• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 906 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 906 other followers

Cho Con Về Lánh Nạn Mẹ Ơi

Nhà là nơi để trở về khi hoạn nạn, tai ương ập đến – Gia đình 5 người ngồi nghỉ giữa đường bên vệ đường ở Đà Nẵng trong hành trình bằng xe máy từ SG về Lào Cai  – (Ảnh: 60 Giây & mạng internet)

 

Xin lỗi vì ngày trở về con vẫn trắng hai tay
Bao năm lang bạt xứ người chẳng có gì mang về làm quà cho mẹ
Chạy trốn khỏi thị thành phồn hoa với hai mắt đẫm lệ
Con khóc cho con và thương xót cho tất thảy mọi người
Ngày về của con không làm mẹ hãnh diện được trời ơi
Thằng bất hiếu chẳng có gì ngoài hành trang ngày đi mẹ xếp
Đừng đau lòng nếu thấy con gầy gò mỏi mệt
Nắng sạm da mưa nhếch nhác đường dài
Con về nhà lúc này là đúng hay sai?

Tiếp tục đọc

Nếu bạn không thể nói lời tốt về ai đó thì tốt nhất nên giữ im lặng!

Ngày xưa có một người đàn ông, rất thích lan truyền những tin đồn về người khác. Ông không quan tâm những tin đồn đó có đúng sự thật hay không, ông ấy thích nói với tất cả mọi người về những chuyện mà mình biết hoặc nghe thấy một cách thích thú.


Ở cạnh nhà ông là một người đàn ông trẻ, anh ấy là một người rộng rãi, tốt bụng cho nên hầu hết dân làng đều yêu quý anh. Vì người đàn ông trẻ được mọi người yêu quý và luôn luôn nhắc đến một cách đầy tôn trọng. Đi đến đâu ông cũng nghe người ta nói điều tốt về anh ấy. Tiếp tục đọc

Bài Thơ Buổi Sáng – Võ Trung Hiếu

Có thể là hình ảnh về nhà chọc trời và bầu trời
Khi đã bôn ba ngụp lặn đủ rồi
Mình đã tự lockdown
Từ mười năm trước
Không la cà nhâm nhi, karaoke, bar pub
Không chuyện gì không ra đường
Cho nên lúc này mình vẫn khá bình thường
Áo quần mặc cả ngày
Cơm chiên xào ba bữa
Cà phê sáng sáng tự pha
Chỉ thấy buồn cho thành phố ngoài kia
Những đứa trẻ không nhà
Những cụ già lang thang vé số
Những start-up, công ty đang chết dần vì nợ
Những hàng cây, công viên quấn băng

Tiếp tục đọc

Người Việt ở Ấn Độ: Tôi sống như tù biệt giam, nhìn thấy người chết ngay trước mắt nhưng không dám về vì sợ mang bệnh cho cha mẹ, Tổ quốc

Người Việt ở Ấn Độ: Tôi sống như tù biệt giam, nhìn thấy người chết ngay trước mắt nhưng không dám về vì sợ mang bệnh cho cha mẹ, Tổ quốc

“Mới hôm nọ, có tin một bệnh nhân tử vong vì Covid-19 mới thiêu hết nửa xác, nửa còn lại vứt trôi sông. Ba chồng đã cấm tôi đọc báo, xem tivi vì sợ hai vợ chồng hoảng loạn đến trầm cảm”.

LTS:

Ấn Độ hiện đang trải qua đợt dịch Covid-19 thảm khốc nhất lịch sử, với rất nhiều câu chuyện bi thương về thân phận nhỏ bé của con người trước đại dịch. Chúng tôi xin giới thiệu tới độc giả chia sẻ của chị Hiền Nguyễn (quê quán Đức Thọ – Hà Tĩnh), hiện đang sống cùng chồng ở Mumbai, bang Maharashtra, Ấn Độ về những ngày đen tối mà chị và gia đình cũng như nhiều người dân Ấn Độ đang phải trải qua.

10 năm trước, tôi và chồng mình quen nhau ở New Zealand. Trầy trật với vô vàn khó khăn, chồng tôi sau khi học PhD đã bỏ nghề làm giảng viên để bước ra kinh doanh. Anh muốn tôi có một hồ sơ đủ mạnh để nhập tịch ở châu Úc.

Khi đã là công dân New Zealand, tôi và chồng lại quyết định trở về Ấn Độ, quê hương của anh. Anh startup trong lĩnh vực công nghệ. Ba chồng tôi ở đây làm cảnh sát cấp cao đã về hưu nhưng vẫn tham gia cố vấn cho ngành. Một cố hương như thế, nơi có cả tỷ dân nói tiếng Anh, được mệnh danh là hệ sinh thái khởi nghiệp lớn thứ 3 thế giới… tất nhiên là lựa chọn lý tưởng. Thế nhưng…

Tiếp tục đọc

Bạn Việt – Bạn Tây ( Đổ Thừa – Cổ Vũ) – Ngô Khôn Trí

Khoảng 2 tháng vừa qua, vì muốn giảm cân nên mình tích cực tham dự các buổi chơi tennis cùng với 2 nhóm bạn Việt và bạn Tây. Qua đối thoại trong lúc đánh và sau khi chơi xong tennis, mình nhận thấy có những điểm khác nhau giữa 2 nhóm. Xin được chia xẻ những cảm nhận của cá nhân mình.

Why Deuce?

Tiếp tục đọc

Một Tiếng Hát Qua Đời – Khải Đơn

Lần đầu tiên tôi đến thăm nhà bà Kim Chưởng và ông Lý Hùng là do một bạn đạo diễn trẻ tên Võ Huy Thăng chở đi, ra đến chợ nổi Cái Răng, đi bộ khỏi những cây cầu gỗ gập ghềnh, băng qua vài ba cửa nhà dân xóm chợ nổi, là tới chiếc ghe gia đình họ.

Bà Kim Chưởng bán cà phê trên ghe. Ông Hùng hát cho đám tiệc, đoàn du lịch – kiểu ca nhân miền Tây xưa giờ kiếm sống trên sông. Bà Chưởng kể lại rằng từ khi bà biết nhớ, gia đình bà đã mưu sinh trên chợ nổi, rồi bà cưới ông, rồi làm một cái ghe to hơn, rồi sinh con, rồi cứ tiếp tục sống cùng chợ nổi như vậy.

Tôi thường xem đi xem lại cảnh quay bộ phim làm về ông Lý Hùng – người đàn ông da đỏ nâu rám nắng, gầy trơ xương kiểu đàn ông Nam Bộ, mắt sâu đọng kín một nỗi buồn không tên gọi, ở trần và nghèo quay quắt trên tiếng nước bập bềnh. Ông lom ngon cạnh cây đàn như một chú dế rất bé giữa dòng sông khổng lồ. Nhưng chỉ cần ông khảy một phím nhạc, rồi ca, thì cả dòng sông chìm xuống, và ông bừng lên bằng cất giọng mạnh như xói thẳng vào tim người nghe.

Nghe ông ca, tôi như đứa con nít đang ngủ lóp ngóp cạnh bờ nước, giật mình thức giận vì sức mạnh của lời hát đã nhấm chìm mọi khoảng không khác của đời sống:

về lại quê hương với cát trắng bụi mờ

với những ước ao tan tành sụp đổ

Tiếp tục đọc

Phụ huynh bức xúc vì phải mua bộ sách lớp 1 chương trình mới giá 807 nghìn đồng

GDVN- Phụ huynh của trường tiểu học An Phong, quận 8 choáng khi nhìn thấy giá của bộ sách lớp 1 chương trình mới có giá 807 nghìn đồng.

Nhiều phụ huynh có con năm nay vào lớp 1 Trường tiểu học An Phong, quận 8, Thành phố Hồ Chí Minh phản ánh đến Tạp chí điện tử Giáo dục Việt Nam rằng, họ cảm thấy choáng và bất ngờ khi giá của bộ sách lớp 1 chương trình mới năm nay quá đắt.

Giá tổng cộng của bộ sách này là 807 nghìn đồng, bao gồm sách giáo khoa, sách bổ trợ, sách tiếng Anh, vở bài tập, tập và bảng viết của bộ sách Cánh diều, Chân trời sáng tạo, Kết nối tri thức với cuộc sống…

Trong đó, đắt nhất là sách tiếng Anh I-Learn Smart Start có giá 146.000 đồng/cuốn, bộ sách thực hành Toán, tiếng Việt 1 có giá 173.400 đồng. Tiếp tục đọc

Rue de l’Amour Đà Lạt và trái tim xanh sẽ mất

Rue de l’Amour, âm vang trong tôi bây giờ là tiếng cây đổ, tiếng vỗ cánh hốt hoảng của bầy bồ câu giữa khoảng trời ám khói, tiếng thở dài của những bạn bè và cái chớp mắt tiễn biệt hôm qua như một giấc mộng đẹp…

Rue de lAmour Đà Lạt và trái tim xanh sẽ mất - Ảnh 1.Đồi Dinh nhìn từ Hồ Xuân Hương (ảnh chụp thập niên 1920) – Ảnh tư liệu

1. Năm 2016, cuối buổi gặp gỡ nói chuyện về cuốn sách Đà Lạt, một thời hương xa, một bác râu tóc bạc phơ, là cư dân lâu năm ở trên con đường nay là Lý Tự Trọng, mời tôi về căn nhà nhỏ của mình.

Gia chủ rót trà, hỏi tôi: “Anh viết về Đà Lạt quá khứ, vậy có biết con đường này có tên là gì không?”.

Tiếp tục đọc

Không ai biết được trạm dừng kế tiếp sẽ cùng ai ly biệt, cùng ai tương phùng?

Thời gian trôi qua, mỗi người đều tựa như một quyển sách, trang trước còn là xuân xanh tươi thắm, mà trang sau đã đầy rẫy những héo úa thương đau. Không ai biết được, trạm tiếp theo của chuyến hành trình cuộc đời sẽ cùng ai ly biệt, cùng ai tương phùng…

Không ai biết được trạm dừng kế tiếp sẽ cùng ai ly biệt, cùng ai tương phùng? - ảnh 2Đông qua xuân tới, mặc dù đường đi gian nan, cũng chỉ có hoa làm bạn. (Ảnh: Pinterest)

Đời người ngắn ngủi, đa số chúng ta đều mộng tưởng nắm giữ được thời gian, thế nhưng năm tháng không đợi người, một chút phong cảnh không lưu giữ được, nhìn qua gương khuôn mặt chợt không còn trẻ nữa, không khỏi cảm thán thời gian sao vô tình, tiếc nuối thanh xuân một đi không trở lại. Tiếp tục đọc

Một Phiên Trực Đêm Ở Tiền Tuyến

Tôi vừa xong một phiên trực đêm ở trại bệnh COVID-19. Nhìn mình trong gương tôi thấy một chữ C trên mũi do chiếc khẩu trang FFP2 (N95) mà tôi đã mang suốt thời gian trực, những vết hằn sâu trên mặt do các dải băng thun; đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi, mái tóc bết lại vì mồ hôi. Tôi không còn là một bác sĩ và là một người phụ nữ nữa. Bây giờ tôi chỉ đơn giản là một bác sĩ. Hay chính xác hơn là một chiến binh trên chiến trường chống lại virus.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và mọi người đang ngồi Tiếp tục đọc

Phố Vắng Em Rồi – Lương Thúy Anh

(Một chút vui vui, và xin cùng nguyện cầu)
Tình không cách ngăn, đường chẳng xa xôi, mùa chưa lụt lội…
Mà lạ chưa tề, “Phố vắng em rồi”. ..
Nhưng, không chỉ vắng riêng mình em thôi, mà còn vắng cả anh, vắng bạn bè thân quen, không còn thấy màu áo học trò dễ thương, vắng luôn những người tất tả bán buôn, hàng quán kín cửa thiệt là buồn…
Những ngày này, phố Huế vắng hoe, buồn tênh đến chạnh lòng, thi thoảng có ai đó, một bóng đơn côi, hay một đôi xe máy, hai ba chiếc xe tải … vút qua, có khi lao nhanh vun vút, rồi mất hút cuối đường.

Tiếp tục đọc

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào “Làm ơn” thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: “Làm ơn! Làm ơn!”. Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối.

Tiếp tục đọc

Nhật ký bằng tranh độc đáo của du học sinh về khu cách ly ở Đà Nẵng

Nhật ký bằng tranh độc đáo của du học sinh về khu cách ly ở Đà Nẵng - 1 

Chân dung tự hoạ của Hảo

Tập nhật ký 14 ngày ở khu cách ly bằng tranh của Hảo phác hoạ từ những bữa ăn chu đáo ở khu cách ly, sự chăm lo cho công dân như người nhà của các cán bộ, chiến sĩ, những lần đo nhiệt độ, theo dõi sức khoẻ… và cả hình ảnh chiếc khẩu trang “huyền thoại” mùa dịch Covid- 19. Tiếp tục đọc

Những cặp tình nhân một thời của Huế – Bùi Kim Chi

“Giữ chút gì rất Huế đi em
Nét duyên là trời đất giao hòa
Dẫu xa một thời anh gặp lại
Vẫn được nhìn em say lá hoa
(…)
Giữ chút gì rất Huế dịu dàng
Áo trắng hai tà chắp cánh thơ
Em như lụa mỏng bay trong phố
Một chiều sương trắng ngỡ như mơ”

Bài thơ ” Rất Huế” của Huỳnh Văn Dung đã đưa tôi trở về Huế với những nét duyên, nét thơ, dịu dàng, mong manh như sương khói của gái Huế và thế là tôi mơ màng, say sưa theo Huế…


Tranh: Nhật Triết Tiếp tục đọc

Từ Thiện (慈善) – Ngô Khôn Trí

  1. Khi bài này được đăng lên trang Ban Mai Hồng, là lúc mà khoản quà thiện nguyện do Tác giả Ngô Khôn Trí từ hải ngoại đóng góp vào Quỹ Khuyến Học – Tiếp Sức Đến Trường BAN MAI HỒNG  đã nhập Quỹ.  Chuyến quà thiện nguyện đầu tiên của năm 2020  vào mùa Xuân cho  HỌC SINH NGHÈO trên cao nguyên Daklak sẽ đầy thêm với  món quà  là 100  đô la Canada. Tiếp tục đọc

Xót Xa Mã Pì Lèng

Đơn vị quản lý đã thiếu trách nhiệm khi để xảy ra tình trạng xây dựng trái phép trong khu di tích trên đèo Mã Pì Lèng.

Nhà hàng, nhà nghỉ có tên gọi Mã Pì Lèng Panorama. Ảnh: Dân Trí

Tiếp tục đọc

Bạn có sợ hãi cơ thể mình không? – Khải Đơn

À, đó là một buổi chiều, tôi ngồi trong một hội nghị, anh hướng dẫn khách tham dự nửa đùa nửa thật: “Mời các bạn ra ngoài dùng trà và bánh cho đỡ đói, cũng họp cả ngày rồi còn gì. Nhưng P chắc không cần ăn đâu em nhỉ, em phốp pháp thế này mà!”

Image result for are you afraid of your appearance?

Tiếp tục đọc

Mẹ Tôi – Ngô Khôn Trí

Mỗi lần đi thăm Mẹ, trong lúc chỉ có 2 mẹ con ngồi ăn sáng hoặc ăn trưa chung, tôi được bà kể cho nghe những câu chuyện ngày xưa lúc bà còn ở quê nhà, những đau khổ mà bà đã trải qua trong thời kỳ Pháp thuộc, chuyện tình của bà với cha tôi, chuyện lập nghiệp ở Ban Mê Thuột, chuyện chị chồng nàng dâu, chuyện con cái.

Bà năm nay đã 92 tuổi, nếu so với tuổi thọ trung bình của người phu nữ Việt Nam là 76,2 tuổi thì bà sống thọ.  Tôi rất vui vì bà con nhớ nhiều câu chuyện xưa, bà kể lại cho tôi nghe rất chi tiết về những chuyện đã qua nhất là câu chuyện tình giữa bà và cha tôi. Bà nhắc những kỷ niệm xưa lúc bà và cha tôi qua Canada thăm vợ chồng tôi mà tôi đã quên làm tôi cảm kích bà vô cùng. Tiếp tục đọc

Lời nhắn nhủ cô gái 27 tuổi để lại trước lúc ra đi: “Mỗi ngày được sống là một món quà”

Holly Butcher có lẽ chưa bao giờ nghĩ rằng tuổi trẻ của cô rồi sẽ ngắn ngủi như thế. Một ngày trước khi chết, cô đã đăng tải bài viết kể rằng từ khi được chẩn đoán, cuộc sống của cô đã thay đổi ra sao và cô học được gì từ lúc đó.

Mỗi ngày bạn sống là một món quà chứ không phải là quyền lợi mà bạn được trao cho. (Ảnh minh họa) 
“Cuộc sống rất mong manh, quý giá và không thể đoán trước được. Mỗi ngày bạn sống là một món quà chứ không phải là quyền lợi mà bạn được trao cho”. (Ảnh Holly Butcher cùng chồng) 

26 tuổi, cô được chẩn đoán mắc ung thư liên kết Ewing, một dạng ung thư hiếm gặp bên trong và xung quanh xương. Từ lúc đó, cô chỉ còn lại vài tháng để sống rồi buộc phải đối mặt với cái chết. Cô chật vật đấu tranh tư tưởng để chấp nhận việc ra đi. Tất cả những điều cô mơ ước chỉ là được ở bên người bạn đời Luke và chú chó Oscar yêu quý của mình. Tiếp tục đọc

Bệnh Khổ, Với Người Nghèo Càng Khổ *

Sáng nay một bệnh nhân nam 50 tuổi, làm ruộng, quê ở Tiền Giang đến khám bệnh xin thử mỗi đường huyết. Mình mới hỏi :
– Sao chú muốn thử đường huyết?
– Vì tôi sụt cân nhanh, người ta nói do bệnh tiểu đường.
– Đã bỏ công từ quê lên đây, sao chú không khám tổng quát luôn? Giả sử thử máu có kết quả bị đái tháo đường thì cũng phải xem chức năng gan, chức năng thận, và đánh giá biến chứng mới điều trị được chứ.
Mình vừa giải thích vừa nhìn bệnh nhân, và mình hiểu vẻ ngập ngừng đắn đo ấy, có lẽ bệnh nhân nghèo.
– Dạ, thử hết mấy thứ đó bao nhiêu bác sĩ?
– Bệnh viện công giá rẻ lắm. Chú đi thử đi.

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Khi mình cầm kết quả phim phổi trên tay, tự nhiên mình nghẹn lời. Dù rằng mỗi ngày mình tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân với đủ loại bệnh tật khác nhau. Tiếp tục đọc

Thư Cảm Ơn của Trường Tiểu Học Trần Bình Trọng, huyện Ea Kar

THƯ CẢM ƠN

Kính gửi: – Nhóm Thiện Nguyện Ban Mai Hồng

cùng các Mạnh Thường Quân

Lời đầu tiên thay mặt CBGV CNV và Học sinh Trường tiểu học Trần Bình Trọng, tôi xin được gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất tới Nhóm Thiện Nguyện Ban Mai Hồng đã dành những tình cảm và nghĩa cử cao đẹp cho trường chúng tôi.

Tiếp tục đọc

Thư Cảm Ơn Của Trường Tiểu Học Trần Cao Vân – Huyện Ea Kar

UBND HUYỆN EAKAR
TRƯỜNG TIỂU HỌC TRẦN CAO VÂN

CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

             EaSar, ngày 25 tháng 3 năm 2019

THƯ CẢM ƠN

V/v Hỗ trợ đồng phục, mũ, dép, vở, ĐDHT cho Học sinh nghèo, cận nghèo

của trường Tiểu học Trần Cao Vân,  năm học 2018-2019.

Trường Tiểu học Trần Cao Vân xin trân trọng gửi tới cô Huỳnh Thị Huệ, trưởng nhóm và toàn thể các thành viên của Nhóm thiện nguyện Ban Mai Hồng lời cảm ơn chân thành về sự đóng góp quý báu, thiết thực cho nhà trường trong việc quyên góp đồng phục, mũ, dép, vở, ĐDHT kịp thời động viên, hỗ trợ cho những học sinh nghèo, cận nghèo có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Tiếp tục đọc

Thứ nước cốt chắt ra từ lòng biển

Trong khi người Việt hiện đại đang băn khoăn và hồ nghi về nước mắm hóa chất, nước mắm giả trong bữa ăn gia đình, thì ở xứ mắm Cái Rồng, từng xưởng mắm vẫn ngày đêm đợi con cá phập phồng chiết tinh thành giọt mắm ngon lành. Đi qua thời gian, có những xưởng mắm vẫn bình thản như chưa bao giờ đổi chất, thay hương.

Image result for chén nước mắm ngon

5h sáng giữa sân xưởng mắm, bầu không gian lặng như từng hạt không khí thảy còn chưa dậy. Một vị thơm nồng, quyện sánh thoảng qua, vừa đủ để cánh mũi phập phồng. Nhưng rất ý nhị, mùi hương chỉ khẽ thoảng qua, liền sau đó chúng lập tức biến mất, không gian tịnh không như vừa có bàn tay nào kịp thu lại. Tiếp tục đọc

Ngày Trở Về (Huỳnh Phương – Huệ Hương)

Tôi trở về nơi ấy … có thể nói đó nơi đã  xuất phát tôi … (một con người mới ) sau khi gặp hoàn cảnh  nghiệt ngã,   nơi đã giúp tôi có những tài liệu tuyệt vời về kinh  luật luận  mà mấy ai chú ý,  nơi chỉ lo những cuộc ma  chay tống táng và hộ niệm mà không hề có những bài pháp nào có thể thỏa mãn những ý tưởng thầm kín và luôn thắc mắc vấn vương  từ khi tôi  biết  tham khảo nhiều kinh điển trên mạng online và kinh  sách đã từng sưu tập. 

Commercial Photography Tiếp tục đọc

Viện dưỡng lão là ngôi nhà cuối cùng của tôi!

Con người khi còn sống, nhu cầu thật sự không quá nhiều, không nên quá đặt nặng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho cái thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân nhiều hơn, yêu mến bạn bè bên cạnh, để cho thế giới này vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp!

Viện dưỡng lão - ngôi nhà cuối cùng của tô Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi. (Ảnh: t/h) Tiếp tục đọc

Đêm của Bác Sĩ Trực * – Nguyễn Bảo Trung

19 giờ đêm vào nhận trực. Chưa kịp khoác áo blouse một ca phù phổi cấp trên nên tăng huyết áp, bệnh thận mạn giai đoạn cuối nhưng trưa nay vẫn nhậu vài chai với bạn bè.

Related image
Ảnh từ Internet

Tiếc rằng, khi bệnh nhân lên cơn nguy kịch không có bạn bè nào đưa đi cấp cứu. Và khi bệnh nhân nằm viện, ỉa chây đái lì không bạn bè nào chăm sóc nuôi dưỡng. Tiếc thì tiếc vậy thôi, chứ nhìn bệnh án nhập viện liên tục của bệnh nhân là hiểu. Có những thứ không dễ gì buông tay được. Tiếp tục đọc

Khoảnh khắc đi cùng Thầy

Bầu trời cố đô Huế sớm nay rất yên bình. Vài dải mây trắng mỏng tang tỏa ra từ phía bình minh, trên nền trời xanh thẳm. Lần đầu tiên tôi ngắm trọn vẹn bình minh nơi mảnh đất này – một mình thong dong, thư thái, khác hẳn như bao lần ghé Huế vội vàng khác.

1.jpg
“Đi cùng Thầy, chân nở rộ hoa mai/ Và hơi thở ngời nụ cười của Phật”

Cái yên bình của bình minh, thong dong của mây trời ấy theo bước chân tôi tìm về chùa Từ Hiếu. Mà có lẽ nói đúng hơn, thì những thong dong, yên bình ấy dường như chảy từ Từ Hiếu – như mạch nguồn lan khắp đất cố đô, để dù Huế đang là mùa mưa – những cơn mưa rích rắc rớt đầy ngày, nhưng vẫn hé nở những khoảng đủ đẹp để mỗi người tự đưa an bình chảy tràn vào đó. Tiếp tục đọc

Ngày Gia Đình – Ngô Khôn Trí

Commercial Photography
Thứ hai ngày 18 tháng 2 tới đây (ngày thứ hai của tuần lễ thứ 3 của tháng 2 mỗi năm), ở Canada, tại một số tỉnh bang như New Brunswick, Alberta, Manitoba, Ontario, Saskatchewan và British Columbia , ngày này  là Ngày Gia Đình. Alberta là tiểu bang đầu tiên cử hành lễ kỷ niệm Ngày Gia đình vào năm 1990. Tiếp tục đọc

Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi, đọc xong thấy chua xót…

Con người khi còn sống, nhu cầu thật sự không quá nhiều, không nên quá đặt nặng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho cái thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân nhiều hơn, yêu mến bạn bè bên cạnh, để cho thế giới này vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp!

Viện dưỡng lão - ngôi nhà cuối cùng của tô
Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi. (Ảnh: t/h)

Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão… Tiếp tục đọc

Bâng Khuâng Tứ Tuyệt Đàm Lan & Trầm Ca ( Huỳnh Huệ)

Có bờ êm cỏ lên  xanh mướt
Hòa tiếng chim vui giữa lưng trời
Câu hát thiết tha mà thắm đượm
Yên bình mây thả bóng nghiêng rơi.

Tôi bắt đầu tập thơ Bâng Khuâng tứ tuyệt Đàm Lan  thơm mùi giấy mới ( nhà xuất Bản Thanh Niên )  với 4 câu thơ ngẫu nhiên mở ra như thế đó.

Tiếp tục đọc

Đôi Nét Cảm Nhận Về Thơ Của Bùi Giáng – Thích Pháp Như

 Đọc thơ Bùi Giáng thì phải đọc hết toàn bộ mới cảm nhận được hết cái hay vì cuộc đời của ông là cả một bài thơ lớn. Mỗi bài thơ là một âm sắc trong bản nhạc giao hưởng mà mỗi âm sắc đó có phản ánh một mặt của cuộc đời ông.


Ảnh từ   chuvuongmien.blogspot.

Tiếp tục đọc

14 bức ảnh khiến bạn xúc động

Bạn thích được chụp cũng như ngắm ảnh của bản thân và người thương? Bạn cũng biết rằng mỗi bức ảnh ý nghĩa đều kể một câu chuyện bằng ngôn ngữ không cần lời.  Một bức ảnh giá trị bằng ngàn từ ngữ  như câu nói của Albert Einstein : A picture is worth a thousand words. Hình ảnh với tác dụng trực quan khơi gợi cảm xúc mạnh mẽ, làm lay động lòng người và tác động đến tâm thái của chúng ta. Ta có thể cười  ngặt nghẽo hay rơi lệ  khi nhìn vào một bức ảnh.

Mời các Bạn ngắm những bức ảnh sau, ít nhiều bạn sẽ thấy cảm động.  Ảnh nào là ảnh  thích nhất của Bạn?

Tiếp tục đọc

Thảm Cảnh với Người Già Mất Trí Nhớ

Mất trí nhớ là bệnh đáng sợ nhất trong tất cả các bệnh của con người.

Có 2 loại bệnh mất trí nhớ: Alzheime, Dementia
Loại nặng là Alzheimer. Hoàn toàn mất hẳn trí nhớ, như trường hợp Tổng Thống Reagan (kéo dài 10 năm mới chết).

Kết quả hình ảnh cho dementia
Tiếp tục đọc

Nghe lại bản gốc tuyệt đẹp: Forever – Bản ballad kỷ niệm về bộ phim “Mối tình đầu”

“Forever” là bản ballad nổi tiếng của ban nhạc Stratovarius. Bài hát được đông đảo thế hệ trẻ Việt biết đến qua bộ phim Hàn Quốc nổi tiếng những thập niên 90 của thế kỷ trước “Mối tình đầu”. Âm hưởng sâu lắng, nhẹ nhàng và ca từ sâu sắc của bài hát, đã đưa bộ phim lên một tầm cao mới. Có những người không biết tới bộ phim “Mối tình đầu”, nhưng họ vẫn nghe “Forever”. Tiếp tục đọc

Ánh Nắng Ban Chiều – Hồ Văn Trai

Cảm tác nhân đọc lại bài thơ “Mùa gieo hạt. Buổi chiều” 

* Tôi không nói về ánh nắng ban mai hay ánh nắng ban trưa mà nói về ánh nắng ban chiều.

* Không đầy ắp hy vọng, không vui tươi nhún nhảy; không rực rỡ chói chang, không hừng hực cháy bỏng, mà e ấp dịu dàng, mà mơn man ve vuốt theo làn gió nhẹ.

Tiếp tục đọc

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: