đạo đức giả. Nhận định này, trong nhiều trường hợp có lẽ thật chính xác.

Một số người đặt câu hỏi vì sao không dành tiền để tôn vinh những người khuyết tật trong nước mà cứ chạy theo một nhân vật đến từ nước ngoài xa xôi và tự lý giải rằng, đó là do “bụt chùa nhà không thiêng”, do “tâm lý sính ngoại” của người Việt Nam. Nói như vậy, phải chăng những tác giả này cũng cho rằng rất nhiều người khuyết tật có mặt trong buổi giao lưu của Nick Vujicic tại TP HCM tối qua, những người đã vỗ tay tán thưởng hay rơi lệ khi nghe Nick nói chuyện, là những người giả tạo.  24 “Hạt giống tâm hồn” Việt được tôn vinh trong tối qua cũng là giả tạo? Và hàng triệu người ở 47 quốc gia Nick đã tới thăm cũng đều là những kẻ sính ngoại?

Trở lại với điệp khúc quen thuộc, không ít người “khuyên” nên dành số tiền 32 tỷ đồng cho những đề án trợ giúp người khuyết tật của Việt Nam. Ý tưởng đó thật tốt đẹp. Nhưng tại sao mỗi người chúng ta không phải là người đầu tiên tự bỏ tiền của mình ra để làm điều đó? Có người đã tự tin nói rằng “với những trường hợp tương tự như Nick Vujicic tại Việt Nam, trong vòng 1 phút tôi có thể kể tên ra 5 gương mặt tiêu biểu”. Vậy thì trong nhiều năm đã qua của cuộc đời, ngoài việc kể tên những người khuyết tật Việt Nam tiêu biểu, người đó đã làm được những gì, đã thực tâm giúp đỡ được bao nhiêu người khuyết tật? Nói bao giờ cũng dễ hơn làm!

Có một thực tế không thể phủ nhận là vì nhiều lý do mà người khuyết tật Việt Nam chưa có được những điều kiện sinh sống và làm việc tốt như nhiều nước khác. Nhưng thay vì ngồi một chỗ chờ đợi sự giúp đỡ của Chính phủ, của những người giàu có, tại sao mỗi người chúng ta không tự giác chung tay làm điều đó?

Trong buổi giao lưu tối 22/5, Nick Vujicic cũng cho rằng anh may mắn vì nhận được những sự giúp đỡ và cảm ơn những người “đã không chờ đợi người khác” để lập nên các quỹ tài trợ giúp những người khuyết tật như anh có cơ hội đi học, thay đổi cuộc sống. Nick đã nhắn nhủ rằng: “Tôi cũng muốn người Việt Nam hãy giúp đỡ người Việt Nam”.

Sự kiện Nick Vujicic đến VN: Sự tốt đẹp đâu phân biệt quốc tịch 4
Cô bé Linh Chi 8 tuổi “không chân, không tay” đã coi Nick là tấm gương để vươn lên trong cuộc sống. Nhân chuyến thăm của Nick Vujicic sang Việt Nam, Linh Chi đã từ Yên Bái đến Hà Nội với mong muốn gặp trực tiếp thần tượng của mình.

Xuất phát từ những băn khoăn trên, nhiều người nhận định rằng, người khuyết tật Việt Nam cần những hỗ trợ thực tế hơn là những “cú hích về tinh thần” và số tiền lớn bỏ ra để đưa Nick Vujicic sang Việt Nam thật là lãng phí. Và thay vì tôn vinh Nick, tại sao không tôn vinh thầy Nguyễn Ngọc Ký hay “Hiệp sĩ công nghệ thông tin” Nguyễn Công Hùng. Nhưng trên thực tế, chúng ta đã bao giờ lãng quên thầy Ký hay anh Hùng đâu? Họ vẫn luôn được ca ngợi như những tấm gương vượt hoàn cảnh tuyệt vời nhất.

Một FBer nói: Bác Nguyễn Ngọc Ký hay chị Lan dịch giả cũng đến xem anh Nick mà, và họ rất vui vẻ đấy chứ. Giờ cho chị Lan  hay bác Ký lên chưa chắc họ đã thích. Có những người họ sống khá trầm tính họ không muốn nói trước đám đông. Nghề của anh Nick là nghề diễn thuyết bạn ạ, nên anh ấy phải đi là đúng rồi.

 

Còn có người bảo 30 tỉ đồng sao không đưa cho người nghèo này nọ. Mình nghĩ, đã từng có cái số gấp nhiều lần 30 tỉ rót xuống cho người nghèo rồi mà người nghèo ở VN đã thoát hết nghèo đâu? Cái 30 tỉ đấy cũng chỉ là con cá thôi, mà cái mình cần đưa cho người ta là cần câu cá để nuôi sống họ cả đời chứ không phải là con cá ăn qua ngày. Tiền thì không bao giờ là đủ cả”

Chị mình đã từng đến nhà anh Công Hùng nói chuyện. Và chị ấy bảo rất khâm phục anh Hùng nhưng anh ấy hạn chế nói chuyện trước công chúng, 1 phần vì giọng nói của anh do bệnh bẩm sinh gây ra nên rất khó nghe, 1 phần là tính anh khá trầm. Nên đừng bạn nào so sánh kiểu vậy, mình thấy hài lắm.”
Và như một điều vẫn luôn đúng, có những giá trị tinh thần không thể nào đo đếm bằng giá trị vật chất.

Chẳng thế mà khán phòng tối qua có rất nhiều người khuyết tật vượt đường sá xa xôi và nhiều khó khăn khác để đến tận nơi gặp gỡ Nick. Chẳng thế mà nhiều người Việt Nam vốn đã định đầu hàng cuộc sống nhưng nhờ Nick mà họ đã đứng lên vượt qua mọi chông gai để vươn lên như những câu chuyện và nhân vật xuất hiện trong buổi giao lưu. Chẳng thế mà cô bé Linh Chi 8 tuổi “không tay, không chân” như Nick đã nhờ anh mà vui sống và mới chỉ sáng nay thôi, cả gia đình em đã đi xe khách hàng tiếng đồng hồ từ Yên Bái để đến Hà Nội chỉ để mong có thể gặp Nick trong buổi giao lưu ở sân vận động Mỹ Đình tối nay. Những giá trị tinh thần mà Nick Vujicic cũng như chuyến thăm của anh mang đến cho người khuyết tật Việt Nam thật khó để đi đếm bằng giá trị vật chất.

Người viết xin dùng một đoạn trích dẫn đọc được từ một người bạn để làm lời kết cho bài viết này.

“Đừng phân biệt người khuyết tật trong nước hay nước ngoài, và cũng đừng trách người xem sao lại thích và quan tâm người này hơn người nọ. Những người diễn thuyết dù có tầm quốc tế hay quốc gia thì những điều họ làm đều tốt đẹp cho người khác. Với thính giả thì họ lắng nghe quan tâm để nhận được những lời khuyên có ích cho cuộc sống cũng là những điều tích cực.

Vậy sao phải lăn tăn khi tất cả đều là việc tốt?”.

.

Ngọc Phương – Theo Trí Thức Trẻ

Xin ông Trần Đăng Tuấn đừng xem Vua đầu bếp!

(GDVN) – Ngay sau khi phát sóng chương trình Vua đầu bếp, một nhà báo đã viết trên Facebook: Không muốn nâng quan điểm việc này, nhưng tự hỏi: Nếu ông Trần Đăng Tuấn còn làm Phó tổng giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam, thì liệu ông có cho phát sóng hình ảnh “hủy hoại bánh xèo”?

Giải thích ý nghĩa câu tục ngữ ”Thất bại là mẹ thành công”’

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy giành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Bài học tranh chấp chủ quyền quần đảo Malvinas-Falkland giữa Argentina và Anh- Ngô Khôn Trí

Ngày 26/3/2013 vừa qua, chính phủ Argentina đã kêu gọi chính phủ Anh cùng ngồi vào bàn đàm phán về vấn đề chủ quyền quần đảo Malvinas mà phía Anh gọi là quần đảo Falkland. Nhưng chính phủ Anh đã từ chối viện lý do là 98,8%  người dân sống trên quần đảo tranh chấp này mong muốn duy trì quy chế là vùng lãnh thổ hải ngoại của Anh, căn cứ theo kết quả của cuộc trưng cầu dân ý vào ngày 12/3/2013 .

Argentina tuyên bố rằng: “ Trước đây nước Anh đã vi phạm các nghị quyết của Liên Hợp Quốc yêu cầu Anh và Argentina đàm phán đối với quần đảo tranh chấp và Argentina không công nhận kết quả cuộc trưng cầu dân ý của dân chúng trên đảo Malvinas vì trước đây Anh đã trục xuất người Argentina ra khỏi đảo đó”.

Tiếp tục đọc

Văn nghị luận xã hội về tác hại của tệ nạn với đời sống con người

 Trong cuộc sống, bên cạnh nhiều tập quán, thói quen tốt còn có những tập quán, thói quen xấu có hại cho con người và xã hội. Những thói quen xấu có sức quyến rũ ghê gớm như chơi cờ bạc, hút thuốc lá, nghiện ma túy hoặc sách, băng, đĩa có nội dung độc hại, nếu ta không kiên định tự chủ, dần dần sẽ bị nó ràng buộc, chi phối và biến thành nô lệ. Ta gọi chung các thói xấu trên là tệ nạn xã hội.

Biên Cương Nước Việt – Trần Đại-Sỹ

A. Sơ tâm về tộc Việt

Tôi học chữ Nho trước khi học chữ Quốc-ngữ. Thầy khai tâm của tôi là ông ngoại tôi. Ông tôi không có con trai, mẹ tôi là con út của người. Theo luật triều Nguyễn, thì con trai ông tôi sẽ được “tập ấm”. Không có con trai, thì con nuôi được thay thế. Tôi là “con nuôi” của ông tôi, nên người dạy tôi học để nối dòng Nho gia. Tôi cũng được “tập ấm”, thụ sắc phong của Đại-Nam Hoàng đế.

 Năm lên sáu tuổi, tôi được học tại trường tiểu học do chính phủ Pháp mở tại Việt Nam. Cũng năm đó, tôi được học chữ Nho. Thời gian 1943-1944 rất ít gia đình Việt-Nam còn cho con học chữ Nho, bởi đạo Nho cũng như nền cổ học không còn chỗ đứng trong đời sống kinh tế, chính trị nữa. Thú thực tôi cũng không thích học chữ Nho bằng chơi bi, đánh đáo. Nhưng vì muốn làm vui lòng ông tôi mà tôi học. Các bạn hiện diện nơi đây không ít thì nhiều cũng đã học chữ Nho đều biết rằng chữ này học khó như thế nào. Nhưng tôi chỉ mất có ba tháng đã thuộc làu bộ Tam tự kinh, rồi sáu tháng sau tôi được học sử. Tiếp tục đọc

Năm 2012 hứa hẹn những gì ( 1)

Trước thềm 2012 đang đến gần, tạp chí Foreign Policy đưa ra dự đoán 12 sự kiện nhiều khả năng sẽ trở thành những vấn đề nổi cộm trong năm tới:
Nếu được yêu cầu gọi tên 5 sự kiện chính trị nổi cộm nhất trên thế giới trong năm 2011, nhiều người sẽ không đắn đo mà kể ra đầu tiên là cách mạng “mùa xuân Arab”, thứ 2 là khủng hoảng châu Âu, rồi đến vụ tiêu diệt trùm khủng bố bin Laden, khủng hoảng hạt nhân ở Nhật, tình trạng hỗn loạn tại Pakistan…
Vậy còn năm tới thì sao? Trước thềm 2012 đang đến gần, tạp chí Foreign Policy đưa ra dự đoán 12 sự kiện nhiều khả năng sẽ trở thành những vấn đề nổi cộm trong năm tới:

Nhà thơ Nguyễn Khuyến

Trong Văn Học Việt Nam, những nhà thơ lớn đều là những nhà thơ dân tộc. Nhưng nơi Nguyễn Khuyến, chữ “dân tộc” thật gần gũi, thích hợp, và sáng chói hơn cả. Dù ông không có bản văn hùng tráng như ”Bình Ngô Đại Cáo ” của Nguyễn Trãi, những bài thơ trau chuốt như Bà Huyện Thanh Quan, hay nhiều bài thơ đạo lý răn đời như Nguyễn Bỉnh Khiêm. Nhưng nơi Nguyễn Khuyến, có một tấm lòng lai láng với cảnh vật non sông, chan chứa sự thông cảm với dân lành, đề cao tình bạn rạng ngời, và nhất là một lòng yêu nước sâu sa. Chúng ta sẽ cùng nhìn lại cuộc đời và thi phẩm của ông, để thấy rõ tài năng và tâm hồn một nhà thơ xuất sắc của dân tộc.

Lời Thầy ( Nguyễn Tấn Ái )

CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11

 Cứ ngỡ rằng con giàu chữ lắm

Mới hay nghèo đến rách mồng tơi

Chỉ lời thầy giảng ngày thơ bé

Con cất làm lưng vốn cuộc đời.

Nhớ khi thầy uống câu thơ cổ

Sóng sóng tràn qua mắt  thiếu niên

Có đứa hồn theo người tuốt kiếm

Đứa thì nước mắt ướt nhòe khăn.

Con cất lời thầy trong ngực trái

Làm viên thuốc  giải những ưu phiền

Chao ôi thuốc giải còn  viên chót

Mà nỗi đau đời cứ nặng thêm.

Thầy ngày tuổi viết lại càng cao

Húng  hắng những khi gió chuyển mùa

Con bới gốc sâm triền núi bắc

Ước gì về kịp trước mùa mưa.

Con đi kiếm lá trên ngàn mãi

Mấy chục năm rồi vẫn biệt hơi

Khát một ngày về nâng chén rợu

Mừng thầy đắc thọ tuổi mười mươi.

Miếng cơm manh áo con còn nặng

Và vấp trường đua đến cạn đời

Lời thầy giọt giọt mưa xuân thấm

Đến tận bây giờ mới biển khơi.

 Thơ Nguyễn Hàn Chung.

Ảnh: HH

Lời bình:

Tôi lần từng trang tập KHƠI NGUỒN ( thơ nhà giáo Đất Quảng 2002), và dừng thật lâu trước những dòng  tâm tư của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung. Với tôi đến giờ anh vẫn là một người xa lạ, mà thơ anh thì thân thuộc lắm.

Lời thơ có lẽ là của một đời thành đạt, ít nhất cũng là thành trên con chữ, đủ để tự tin rằng “ cứ ngỡ rằng con giàu chữ lắm”, và rồi con người ấy đi qua hết mưa nắng cuộc đời, thấm những nỗi đau đời, vị đắng cuộc đời cứ không thôi thốc tháo để hiểu những đa đoan nỗi mình chỉ là những trải nghiệm bé thơ, rồi chân tình tạ ơn: “Lời thầy giọt giọt mưa xưa thấm, đến tận bây giờ mới bể khơi”.

Trong lời thầy giảng, có cả một con đường cho những học trò nhỏ dần theo, mai sau, mà đã bây giờ :

Nhớ khi thầy uống câu thơ cổ

Sóng sóng tràn qua mắt  thiếu niên

Có đứa hồn theo người tuốt kiếm

Đứa thì nước mắt ướt nhòe khăn.

Tưởng trong lời huấn thị ấy có Phạm Ngũ Lão múa giáo non sông trải mấy thu, có Đặng Dung mấy độ thất thế mài gươm dưới bóng trăng, có cô Tấm hiền lành, nàng Kiều hiếu tình trọn vẹn,Tô Thị bồng con trông chồng hóa đá, Vũ Nương oan khuất… Những lẽ sống cao đẹp hiếm hoi mà thế nhân mơ tưởng.

Và lẽ sống ấy đã , hỡi ôi, đã hữu ích một cách phiến diện, đã trở thành linh đan diệu dược mà người trò cung kính mang theo, để cuối nẻo đời nhận ra rằng không một thang thuốc lí tưởng nào có thể chữa cạn căn bệnh có tên là “đời”:

Con cất lời thầy trong ngực trái

Làm viên thuốc  giải những ưu phiền

Chao ôi thuốc giải còn  viên chót

Mà nỗi đau đời cứ nặng thêm.

Hờn trách thầy chăng? Nào hay sư phụ cũng đang ngặt nghèo tâm bệnh:

Thầy ngày tuổi viết lại càng cao

Húng  hắng những khi gió chuyển mùa

Con bới gốc sâm triền núi bắc

Ước gì về kịp trước mùa mưa.

Hai thế hệ, một tâm bệnh, một tâm đạo.

Nhà thơ kết bài thơ như ngộ ra những gì xưa ấu thơ chưa thấu nổi:

Lời thầy giọt giọt mưa xuân thấm

Đến tận bây giờ mới biển khơi.

 

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn Hàn Chung, nhiều nhà thơ viết về nhà giáo thật hay, song viết bằng tâm bệnh của người trong cuộc, lại là người đương thời như anh, tôi e rằng còn ít.

Loay hoay với ngày nhà giáo, muốn nói đôi điều, đâu hay điều cần tỏ bày, đã có anh.

.

Nguyễn Tấn Ái

Góp thêm một lời bàn về kết truyện Tấm-Cám ( Phạm Phù Sa )

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam- Góp thêm một lời bàn về kết truyện Tấm-Cám

Thời gian qua có rất nhiều ý kiến bình luận về việc có nên sửa lại đoạn kết truyện Tấm – Cám hay không, trong đó có cả ý kiến của những nhà nghiên cứu, phê bình văn học của hội nhà văn, các nhà thơ , nhà văn , nhà giáo… trong và ngoài nước.

Riêng tôi, xin góp thêm một lời bàn với góc nhìn là một quần chúng cảm thụ văn học dân gian.

TamCam.jpg

Tiếp tục đọc

Một cách dịch khác của bài thơ “thần” NAM QUỐC SƠN HÀ

Phạm  Lưu Vũhttps://i2.wp.com/nguyentrongtao.org/wp-content/uploads/2011/10/NamQuocSonHa-300x197.jpg

Bác Trần Nhương và bác Nguyễn Trọng Tạo kính mến!

Nhân có những trao đổi về bài thơ “thần – Nam quốc sơn hà” trên trang của các bác. Tôi xin góp thêm mấy lời về một cách dịch khác của bài thơ này. Ngay câu đầu tiên “Nam quốc sơn hà nam đế cư”, các sách giáo khoa từ trước đến nay và cả trong mấy bài viết vừa rồi đều dịch (đại ý) Sông núi nước Nam do vua nước Nam làm chủ, hoặc “Sông núi nước Nam vua Nam ở”

Kẻ học trò này bao nhiêu năm dùi mài “dưới mái trường XHCN” cũng được học như thế, hiểu như thế, tin như thế và chắc chắn rằng… chỉ có thế (!) Tình cờ cách đây gần ba chục năm, vào những năm tám mươi cuối thế kỉ trước, may mắn có thiện duyên được làm bạn vong niên với Giáo sư họa sĩ Phạm Công Thành, một nghệ sĩ “Phật sống” uyên thâm, một “thiền sư tại thế” đích thực mà tôi luôn ngưỡng mộ. Giáo sư đã giảng cho tôi nghe lại bài thơ này. Tôi bỗng “hoát nhiên đại ngộ” ra một điều, thì ra ý nghĩa của áng thơ “thần” kia khác hẳn với những gì tôi hằng biết, hằng tin và hằng chắc chắn.

Tiếp tục đọc

Nụ Tầm Xuân

Cây tầm xuân nhiều nơi trên đất Bắc gọi là hoa hồng dây hay hồng leo, có tên khoa học là Rosa multiflora thunb, họ Rosaceae. Người xứ khác gọi là dã tường vi, là một loài hoa gần giống hoa hồng, mọc dại, thường nở vào mùa xuân. Loài hoa này chẳng cần chăm chút mà vẫn có sức sống, có hương sắc. Đó là loài hoa có màu trắng, đỏ hay hồng nhạt…, cánh mềm, hoa mỏng mảnh nhỏ xinh, hương thơm thanh bạch mà ngan ngát. Nó sống, sinh sôi nảy nở, làm nên sức sống vừa hoang dã , vừa thơ mộng. Và hơn nữa, hương sắc của nó dường như đón cả mùa xuân.

Nụ tầm xuân có màu trắng, màu hoa ấy từ ngàn xưa đã có màu trắng. Nhưng trong một bài ca dao lại có đoạn: “nụ tầm xuân nở ra xanh biếc”. Màu xanh ấy có phải là màu xanh trong mắt một kẻ si tình? Hay màu xanh ấy là màu xanh của sự thất vọng “em đã lấy chồng”.  Tiếp tục đọc

Kỹ năng nào quan trọng nhất trong cuộc sống của bạn?

Mỗi người, tùy thuộc vào cá tính, điểm mạnh, điểm yếu mà có những ” gót chân Asin” của riêng mình. Tuy nhiên, chưa hẳn ai cũng có thể nhận ra những lỗi cần được “khắc phục” để cuộc sống của bạn trở nên năng động hơn, thú vị hơn và luôn luôn được mở rộng! Tiếp tục đọc

Nhớ Bùi Giáng bình thơ Tuệ Sỹ

Đêm quạnh quẽ của đất Hà Thành lắm khi cũng thú vị thật. Ngay giữa thủ đô mà cứ mỗi khi mưa xuống tôi lại được thưởng thức những tiếng ếch ương náo nhiệt sau vườn, cứ tưởng mình đang giữa chốn đồng quê, bên mái tranh nghèo của tôi ngày xưa vậy. Sự vắng vẻ hòa quyện giữa ngoại cảnh và tâm hồn khiến lòng tôi cảm thấy nao nao khó tả. Đâu đó lại hiện về những câu thơ của Tuệ Sỹ, nhẹ đưa trong hồn tôi như ngọn gió đêm khuya thổi qua rèm cửa. Tiếp tục đọc

Văn học của trẻ em và viết cho trẻ em hôm nay

Sự đổi mới văn học của trẻ em không hoàn toàn chỉ là đổi mới về kỹ năng, kỹ xảo, trẻ em đang cần những điều mới nhất về cuộc sống và về những giá trị chân – thiện – mỹ đã tồn tại muôn đời. Như có lần nhà văn Võ Quảng nhận xét về một tác giả, đã viết đại ý rằng: người ấy có văn bởi vì người ấy có tâm. Văn học của trẻ em hôm nay đang rất mong mỏi những tác giả tâm huyết và chung thủy để cùng làm nên một phong trào lớn. Tiếp tục đọc

Truyền hình Trung Quốc phỏng vấn học giả Việt về tranh chấp Biển Đông”

Tuần Việt Nam giới thiệu toàn văn bài trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Phượng Hoàng (Trung Quốc) của TS Vũ Cao Phan, Phó Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc như một góc nhìn cần tham khảo. Tiếp tục đọc

Có Một Trung Quốc Khác

Theo chúng ta được biết thì nền “Văn minh Trung Hoa” thật sự đáng kính nể. Đó là một nền Văn minh vào loại sớm nhất và lớn nhất của loài người. Trong số những sáng tạo của họ, tôi đặc biệt khâm phục kiểu chữ viết tượng hình độc đáo mà cụ Hàn Thuyên ngày xưa đã học để tạo ra chữ Nôm cho người Nam chúng ta. Cũng nhờ có chữ Nôm mà chúng ta lưu giữ được Truyện Kiều trước khi có chữ Quốc ngữ. Tiếp tục đọc

Việt Nam quê hương tôi – giấc mơ về một xứ sở thanh bình

Với Việt Nam quê hương tôi, nhạc sỹ Đỗ Nhuận như “một người được chọn” trong lúc đó để gửi đi thông điệp về dân tộc mình tới mọi con người trên thế gian. Đấy là Tổ quốc tôi, một xứ sở của những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng và luôn mơ ước về sự thanh bình. Tiếp tục đọc

Bình phẩm thơ chân dung kì IV

9. Hoài Thanh

Hoài Thanh là nhà phê bình văn học tầm cỡ nhất của nền phê bình hiện đại. Ông nổi tiếng là bà đỡ mát tay của nhiều nhà thơ mới như: Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên…

Từng bút chiến với Hải Triều về quan niệm nghệ thuật: Vị nghệ thuật hay vị nhân sinh.

Vị nghệ thuật một nửa đời.

Về sau, chính ông lại là người phê bình thơ mới nặng lời nhất, thậm chí không nhìn mặt đứa con khôi ngô của mình: Việt Nam thi nhân!

   Nửa đời còn lại vị người  ngồi trên

   Thi nhân còn một chút duyên

   Chẳng gìn cho vững, lại lèn cho đau.

Sai lầm đáng trách của ông Hoài Thanh là đã nặng lời với các thi nhân của nhóm Nhân văn giai phẩm.

Bình thơ tới thuở bạc đầu

  Vẫn chưa thể tất nổi câu nhân tình!

Biết Hoài Thanh mê Kiều, Xuân Sách đã dùng lối lẫy Kiều để vẽ chân dung Hoài Thanh.

Khi còn sống, Hoài Thanh đã từng nghe bài chân dung này!  Tiếp tục đọc

Bình Phẩm Thơ Chân Dung Kỳ III

6.   Bài này nói về nhà thơ Xuân Diệu.

Trước hết là tổng kết một đời thơ, bản tổng kết nhắc đến các tập thơ: Hai đợt sóng, Một khối hồng, Phấn thông vàng, và bài thơ Ngói mới.

Hai câu đầu so sánh hai chặng đường thơ trước và sau năm 1945 của Xuân Diệu.

Hai câu sau vừa thơ vừa đời:

Ngói Mới một thời được tuyển vào văn học nhà trường, chỉ làm khổ thêm người học, chỉ thêm thất vọng về một tài thơ đã một thời vang bóng. Có chuyện vui cóp nhặt xin kể lại: Tiếp tục đọc

Bình Phẩm thơ chân dung (Kỳ II)

3. Nguyễn Đình Thi sinh năm 1924, mất năm 2003.

Từng giữ những chức vụ chủ chốt của hội nhà văn: Tổng thư kí hội văn hoá cứu quốc, tổng thư kí hội nhà văn.

Ông là một nhân cách lớn, và cũng vì lớn nên như có người nhận xét: Nguyễn Đình Thi ít khi được sống thật với con người của mình.

Kể lại một chuyện vui, không biết có giúp ích chi nhiều cho việc hiểu thơ chân dung về ông không: Năm 1996, tôi dự lớp tập huấn văn, các giáo viên cứ nằn nặc đòi ông đọc bài thơ Đất Nước, mà ông thì cứ tha thiết kể về Nguyễn Trãi ở Đông Quan, cái tác phẩm mà vì nó mà không mấy quan chức mặn mà với ông, đến độ ông phải dỗ: Nghe đi nhé, chờ tí nhé, rồi anh Thi sẽ đọc thơ!  Tiếp tục đọc

Bình Phẩm Thơ Chân Dung

Bình Phẩm Thơ chân dung.

Xin được góp đôi dòng về những chân dung thơ mà nhà thơ Xuân Sách đã gửi đến bạn đọc.

Cũng xin nói trước đây chỉ là ý kiến chủ quan của một người đọc, mà tuyệt đối không phải là công phu khảo cứu hay phê bình chi chi, nên không khoác bừa cho mình cái tư cách dọn đường dư luận, chỉ là vui thôi!

Kì này góp ý với  hai món : Nam Cao, Lưu Trọng Lư.

1

Em còn đôi mắt ngây thơ

Sống mòn mà vẫn đợi chờ tương lai

Thương cho Thị Nở ngày nay

Kiếm không đủ rượu làm say Chí Phèo. Tiếp tục đọc

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: