• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Bữa Ăn Sáng Cho Tâm Hồn – Như Nguyệt

Xin giới thiệu với các bạn một bài viết rất hay của Tác giả Như Nguyệt mà tôi mới đọc được sáng nay:

Mỗi ngày, ta thường chú trọng bữa ăn sáng cho thể xác mà hay lơ đãng bữa ăn sáng cho tâm hồn. Thiệt hay khi người ta gọi bữa ăn sáng là “ăn điểm tâm”, gọi vậy là đã ngầm ý nhắc nhở chúng ta phải đồng đều chăm sóc bữa ăn cho cả thể xác lẫn tâm hồn.

Buổi sáng đi làm, mình chọn mấy con đường đẹp để đến cơ quan, tuy có vòng xa hơn một chút nhưng “chiêu đãi” được cho tâm hồn một bữa sáng ngon lành, tươi mát, thú vị, lãng mạn khi chạy xe qua những tiểu đảo, công viên, những vệ đường mướt xanh hoa cỏ. Tiếp tục đọc

Đừng Nên Giữ Lại – Nguyễn Duy Nhiên

Nếu bạn là một nhà văn, nhà thơ, hay một người thích sáng tác, tôi xin tặng bạn lời khuyên sau đây của bà Annie Dillard.  Bà Dillard là một tác giả nổi tiếng, từng được trúng giải thưởng Pulitzer Prize về văn chương.

https://banmaihong.files.wordpress.com/2014/10/9d86b-letting-go.jpg

“Tôi cũng có biết một chút ít về vấn đề viết văn, và chúng là như vầy: hãy chia sẻ hết tất cả, cho hết, sử dụng hết, tất cả, ngay tức thì, cho hết tất cả ngay bây giờ.  Đừng để dành những gì ta thấy là hay đẹp cho một đoạn khác về sau trong sách, hay dành lại cho một quyển sách khác, hãy chia sẻ nó đi, chia sẻ tất cả, chia sẻ ngay bây giờ. 
Tiếp tục đọc

Danube Xanh và Thư Tình Từ Budapest

Mời Quý Thân hữu thưởng ngoạn cảnh trên dòng sông xanh Danube vừa thưởng thức bản nhạc hòa tấu Danube (Max Greger – Donauwellen ) . Nhưng trước hết xin các Bạn ít phút lãng mạn với Thư Tình Từ Budapest của Tác giả Hoàng Yến Anh

Thư Tình Từ Budapest

Tiếp tục đọc

Bài Văn Về Mẹ Xúc Động Của Nữ Sinh Lớp 10 Chuyên Hóa

Độc giả Trần Thị Sương, một người mẹ bày tỏ sự ngỡ ngàng  khi bất ngờ đọc bài văn của cô con gái lớp 10 viết về mình.

Tình mẹ, một tình cảm thiêng liêng, cao quý luôn hiện hữu trong mỗi người con dành cho đấng sinh thành của mình. “Lên non mới biết non cao, Có con mới biết công lao mẹ già!”. Tình yêu của người mẹ hiền dành cho mỗi chúng ta, không thể nói hết bằng lời. Và cho dù có đi, ở đâu thì đúng thật, không ai tốt, chăm sóc, lo lắng cho chúng ta bằng chính cha mẹ…

Mời nghe lại :

Nguyễn Văn Chung và Nhật Ký Của Mẹ – (ca sĩ Hiền Thục)

Tiếp tục đọc

Nấm Tràm Đầu Mùa – Lương Thúy Anh

Ghi theo lời kể

Đổ ngang dốc Bến Ngự, thoang thoáng tôi chợt nhìn thấy đôi ba mẹt nấm tràm, vài người ngồi bán rải rác bên lề đường men chợ, phải tinh ý mới nhận ra đúng đó là nấm tràm, bởi mùa vẫn còn sớm cho loại nấm này lên hình khởi dạng.
Lác đác đã có những cơn mưa chập chờn trong chiều Huế, nhưng có lẻ ở miệt núi xa xa đã phủ phê những cơn mưa tầm tả, bởi nấm tràm là loại nấm chỉ có thể khoe hình tạo dáng những lúc núi rừng tràn trề tắm mưa. Tiếp tục đọc

Tản mạn về hàm răng – Nguyễn Hân

(Dân trí) – “Cái răng cái tóc là góc con người”, đấy! Hàm răng ngà ngọc với nụ cười tươi thắm trên môi đã bao phen làm “xiêu đình đổ quán” đôi khi có thể có sức mạnh hơn xe tăng, đại bác.

Tiếp tục đọc

Một chỗ trống để điền yêu thương

https://encrypted-tbn2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcSn7zVdFFubH1jkTYvZ39FaGayhqMQyHsAf_uSvaxKVRk5yTF5U

Cha tôi thường nói đùa với tôi rằng: – Sau khi cha qua đời nhớ giữ cho cha một chỗ ở bàn nhé!

Và tôi trả lời: – Chỉ những người tốt mới thường chết sớm! Con sẽ đi trước cả cha cho xem! Có khi cha phải giữ chỗ cho con ấy chứ! Tiếp tục đọc

Hoa Sen Nơi Cõi Lạ – Trần Đan Hà

http://nguyentran.org/HT/Hinh3/SenHong.jpg

Hoa sen nơi cõi lạ.

Vẫn sống đời thong dong.

Vì cội nguồn nhân quả.

Ẩn một hồn phương đông. Tiếp tục đọc

Cúc Hoang Trên Sân – Ai Trần

Bồ công anh

Mấy hôm trước trời đẹp, buổi trưa tôi đi bộ từ chỗ làm ra đến công viên trước mặt thư viện lớn nhất thành phố. Công viên nhỏ thôi, nhưng nó là một ốc đảo, cung cấp cây xanh, bóng mát, bồ câu, robin, và sóc cho người qua lại hưởng thụ chút thiên nhiên. Thiếu người chăm sóc nên Dandelions mọc đầy.

Tiếp tục đọc

Dâu Truồi Vẫn Ngọt – Lương Thúy Anh

https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc3/t1.0-9/10309044_626470587445171_6936037495236499802_n.jpg

Buổi sáng ngang qua cầu Trường Tiền, màu nắng vàng quá rực của ngày Hạ đang thời điểm cao độ của mùa, dường như dịu hẳn bởi cái màu xanh ngăn ngắt của những gánh hoa quả rong ruỗi trên lối đi bộ dọc ven cầu.
Những gánh hàng chất đầy những chùm dâu da xanh mướt, chỉ nhìn thôi đã thấy mát rượi , bỗng dưng mà tôi buột miệng:
“Ôi dâu Truồi.”
Tiếp tục đọc

“Sông Hương hóa rượu ta đến uống” – Phạm Thị Phương Thảo

Sông Hương xứ Huế đã bao đời miệt mài làm nên những nét tinh tế và độc đáo của văn hóa Việt Nam. Đó là dòng chảy giao hòa và dung hợp của nét văn hóa truyền thống dân gian với văn hóa cung đình với những con người Huế với những nét đặc trưng không lẫn với bất cứ nơi nào về giọng nói, tiếng cười, điệu hò và những món ăn Huế hấp dẫn.

Tiếp tục đọc

Dập Dờn Sóng Xô – Đàm Lan

Bình Ba đảo nhỏ Cam Ranh
Mênh mông trời biển dập dềnh sóng xô

https://i1.wp.com/quocphong.tuvantuyensinh.vn/uploads/news/phuongthao/2013/11/13/11.jpg

Bình Ba

 

Cũng phải hơn đến chín chín lần được nghe đến những cụm từ : Bình Ba…Đá Lớn…Trường Sa….Vịnh Cam Ranh…Và cũng đến hơn chín chín lần ước “giá mà…” Thì giờ đây, con tàu nhỏ đang dập dờn rẽ sóng đưa những ánh mắt trông chờ háo hấc hướng đến bờ bên kia. Biển bao la, lớp lớp những dãy núi liền kề hùng vĩ ôm trọn một vùng vịnh trong lành yên ả. Nắng đẹp trời trong những cánh chim chao liệng trên không trung như vẽ những đường tơ óng ả vàng ươm một vùng trời. Đâu đó giữa những cụm núi tạo thành lá chắn là Quân cảng Cam Ranh nổi tiếng hoàn cầu, một đắc địa không chỉ dành riêng cho một đất nước. Hai chiếc tàu ngầm đã yên vị dưới lòng biển ngắt xanh kia, hy vọng rằng nó chỉ là một nét điểm tô cho phong cảnh tráng lệ diễm tình của một vùng biển đẹp, thanh bình.

Tiếp tục đọc

Thương Bóng Tre Làng – Diệu Ái

http://nonlavietnam.com/gallery/image?view=image&format=raw&type=img&id=571

Khắp làng quê mình, đâu đâu cũng thấy những bóng tre. Tựa như nếu thiếu những cây lá khẳng khiu này thì bức tranh quê chẳng thể nào trọn vẹn.
Trên con đường nhỏ, những gốc tre hai bên đường đan cành lá vào nhau như đôi bàn tay khắng khít, tạo nên một vòm trời mát mẻ màu xanh lá. Người làng, mỗi lần đi đâu, ngang qua đoạn có bóng tre tỏa mát cũng lãng đãng xui bước chân mình chậm rãi để nghe gió mát thổi rì rào, nghe tiếng lá lao xao và tiếng rôm rả của những chú chim chuyền cành. Từng ấy thanh âm thôi cũng thấy lòng chộn rộn yêu mến quê hương mình quá đỗi. Tiếp tục đọc

Chút Trăn Trở Từ Một Câu Nói Gió Không Thổi Bay Đi – Lương Thúy Anh

Buổi sáng, tôi đổ dốc cầu Gia Hội, vòng xe bé nhỏ của tôi chợt lúng túng bởi một chiếc tay ga… vồ từ trong ngã ba giữa Phan Đăng Lưu-Trần Hưng Đạo ra, tôi hoảng hốt xoay trở, bỗng giật cả mình… “đui à, răng không chịu đạp qua cho rồi…” đại khái là một câu nói như thế, phát ra từ miệng của một cậu thanh niên trạc cỡ chưa bằng tuổi con gái của tôi.

https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc1/t1.0-9/p403x403/10155033_599097986849098_616249129_n.jpg

Ảnh từ Internet


Nhân câu chuyện này, tôi muốn nói thêm một vài suy nghĩ mà tôi thường trăn trở, tôi dùng hai từ trăn trở cho giống một số phóng viên vẫn dùng trên các trang báo.

Tiếp tục đọc

Cái Chết – Đàm Lan

Bác sĩ Eben Alexander tin con người vẫn có khả năng tư duy sau khi chết. Ảnh: The Daily Beast.

Bàn về cái chết không nên bàn với người yếu tim. Là cái người mà chỉ nghe đến từ “Chết” đã run rẩy, đã hồn phách thất tán, đã chực ngã lăn ra. “Sợ chết”. Đương nhiên đó là một nỗi sợ bình thường ai cũng có. Không sợ sao được khi con người ta chỉ một lần được sống. Cho dù cuộc sống có trăm nan nghìn hiểm, có trầy lên trật xuống, có đỏ như vang hay có vàng như nghệ thì con người vẫn muốn sống. Sống để còn được thương người còn được người thương. Sống để còn nhìn thấy những sắc màu, để còn nghe thấy những âm thanh, để còn ngửi thấy những hương vị, để còn nếm được những mặn ngọt chua cay, để còn nói câu hờn dỗi, để còn hát khúc tình ca. Sống vui mà, tốt mà, dẫu có nhiều đèo cao dốc thẳm thì sống đương nhiên vẫn tốt hơn là chết. Tiếp tục đọc

Xin Cám Ơn Cuộc Ðời – Hoàng Thanh

Thứ Năm ngày 28/11/2013 sẽ là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết đặc biệt cho mùa lễ tạ ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’., hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa dề “Xin Cám Ơn Cuộc Ðời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thuờng, bắt đầu từ cái bình thuờng nhất: ” Chỉ với một nụ cuời…” 

Hình ảnh có liên quan

Tiếp tục đọc

Cuộc đối thoại giữa tâm hồn và trái tim – Klanvy

Một buổi sớm bình minh trên biển vắng.
Trong một không gian bao la khoáng đãng, Trái Tim và Tâm hồn đang thảnh thơi ngắm trời biển Bao la. Con Người lúc này cũng nhàn hạ ngồi vắt vẻo trên tảng đá mà thả lòng … trống rỗng như không… bỏ mặc Tâm hồn và Trái Tim đối thoại.
– Này Trái Tim ơi! ngươi có thấy Con người hôm nay là lạ, như thể đang vô vi tận đẩu đâu ấy nhỉ!

https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash2/309536_423940704342083_160704422_n.jpg

Tiếp tục đọc

Nơi Bình Yên Trở Lại – Yêu Hay Là Thương

https://banmaihong.files.wordpress.com/2013/11/a604d-p1050201.jpg

Đôi khi, cuộc sống là một chuỗi của cô đơn tận cùng, khi lòng người thì vô hạn, nhưng trái tim lại hữu hạn. Vậy nên, chúng ta luôn phải học cách rộng mở với đời nhưng lại e ấp khép chặt trái tim.
Cuộc sống ném vào đời những quy luật của thương yêu bất tận, nhưng lại nhỏ nhen khi tình yêu đã mang đến đủ nhiều giới hạn. Bởi mỗi chúng ta được sinh ra, đều được nhồi nặn sự ích kỷ hàn… chặt trong linh hồn.

Tiếp tục đọc

Thư Gửi Học Trò Cũ – Nguyên Cẩn

https://i0.wp.com/vanhoaphatgiaoblog.com/wp-content/uploads/2012/11/thu-goi-hoc-tro-cu.jpg

Xuân Mai thân mến,
Tuy còn hai tuần nữa mới đến Ngày Nhà giáo mà đã nhận được thư của em gửi sớm, Thầy rất vui khi vẫn còn được học sinh Sư phạm ngày xưa nhớ đến dù đã 29 năm kể từ ngày các em tốt nghiệp. Thầy được biết bạn bè em một số đã về hưu vì nhiều lý do: sức khỏe, căng thẳng, hay thậm chí vì không còn hứng thú với nghề nghiệp (!). Đó là một điều đáng buồn. Vì sao đã 30 năm qua chúng ta không thể đem lại niềm vui cho nghề dạy học, cho người dạy và cả cho người học? Vì sao trẻ thơ hôm nay vẫn thèm “mơ thấy hoa vàng trên cỏ xanh” mà lại như một đàn bò sữa gặm cỏ cháy theo ngôn ngữ của một nhà văn ngày xưa?

Tiếp tục đọc

Có Một Tâm Hồn Như Thế – Tâm Thiền

comottamhonnhutheBức tranh

Bạn đã bao giờ nghe câu chuyện về Antonio Rossini (1792-1868) chưa? Đó là một tác giả người Italia rất nổi tiếng, nhất là với vở opera “The Barbar of Seville” và “William Tell Overture”. Lúc đó, vị vua của nước Pháp rất ngưỡng mộ ông nên đã mời ông tới và tặng ông một chiếc đồng hồ.

Tiếp tục đọc

Thiêng liêng thiên chức người phụ nữ

(GD&TĐ) – Hạnh phúc lớn lao nhất của cuộc đời mỗi người đó là được có mẹ. Mẹ là đấng thiêng liêng đã ban cho chúng ta thể xác và tâm hồn. Chúng ta lớn lên từ dòng sữa ngọt lành, từ bàn tay hiền từ nhẹ nhàng đưa nôi, từ những câu hát ru hiền hòa bao dung như suối nguồn tình mẹ. Chúng ta bước đi trên đường đời đầy chông gai và thử thách, để rồi có những phút yếu lòng, ta quay về bên mẹ, trở về với cội nguồn của yêu thương.

(ảnh minh họa: Internet)
(ảnh minh họa/ Internet)

Tiếp tục đọc

Hoa Tím Lục Bình – Sài Gòn – Mùa Mưa ! (Lưu Ly)

Ta đi tìm…

một chút bình yên

Để tin rằng

“Chân cứng đá mềm”

Giang đôi tay

lùa mây khõa sóng

Tiếp tục đọc

Thu mong manh

Đây là một bài viết của một cây viết trẻ, tuy trong lối viết chưa hẳn đã “già dặn, từng trải”, nhưng nó mang lại cho người đọc một góc nhìn khác, rằng người trẻ bây giờ cũng có những trăn trở; suy tư rất già dặn, đáng để nghĩ ngợi vào một cuối tuần đã chớm heo may.

Tiếp tục đọc

Như Chờ Tình Đến Rồi Hãy Yêu – Phạm Lữ Ân

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.

Tiếp tục đọc

Rơi Như Là Giọt Nước – Đinh thị Như Thúy

Mưa đã kéo dài suốt nhiều tuần nay. (Có khi mưa kéo dài suốt tháng. Có khi mưa kéo dài từ tháng nọ sang tháng kia. Mùa mưa Tây Nguyên kéo dài sáu tháng mà!) Có buổi sáng mưa chợt ngưng. (Đúng ra mưa đã ngưng từ lúc nửa đêm). Có buổi sáng sương mù chợt kéo về. Sương mù dày đặc, trắng xoá. Đó là dấu hiệu của một ngày rất nắng. Ngày nắng mới sau mưa.

Tiếp tục đọc

Nhật Ký Một Chuyến Đi – Tịnh Vân

NHẬT KÝ MỘT CHUYẾN ĐI

Nắng đã trở chiều khi chúng tôi đến nhà anh Bùi Phương , căn nhà nhỏ ở số 50 Đường Hiệp Nhất – Phường 04 Quận Tân Bình .

Posted Image

Anh nằm đó , lặng lẽ – nửa người bên dưới teo nhỏ , bất động… Đôi mắt sáng , nụ cười trên khuôn mặt đôn hậu – Thoáng chịu đựng qua giọng nói tưởng chừng như bình thản ấy . Căn nhà cũng khá rộng nhưng không có đồ đạc gì đáng giá , vài chiếc ghế gỗ bé xíu cũ kỹ như những chỗ ngồi nơi “quán cóc” ven đường ! Người chị tuổi ngoài sáu mươi , trông yếu đuối , mệt mõi…Có lẽ vì cưu mang đứa em trai bất hạnh gần bốn mươi năm – thời gian dài đăng đẳng , đến gần nửa đời người !

Tiếp tục đọc

Chỉ Có Tấm Lòng – Doãn Lê

        (Một nén hương tưởng niệm  anh- nhà giáo Ngô Sửu ( nhà văn Phong Vân), tuần 49 ngày – như một người anh, người bạn và một ân nhân)

Tiếp tục đọc

Phụ Nữ Xấu Như Là Tách Trà

Ngày xưa có người hỏi Aristotle “Tại sao có nhiều người đàn bà đẹp lại lấy đàn ông chẳng ra gì?”. Nhà hiền triết trả lời “Bởi vì đàn ông thông minh chẳng dại gì lại lấy đàn bà đẹp”. Một câu trả lời thông minh, dí dỏm và ý nghĩa làm sao.

Thật vậy, chúng ta có thể kể ra hàng ngàn tác hại của việc lấy vợ đẹp, hàng ngàn thiên tài đã lấy vợ “xấu xí hơn người”. Gia Cát Lượng là một trong số những thiên tài đó.

Tiếp tục đọc

Cuốc Kêu – Nghe tiếng cuốc kêu nhớ Mẹ

Cuốc Kêu  – Nghe tiếng cuốc kêu nhớ Mẹ

  Hầu như ở bất kỳ làng quê nào cũng dều có thể nghe được ba âm thanh dung dị mà rất quen thuộc, khó quên trong đời – nhất là mỗi khi đi xa, nhớ về Quê nhà. Đó là tiếng gà gáy, tiếng gù của chim cu, và tiếng cuốc kêu! Tiếng gà gáy tản sáng – mà đặc biệt là tiếng gáy ban trưa vào mùa hè oi nồng, khó ngủ. Tiếng chim cu gù đều đều, nhẫn nại, mà réo gọi trong không gian yên vắng êm đềm của làng quê nơi các lũy tre hay góc hiên nhà. Và, nhất là tiếng kêu tha thiết của chim cuốc nơi bờ rào, ngõ ngách um tùm của ruộng vườn.
Ba âm thanh đơn giản mà quyến rủ ấy được mỗi người “chợt nghe” (hay lắng nghe) trong những thời điểm khác nhau, với những tâm trạng cũng không hề giống nhau – nhưng, dường như đều có một điểm chung là âm thanh ấy đã giúp khắc sâu trong tâm khảm mối người những kỷ niệm không thể nào quên?

Tiếp tục đọc

Ngày Hiền Phụ: Ba Của Bạn Tôi

Ba tôi mất năm tôi lên 8 tuổi, hình ảnh Ba tôi vẫn tràn ngập trong tôi những năm vắng bóng người….

Những ngày nghỉ lễ nằm bên Ba để nghe người chỉ những lá cờ của những quốc gia được in vào trang bìa của một quyển sách thật dày như sách tự điển…, những lần được Ba chở đi sau xe mobilette của người, dạo chơi thành phố biển, đi ăn kem, ăn chè “Ngã Năm” Đà Nẵng. Đi Lễ nhà thờ “con gà”, đi về vùng Túy Loan, quận Hiếu Đức nơi Ba làm việc…

Tiếp tục đọc

Một Buổi Sáng

Đọc những trang văn của anh, ta thấy mình giàu có hơn vì tìm lại được biết bao điều vẫn còn trong ta mà tưởng như đã mất… Ta thấy mình sống lại với những niềm vui tưởng như đã cạn, những niềm yêu thương tưởng như đã vơi vì những năm tháng trầm luân của đời người. (Hoàng Ngọc Tuấn)

Buổi sáng, vừa thức dậy thì đã có nắng ấm và gió mát. Tôi còn mong muốn gì hơn nữa? Nhưng cuộc đời thì cứ rộng lượng. Bên bờ cỏ ven đường, một đàn bướm tím đang nhịp nhàng bay lượn. Bướm tím ở đâu mà nhiều vậy? “Chúng em đến chào mùa thu”, đàn bướm nói. Không, bây giờ vẫn còn là mùa hạ. Các em không biết xem lịch sao? Tháng tám là mùa hạ. Cuối tháng chín thì trời mới vào thu. “Anh này kỳ thiệt! Anh không thấy mấy tháng qua thời tiết là của mùa thu hay sao? Những tờ lịch, chúng em đã thấy qua. Có những tờ lịch in hình của chúng em nữa. Nhưng tờ lịch chỉ là một sự lập lại, còn chúng em mới chính là sự sống. Thấy chúng em, anh cứ yên chí bây giờ là mùa thu.”

Tiếp tục đọc

Ngã Rẽ


Đang chơi với mấy đứa nhỏ trong sân nhà bỗng dưng nhìn thấy từ cổng bước vào bóng người quen quen.  Tiến gần bên một chút thì ra là hai thầy ở Tập Viện.  Các thầy đang ở Tập Viện mà xuất hiện vào giờ này chắc là có chuyện gì đây chứ không phải là bình thường.

Tiếp tục đọc

Tặng người quét chùa trên núi Túy Vân – Cao Huy Thuần

Tôi lên chùa Túy Vân hai lần. Lần thứ nhất bằng đường biển, từ thuyền Đá Bạc thẳng vào. Đó là năm 1987, đất nước còn quá nghèo, chùa hoang phế, cây mọc ngang nhiên cả trên cổng chùa, xoi bể gạch đá. Vào bên trong, ôi thôi, tàn tích thê thảm, mái nát, tượng hai hàng câm nín trong u tịch, vườn loang lổ vết tích chiến tranh. Buồn lòng, tôi đi vòng ra sau chùa, leo dốc, nhìn xuống biển tìm cửa Tư Hiền, nhìn lên cao vơ vẩn tìm một con chim bay có lông biếc như mây trời Túy Vân.

Tiếp tục đọc

Tháng Năm và Ngày Của Mẹ – Sương Lam

 https://i1.wp.com/i195.photobucket.com/albums/z149/minh40/Ngay%20Cua%20Cha%20va%20Me/HappyMothersDayhoahong.jpg
Tháng Năm xứ Mỹ được gọi là May Flowers vì có nhiều loại hoa nở đẹp vào tháng Năm.
 Cũng đặc biệt trong tháng Năm này có Ngày Của Mẹ (Mother’s Day).  Học sinh các lớp Tiểu Học của  trường Mỹ thường được các cô giáo dạy làm hoa, làm thiệp đem về tặng Mẹ.

Tấm Áo Nâu Của Mẹ

Đôi dép của mẹ sắp thành đồ cổ rồi đấy…”, mỗi lần nghe con nhắc đến việc thay đổi vật dụng cá nhân, mẹ lại cười trừ. Chiếc áo đã sờn cũ, mẹ vẫn tiếc của giữ lại. Cái túi xách từ lâu, mẹ không nỡ vất đi…

Ngắm những bộ áo quần thời trang chất đầy trong tủ của mình, con bùi ngùi nhớ đến những mảnh vá chằng chịt trên tấm áo mẹ thường mặc. Con từng giận mẹ không chịu rời tấm áo ấy, nét quê mùa luôn ám ảnh trong con. Đứa con gái giờ đã là giám đốc, thu nhập khá, nhưng có một người mẹ không muốn sống trong cảnh sung sướng hơn.

Tiếp tục đọc

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: