• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 904 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 904 other followers

Ban Mê Ngày Trở Lại ( Thơ Phạm Phù Sa)

Ban Thuột – bụi mù trời

Thanh âm bàng bạc một thời đã xa

Cao  nguyên xanh như bài ca

Bốn mùa trăng, ngỡ như xa, như gần Tiếp tục đọc

Giao Lộ Cuộc Đời (Đàm Lan)

Trên những giao lộ cuộc đời

Ta chạm được vào nhau dù khoảnh khắc

Không ngọt đắng ưu tư

Không nỗi niềm mặn chát

Chỉ mỏng mảnh một sợi tơ miền tâm cảm

Khẽ rung lên khi nhận diện những ẩn sâu Tiếp tục đọc

Nguyễn Bính Khóc Nguyễn Nhược Pháp

Lễ tưởng niệm thi sỹ Nguyễn Nhược Pháp
 Thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp

Thi sĩ Nguyễn Nhược Pháp nổi danh trong trào lưu Thơ Mới những năm 30 thế kỷ trước với chất giọng tươi trẻ, hài hước, hiền lành mà có duyên như nhận xét của Hoài Thanh: “Đọc thơ Nguyễn Nhược Pháp, lúc nào cũng thoáng thấy bóng một người đang khúc khích cười”. Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp sinh năm 1914, mất năm 1938 tại Hà Nội, là con duy nhất của bà vợ hai nhà báo, dịch giả nổi tiếng Nguyễn Văn Vĩnh. Bà tên là Vi Thị Lựu, người dân tộc Tày, quê ở Lạng Sơn. Sau khi bà Vi Thị Lựu sinh Nguyễn Nhược Pháp, ông Nguyễn Văn Vĩnh lấy thêm vợ ba, người Pháp. Bà Vi Thị Lựu phẫn uất tự tử chết. Lúc đó Nguyễn Nhược Pháp mới hai tuổi.

Tiếp tục đọc

Chào Ban Mai Hồng Tròn Năm Tuổi ( Lê Thi)

Ong rừng rủ nhau về phố núi

Hoa khoe sắc vàng tươi

Vườn xưa chào đón cơn mưa đầu mùa êm ả

Ươm trồng ước mơ xanh

Không gian vỡ lên niềm khát khao hy vọng

Trong nhịp nhàng tiếng chiêng

Chào mùa rẫy mới

Chào những bản tình ca duyên nồng

Chào Ban Mai Hồng tròn năm tuổi

Chào những nụ cười hồn nhiên vang về phía núi

Để ngàn đời âm vọng mãi xa khơi.

.

Lê Thi

Một Năm Với Ban Mai Hồng ( Nguyệt Linh)

https://i0.wp.com/khoaanh.hcmup.edu.vn/projects/tilt2010/3C07/Unit.11.Ai.Linh_Thu.Ngan_Thanh.Tam/web/images/dreams1.jpg

Còn nhớ những ngày đầu biết đến Ban Mai Hồng, em chỉ là một nhóc lớp 8 kiêm một trong những người đọc thầm lặng. Thi thoảng,  nếu có gõ comment thì gõ vài câu ngắn ngủn và lại rất lập khuôn và nếu nhìn kĩ thì cái tên“Nguyệt Linh-Như Thảo” luôn đi kèm với nhau. Trong một thời gian, em như một người núp sau bóng của Thảo. Có lẽ vì lúc đó em chả hiểu gì về văn hoá đọc, cũng chả biết rằng chỉ cần một cái comment của mình thôi lại là một nguồn động viên rất lớn với những tác giả thân thương của BMH.   Tiếp tục đọc

Cho Một Ngày Mai ( Đàm Lan)

Nhân dịp kỷ niệm một năm Ban Mai Hồng. Mình xin có đôi lời tâm cảm. Mong cũng là dịp để bày tỏ chút tình cảm của mình đến các anh chị em nơi đây. Một địa chỉ quen thuộc cho những tâm hồn biết yêu văn chương, yêu thiên nhiên, yêu cái đẹp, và luôn hướng đến một khung trời êm đềm thân ái. Tiếp tục đọc

Tản Mạn Với Ban Mai Hồng (Tấn Ái)

 

           Có lẽ tôi đến với Ban Mai Hồng vào tốp sớm nhất, từ khi Ban Mai Hồng  mới tinh đến nay đã một năm. Một năm nhìn lại mạo muội có một đôi dòng quanh chuyện đọc và viết bài.

            Dĩ nhiên Ban Mai là một sân chơi. Cách nhìn vừa khiêm tốn, mà cũng vừa đứng đắn. Nhưng cũng có lẽ các tác giả sẽ ngẫm lại rằng không ai viết chơi, đọc chơi cả. Bản thân tôi nhận thấy hành trình viết bài cho một trang nghiêm túc là một công việc nghiêm túc, đôi khi khá vất vả. Tiếp tục đọc

Vườn Xanh (Đàm Lan)

Vườn xanh một chiều nhạt nắng
Bạn về lối nhỏ mênh mông
Hoàng hôn dại màu cỏ tím
Mơ về một phía biển xa

Tương tư ngày xưa thả lá
Giừ nghe ngơ ngác bên trời
Ai gọi giùm xưa chút lại
Để hoài xa vắng thinh không

Mỏi cánh chim vòng khói mộng
Mà nghe hoa cỏ thầm thì
Chút mình vụt tan như gió
Gieo vào siên siết lòng sông

Một nhếch môi thềm trăng vụn
Gió nổi cười rung góc trời
Ừ mỗi chuyến tình bão lớn
 Lại buồm rong giữa trùng khơi.

.

Đàm Lan


Nắng và gió Tây Nguyên

Những ngày lạnh giá u ám ở Hà Nội khiến người ta có cảm giác thèm một ngày nắng ráo, được sưởi ấm, các cô gái thì mặc những bộ váy hoa mát mẻ, rực rỡ tung bay ở nơi nào đó ấm áp. Một chuyến du lịch balô lên miền Tây Nguyên nắng gió vào thời điểm này  hoàn toàn là ý tưởng hoàn hảo.

Miền của nắng và gió

Cái hay của Tây Nguyên là đã đặt chân đến một thành phố thì không thể không đi đến những nơi khác dọc miền cao nguyên đầy nắng và gió này. Nếu đã ở TP.Kon Tum thì không khó khăn gì để “nhảy” ôtô vài chục cây để vào Pleiku (Gia Lai).

Một góc Tây Nguyên nắng gió...    Ảnh: D.H
Một góc Tây Nguyên nắng gió… Ảnh: D.H

Tiếp tục đọc

Tạ Tình Nhau

Đây chén nữa ta đầy thêm chén nữa

Chếnh choáng chưa này mắt nhỏ chiều nghiêng

Chẳng xa đâu và cũng chẳng đi tìm

 Lời yêu dấu đã xanh màu cỏ ngọc

  Tiếp tục đọc

Chiều Rơi

Chiều rơi về phía bên kia núi

Lững lờ mây trắng nối tay nhau

Xa xa le lói vầng dương tím

Gọi nắng dời chân phút cuối ngày

Tiếp tục đọc

Bạn Tôi

.

Là những sắc hoa đủ màu sớm tối

Là những ngả nghiêng, vênh vẹo khóc cười

Là những si, đô thăng giáng mảnh đời

Là những cay nồng, chát chua mộng thực

Tiếp tục đọc

Sống Tốt Hơn

Có một số điều chúng ta có thể làm được hàng ngày để cuộc sống của chúng ta dễ chịu hơn, và chắc chắn sẽ tốt hơn. Chắc chắn rằng mọi điều bắt đầu bằng những suy nghĩ thuộc cái mà các nhà tư tưởng gọi là tư duy tích cực, như biết chấp nhận hiện tại, quên đi quá khứ, tha thứ cho  sai lầm của người khác và vui sống, nhưng chớ để cho người ta cứ tiếp tục lừa dối mình mãi…

Tiếp tục đọc

Bảng Chữ Cái Của Tình Bạn

Hôm nay chẳng phải là Ngày Bạn Hữu,  nhưng với nhiều người trong chúng ta thì ngày nào cũng có ít nhiều sắc màu bạn hữu, những giây phút ta dành cho bạn hữu theo cách riêng,  dù bạn không đang kề cận bên chúng ta, dù chúng ta có viết một email ngắn, hay gửi một tin nhắn, hoặc bấm số cho một cuộc gọi… .
Đó là cảm nhận của mình từ nhiều năm rồi, khi còn trẻ, cái thuở chân cứng đá mềm, cùng bạn hữu cuốc bộ khắp những trái đồi Cù, Đà Lạt, hay đạp xe chở bạn băng mấy con dốc Ban Mê, và đặc biệt bây giờ những tình bạn xưa của nhiều năm vẫn còn nguyên, tuy mình và những người bạn không sống gần nhau. Có thể một năm một lần hay lâu hơn, chúng ta mới được gặp những người bạn ở xa, nhưng nếu ở gần nhau, các bạn đừng quên ý nghĩa của sự chia sẻ và nâng đỡ, giúp đỡ trong Tình Bạn.

Không cần phải nói nhiều hơn về  ý nghĩa của Tình Bạn làm gì? Bởi lẽ trong cuộc đời chúng ta, đó là một thứ tình yêu rất đẹp có rất sớm và vững  bền nếu ta biết trân trọng và có cơ duyên. Tình bạn như  một chất liệu nuôi sống tâm hồn,  quan trọng với mọi người mọi lứa tuổi như thức ăn, dưỡng chất cho cơ thể chúng ta. Mỗi tình bạn trong đời ta như một duyên lành, có từ vô lượng kiếp mới có thuỷ chung,  như nhà thơ Du Tử Lê trong bài thơ Bạn Cũ Trong Nhau Có Niết Bàn:

“Tôi đây. Bạn cũ. Tâm nghìn Phật
mỗi Phật nghìn tay. Em-Pháp-Hoa
dốc gió. Đêm lầy kinh-cứu-khổ
xin tế độ tôi những thiệt thà
tôi đây. Bạn cũ. Từ nay hết
chẳng nắng mưa nào chia biệt ta
cám ơn huệ nhãn em khai mở
tiền kiếp xưa mình đã có nhau
bạn cũ. Còn đây đêm rất thấp
tóc nồng da thịt. Phấn son thơm
hôm nay quỳ dưới chân Bồ Tát
tụng một pho tình-yêu-hoa-nghiêm
bạn cũ. Tôi đây. Vô lượng kiếp
tứ đại giai không. Chỉ giữ tình
hãy trì mật-chú kinh chung thủy
để thấy trong nhau có Niết bàn
(thơ Du Tử Lê)

File PPs này do chị Trần Lê Tuý Phượng biên soạn từ những ý tưởng về Bảng Chữ Cái Của Tình Bạn bằng Tiếng Anh ( The Alphabet of Friendship). Thực ra,  nếu các bạn xem và hiểu bằng Tiếng Anh sẽ thấy được trọn cái hay của ý nghĩa từng mẫu tự A, B, C.
Nhưng xin được lược dịch ra đây 26 chữ cái của tình bạn để chúng ta cảm nhận ý nghĩa Tình Bạn theo cách của người phương Tây:

Một Người Bạn

Chấp nhận bạn như chính bạn
Tin tưởng ở bạn
Gọi bạn chỉ để “Chào”
Không từ bỏ bạn
Nhìn thấu con người bạn ( cả những phần chưa hoàn thiện)
Tha thứ cho lỗi lầm của bạn
Cho đi không điều kiện
Giúp đỡ bạn
Mời bạn đến nhà chơi
Muốn kề cận bên bạn
Gắn bó trong tim với bạn
Yêu bạn dù bạn là ai
Tạo ra sự khác biệt trong đời bạn
Không bao giờ phán xét bạn
Mà chỉ giúp đỡ bạn thôi
Nâng đỡ bạn lên
Lau khô những giọt lệ của bạn
Động viên cho bạn lên tinh thần
Nói những lời đẹp về bạn
Nói sự thật khi bạn cần phải nghe
Hiểu biết bạn
Quý trọng bạn
Bước đi bên bạn
Giải thích những điều bạn không hiểu
Hét lên khi bạn không chịu lắng nghe
Và nhanh chóng đưa bạn về thực tại.

Mời các bạn thưởng thức 28 slides trên nền nhạc bài hát cực hay của ABBA : I HAVE A DREAM,  với lời chúc yêu bạn, yêu đời và an lạc từ tác giả.


Huỳnh Huệ giới thiệu

Bạn Bè

Vừa tọt vào cửa sau của gian bếp, Thanh đã nghe cô bếp trưởng toé lên :

_ Nhanh lên một chút đi, mới vô làm mà hay đi trễ vậy coi chừng bị đuổi đó.

_ Dạ dạ, con xong liền đây, tại cái xe đap của con bị đứt xích cô ạ.

Vừa thay vội cái áo trong nhà tắm, Thanh vừa phân trần.

_ Tui không cân biết lý do làm chi, chủ hỏi tới thì tui không có bao che được cho đâu.

_ Dạ, mai con ráng đến đúng giờ, bê cái gì đây hả cô ?

_ Đó hai dĩa tôm cho bàn số 11 nhanh đi, họ hối nãy giờ rồi. Con Hiền đâu đi tô gà hầm cho bàn số 3 nè.

_ Cho ly trà đá em ơi …đây thêm mấy chai bia lẹ lên coi…dọn cái bàn này đi nè Thanh…

Cứ thế, chỗ gọi món chỗ dọn bàn, đôi chân của Thanh như không bén đất. Đã qua mấy ngày vào làm ở nhà hàng này, Thanh đã tạm quen quen với nhịp độ công việc, hai hôm đầu cứ lúng ta lúng túng, những tiếng kêu réo, sai phái muốn hoa cả mắt ù cả tai, chỉ năm tiếng đồng hồ làm con lật đật mà đen tối về đau muốn gãy lưng, chỉ bám được cái giuờng là không biết trời trăng gì nữa. Ráng bắt mình phải quen, không quen thì lại rã chân đi xin việc, không quen thì lại mặt quắt mắt thô lố vì những con số ám ảnh suốt từ đầu hôm cho đến sớm mai. 500ngàn đồng một tháng cho việc chạy bàn, phụ bếp. Không lớn đối với nhiều người, nhưng lại như là một cứu cánh cho những sinh viên làm thêm để kiếm tiền học. Làm gia sư nhàn hơn, lương lại cao hơn, nhưng chẳng thể nào bói ra được một chỗ nhận dạy kèm, cơ bản là quá vượt mưc của nhu cầu thực tế rồi, đành phải tìm đến cái việc nhọc nhằn hơn vay. Hôm xin được việc ở đây, Thanh mừng đến phát khóc được, nhưng mà cái nguy cơ bị mất việc bất cứ lúc nào thì cứ lơ lửng trên đầu. Chỉ cần tuột tay rơi vỡ một món ăn gì của khách thì con số lương sẽ bị ngoảng đi đáng kể. Thế nên cái công việc nói thì nghe rất tầm thường, chẳng có gì đáng để vênh vác khoe khoang, nhưng lại vận dụng đến sự hoạt động của toàn thân trong một mức độ căng thẳng nhất. Tai phải thính, chân phải nhanh, mắt phải tinh, miệng phải lẹ, tay phải khéo và bộ nhớ phải có một sức chứa, một độ nhạy để cập nhật thông tin một cách nhanh nhất. Nhiều lúc nhìn những bàn thực khách đứng lên còn thừa mứa biết bao là thức ăn  thì Thanh vừa thấy tiếc vừa thấy thương cho mình. Sao ở đâu ra mà họ có lắm tiền đến thế ? Lăm đến nỗi những thứ bỏ đi của họ có thể nuôi sống được cả một gia đình nghèo khó. Thanh chơt dậy lên nỗi ước muốn, sau này nếu thanh làm ra được nhiều tiền, dứt khoát là sẽ không bao giờ hoang phí vô tội vạ như thế, mà cô sẽ góp phần làm vợi đi noi cay cực cho một số người. Nghĩ thế rồi Thanh tự cười mình, cái thân mình bây giờ còn lo chưa xong mà đã vội mơ chuyện đường xa thiên lý. Biết đâu đến lúc cuộc sống đã cho cô được hưởng chút ưu đãi cô sẽ chẳng còn nhớ gì đến cái ước muốc cỏn con này thì sao. Rất nhiều người đã từng như thế, khi còn vất vả, cực nhọc, người ta lại dễ dàng động lòng trắc ẩn trước những hoàn cảnh như mình hoặc khổ hơn mình, nhưng khi đã thoát khỏi được cảnh ngộ người ta lại trở nên dửng dưng trước những ánh nhìn van vỉ, trước những bàn tay lem luốc, những gương mặt bơ phờ. Người ta lại có quan điểm sống khác, lại nghĩ rằng “ mặn này phải bõ nhạt ngày xưa”, người ta lại muốn bù đắp cho bản thân những gì đã từng phải chịu sự thiệt thòi, những gì mà đã một thời vô cùng thèm khát. Thanh không biết rồi mình có ra người như thế không ? Nhưng đó là chuyện của mai sau, mai sau ấy sẽ còn lắm điều phải nghĩ, trước mắt Thanh chỉ là một cô sinh viên nghèo, cầm giấy báo trúng tuyển mà cả nhà nhìn nhau trong môi cười mắt lại ướt. Bố mẹ Thanh chỉ nói một câu ngắn gọn “ Nếu con muốn đi tiếp về phía trước, thì chỉ còn mỗi một cách là con tự dọn đường cho mình đi thôi”. “ Vâng, con hiểu điều đó, va xin bố mẹ hãy tin ở con”. Không chỉ là lòng tin của bố mẹ, mà còn là cả một tương lai dài dằng dặc mà Thanh phải tự quyết định cho mình. Khong đi thì sẽ không thể đến, thấp chân thì ta bước ngắn, cứ đi rồi cũng sẽ có ngày đến. Với một tâm niệm như thế Thanh chuẩn bị cho mình một tư thế đối mặt với những thử thách. Trong cô có một thứ không bao giờ suy giảm, đó là “ Niềm tin”.

_ Bữa nào mày cũng về khuya vậy coi chừng lăn ra ốm đó.

_ Biết làm sao được, công việc đòi hỏi thời gian vậy ma. Mày vặn chuông bốn giờ giùm tao chưa ?

_ Rồi, còn đợi may nhắc nữa thì…thôi ngủ đi.

Ngả lưng xuống giường là Thanh trĩu mi mắt xuống, trong đầu một thoang lướt cái thời khóa biểu của ngày mai. Để rồi cái thoáng lướt ấy sẽ được thực hành bắt đầu từ bốn giờ sáng.

Thanh hơi giật mình ngỡ mình nhìn nhầm người, cô nhướng mắt thì thấy rõ Bảo Trân vưa cùng một tốp bạn đi vào, họ chọn một bàn trong tiếng nói cười vui vẻ. Thanh vội lánh ra chỗ khác, cô không muốn chường mặt ra trước cô bạn cùng lớp trong tình cảnh này, thầm mong sao mình không bị kêu phục vụ bàn ấy. Tuy là bạn cùng lớp nhưng hầu như không mấy khi tiếp xúc với nhau, vì nói nôm na thì Thanh thuộc “ xóm nhà lá”. còn Trân thì thuộc “ xóm nhà gạch”. Chỉ với sự khác biệt của trang phục đã là một phân ranh đáng kể lắm rồi. Nên vô hình chung mà chia thành những nhóm đồng cấp, nếu có lúc nào vô tình ngồi chung thì chủ đề của các câu chuyện hầu như không ăn nhập gì với nhau. Xóm nhà gạch thì nào chuyện quần áo, son phấn, đám nọ tiệc kia, không nữa thì chuyện về những cái đuoi đeo bám suốt dọc đường. Còn xóm nhà lá thường là những chuyện làm thêm, thi cử, chọn nghành nghề, không nữa thì chuyện “ quê tao mùa này…” Nên nếu phải chạm mặt nhau trong tình huống này thì thật là …

_ Thanh đâu ? Cho cái lẩu này ra bàn cô chủ nè.

_ Cô chủ ?

Thanh ngạc nhiên vì không phải là một con số thứ tự nào của các bàn, ai là “cô chủ” vậy ?

_ Không biết cô chủ hả ? Trời ơi ! Làm cả hơn hai tháng nay rồi mà…cái bàn số 4 đó.

Thanh giật bắn người, bàn của Bảo Trân, nhưng ai trong số đó là cô chủ ? Ai thì cũng không cần biết, cứ đưa ra rồi nhờ người khác đem đến đó cũng được. Thanh bê cái nồi lẩu ra nhưng nép bên cánh cửa chờ cho một người bạn phục vụ khác đi tới :

_ Nam, Nam đưa hộ mình cái này ra bàn số 4 cái.

_ Mình đang lấy bia cho khách, sao Thanh không đem ra luôn ?

_ Để mình lấy bia cho, đi giùm đi.

Đưa nồi lẩu cho Nam xong, Thanh thở phào đi nhanh về phía quầy giải khát. Lúc lâu sau, Thanh đang lúi húi trong một góc bếp thì chợt nghe:

_ Chị Bảy ơi ! Chị có thấy anh quản lý đâu không ?

_ Dạ không cô chủ. Cô cần gì đó ạ ?

_ À, để nói ổng chuyện này thôi.

Sau câu nói ấy là tiếng giày khua xa dần, Thanh thở gấp mấy hơi, thì ra Trân là con của bà chủ nhà hàng này. Gia đình nhà chủ ở tầng trên, họ có cầu thang riêng phía ngoài, hơn nữa từ lúc thay áo phục vụ vào cho đến lúc ra khỏi cửa, Thanh làm gì có thời gian nghiêng ngó nọ kia. Thề này thì rồi cũng có lúc đụng độ cho mà xem. Thường là vậy, cứ cái gì muốn tránh lại dễ bị gặp, huống chi là ra vô chung một cái trần nhà thế này.

Từ sau phát hiện đó, khi lên lớp Thanh lại càng mất tự tin, lại càng tăng thêm mặc cảm trước những cô bạn con nhà giàu, mặc dù chưa ai biết, nhưng Thanh cứ cảm thấy nhột nhạt mỗi khi vô tình chạm phải ánh mắt hay đứng gần chân. Cảm giác này khiến Thanh tư khó chiu cả với chính mình, sao lại cứ như một kẻ phạm tội ậy ? Mình có làm gì sai đâu ? Mình không giàu có thì mình phải đi làm thuê, mình kiếm tiền bằng chính sức lao động của mình mà. Sao lại phải xấu hổ chứ ? Hay là nghỉ ở đó đi, tìm việc khác. Cũng không được, qua tháng thứ hai quen việc mình được tăng thêm 100 ngán tiền lương nữa rồi, nghỉ rồi lại rã cẳng đi tìm việc à ? Mà làm ở đó thì…

Thanh cứ trong tâm trạng bất an nửa ở nửa đi như vậy. Mỗi lúc đến làm việc Thanh lại cứ ngó trước ngó sau. Lạ kỳ thật, biết là vô lý mà vẫn không dẹp được cái tâm lý tự ti chết tiệt này. Và rồi cũng trong cái cảnh mắt trước mắt sau đó mà thành ra chuyện. Tiếng người khách ré ầm lên vì một đĩa tôm chiên ụp vào người, còn may chưa phải la một món ăn có nước nóng, anh quản lý vội vàng chạy tới, Thanh đang cuống cuồng lau vết dầu ăn bám trên quần áo khách, miệng luôn xin lỗi. Người khách cau có một cách khó chịu, cũng phải thôi, tự nhiên mà bộ quần áo đẹp bị vấy những vết bẩn khó giặt thì bực mình quá đi chứ. Nhưng là việc lỡ tay, chẳng lẽ cứ rầy rà mãi có ích gì, cuối cùng rồi cũng dàn xếp xong, nhưng nhìn ánh mắt người quản lý, Thanh biết mình sắp phải nhận điều gì.

Mặc cho Thanh đầm đìa nước mắt nài nỉ một lần độ lượng,  người quản lý vẫn lạnh lùng đẩp xấp tiền lương về phía Thanh :

_ Cô đừng nói nhiều chi vô ích, ở đây không thể chấp nhận một phục vụ làm phật lòng khách như vậy được. Mất một người khách có nghĩa là se mất thêm nhiều người nữa, cô có biết không hả?

Có nghĩa không thể có cái gọi là thông cảm trong một sự hạch toán cấp số nhân, có nghĩa chỉ một lần sơ sẩy thì sẽ không còn cơ hội nữa, và có nghĩa tốt nhất là đừng làm bận mắt người ta thêm nữa. Thanh nghẹn ngào cầm số tiền, lủi thui cúi mặt bước vội ra cửa, bất ngờ cô va phải một người đang đi vào. Lí nhí một tiếng xin lỗi, Thanh định đi một mạch cho xong chuyện thì …

_ Thanh …Thanh phải không ?

Một động tác quay đầu, Thanh giật thót mình vội quay ngoắt bước nhanh hơn Bảo Trân chạy theo, đuổi kịp, Trân hấp tấp hỏi khi thấy Thanh khóc :

_ Sao vậy Thanh ? Ai trong nhà hàng làm gì Thanh hả ? Đi, đi vào

đây nói cho mình biết có chuyện gì.

Thanh trì lại, Trân cứ kéo áo bạn :

_ Không, không có ai làm gì mình đâu Trân, mình không sao mà, để mình về thôi.

_ Không được, đây la nhà hàng của nhà mình mà, nếu có ai làm không tốt, ba má mình đuổi ngay.

Vừa nói Trân vừa lôi Thanh trở lại, khi đã rõ chuyện, Trân trợn mắt nhìn Thanh :

_ Trời đất ! Thanh làm phục vụ ở đây ba tháng rồi sao ?

Thanh cúi gằm mặt, mong mặt đất bỗng nhiên nứt ra. Trân lặng nhìn Thanh một lúc rồi quay qua người quản lý :

_ Cô ấy là bạn tôi, phiền anh xếp cho cô ấy một việc khác phù hợp hơn nhé.

_ Dạ vâng, cô chủ yên tâm, tôi mà biết trước là bạn của cô chủ thì đâu có chuyện này.

Đến lượt Thanh sửng sốt :

_ Trân …Bảo Trân…mình không …

_ Đừng suy nghĩ gì cả, chúng ta là bạn bè mà. Sao không nói cho mình biết chứ ?

Thanh đỏ nhừ hai má, vừa thẹn thùng xấu hổ, vừa xúc động dạt dào, bấy lâu vì sự phân ranh hiển nhiên mà cô không có dịp hiểu nhiều về bạn. Thanh lúng búng :

_ Mình xin lỗi…

_ Thôi đi, lỗi gì chứ. Bây giờ lên phòng mình chơi cho biết đi. Anh nhớ nhé.

Kéo tay Thanh đi, Trân còn ngoái lại dặn dò, anh quản lý cười, rối rít gật đầu, nhìn theo hai cô gái rồi thở phì một cái “ Chà, ai biết đâu họ là Bạn Bè chứ !”

Tri kỷ

Bá Nha – Tử Kỳ

Nghĩa tri kỉ, tình tri âm thì thời nào, đời nào, dân tộc nào trên đất này mà không ôm niềm vọng tưởng?

Tôi nhớ đâu rằng năm 7 tuổi Mô-da  ( Mozart)   đi biểu diễn ở Phơ-răng-phua, một cậu bé 14 tuổi đã từ đám cử tọa chìa tay bắt tay cậu bé Mô-da và thốt lên: Cậu vĩ đại thật! Cậu bé có lời chào trang trọng đó là Gớt ( Goethe) , thi hào, tác giả của thi phẩm Pao-x-tơ (Faust) vĩ đại sau này. Thật là cuộc gặp gỡ của những tầm cỡ khác thường.

Lại nhớ đâu sau này, khi đã là nhạc sĩ nổi tiếng, Mô-da một lần tiếp một cậu thanh niên đến thọ giáo âm nhạc, sau khi nghe một khúc ngẫu hứng của cậu ta, chính Mô-da vĩ đại đã kinh ngạc thốt lên: Chàng trai, tương lai âm nhạc sẽ thuộc về cậu! Chàng trai đó chính là nhạc sĩ Bê- thô- ven ( Beethoven)  sau này.

Lại kể ông tổ của chủ nghĩa cộng sản là Mác ( Marx)  với nhị tổ Ăng-ghen (Angel ) cũng là một tình bạn thật cao cả vĩ đại, đến độ Ăng-ghen đành bỏ dở sự nghiệp hoạt động xã hội của mình để trở thành một thương nhân hầu lo cho gia cảnh của Mác, để Mác yên tâm mà viết nên bộ Tư Bản vĩ đại.

Đó là những tình tri kỉ thật kinh điển của phương Tây.

Nhưng công bằng mà nói, chính phương Đông mới là đất mà tình tri kỉ nghĩa tri âm đã được tôn thờ, thậm chí đẩy lên thành một lí tưởng.

Người Trung Quốc thường truyền tụng những huyền thoại đẹp về Thúc Nha- Quản Trọng, Bá Nha- Tử Kì, Trần Phồn- Từ Trĩ.

Quản Trọng, tể tướng nước Tề, từng giúp Tề Hoàn công lập nên nghiệp bá, thuở hàn vi thân cùng Bảo Thúc Nha. Khi đi trận thường bỏ chạy trước, người ta ai cũng chê Quản Trọng hèn nhát, chỉ Thúc Nha là nhất quyết tin rằng Quản Trọng không muốn liều một chết là để lưu cái thân hữu dụng về sau, cái dũng của hạng thất phu sao mà sánh kịp. Khi đi buôn cùng Thúc Nha, chia phần lãi, Quản Trọng thường giành phần nhiều hơn, vợ Thúc Nha chê Quản Trọng là tham, chỉ Thúc Nha bảo vợ rằng Quản Trọng sở dĩ chiếm phần hơn là vì phải còn nuôi mẹ già. Mãi đến khi làm tể tướng, Quản Trọng vẫn thường kể với bề tôi rằng “ sinh ra ta là cha mẹ ta mà hiểu ta thì chỉ có một Bảo Thúc Nha vậy”.

Lại chuyện Bá Nha kết nên nghĩa với Tử Kì. Bá Nha làm quan lớn, lại tự ngạo với ngón đàn của mình mà rằng thế nhân không có người tri âm, nên thường chỉ nguyên tiêu ( rằm tháng giêng) mới một mình một thuyền lên chốn non xanh nước biếc mà tự mình thưởng thức ngón đàn. Một lần đang gãy điệu cao sơn, chợt có tiếng khen: Nga nga hồ chí tại cao sơn (tiếng đàn vòi vọi, hồn người đang gửi chốn non cao). Khi Bá Nha dạo sang khúc lưu thủy, lại nghe lời tán thưởng: Dương dương hồ chí tại lưu thủy ( tiếng đàn mênh mang hồn người đang gửi nơi dòng nước chảy). Bá Nha giật mình vội mời người nghe đàn xuống thuyền đàm đạo, đó là một tiều phu tên gọi Tử Kì. Hai người trở nên nghĩa tri âm. Về sau Tử Kì mất, Bá Nha đốt luôn cây đàn mà ngón lưu thủy cao sơn cũng thất truyền từ đó.

Lại chuyền Trần Phồn -Từ Trĩ.

Trần Phồn rất quí Từ Trĩ, nên đóng giành riêng cho bạn chiếc giường, khi Từ Trĩ đến, Trần hạ giường mời bạn ngồi, Từ về, Trần lại treo giường lên. Sau Từ Trĩ mất, Tràn Phồn đốt luôn chiếc giường.

Cụ Nguyễn Khuyến khi khóc bạn mình là Dương Khuê có nhắc đến tích này:

Giường kia treo cũng hững hờ

Đàn kia gãy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.

Việt Nam ta có lẽ tình tri kỉ tiêu biểu nhất là câu chuyện Lưu Bình Dương Lễ.

Dương Lưu là bạn thân, cùng học một thầy. Dương cần cù chăm chỉ nên thi cử hiển đạt. Lưu còn ham chơi nên hỏng. Dương thương mà giận bạn nên khi Lưu đến thăm nhà bèn giả lạ mà không tiếp. Lưu giận trở về nuôi chí học hành. May gặp người con gái thương chàng tình nguyện nuôi chàng ăn học. Lưu quyết chi học hành nên sau đỗ đại khoa, sang chào Dương Lễ bụng những muốn nhắc lại chuyện bội bạc cũ thì đã thấy người con gái nuôi mình ăn học đã ở đó rồi, mới hay là Dương sai vợ đến lo lắng cho mình. Tình tri kỉ lại đậm đà hơn xưa.

Nhàn rỗi kể tích xưa, mới thấy tiêu chuẩn người xưa cao thâm thật, mà cũng nhiêu khê thật. Song vậy mới là người xưa. Thôi thì mỗi thời đại có vốn văn hóa của mình, hơi đâu mà nệ cổ, nhưng lẽ nào không rút tỉa được đôi câu! Thúc Nha cùng Quản Trọng là hiểu người bằng đức vị tha, Bá Nha với Tử Kì là tri âm cùng chí hướng, Trần Phồn đãi Từ Trĩ là đãi bạn bằng cả lòng trân trọng. Còn đến như Lưu Bình Dương lễ thì là chí cốt tình thâm, đến cả vợ cũng không gần bằng được! Ngẫm người nay không thể là người xưa, song trong giao du lòng hướng về những chuẩn mực nguyên tắc cũ ắt tình càng thêm bền mà tình càng thêm trọng vậy.

Trân trọng gửi chút tâm tình cùng bằng hữu!

.

Nguyễn Tấn Ái.

Còn Nhau

Tưởng rằng ta lạc mất nhau

Ngờ đâu ngần ấy năm sau vẫn còn

Vẫn còn, môi dẫu phai son

Vãn còn, trăng dẫu chẳng tròn như xưa

Màu trời ươm nắng gỉeo mưa

Màu thời gian đã lưa thưa mái đầu

Gặp nhau ….Ơ…chẳng tròn câu

Chỉ nghe tận đáy tim nhau vỡ òa

Vỡ òa năm tháng xưa xa

Vờ òa ký ức nhạt nhòa bờ mi

Ô hay…mình nói gì đi

Lặng yên như thể tạc ghi dấu lòng

Sông xưa lắc lẻo cầu cong

Thuyền xưa trượt bên lưu vong cõi tình

Ngót bao lận đận linh đinh

Nay thuyền bến cũ

Ta – Mình

Còn nhau.

.

Đàm Lan

 

 

 

 

 

 

Ngày Xưa – Nhớ Chú Ve Xưa

NGÀY XƯA

Cái thời tóc tết hai ngoe
“Sừng trâu” vểnh ngược mái hoe hoe vàng.
Cái thời chơi quán, bán hàng
Dỗi hờn rào lối cấm sang nhà người.

Cái thời sao đến dở hơi
Khóc rồi cười đấy, đứng ngồi chẳng yên.
Cái thời em đến vô duyên
Của anh, em cứ đòi riêng của mình.

Cái thời chơi trò ú tim
Tại anh trốn kỹ em tìm không ra.
Mỗi lần em doạ mách ba
Trăng thì sáng quá dàn hoà anh xin.

Cái thời chẳng thể nào quên
Anh giờ đã lớn, em thêm tuổi rồi
Chỉ còn nguyên ký ức thôi
Thời gian chia nửa nụ cười cho ai…

.

NHỚ CHÚ VE XƯA

Có một thời
Chúng mình bâng khuâng hái chùm hoa phượng
Ngực áo mực vương
Nắng bối rối.

Tan trường mình trao vội
Câu thơ thuở học trò
Có người xin mãi bạn chẳng cho
Chú ve tinh nghịch
Chẳng biết tự bao giờ
đã ở trong ngực áo tôi.

Một thời như thế qua rồi
Cô gái ngày xưa
Giờ thành thiếu phụ
Hình bóng người tặng ve năm nào
đã xa xôi…

.

Nguyễn Đình Xuân

Cánh Thư Sang Nhật Bản

Cánh thư sang Nhật Bản

> Toàn cảnh vụ động đất gây sóng thần tấn công Nhật Bản

TP – Nhằm chia sẻ mất mát với người dân Nhật Bản, nhất là các bạn trẻ, là nạn nhân của động đất, sóng thần, đồng thời nối rộng vòng tay nhân ái với bạn bè quốc tế, từ ngày 17 – 3, báo Tiền Phong, Cơ quan T.Ư của Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, phát động bạn đọc trong ngoài nước viết thư gửi tới Nhật Bản.

 

Báo Tiền Phong phát động bạn đọc trong ngoài nước viết thư gửi tới Nhật Bản.
Báo Tiền Phong phát động bạn đọc trong ngoài nước viết thư gửi tới Nhật Bản nhằm chia sẻ những mất mát với người dân sau tai họa động đất, sóng thần. (Ảnh minh họa – Internet)

Thư có thể là những dòng tâm sự, những sẻ chia chân thành hoặc lời động viên… nhằm tiếp thêm sức mạnh cho người dân Nhật vượt qua hoạn nạn. Bạn đọc có thể gửi thư tay, hoặc thư điện tử (email) bằng 1 trong 3 thứ tiếng (tiếng Việt, Anh, Nhật).

Thông qua các cơ quan ngoại giao của Nhật Bản tại Việt Nam, báo Tiền Phong sẽ sớm chuyển thư của bạn đọc tới người dân Nhật. Báo Tiền Phong cũng lựa chọn những lá thư đặc sắc để đăng tải trên nhật báo hoặc trên Tiền Phong điện tử (www.tienphong.vn).

Trường THPT chuyên Ngoại ngữ, ĐH Ngoại ngữ, ĐH Quốc gia Hà Nội là trường đầu tiên trên cả nước hưởng ứng phát động viết thư cho các bạn trẻ Nhật Bản. Trước đó, ngày 15-3, Ban giám hiệu trường đã phát động quyên góp ủng hộ của học sinh toàn trường.

“Chứng kiến những mất mát, đau thương mà người dân Nhật Bản phải gánh chịu, chúng tôi rất đau lòng. Hưởng ứng phát động viết thư cho các bạn trẻ Nhật Bản thông qua báo Tiền Phong, chúng tôi mong muốn gửi gắm tình cảm yêu mến, sẻ chia với người dân Nhật Bản, mong họ mạnh mẽ, kiên cường vượt qua mọi khó khăn”, cô Lê Thị Chính, Hiệu trưởng trường THPT chuyên ngoại ngữ (ĐH Ngoại ngữ, ĐH Quốc gia Hà Nội) nói.

Ngay trong ngày đầu tiên được phát động, đông đảo học sinh trường THPT chuyên Ngoại ngữ đã nhiệt tình hưởng ứng, có bạn đã kịp viết cả lá thư dài nhiều trang, có bạn chưa kịp viết thư đã viết vội bày tỏ sự đồng cảm, sẻ chia.

Mặt trời sẽ lại mọc

(Trích thư học sinh trường THPT chuyên ngữ, ĐH Ngoại ngữ)

Điều mình cảm phục nhất về người Nhật chính là ý thức, sự văn minh của họ. Siêu thị không tăng giá các mặt hàng, không có chuyện chen lấn xô đẩy để lấy hàng cứu trợ, lên xe buýt, mà họ vẫn xếp hàng bình thường, nhường nhau từng miếng bánh.

Đó là 1 trong những lý do mình yêu đất nước này. Dù bao bất hạnh xảy ra, nhưng mình tin Nhật Bản sẽ phục hồi, như sau hồi động đất Kobe năm 1995. Mặt trời sẽ lại mọc trên đất nước Nhật Bản”, Phương Anh 10I, chuyên tiếng Anh.

“Thảm họa thật sự quá đột ngột với người Nhật nói riêng và nhân dân trên toàn thế giới nói chung. Đây có lẽ là nỗi đau của toàn nhân loại. Chúng ta hãy chung tay góp sức cùng nhân dân mặt trời mọc đứng dậy. Nihon ganbatte (Nhật Bản cố gắng lên)”, Hoàng An 11D, chuyên tiếng Nhật.

“Nhật Bản vừa trải qua những giờ phút kinh hoàng. Lúc đầu cũng như bao người khác, giơ cao khẩu hiệu Pray for Japan (Nguyện cầu cho Nhật Bản), nhưng sau khi nhìn thấy cách mà họ đối mặt với khó khăn, mình lại thấy khâm phục và ngưỡng mộ”, Thái Sơn 10I, chuyên tiếng Anh.

Thư tay xin gửi về: Ban Thanh niên, Báo Tiền Phong, 15 Hồ Xuân Hương, Hà Nội; hoặc Email: Thegioitre@tienphong.vn

Tình Yêu Cuộc Sống- Tưởng Niệm

Tình yêu Cuộc sống

(Sáng tác trong Đêm thơ – nhạc “Tình yêu cuộc sống”)

Đêm không trăng

Những lời thơ ngân vút,

Quán Tre rùng mình nghe gió đuổi Nàng Thơ.

Ta bên nhau,

Có người đã quen biết từ lâu

Có người mới lần đầu tiên tương ngộ

Lời sơ giao tưởng thân thiết tự bao giờ.

Góp nhặt Tình yêu, nâng niu Cuộc sống…

Câu dân ca gợi nhớ thuở lọt lòng

Ai dâng tặng Lời ru bên Tiếng khóc

Chiếc nôi thơ sóng sánh những vui buồn.

Ai rút ruột những vần thơ trác tuyệt

Khúc giao mùa Xuân-Hạ tặng Thu-Đông,

Ai gẩy chi tiếng đàn thơ da diết

Âm không màu vẫn thắm đỏ Tình thơ.

Máu tim ai dốc cạn tự bao giờ

Lời thân ái xin dành cho Cuộc sống

Tay nâng niu nụ hồng sương ướt mọng

.

TÌM BẠN

.

Đất lạnh từ nay giấu một người

Bạn tôi nằm đó vẫn cười tươi

Nổng Ngàn heo hắt mưa Xuân lạnh

Nhà cũ giờ đây vắng nụ cười.

.

Ba mươi ba Xuân hãy còn tuơi

Mộ đá không bia nỡ sao người

Ra đi chi vội Thu Đông hỡi

Có biết Xuân nay bạn mấy người!

.

Hãy khởi lên một Niệm Lành và nguyện ước cho Thu Đông được Bình Yên Vô Lượng Kiếp

 

Hoài Cát Nguyễn Đăng Tiên

09-03-2011

(Bài thơ Tìm bạn đã được khắc trên mô TD)

.

ĐÊM TƯỞNG NIỆM

Cái luật vô thường và khắc nghiệt

Có ai tránh được tuổi thời gian

Bụi trần sót lại trên thông cổ

Cảnh cũ giờ đây gió phũ phàng

Quán Tre, 13/06/2009

Kính thưa quý vị, thưa các thầy cô giáo cùng toàn thể bà con thân bằng quyến thuộc!

Vào lúc 6 giờ ngày 05/03/2011, nhằm ngày 1 tháng 2 năm Tân Mão, cô giáo Lê Thị Thu Đông đã trút hơi thở cuối cùng, từ bỏ tấm thân nhọc nhằn đau đớn để về nơi vô ngã vô vi.

Thu Đông đã ra đi trong những ngày Xuân!

Dẫu biết rằng sinh ly tử biệt là chuyện thường tình, đã trót mang tấm thân tứ đại thì không thể nào tránh khỏi chuyện hợp tan. Nhưng, là con người với đầy đủ hỉ nộ ái ố, có ai không đau buồn trước cảnh chia lìa tang tóc, tre già thắt ruột khóc măng non. Hơn 6 năm ròng rã chống chọi với căn bệnh nan y, Thu Đông đã đón nhận ân tình của biết bao người, kể cả những người chưa kịp quen mặt nhớ tên. Và câu chuyện mang tên “Thu Đông” cũng đã để lại cho chúng ta nhiều suy ngẫm về Nghị Lực và Niềm Tin Yêu Cuộc Sống: một Người Bệnh không đầu hàng Số Phận; một Người Cha âm thầm nuốt nước mắt vào trong, lo toan, chèo chống; một Người Mẹ tảo tần lam lũ, bôn ba khắp các bệnh viện từ Bắc chí Nam, ngược xuôi, xuôi ngược, ngày đêm đi tìm Tia Hy Vọng; hai Đứa Em cố nén chặt niềm đau, vẫn quyết tâm vừa làm, vừa học để chị an lòng; một Người Bạn chưa kịp nói chuyện trầu cau vẫn bao năm gắn bó, đợi chờ; những Người Thầy, Người Cô, Người Bạn và bao người nữa … không ngừng Tiếp Sức, không thôi Hy Vọng.

Nhưng, hỡi ôi, Tận Lực Tri Thiên Mệnh! …

Kính thưa quý vị

Đêm nay, chúng ta về đây, trong không gian trang nghiêm ấm ấp này để tưởng niệm Thu Đông. Nhưng đêm nay không chỉ dành riêng cho Thu Đông, mà dành cho tất cả những ai có Niềm Tin Yêu mãnh liệt vào Cuộc Sống, cho những ai đặt trọn Niềm Tin vào Giá Trị Vĩnh Hằng của Tình Người. Chúng ta tổ chức đêm tưởng niệm này không nhằm mục đích than van khóc lóc, hay cứa sâu thêm vào nỗi đau vốn đã quá lớn không của riêng ai, mà để cùng Thu Đông tâm sự sẻ chia trong đêm cuối cùng Thu Đông còn nằm lại trong căn nhà cốt nhục tình thâm, nơi đã chở che mưa nắng trong 33 năm ngắn ngủi chốn duơng trần…

Có một điều an ủi cho chúng ta rằng, giờ đây Thu Đông không còn đau đớn nữa. Hãy ngước nhìn di ảnh, Thu Đông đang mỉm cười với chúng ta!

Kính thưa quý vị

Trái tim Thu Đông đã ngừng đập, nhưng có lẽ tất cả chúng ta đều tin rằng tâm thức Thu Đông vẫn cảm nhận được những tấm chân tình trước giờ phút chia xa. Biết đâu, Thu qua, Đông tàn, Xuân lại đến! Thu Đông kết thúc một mệnh phần ngắn ngủi, đớn đau, lại hồi sinh trong một cuộc sống mới, an lạc, an nhiên. Biết đâu, sau đêm tưởng niệm này, có nhiều sự đồng cảm sẽ nảy sinh, nhiều mối thâm tình sẽ được kết nối, nhiều vòng tay sẽ siết chặt nhau hơn để không còn ai cô đơn lạc lõng trên cõi nhân sinh vốn đầy bất trắc này.

Hãy cùng nhau đốt một nén hương lòng, thắp lên một tia hy vọng, rằng dẫu đau thương, nhưng sau đau thương mất mát là một Kết Thúc Có Hậu. Hãy cùng nhau khởi lên một Niệm Lành, làm một Việc Thiện và Nguyện Ước cho Thu Đông được Bình Yên ở một chốn xa xăm nào đó. Và sau nữa, hãy cùng nhau tâm sự với Thu Đông cho trọn đêm ngắn ngủi này!

.

Hoài Cát

Bạn Hữu Giống Những Bông Hoa

Trong đời chúng ta, ngoài tình yêu gia đình cho cha mẹ anh chị em, tình yêu đôi lứa, và bao nhiêu thứ tình khác, còn một thứ tình rất quan trọng, sâu sắc và khá bền vững. Tình yêu này không có tuổi, đến với ta khi còn là cô bé mặc quần thủng đít và có thể theo ta suốt cả cuộc đời khi ta 70, 80 tuổi. Có những tình bạn tuyệt vời như của Bá Nha Tử Kỳ, của Lưu Bình Dương Lễ. Chẳng ai có thể sống vui mà không có bạn. Bạn khiến chúng ta giàu có, tốt đẹp, hoàn thiện và hạnh phúc hơn. Bạn ở bên ta chia sẻ với ta khi vui khi buồn và dù xa cách hay vắng mặt, họ vẫn quan tâm và tìm cách giúp đỡ ta. Họ luôn có mặt trong cuộc đời và trong trái tim ta.

Tình bạn thêm hương vị, làm phong phú đời ta.

Mong rằng chúng ta đều hạnh phúc với những người bạn tốt và biết trân quý tình bạn

Chị Teresa Ngọc Nga đã mở đầu file Bạn Hữu Giống Những Bông Hoa như thế này:

“Bạn hữu giống như các bông hoa

Họ thêm màu sắc vào đời bạn

Họ tỏa hương thơm

Họ lau sạch nước mắt bạn……..”

Mời các bạn và các em xem file PPS Bạn Hữu Như Những Bông Hoa gồm 27 slides của chị Teresa Ngọc Nga.

Xin click vào hình bông hoa dưới


 
 
Xem YouTube

Ăn Trái Cây Như Thế Nào Cho Đúng

Bác sĩ Stephen Mak trị bệnh ung thư thời kỳ chót bằng những cách điều trị “không chính thống” nhưng rất nhiều bệnh nhân đã hồi phục. Trước đây, ông dùng năng lực mặt trời để chữa bệnh. Ông tin rằng cơ thể có khả năng tự hồi phục. Xin xem lời ông bên dưới:

Cám ơn đã gửi bài về. Ðây là một cách điều trị ung thư. Gần đây, tỷ lệ thành công của tôi trong việc điều trị ung thư là khoảng 80% . Bệnh nhân ung thư lẽ ra không phải chết. Cách điều trị ung thư đã được tìm ra, chỉ là chúng ta có tin hay không. Tôi rất tiếc về việc hàng trăm bệnh nhân ung thư đã chết theo cách chữa trị truyền thống.


ĂN TRÁI CÂY
Tất cả chúng ta cho rằng ăn trái cây chỉ có nghĩa là mua trái cây, cắt ra từng lát và bỏ vào miệng, nhưng không dễ như vậy. Ðiều quan trọng là phải biết ăn ra sao và khi nào.

Ăn trái cây như thế nào mới đúng?
Không ăn trái cây sau bữa ăn!
Nên ăn trái cây khi bụng trống. Nếu ăn theo cách này, trái cây sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc tẩy uế cơ thể, cho quý vị năng lực để chữa béo phì và những hoạt động khác.

Trái cây là thức ăn quan trọng nhất.
Thí dụ quý vị ăn hai lát bánh mì, rồi một lát trái cây. Lát trái cây đã sẵn sàng đi thẳng qua bao tử, rồi vào ruột, nhưng bị ngăn cản.
Trong khi đó, toàn thể bữa ăn bị thối rữa, lên men, và biến thành axít. Khi trái cây gặp thức ăn trong bao tử và chất axít tiêu hóa, tất cả thức ăn bắt đầu thối rữa.

Vậy hãy ăn trái cây khi bụng trống, hoặc trước bữa ăn! Quý vị đã nghe nhiều người than rằng – mỗi lần ăn dưa hấu, tôi bị ợ ; khi ăn sầu riêng, tôi bị sình bụng; khi ăn chuối, tôi cảm thấy muốn đi nhà vệ sinh v.v… Thật ra tất cả những điều này sẽ không xảy ra nếu quý vị ăn trái cây khi bụng trống. Trái cây hòa với những thức ăn thối rữa, sẽ tạo nên hơi gas, và làm quý vị bị sình bụng.

Những việc như tóc bạc, hói đầu, tư tưởng bực bội, và bên dưới mắt bị quầng đen sẽ không xảy ra nếu quý vị ăn trái cây khi bụng trống.

Không có chuyện vài thứ trái cây như cam và chanh có nhiều chất axít, bởi vì tất cả trái cây trở thành chất kiềm (alkaline) trong cơ thể, theo bác sĩ Herbert Shelton, nguời đã nghiên cứu vấn đề này. Nếu quý vị nắm vững việc ăn trái cây đúng cách, quý vị sẽ có được bí mật của sắc đẹp, trường thọ, sức khỏe, năng lực, hạnh phúc và không béo phì.

Khi cần uống nước trái cây – hãy uống nước trái cây tươi, không uống từ đồ hộp. Không uống nước trái cây đã nấu ấm. Không ăn trái cây đã nấu chín, bởi vì quý vị sẽ không có những chất dinh dưỡng, mà chỉ thưởng thức hương vị của trái cây. Nấu chín làm mất tất cả sinh tố.

Nhưng ăn trái cây vẫn tốt hơn là uống nước trái cây. Nếu quý vị phải uống nước trái cây, hãy uống từng ngụm, từ từ, bởi vì cần để nước trái cây hòa tan với nước bọt trước khi nuốt xuống. (Phép dưỡng sinh Osawa cũng khuyên phải nhai cơm gạo lức 100 lần trước khi nuốt, để gạo hòa với nước bọt). Quý vị có thể chỉ ăn trái cây trong 3 ngày để thanh lọc cơ thể. Chỉ ăn trái cây và uống nước trái cây trong suốt 3 ngày, và quý vị sẽ ngạc nhiên khi bạn bè cho biết quý vị nhìn thật tươi sáng!

KIWI: Nhỏ mà rất mạnh. Có đủ các sinh tố potassium, magnesium, vitamin E & chất sợi. Lượng sinh tố C gấp 2 lần trái cam.

Táo: Ăn một trái táo mỗi ngày, không cần đến bác sĩ? Dù táo có lượng sinh tố C thấp, nhưng có tính chống oxít hóa & flavonoids để giúp sự hoạt động của sinh tố C, do đó giúp hạ tỷ lệ ung thư ruột già, nhồi máu cơ tim và đứt mạch máu não.

Dâu tây: (không phải là con dâu người Tây, mà là trái dâu tây) là loại trái cây bảo vệ. Dâu tây có tánh chống axít hóa cao nhất trong số các loại trái cây chính, bảo vệ cơ thể tránh ung thư, chống chất free radicals (gốc tự do) làm nghẽn mạch máu.

Cam: Thuốc tiên. Ăn từ 2 đến 4 trái cam mỗi ngày giúp khỏi bị cảm cúm, hạ thấp cholesterol (mỡ trong máu), tránh và làm tan sạn thận cũng như là hạ thấp tỷ lệ ung thư ruột già.

Dưa hấu: Hạ nhiệt làm đỡ khát. Chứa 92% nước, và nhiều chất glutathione giúp hệ miễn nhiễm. Dưa hấu cũng có nhiều chất lycopene chống ung thư. Những chất dinh dưỡng khác trong dưa hấu là sinh tố C & Potassium (Kali).

 

 

Ổi & Ðu đủ: hạng nhất về sinh tố C, chứa rất nhiều vitamin C. Ổi có nhiều chất sợi, giúp trị bón. Ðu đủ có nhiều chất carotene tốt cho mắt.

 

Uống nước lạnh sau bữa ăn có thể bị ung thư? Chuyện khó tin??
Cho những ai thích uống nước đá lạnh, bài này dành cho quý vị.

Uống nước đá lạnh sau bữa ăn thật khoái khẩu. Tuy nhiên, nước lạnh sẽ làm đông đặc những chất dầu mỡ mà quý vị vừa ăn xong. Sẽ làm chậm tiêu hóa. Khi chất “bùn quánh” này phản ứng với axít, nó sẽ phân nhỏ và được hấp thụ vào ruột nhanh hơn là thức ăn đặc. Nó sẽ đóng quanh ruột. Chẳng bao lâu, nó sẽ biến thành chất béo và đưa đến ung thư. Tốt nhất là ăn súp nóng hay uống nước ấm sau bữa ăn
(Ðông y luôn khuyên nên uống nước ấm.)

Một điều nghiêm trọng về nhồi máu cơ tim: “thủ tục” nhồi máu cơ tim (Không phải chuyện đùa) Những quý vị nữ nên biết rằng, không phải tất cả những triệu chứng nhồi máu cơ tim đều bắt đầu từ việc tay trái bị đau. Hãy chú ý khi bị đau hàm dữ dội. Có thể quý vị sẽ không bao giờ bị đau ngực khi bị nhồi máu cơ tim. Buồn nôn và toát mồ hôi dữ dội cũng là những triệu chứng thường xảy ra. 60% những người bị nhồi máu cơ tim trong khi ngủ sẽ không thức giấc. Ðau hàm có thể khiến quý vị tỉnh dậy khi đang ngủ say. Hãy chú ý và để ý. Càng biết nhiều, chúng ta càng dễ sống sót.

Một bác sĩ chuyên khoa tim cho biết, nếu mọi người nhận được email này gửi tiếp cho 10 người khác, thì ít nhất một mạng người sẽ được cứu sống.

.

Trần Lê Tuý Phượng

Sưu tầm

 

 

Thời Gian

Có một điều giản dị mà lại vô cùng quý giá, một khi đã mất đi không bao giờ có thể lấy lại được, đó chính là thời gian.

Để biết giá trị của mười năm, một năm, hãy hỏi đôi vợ chồng mới ly hôn.

Để biết giá trị của bốn năm, hỏi người  đã tốt nghiệp đại học.

Để biết giá trị của một năm, hỏi người sinh viên không được lên lớp.
Để biết giá trị của chín tháng, hỏi người mẹ sinh con ra bị chết trong bụng mẹ.
Để biết giá trị của một tháng, hãy hỏi bà mẹ đã sinh non.
Để biết giá trị của một tuần, hãy hỏi biên tập viên của một tờ tuần báo .
Để biết giá trị của một giờ, hãy hỏi đôi người yêu nhau đang chờ gặp mặt,
Để biết giá trị của một phút hãy hỏi một người vừa bị lỡ chuyến tàu, máy bay, hoặc xe buýt.
Để biết giá trị của một giây hãy hỏi một người vừa tránh được một vụ tai nạn.
Để biết được giá trị của một phần nghìn giây, hãy hỏi người chỉ giành được cúp bạc trong thế vận hội Olympics.

Thời gian – quá chậm cho những ai chờ đợi
Thời gian – quá nhanh cho những ai sợ hãi
Thời gian – quá dài cho những ai đang đau buồn
Thời gian – quá ngắn cho những ai đang vui sướng
Nhưng đối với những ai nhận biết, thời gian là tất cả.

Ngày hôm qua đã thành quá khứ, ngày mai là tương lai, nhưng ngày hôm nay chính là một món quà. Vì thế ta nói hiện tại là món quà ( present : vừa có nghĩa hiện tại và quà tặng)

Thời gian chẳng đợi ai bao giờ.  Hãy trân trọng từng giây phút bạn có. Và càng trân trọng nó hơn vì đó là những khoảnh khắc quý giá bạn có thể chia sẻ và dành cho những người bạn yêu quý.

Hãy sống cho hiện tại. Hãy nói lời yêu thương với người ta yêu hôm nay, lúc này, hiện tại

Và xin mời xem file  PPS gồm những tư tưởng đẹp dịch từ các danh ngôn rất hay về thời gian của tác giả M, mà mình đã chuyển lên You Tube sau đây:

Cám ơn tác giả, hai bạn Đàm Lan và Jack Lee đã gửi file PPs đến BMH.

One thing that is simple but so precious and once lost can never be found. It is TIME

To realize the value of ten years,  ask a newly divorced couple.
To realize the value of four years, ask a graduate.
To realize the value of one year, ask a student who has failed a final exam.
To realize the value of nine months,  ask a mother who gave birth to a stillborn.
To realize the value of one month,  ask a mother who has given birth to a premature baby.
To realize the value of one week,  ask an editor of a weekly news paper.
To realize the value of one hour, ask the lovers who are waiting to meet.
To realize the value of one minute, ask a person who has missed the train, bus or plane.
To realize the value of one second, ask a person who has survived an accident.
To realize the value of one millisecond,  ask the person who has won a silver medal in the Olympics.

Time is – too slow for those who wait.
Time is – too swift for those who fear.
Time is – too long for those who grieve.
Time is – too short for those who rejoice.

But for those who know it,  time is everything.

“Yesterday’s the past, tomorrow’s the future, but today is a gift. That’s why it’s called the present.”

Time waits for no one. Treasure every moment you have and it will be of great use to you. Share it with people you value and love and it will become even more precious.
(Bil Keane)

Các Biểu Tượng Tình Yêu

Thần Cupid ( Thần Ái tình )


Cupid là tên gọi của một vị thánh La Mã, là biểu tượng của lòng say đắm và nồng nhiệt. Cupid là con trai của Thần Vệ nữ, nữ thần sắc đẹp và tình ái. Nhiều nơi, người ta còn dùng hình ảnh thần Eros (con trai của thần Aphrodite) để biểu tượng cho tình yêu. Truyền thuyết kể rằng, Cupid đem lòng yêu và cưới nàng Psyche, một biểu tượng của sắc đẹp và sự đoan chính. Thế nhưng sự ghen tuông của tình yêu khiến nàng đem lòng nghi ngờ người chống mẫu mực của mình. Cupid đã trừng phạt người vợ bằng cách buộc nàng làm nhiều công việc cực khổ. Trong khi làm việc, vì lén nhìn vào chiếc hộp “sắc đẹp” nàng bỗng biến thành nàng tiên ngủ! Với tài nǎng và tình yêu vợ vô bờ bến, Cupid đã “nhốt” được nàng tiên
ngủ và đưa người vợ yêu trở về với chàng. Kể từ đó, Cupid được xem là biểu tượng của một tình yêu mãnh liệt.

Cupid được biết đến dưới hình dạng một đứa trẻ tinh quái và có cánh, người sẽ dùng mũi tên tình ái xuyên thủng trái tim của các “nạn nhân” của mình buộc họ phải yêu nhau đắm đuối. Và trong điêu khắc hay kiến trúc và cả hội hoạ nữa, Cupid đôi khi được khắc hoạ là cậu bé mù với hai cánh trên vai. Đại thì hào Shakespeare có nói một câu nổi tiếng về vị thần này: Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa“.

Hoa hồng đỏ


Hoa hồng đỏ được xem là hoa thánh dành riêng cho thần Vệ nữ, nữ thần tình yêu. Màu đỏ tượng trưng cho một tình yêu mãnh liệt.

Truyền thuyết kể rằng : Nữ thần tình yêu Aphrodite được sinh ra cùng với một đóa hoa hồng màu trắng. Vì nữ thần đã lừa dối chồng mình  ngoại tình với Adonis nên chồng của nữ thần đã giết tình địch của mình. Đau khổ trước cái chết của người tình, nữ thần đã vô tình để gai của hoa đâm vào tay. Máu của Người đã làm hoa hồng trắng trở thành hoa hồng đỏ. Từ đó, hoa hồng đỏ  là biểu tượng của Tình yêu. Và ngày nay, hoa hồng đỏ vẫn được người đời hiểu rằng đó là thông điệp “Anh yêu em” (Em yêu anh).

Trái tim

Từ xa xưa, người ta vẫn tin rằng trái tim là trung tâm của mọi xúc cảm. Vì vậy, trao cho ai trái tim mình đồng nghĩa với sự hiến dâng một tình yêu trọn vẹn. Trải qua thời gian, đến nay, trái tim vẫn là biểu tượng của một tình yêu vĩnh hằng. Hình ảnh một mũi tên đâm xuyên qua trái tim đó giờ đây cũng là một biểu tượng tình yêu “bất hủ”. Khi trao cho ai biểu tượng này, bạn đã khiến họ hiểu rằng phải học cách chập nhận những… tổn thương, đau đớn do tình yêu gây ra. Và hình ảnh mũi tên đâm xuyên thấu qua trái tim thể hiện sự hi sinh, những điểm yếu trong mối qua hệ tình cảm đôi lứa.

Lại cũng có quan niệm cho rằng, biểu tượng này ko phải là để “dọa nạt” những người đang yêu mà là để thể hiện sự hợp nhất giữa người đàn ông và người đàn bà. Và bất luận thế nào thì người ta đang ngày càng ưa chuộng sử dụng biểu tượng này hơn cho ngày lễ tình nhân.

Những nút thắt

3

Những nút thắt tình yêu bao giờ cũng tượng trưng cho sự bền chặt. Tất nhiên, sự gắn bó, khăng khít, bền chặt ấy bao giờ cũng bắt đầu từ những khúc lượn quanh co rồi mới đến phần cuốn, bện vào nhau qua những móc nối nhiều khi chẳng rõ điểm khởi đầu, kết thúc, cũng tựa như những thăng trầm trong đời người.

Tặng nhau những nút thắt, nghĩa là bạn đã trao cho đối tượng cuộc sống của chính bạn với những biến động và những ràng buộc sâu sắc. Có những quan điểm cho rằng khởi nguồn của những nút thắt tình yêu đó là từ đất nước Ả Rập thủa xa xưa với những tập tục, lề thói rào cản của tình yêu đôi lứa.

Đôi chim bồ câu

Chim bồ câu trở thành biểu tượng tình yêu kể từ thời Trung cổ, bởi thời đó, người ta tin rằng loài chim này chỉ giao phối vào ngày thứ mười bốn của tháng hai (trùng vào ngày lễ thánh Valentine). Một minh chứng tình yêu khác ở chim bồ câu là chúng luôn xuất hiện từng đôi một và thường chung sống với người bạn đời của mình suốt cả cuộc đời.

Quả táo

Quả táo là trái cấm mà khi ở trong vườn Địa Đàng, Adam và Eva đã được “khuyến cáo” không nên ăn. Thế nhưng sau khi nếm quả táo kia, tình cảm trai gái giữa họ bắt đầu trỗi dậy. Kết quả là họ bị đuổi ra khỏi vườn Địa Đàng.

Quả trứng

Người Ai Cập cổ và người Hồi giáo cho rằng trứng là biểu hiện của sự sinh sản dồi dào, cho sự tái sinh của mọi loài vật. Vì thế nó tượng trưng cho đôi vợ chồng mắn con hơn là cho tình yêu đôi lứa.

Đôi môi

Là dấu hiệu của tình yêu thể xác. Ở người đàn bà, đôi môi được xem là gợi tình khi đỏ mọng, dầy và hơi hé mở. Trong khi ở đàn ông, môi phải hơi mỏng và mím.

Nhẫn cưới

Cô dâu nhận nhẫn cưới từ chú rể, đó là một phong tục cổ xưa, xuất xứ từ thành Rome cổ đại. Chiếc nhẫn như lời hứa với tất cả mọi người về cuộc sống đôi lứa vĩnh cửu. Thời kỳ đầu, nhẫn chỉ được làm bằng loại thép đơn giản, sau này người ta mới dùng vàng. Đến thế kỷ 15, kim cương bắt đầu xuất hiện và phổ biến đến nay. Người công giáo rất trân trọng nghi thức trao nhẫn, nó trở thành một khoảnh khắc thiêng liêng trong ngày hôn lễ.

Mặt trăng

Sự bình an sẽ có mỗi khi ta nghĩ đến hoặc ngắm trăng. Trai gái hay lấy hành tinh này để làm chứng cho tình yêu chân thành.

Con rồng

Theo người Trung Hoa, rồng là hình ảnh của sự phồn vinh, thịnh vượng. Còn trong tình yêu, nó lại là biểu hiện của sự đam mê mạnh mẽ không gì lay chuyển nổi.

Găng tay

Cách đây nhiều năm, khi một người đàn ông ngỏ lời cầu hôn với một phụ nữ, anh ta thường yêu cầu được hôn tay người đó. Bàn tay trở thành một biểu tượng của tình yêu và hôn nhân. Những chiếc tất tay cũng nhanh chóng trở thành biểu tượng của tình yêu.

Nơ tình yêu

Dải nơ gồm một loạt các nút thắt và đường cong bằng vải không có đầu mà cũng không có cuối. Đó là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu. Người ta tạo ra những dải nơ từ những dải ruy băng hay vẽ chúng lên trên giấy.

Chim uyên ương

Chim uyên ương thường là những chú vẹt sặc sỡ thường thấy ở châu Phi. Chúng được gọi là chim uyên ương bởi thường đứng sánh đôi bên nhau.

Ðăng ten

Ðăng ten là một loại vải rất đẹp được tạo ra bằng cách đan những sợi chỉ mảnh với nhau. Cách đây hàng trăm năm, phụ nữ mang những chiếc khăn choàng bằng đăng ten. Nếu một người phụ nữ đánh rơi chiếc khăn choàng của mình, người đàn ông đứng gần đó sẽ nhặt nó lên và đưa lại nó cho cô. Ðôi khi người phụ nữ gặp được người đàn ông của cô. Cô có thể giả vờ đánh rơi chiếc khăn choàng để làm một cuộc hẹn hò lãng mạn. Thế rồi chẳng mấy chốc người ta nghĩ đến sự lãng mạn khi họ nghĩ đến đăng ten. Họ bắt đầu sử dụng những loại đăng ten bằng giấy để trang trí cho các hộp Sôcôla và bưu thiếp Valentine

Nếu nhận được từ người yêu một quả táo, một đôi bao tay hay bông hoa hồng… bạn đừng cho đó chỉ là những món quà bình thường, không ý nghĩa gì. Thật ra, mỗi món quà đều mang một thông điệp riêng. Sẽ rất lý thú nếu bạn hiểu được điều này.

.

Ban Mai

(Sưu tầm)

Gửi Miền Xa

.

Banmê ngày mới nắng vàng tươi

Lênh đênh lá gọi vẫy hoa cười

Mơn man mây trắng vờn lưng núi

Phẩy giữa tim người một nét vui

.

Gửi đến miền xa hỡi người xa

Là câu tương ngộ nghĩa mặn mà

Đi qua nào chất chồng năm tháng

Đượm lại chút lòng giữa phù hoa

.

Mặc kia bao toan tính đua tranh

Dở hay nghiệp phận cũng đã đành

Trao nhau một chút lòng tay ấm

Neo mảnh ân tình giữa xa xanh

 

Cũng rồi tay trắng đấy mà thôi

Bởi những dại khôn những khóc cười

Chân no bước cỏ tay no gió

No cả tâm hồn những mắt môi

 

Ngẫm ngợi mà chi những nợ nần

Vốn cõi nhân trần những phù vân

May duyên san sớt lời tâm cảm

Để bước trần ai bớt ngại ngần

 

Người ta mũ áo với bạc tiền

Đa mang kiếp bạc những luỵ phiền

Còn ta chỉ chút tình mây gió

Lại ngỡ phiêu bồng tận cõi tiên

 

Banmê ngày gió vẫn se đông

Xin gửi miền xa một chút hồng

Dăm câu ngơ ngẩn làm hoa thắm

Hương sắc tan vào cõi mênh mông

.

Đàm Lan

Trịnh Công Sơn: Thư tình gửi một người

Trịnh Công Sơn: Thư tình gửi một người

SGTT.VN – Ngày 1.4.2011, đúng mười năm sau ngày nhạc sĩ Trịnh Công Sơn rời cõi tạm để rong chơi chốn vĩnh hằng, bà Dao Ánh – người tình đầu tiên – một trong những người tình đã mãi mãi bất tử bằng những ca khúc của ông cho công bố hơn 300 bức thư tình của Trịnh Công Sơn gửi cho bà.

Trịnh Công Sơn đã nói tiếng yêu em bằng ngôn ngữ thật đẹp, là bản chúc thư ca ngợi tình yêu, là thân phận, là những dằn vặt triền miên về kiếp người. Người ta nói nghệ thuật là đời sống riêng biệt, hiếm hoi. Trong trường hợp này, dường như tình yêu đã làm nên những cảm xúc để từ đó ra đời những tình khúc huyền thoại để lại cho cuộc đời. Xin cảm ơn bà Dao Ánh và gia đình cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã cho phép Giai phẩm xuân Tân Mão Sài Gòn Tiếp Thị lần đầu tiên công bố những di bút rất riêng tư này.

Dao Ánh lần trở lại năm 1998. Ảnh: TLGĐ

Sau gần nửa thế kỷ, hơn ba trăm bức thư tình mới được chủ nhân của nó tiết lộ, hé mở phần sâu thẳm trong trái tim một nhạc sĩ tài hoa, gắn với một thời đoạn khai sinh những ca khúc bất hủ về tình yêu và thân phận…

25 tuổi, tốt nghiệp trường Sư phạm Quy Nhơn, Trịnh Công Sơn đã chọn B’lao, một thị trấn chênh vênh giữa những tầng mây để sống như một kẻ ẩn dật, ôm theo mối tình si với người con gái xứ Huế mang tên Dao Ánh.

Bức thư đầu tiên anh gửi ngày 17.9.1964, với những lời mở đầu như một tiếng reo vui “Dao Ánh, Dao Ánh, Dao Ánh…”. Nét chữ của anh hồi ấy nắn nót như những nốt nhạc: “Anh cảm ơn Ánh nghìn lần đã yêu thích thiên-đàng-sương-mù của anh. Anh sẽ cố gắng yêu thích lấy nó đến bao giờ không thể. Ở đây có cái tự do của con người mỗi ngày chỉ thấy mình và trời đất…”.

B’lao bỗng hiển hiện thật rõ nét với hình ảnh một người đàn ông mơ mộng trầm tư ngày ngày chỉ có một niềm vui duy nhất là ra bưu cục đón nhận những bức thư. Anh viết về những ngày dài hoang vu, những buổi sáng thức dậy trong im lặng, những buổi tối trăng non… Anh gọi tên Dao Ánh không biết bao nhiêu lần trong thinh không… Anh dệt lên trong tâm tưởng một hình ảnh thật trinh nguyên, một Dao Ánh với “mái tóc thật dài, với tâm hồn lá non và tiếng cười hồn nhiên như một buổi sáng mùa xuân…”. Bắt gặp đâu đó trong những cuộc hẹn hò bất thành của anh là những giận hờn, trách cứ như biết bao người đàn ông khác trong tình yêu. Nhưng trách cứ của anh sao mà dịu dàng, sao mà ngọt ngào, yêu thương.

Những kỷ niệm đẹp nhất giữa hai người đã trở thành cái cớ cho những suy tư về thân phận, về chiến tranh, về tình yêu của Trịnh Công Sơn tuôn trào. Hay có lẽ cái khoảng cách vời vợi giữa một tình yêu quá mộng mị đã giúp anh soi rọi một cách trầm tĩnh nhất vào cái hố thẳm của riêng mình, để gọi tên những cảm xúc cho Phúc âm buồn, Tuổi đá buồn, Lời buồn thánh, Như cánh vạc bay, Chiều một mình qua phố… Dao Ánh còn giữ lại nguyên vẹn bản viết tay đầu tiên của Mưa hồng, Tuổi đá buồn với lời đề tặng “bản của Ánh đó”. Suốt cả mùa hè năm 1965, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lơ lửng giữa sự sống và cái chết, với những cơn hôn mê trước giấc ngủ của một kẻ tuyệt vọng cùng cực. Những ca khúc phản chiến, kêu gọi hoà bình rúng động lòng người đã ra đời chính trong thời điểm này, như Ca dao mẹ, Lại gần với nhau, Người con gái Việt Nam da vàng… Những ca khúc tranh đấu quyết liệt để giành lại quyền sống, để được làm người.

Thủ bút Trịnh Công Sơn.

Trịnh Công Sơn dạy tại B’lao chỉ ba năm, từ 1964 đến 1967, ba năm đều đặn với hơn ba trăm bức thư tình. Quả thật anh là người viết thư tình lãng mạn nhất của thời đại. Bức thư đầu tiên anh nói lời cảm ơn, và bức thư chia tay cuối cùng, anh cũng nói lời cảm ơn. Mỗi lá thư của anh như một đoản văn đầy chất thi ca, chứa đựng tâm trạng lo âu, dằn vặt triền miên về kiếp người, lòng tin vào những điều tốt đẹp đang dần mất đi trong cõi nhân gian. Đây thực sự là mảng văn chương ấn tượng trong cuộc đời nghệ thuật của Trịnh Công Sơn, bên cạnh gia tài đồ sộ về âm nhạc của anh.

Năm 1993, Dao Ánh đã trở lại Việt Nam, và gặp lại Trịnh Công Sơn. Xin trả nợ người đã được anh viết liền một mạch vào đêm mùng ba tết năm ấy. Dưới bản nhạc anh viết tặng Dao Ánh là một tiếng thở dài đau nhói: “Nỗi buồn xin lỗi bàn tay/Tấm thân hiu quạnh ngồi say một mình…” Dao Ánh đã ly dị chồng ngay sau cuộc hội ngộ buồn bã này.

Những lời cuối cùng anh viết cho Dao Ánh là những ngày anh nằm trên giường bệnh. Anh không thể cầm bút được, nên phải đọc cho người bạn Sâm Thương viết giùm mình, và gửi qua email. Vẫn là những lời an ủi thật dịu dàng: “Ánh cố gắng tìm được những niềm vui nhỏ nhắn trong cuộc sống bình thường là quý giá lắm rồi. Chúc Ánh một cái tết thú vị dù chỉ một mình hay với người khác…”.

Hơn bốn mươi năm đã qua, bao tao loạn, thăng trầm, chiến tranh liên miên, rồi lấy chồng, sang Mỹ… vậy mà Dao Ánh vẫn cất giữ nguyên vẹn những bức thư tình, những chiếc phong bì, kể cả từng chiếc lá dã quỳ anh ép trong thư, cả những giọt nến anh đốt lên để viết tên chị… Nhưng có một điều ít ai biết, là lúc đó Ngô Vũ Dao Ánh, em gái của Ngô Vũ Bích Diễm (nhân vật của Diễm xưa), chỉ mới… mười lăm tuổi.

Không ít người thắc mắc tại sao đến giờ này, Dao Ánh mới chịu công bố những bức thư tình. Chính chị đã phải trải qua những ngày dài đắn đo, nên mười năm sau ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, chúng ta mới được chiêm ngưỡng nó. Trong thư gửi Trịnh Vĩnh Trinh, em gái Trịnh Công Sơn, Dao Ánh viết: “Hãy nghĩ về anh Sơn không phải chỉ để dành riêng cho một con người, một gia đình, một thành phần cụ thể nào cả… Dù cho mình có yêu thương anh Sơn thế nào đi nữa thì anh đã là một vĩ nhân rồi, và theo hướng nhìn đó anh đã là của tất cả mọi người. Dao Ánh đã tập nghĩ cho mình như thế, để có thể giao phó tập thơ này cho gia đình xuất bản, như một món quà để lại cho thế hệ đời sau và văn chương Việt Nam…”.

Nhà thơ Nguyễn Duy, người được gia đình Trịnh Công Sơn tin cậy giao phó việc biên tập và xuất bản tác phẩm Thư tình gửi một người, thổ lộ: “Đọc hết ba trăm hai mươi bức thư tình, tôi gần như choáng váng. Cảm ơn những người tình như Dao Ánh đã biết gìn giữ tình yêu của anh Sơn trong bốn mươi sáu năm qua, tức là gần nửa thế kỷ. Dao Ánh vừa là một tình yêu rất cụ thể, đồng thời là một tình yêu biểu tượng. Một tình yêu cụ thể đã chấm dứt, nhưng biểu tượng tình yêu thì bất tử với thời gian…”.

Thủ bút Trịnh Công Sơn.
Bà Dao Ánh chụp chung cùng gia đình nhạc sĩ trong đêm nhạc Trịnh Công Sơn ở Vũng Tàu năm 2008.          Ảnh: Nguyệt Vy

kim yến

B’lao, Ngày 25/Mars/1967

Bà Ngô Vũ Dao Ánh lần trở lại mười năm sau. Ảnh: Nguyệt Vy

Bây giờ đã quá khuya, chương trình chuyên đề về tình yêu còn để lại một vị đắng rất mỏng. Mọi người cũng đã ngủ từ lâu và anh cũng phải quyết định một lần cho Ánh lẫn cho anh. Một quyết định thật khó khăn và chẳng ai trong cuộc dám dứt khoát với chính mình. Quyết định nào cũng có sự khổ sở của nó. Anh cam đành là kẻ bội bạc để mở ra cho Ánh sự ngạt thở bấy lâu trong đó người này hay kẻ kia đã cố gắng đóng cho trọn vai trò của mình. Cho đến phút này anh vẫn cảm thấy chỉ riêng mình anh đã sống thật hồn nhiên trong tình yêu đã qua.

“Chúng mình chấm dứt tình yêu đó ở đây”

Hãy xem mọi lầm lỗi đều ở anh cả và sau quyết định này là một lối ngỏ thênh thang trên đó Ánh hãy đi vào những phiêu lưu mới đừng ăn năn, đừng băn khoăn gì cả. Tất cả đã rõ như một khoảng trắng. Cũng đành vậy thôi.

Anh đã nhìn tình yêu ở một độ cao nhất của thuỷ triều. Quyết định như không thuộc về anh. Anh xin cảm ơn bốn năm ròng rã nâng niu tình yêu đó. Cũng xin cảm ơn những buổi đợi chờ thật dịu dàng không bao giờ còn có được. Để vĩnh biệt nhau trong tình yêu đó anh chỉ muốn khuyên Ánh, trong tương lai hãy tự tin hơn và bớt suy tính.

Anh đã bất lực không cứu vãn gì được cho tình yêu của mình. Thêm một lần đánh mất và thất lạc những vàng son.

Đã viết quá dài ngoài ý muốn nhưng nói một lần mà cho tất cả về sau.

Cầu mong thật nhiều bình an cho Ánh và đời đời hạnh phúc trong những dự tính mới ở tương lai.

Thân yêu

Trịnh Công Sơn

Đây là một trong những bài đăng trên ấn phẩm Sài Gòn Tiếp Thị xuân Tân Mão, đã được phát hành

Lời Xuân

Nắng Xuân chiếu rạng khắp gần xa

Hương Xuân lan toả mọi nếp nhà

Hoa Xuân rạng rỡ đùa trong gió

Lời Xuân trên môi thơm ngân nga …

Trà thơm, mứt ngọt, ly rượu nóng

Đào thắm, mai vàng, dáng kiêu sa

Có bạn bên ta, đời quá đẹp

Cả thế gian cùng say hoan ca.

.

Phạm Kiêm Yến

Mừng Xuân Tân Mão – Ban Mai Hồng

MỪNG XUÂN TÂN MÃO

Hồng, Đào, Mai, Cúc rực ngày xuân
Phúc lộc, an khang mọi xóm làng
Tân Cổ, đất trời hòa nhịp sống
Xuân nầy Tân Mão nghèo mà sang.

.

XUÂN  BAN MAI HỒNG

Tiễn biệt đông hàn mừng đón xuân
Muôn hoa ướm nụ khắp non ngàn
Ban mai hồng thắm bừng tia nắng
Thắp sáng tin yêu  vạn nẻo đàng .

Góp nhặt  yêu thương gửi tặng người
Vần thơ, tiếng nhạc đón xuân tươi
Tân niên đầm ấm tình nhân thế
Đoàn kết  chung xây đắp cuộc đời.

.

Hồng Phúc

Kính chúc Quý  Anh chị em cùng các bạn  trong gia đình BMH một mùa xuân tràn đầy hạnh phúc và tích cực đóng góp cho BMH ngày càng phong phú hơn góp phần xây dựng cho quê hương đặc biệt là thế hệ trẻ .

Trân trọng kính chào .

Hồng Phúc

Ban Mai Tấu Sớ

.

Tối nay tại nước Việt Nam
Nhà nhà kính tiễn Táo quân về trời
Táo ơi xin chớ rong chơi
Ban Mai Hồng gửi một lời cuối năm
Nơi nơi khấp khởi mừng thầm
Cọp đi, Xuân đến, chào mừng Mèo yêu
Cầu cho an lạc hơn nhiều
Người người hạnh phúc đón điều may vui

Thân chúc nhà nhà

Vui đưa  ông Táo

Về trời hoan ca

Huỳnh Huệ

Mời xem
BAN MAI TẤU SỚ

Sớ: Táo Nguyễn Tấn Ái
Hình ảnh: Internet Thực hiện PPS: Trần Lê Túy-Phượng

.

Trước dạ sau bẩm

Khải kính Ngọc Hoàng

Tân Mão đến rồi

Canh Dần lần khuất

Điểm danh lược thuật

Chuyện một năm qua

Kể từ tháng ba

Được mùa nắng ấm

Ban Mai Hồng thắm

Qui tụ bạn bè

Lớn nhỏ họp về

Nên trang sách mới
…………

Xin click vào hình dưới để xem tiếp

Khỉ và Cá Heo

Một thủy thủ trong một  chuyến hải hành dài, mang theo một  con Khỉ để mua vui trên tàu. Khi tàu đang ở biển Hi Lạp, một cơn bão lớn nổi lên làm lật cả con tàu.Mọi người, kể cả con Khỉ,  buộc phải bơi đi để sống sót. Một chú Cá Heo thấy Khỉ đang chiến đấu vất vả với con sóng, tưởng nó là con người ( mà nó vẫn nghe nói là thân thiện), vội chạy đến, nâng Khỉ lên lưng mình và đưa vào bờ an toàn. Khi  đang  đưa Khỉ  đi Cá Heo nhìn thấy  sắp đến gần vùng đất Athens ( Hi Lạp), nó hỏi Khỉ có phải là  người Athen không. Khỉ bảo rằng không những nó là người Athens mà xuất thân là con nhà  quí tộc danh giá nhất ở thành phố đó nữa ! Cá Heo nghe vậy bèn hỏi thăm xem Khỉ có biết gì về Piraeus không ( Bến cảng nổi tiếng của Athens). Cứ đinh ninh rằng đó là người, Khỉ bảo nó rất quen “ông ta” và nó với “ông” lại là bạn thân nữa !  Cá Heo biết Khỉ nói dối, tức giận dìm nó xuống nước cho đến lúc Khỉ chết chìm mới thôi.

“Hãy là chính mình.Ai giả dối, chẳng chóng thì chầy sẽ lộ tẩy.”

.

Ngọc Trâm dịch

Lớp 10 Chuyên Anh, THPT Chuyên Nguyễn Du BMT

The Monkey and the Dolphin

A SAILOR, bound on a long voyage, took with him a Monkey to amuse him while on shipboard.  As he sailed off the coast of Greece, a violent tempest arose in which the ship was wrecked and he, his

Monkey, and all the crew were obliged to swim for their lives.  A Dolphin saw the Monkey contending with the waves, and supposing him to be a man (whom he is always said to befriend), came and

placed himself under him, to convey him on his back in safety to the shore.  When the Dolphin arrived with his burden in sight of land not far from Athens, he asked the Monkey if he were an

Athenian.  The latter replied that he was, and that he was descended from one of the most noble families in that city.  The Dolphin then inquired if he knew the Piraeus (the famous harbor

of Athens).  Supposing that a man was meant, the Monkey answered that he knew him very well and that he was an intimate friend.  The Dolphin, indignant at these falsehoods, dipped the Monkey  under the water and drowned him.

Those who pretend to be what they are not, sooner or later, find themselves in deep water

.

Aesop

Cõi Bao La

Cõi bao la muôn màu

Mỗi gương mặt tự tìm một sắc

Có khi nhầm, có khi đúng

Rồi tô bôi tô bôi

Cõi bao la đa tình

Mỗi trái tim tự tìm một chốn

Có khi nhầm, có khi đúng

Rồi long đong long đong

Cõi bao la đa chiều

Mỗi bước chân tự tìm một hướng

Có khi nhầm, có khi đúng

Rồi liêu xiêu liêu xiêu

Cõi bao la đa tầng

Mỗi linh hồn tự tìm một cõi

Có khi nhầm, có khi đúng

Rồi vân vu vân vu.

.

Đàm Lan

 

Héc-quyn và Người Đánh Xe

Một người đánh xe đánh một chiếc xe bò dọc con đường làng, khi bánh xe lún sâu vào đất mềm. Người lái xe chất phác, rất kinh ngạc và sững sờ, đứng nhìn chiếc xe bò, và chẳng làm gì ngoài việc kêu khóc thật to để Héc-quyn đến và giúp anh ta. Héc-quyn, như người ta nói, xuất hiện và bảo anh ta:” Này chàng trai,hãy  kê vai mình vào bánh xe, thúc vào bò của anh, và sẽ tốt hơn là cầu xin tôi giúp đỡ, cho đến khi anh đã làm hết sức, hoặc nếu chỉ phụ thuộc vào điều đó thì từ nay về sau anh chỉ mãi là người vô dụng.

Nỗ lực là sự giúp đỡ tốt nhất

Uyển Nhi dịch

Hercules and the Wagoner

A CARTER was driving a wagon along a country lane, when the wheels sank down deep into a rut.  The rustic driver, stupefied and aghast, stood looking at the wagon, and did nothing but utter loud cries to Hercules to come and help him.  Hercules, it is said, appeared and thus addressed him:  “Put your shoulders to the wheels, my man.  Goad on your bullocks, and never more pray to me for help, until you have done your best to help yourself, or depend upon it you will henceforth pray in vain.”

Self-help is the best help.

Aesop

 

Tạo ra sự cân bằng

Một cụ bà 91 tuổi qua đời sau khi đã  sống thọ một cuộc sống đáng tôn kính. Khi gặp Chúa, bà hỏi một điều luôn làm bà bận tâm từ lâu. “Nếu con người được tạo ra từ hình ảnh của Chúa, và nếu tất cả mọi người được tạo ra bằng nhau, tại sao con người đối xử với nhau thật tệ bạc?”

Chúa đáp lại rằng mỗi con người bước vào cuộc sống chúng ta đều có một bài học độc đáo để dạy chúng ta. Chỉ bằng những bài học này mà chúng ta học về cuộc sống, con người và những mối quan hệ với Chúa. Điều này có vẻ khó hiểu với người phụ nữ, nên Chúa bắt đầu giải thích:

“Khi ai đó nói dối con, con học được rằng mọi thứ không phải lúc nào cũng như con tưởng. Sự thật đôi khi nằm sâu dưới đáy. Để biết người ta thật sự nghĩ gì sâu trong tim con phải nhìn xuyên lớp mặt nạ họ đeo. Dở bỏ những lớp mặt nạ của chính con để mọi người biết con người thật của con.

Khi ai đó đánh cắp của con cái gì, con sẽ nhận ra không có gì là mãi mãi, Phải luôn trân trọng những gì con có. Con không bao giờ biết khi nào sẽ mất chúng. Đừng bao giờ cho rằng bạn bè và gia đình là hiển nhiên, bời vì chỉ ngày hôm nay và đôi khi chỉ thời khắc này là sự đảm bảo duy nhất con có thể có.

Khi ai đó làm con bị thương, con học được rằng cơ thể và tâm hồn con người rất mỏng manh. Hãy bảo vệ và chăm sóc bản thân thật tốt, nó là cái duy nhất con chắc chắn có mãi mãi.

Khi ai đó chế nhạo con,bài học cho con là không ai giống ai. Khi gặp người khác biệt với chính mình, đừng phán xét họ bởi bề ngoài hay hành động của họ, thay vào đó là dựa vào những thông điệp trong tim họ.

Khi ai đó làm tan nát trái tim con, con sẽ nhận ra rằng yêu một ai đó không luôn luôn có nghĩa người đó sẽ yêu ta. Nhưng đừng quay lưng với tình yêu, bởi vì khi tìm đúng người, niềm hạnh phúc họ mang đến sẽ hàn gắn mọi vết thương trong quá khứ của con. Thời gian sẽ chữa lành mọi thứ.

Khi ai đó oán giận con, con học được rằng ai cũng phạm sai lầm. Khi ai đó đối xử tệ với con, hành động đúng đắn nhất con có thể làm là chân thành tha thứ. Tha thứ người làm chúng ta tổn thường thường là việc khó khăn và đau đớn nhất trong những trải nghiệm cuộc đời, những đó cũng là điều dũng cảm nhất mà một người có thể làm.

Khi người con yêu không chung thủy, con sẽ biết rằng chống lại cám dỗ là thử thách lớn nhất của con người. Phải thận trọng trong việc chống lại mọi cám dỗ. Làm được như vậy, con sẽ được đền đáp bằng sự thỏa mãn lâu dài hơn hẳn cả niềm vui thích phù du đã cám dỗ con.

Khi ai đó lừa con, con sẽ hiểu rằng sự tham lam là căn nguyên của mọi tội lỗi. Hãy khao khát để biến những giấc mơ thành hiện thực, dù cho những ước mơ ấy có xa vời chăng nữa, Đừng cảm thấy tội lỗi vì thành công của bản thân, nhưng cũng chớ bao giờ để sự ám ảnh hoàn thành tất cả mục tiêu mình của con thúc đẩy con vào những hành động  bẩn thỉu, xấu ác.

Khi ai đó nhạo báng con, con học được rằng không ai hoàn hảo cả. Chấp nhân những điểm tốt và thông cảm những điểm yếu và lỗi lầm của người ta. Đừng bao giờ hắt hủi ai vì những sai lầm mà họ không thể kiểm soát.

Nghe những lời thông thái của Chúa xong, bà lão e ngại rằngmình  không thể học được gì từ những hành động tốt của con người. Chúa đáp rằng khả năng yêu thương là món quà vĩ đại nhất mà Con Người có. Từ cội nguồn   của từ tâm  và tình yêu thương,  mỗi hành động yêu thương cũng dạy chúng ta bài học. Người phụ nữ càng tò mò hơn. Lại một lần nữa Chúa giải thích:

“Khi ai đó yêu chúng ta, chúng ta sẽ học được tình yêu, lòng tử tế, việc từ thiện, sự chân thật, tính khiêm tốn, sự tha thứ, sự chấp nhận, và tất cả những điều này có thể chống lại cái ác, cái xấu trong thế giới này. Cho mỗi một hành động đẹp có một hành động xấu. Con người một mình có sức mạnh để kiểm soát sự thăng bằng giữa cái tốt và xấu, nhưng bởi vì những bài học của tình yêu không được dạy đầy đủ, sức mạnh đó thường bị lạm dụng.

Khi bước vào cuộc đời của người khác, do cố tình, bất ngờ hay ngẫu nhiên, hãy cân nhắc bài học của chúng ta là gì. Con sẽ dạy yêu thương hay một bài học nghiệt ngã về thức tế? Khi con chết, cuộc sống của con sẽ mang đến nhiều yêu thương hơn hay đau khổ? Thoái mái hơn hay đau đớn hơn? Vui hơn hay buồn hơn? Mỗi chúng ta có sức mạnh vượt qua sự thăng bằng của tình yêu trên thế giới. Hãy sử dụng nó sáng suốt!”

Đừng để vuột mất cơ hội từ từ đưa cái cân thế giới theo đúng hướng!

.

Trần Hồng Hải.

Lớp 11 Chuyên Hoá, Trường TH chuyên Nguyễn Du Buôn Ma Thuột
Dịch từ Nudge The Balance.

Nguồn: Miss Huynh Hue’s Collection

( Unknown author)

Miên man tao ngộ

Gặp lại em…mùa mưa…con đường xưa…đây rồi…

Gặp lại em. Nhưng không phải là em Banmê của nhạc sĩ Nguyến Cường đâu nhé, mà là em Biang của chàng Lang đó.

Mùa mưa. Cũng không phải mùa mưa, nhưng vẫn có mưa, có mưa những vẫn không cảm giác đấy là mưa, mà là những giọt phơn phớt lay phay đủ tạo một cảm giác se se tai tái tê tê ren rét của một thứ khí hậu đặc trưng của một xứ sở.

Con đường xưa. Cũng chẳng xưa lắm đâu. Mới khoảng hai năm trước thôi. Mới chỉ một lân dạo quanh thôi. Vậy mà lần thứ hai trở lại, đã như nhận ra một người quen cũ. Đã như thấy lòng hồ hởi một bản tình ca.

Đây rồi. Đây rồi những dốc núi chập chùng. Những lưng chùng phố xá. Những sắc màu rực rỡ yêu kiều. Những hàng thông vi vu vi vu.

Qua gian khó mới thành công

Qua vùng đêm tối mới hồng nắng mai

Hình như bât cứ thành quả nào trên đời cũng luôn đòi hỏi người ta phải biết đánh đổi, phải biết dẫm lên gai góc để chuyển mình. Đây thì không đến nỗi phải dẫm lên gai, nhưng mà chặng đường từ chân núi ChưYangSin đến đỉnh LangBiang, thì quả là trần ai xốc xủi. Nhưng dẫu sao thi thoảng cũng bật được lên vài tiếng reo “Đến đường bằng rồi”. Và có bằng có xóc chi thì cũng đến lúc chiếc xe mười hai chỗ, chiếc xe chinh chiến từ Nam chí Bắc của Hội VHNT DakLak lăn êm vào khoảng sân của Nhà sáng tác Đà Lạt. Điểm đến cho mười một văn nghệ sĩ lần này.

Đà Lạt đón bạn không bắng cái rét cắt da như phỏng đoán. Một miền khí hậu rất đáng yêu và như có phần “dụ dỗ”. Là bởi có những lúc, tầng nhiệt tăng đủ tạo một không gian ấm áp, có lúc lại giảm đi một đôi phần cho cảm giác lênh đênh man mác. Nhưng dù tăng tăng giảm giảm thế nào thì cũng nóng bốc cả lên khi những tiếng cười rổn rảng, những cái bắt tay ấm nồng, những ánh mắt thân quen sáng lên trong hơi men sóng sánh của một Miền Tao Ngộ.

Lạ kỳ cho một chữ duyên

Ngỡ xa xôi hoá gần bên thôi mà

Là những lúc bềnh bồng trên căn gác nhỏ, cũng ngày ngày chịu khó bám cái ti vi, chẳng phải bức bách chi mà chỉ lo mình dốt, lại muốn xem đây kia xấu tốt, ấy nọ dở hay. Thế giới lắm kẻ say nhưng cũng nhiều óc tỉnh. Tỉnh đến tận cùng nhưng cứ bị bảo là điên. Nhưng điên ấy là điên tiên điên thánh hiền lên sắc vóc. Điên đáng cho mình học, dẫu học mãi để cũng chẳng xong. Ngỡ là câu vọng tưởng, may hội diện tài danh. Xin Ngưõng Thầy Tôn Anh bằng một lời Trân Kính.

Phải đâu là gió là mây

Mà đây là tiếng thơ lay thắt lòng

Đã tạn mặt bao giờ đâu mà dám câu quen biết. Rứa mà hay thiệt, nhớm tữ xa đã toét miệng cười. Một bóng chữ trên đời dệt thành lời giao cảm. Hân hoan hỉ hả rượu thơ tràn say cả mắt đồi nghiêng. Rõ thật là cái nghiệp vấn vít cái duyên, để nhẹ nhàng mỏng mảnh những sợi tơ óng thêu hoa suốt khắp gầm trời. Cho một chữ NGƯỜI  sáng lên từ bao bỉ cực. Cho những mảnh hồn ray rứt âm thầm cùng bao kiếp phận đa đoan. Nào có mơ màng chi cái chuyện cao sang, chỉ mong góp một tiếng thương cho đời lắng chút trầm ngâm mà thao thiết.

Lòng phố nhẹ như một vầng mây rủ

Dốc chung chiêng chao khẽ một nhành đào

Cảm giác Đà Lạt mềm như một chiếc eo thon, phố đong đưa thăng giáng cung trầm, dịu vợi những mắt hoa nồng nàn duyên gởi, một chút nắng bất chợt như nụ cười tinh nghịch, Đà Lạt bồng bềnh khắc khoải sương tan.

Ngày vui rồi cũng đi qua

Còn chăng là khúc tình ca tặng đời

Vẫn đâu đây âm vang tiếng nói cười. Vẫn đâu đây chứa chan những giọt nồng. Vẫn đâu đây dạt dào những giai điệu. Ngày đi qua. Nguời đi qua. Một mảnh hồn chung chiêng. Một lênh loang vương vít. Nghe gót tim gõ nhip bồi hồi. Kìa thông ơi ! Hãy cứ reo lên lời tình từ những thung xanh. Này hoa ơi ! Hãy cứ ngân lên những  ngạt ngào hương sắc. Và mây ơi ! Hãy cứ phiêu du chín núi mười đồi mang tiếng lòng thi nhân giãi lên cùng cao rông. Cả gió nữa. Hãy cứ vi vu lời ân tứ đến ngàn năm. Dẫu nhân trần có là cõi tạm, thì trong những thăng trầm xuôi ngược người với người đã tạm được vào nhau. Chao chát dến nghìn câu, vẫn một lời không nói. Chỉ một hạt lửa hồng ủ lại, để bất chợt thì thầm, kết lên thành những hoa bay.

Dẫu có miên man cũng chỉ là hữu hạn

Xin được một lần

Ta tạ tình nhau.

.

Đàm Lan

Tháng 1- 2011

Ba Từ Ái Ngữ Cho Quan Hệ Tốt Hơn

Có nhiều cách bạn có thể  làm cho các mối quan hệ mới của mình  tốt đẹp hơn. Theo Pravsworld, ba từ sau có thể giúp phát triển tốt mối quan hệ mới, làm sâu sắc những quan hệ đã có từ lâu, và còn có thể hàn gắn những quan hệ cơm không lành canh không ngọt..  Nếu bạn thốt ra ba từ này  một cách chân thành thường đem lại  hiệu quả. Ba từ được xem là công cụ hay nói khác đi là  một thành tố của Ái ngữ ấy là:

*   Để Mình( Anh/ Chị/ Em/ …) Giúp

Những người bạn tốt thường nhận ra khi nào bạn mình cần giúp đỡ và nếu đủ tinh tế  thì ngõ ý trước khi bạn mình nói ra. Như thế nếu có thể được, chúng ta không nên từ chối khi bạn ngõ ý cần giúp đỡ nếu trong khả năng  mình có thể làm được. Họ cũng nhìn thấy sự tổn thương mình đã gây ra ( dù vô tình)  và  những gì mình có thể làm để  hàn gắn.

Mình không  thể làm dịu trái tim đau của bạn, cũng không thể xóa đi nỗi đau của bạn. Nhưng để mình ở lại bên bạn và cầm tay bạn, và nếu cần bước đi cùng bạn. Bạn sẽ không lẻ loi đơn độc vì mình có mặt. Mình sẽ đến dù xa trăm dặm. Và khi  nỗi đau của bạn nguôi dần, mình sẽ lại giúp bạn học cười trở lại.

*    Mình ( Anh / Chị / Em…. ) Hiểu Bạn  (Em…)

Người ta trở nên gần gũi và vui vẻ với nhau hơn khi người bạn kia chấp nhận và hiểu mình. Hãy để cho người bạn hay người yêu biết rằng mình hiểu người ta, tại sao người ta làm thế. Bằng cách này, bạn có thể cứu vãn những mối quan hệ có nguy cơ…, không chỉ với người yêu.

*   Mình (Anh / Chị / Em…. )  Tôn Trọng Bạn  (Em…)

Tôn  trọng là một  biểu hiện khác của tình yêu. Tôn trọng một người là  chứng tỏ  người ấy bình đẳng. Nếu bạn nói với con cái hay học trò như thể nói với người lớn với sự tôn trọng nhân cách họ thì trẻ mới tin cậy, và  mối quan hệ mới  phát triển tốt. Ba từ này là nguyên tắc vàng cho mọi mối quan hệ con người.

*  Anh Nhớ Em/ Em Nhớ Anh

Có lẽ nhiều cuộc hôn nhân có thể được cứu vãn và  bền vững hơn nếu đôi vợ chồng  chân thành nói với nhau “Anh Nhớ Em / Em Nhớ Anh”. Lời khẳng định này cho người bạn đời của mình biết rằng người ấy cần thiết, được khao khát, và yêu thương. Bạn có thấy mình quan trọng thế nào khi người vợ/ chồng của mình gọi đến vào buổi trưa của ngày làm việc chỉ để nói ” Anh Nhớ Em/ Em Nhớ Anh”

*  Chắc  Anh/ Em/ Bạn/ Chị Đúng

Ba  từ này rất hiệu quả khi có nguy cơ bùng nổ một cuộc tranh cãi, hay  bất đồng gay gắt.  Hàm ngôn của ba từ này là cách nhẹ nhàng ôn hoà để thừa nhận: Chắc Là Tôi/ Mình/ Anh/ Em Sai”. Khi bạn tranh cãi với ai đó, tất cả những gì bạn thường làm là cũng cố quan điểm của mình. Người ấy và cả bạn sẽ khó thay đổi lập trường và bạn có nguy cơ phá vỡ mối quan hệ giữa hai người. Khi nói “Có Lẽ Anh/ Em/ Bạn/ Chị  Đúng”, bạn có thể mở lại cánh cửa để tìm hiểu thêm về vấn đề ấy thay vì đóng sầm nó lại bằng cách nói: “Bạn vô lý quá.” hay ” Bạn sai rồi”… Sau đó có lẽ bạn sẽ có cơ hội bày tỏ quan điểm của mình một cách dễ hiểu, và dễ chấp nhận  hơn với người ta.

*  Xin  Tha Thứ

Nhiều mối quan hệ có thể hàn gắn lại nếu người ta biết thừa nhận sai lầm và xin tha thứ.Tất cả chúng ta đều dễ mắc sai lầm, phạm khuyết điểm, và thất bại. Một người không nên xấu hổ khi thú nhận rằng mình đã sai, điều này có nghĩa là hôm nay mình khôn ngoan,  hiểu biết hơn hôm qua.

Tôi (Anh/ Em)  Cám Ơn Bạn ( Em/ Anh/ Chị)

Lòng biết ơn là một hình thức tuyệt mỹ của lịch sự lễ độ. Những người yêu thích tình bạn, có những người bạn tốt thân thiết là những người không xem phép lịch sự là chuyện vặt vãnh. Họ luôn biết nói cám ơn bạn hữu để thể hiện sự biết ơn và lễ độ của mình. Nói cách khác, vòng thân hữu càng rộng thì những lời  nói cảm ơn thể hiện tri ân càng không nên hà tiện.

* Hãy Tin Mình/ Tôi/ Anh/ Em

Một người bạn là người bước vào khi những người khác quay mặt đi. Thuỷ chung là một chất liệu cần thiết cho tình bạn chân thực. Chính chất keo tình cảm gắn kết bạn hữu với nhau. Những người có nhiều mối quan hệ phải nên bền vững và chân thành trong tình bạn. Khi bạn gặp khó khăn, một người bạn tốt phải có mặt và nói được “ Bạn có thể tin cậy ở mình”

*  Mình Sẽ Đến

Nếu bạn đã có lần gọi một người bạn vào nửa đêm, để giúp đưa một đứa con bị ốm nặng vào bệnh viện, hoặc khi xe của bạn hỏng cách xa nhà nhiều cây số, bạn sẽ thấy dễ chịu và được an ủi biết bao khi nghe câu nói: “  Mình Sẽ Đến Đó” . Sự có mặt bên một người khác là tặng phẩm lớn nhất chúng ta có thể trao tặng. Khi chúng ta có mặt thực sự vì người khác, chúng ta làm được một  hay những điều quan trọng cho họ, và chia sẻ với họ  có khi không bằng lời. Chúng ta được làm mới và vun xới trong tình yêu và tình bạn. Chúng ta được phục hồi về tình cảm và tinh thần. Có mặt bên cạnh là mấu chốt của phong cách lịch sự và từ ái

*  Hãy Tìm/ Đạt Được

Tất cả chúng ta đều là những cá thể độc đáo. Đừng cố gắng buôc bạn mình theo lý tưởng của mình. Hãy ủng hộ họ trong việc theo đuổi sở thích riêng, dẫu những niềm say mê ấy rất xa lạ với bạn. Thượng đế cho moi người ước mơ, những ước mơ độc đáo với từng người. Thế nên giúp đỡ và khuyến khích các bạn của mình thực hiện ước mơ của họ. Bảo họ “ Hãy Tìm và Đạt Được Mơ Ước đó”

*    Mình / ( Anh/ Em ) Yêu Bạn ( Em / Anh)

Có lẽ 3 từ  này là quan trọng nhất mà bạn có thể nói. Nói với một người rằng bạn thực lòng yêu người ấy là  đáp ứng được nhu cầu tình cảm sâu sắc nhất của người ta. Đó là nhu cầu thuộc về nhau, cảm thấy mình được thừa nhận và yêu ái. Người bạn đời, con cái, bạn hữu và chính bạn, tất cả đều cần nghe  ba từ không hoa mỹ này. Tình yêu là một  lựa chọn. Bạn vẫn có thể yêu ngay cả khi cảm xúc tưởng như không còn. .

Huỳnh Huệ

(Nguồn Tiếng Anh : Pravsworld)

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: