Tinh thần Giáng Sinh – Cao Đăng

Tôi tin, bởi dù tôi có thấy mình già hay bẳn tính đến đâu đi nữa, nhưng mỗi khi mùa Giáng sinh tới, tôi cảm thấy tinh thần của Giáng sinh bàng bạc trong không khí và trong trái tim tôi. Nó là một cái gì hiển nhiên, không thể nào nhầm lẫn, và nó có ở nơi nơi…

 

Tiếp tục đọc

Đi Du Lịch Về Yêu Quê Nhà Hơn – Huỳnh Huệ

 Tôi vừa đi du lịch nước ngoài về với  bụi đường chưa giủ sạch và đôi chân già chưa hết mỏi vì những cuộc đi bộ dài. Dù tôi có ý định sẽ viết đôi dòng về 2 chuyến đi  mùa hè tháng 5 và tháng 6 những ngày tới, nhưng vừa đọc bài này, tôi nghĩ phải viết ra đây cảm nhận  của mình với góc nhìn của một người Việt không chủ quan  về một số điểm mà  Anh Tây ba lô Craig Heimburger nêu ra như lý do để ghét Việt Nam.

Tiếp tục đọc

Chương Sách Mới Đời Tôi – Ngọc Kiến

Người viết chia sẻ lại câu chuyện thật đời mình và cảm nhận về  những gì ” mới ngộ ”  trên bước đường học Phật

Cũng con đường cũ hàng ngày qua lại , con đường thì cũ mà ký ức vẫn còn mới nguyên như ngày nào. Cuộc đời sao thay đổi vô thường quá! Cũng con đường này cách đây chín năm tôi trải qua những chuyện buồn mà đỉnh điểm là bị bọn cướp giật giỏ xách và mất hết điên thoại, giấy tờ cùng với toàn bộ tài sản tôi còn lại lúc đó là hai triệu rưỡi tiền mặt.

Tiếp tục đọc

Nếu Không Có Ngày Mai

Một câu chuyện giản dị trên facebook của một giáo viên trẻ ở Singapore, Matthew Zachary Liu đang được chia sẻ rộng rãi mấy ngày nay. Xuất phát từ việc thầy Liu nghe tin về sự cố máy bay MH17 và quyết định thay đổi nội dung bài học của mình trong ngày hôm đó.

Lớp học của Liu có 40 học sinh mới 9 tuổi. Anh đến và viết lên bảng chữ MH17. Không nhiều đứa biết chuyện gì đã xảy ra. Anh kể cho chúng rằng đó là một chiếc máy bay đã bị rơi ở miền Đông Ukraine và đã có gần 300 người chết. Anh hỏi chúng nghĩ thế nào. Một em đứng lên và nói rằng mình cảm thấy buồn vì có những người đã mất đi người thân của mình. Bọn trẻ cũng hiểu rằng chuyện tương tự hoàn toàn có thể đã diễn ra với một chiếc máy bay Singapore. Tiếp tục đọc

Một Thoáng Đông Xưa – Lương Thúy Anh

Ảnh : Ban Mai Hồng trích từ Internet

Chiều…
Ngồi lật lại những mùa Đông chồng chất.
Từng mảng Đông xưa e dè, khiêm tốn sắp hàng, dấu mình sau đám mùa vừa ngang qua.
Một thoáng gió đông đang quay về.
Tiết trời phố Huế chuyển lạnh se se.
Lạnh đủ vừa cho những chiếc khăn quàng lụa mong manh phất phơ cuốn theo chiều gió, nhưng vẫn giữ âm ấm lên vòng cổ.
Lạnh một chút, đủ để chiếc áo khoác nhẹ tênh bay bay trong chiều gió thênh thang…vẫn rất điệu. Tiếp tục đọc

Tinh thần Phật giáo thống nhất – Trần Kiêm Đoàn

https://i0.wp.com/quangduc.com/images/file/zgd0WlkJ0AgBAAZg/buddha.jpg

 THỐNG HỢP TRONG THANH TỊNH

Đạo Phật có trên hai mươi lăm bộ phái và 2500 năm lịch sử. Con đường tồn tại và phát triển của đạo Phật cho đến ngày hôm nay về mặt lý thuyết cũng như thực hành là con đường Trung Đạo. Cho nên, trung đạo là chánh đạo. Nghiêng lệch một ly là đi một dặm. Vũ khí thiện xảo nhất của Phật giáo dùng để đối trị với những thế lực đối nghịch – đối nghịch tự thân phát xuất từ bên trong và đối nghịch ngoại cảnh tác dụng từ bên ngoài – là tinh thần Trung Đạo. Cốt tủy của Trung Đạo là nền tảng của Kim Cang, Bát Nhã Ba La Mật. Đó không phải là một khái niệm mang tính siêu đẳng, thần chú kinh điển mà chỉ là sự đơn giản của cuộc sống: Tâm không dính mắc thì trí không điên đảo; trí không điên đảo thì thân tâm đều an tịnh. Đã không nghiêng qua bên nầy thì làm sao cần phải lệch qua bên kia. Trung đạo rất đơn giản là con đường như như, rỗng lặng. Một trạng thái thống hợp nội tâm và ngoại cảnh mà trong nhiều trường hợp chỉ có thể cảm thông chứ không thể giải bày.

Một buổi trưa mùa Xuân năm 2013, được gặp lại nhạc sĩ Lê Cao Phan tại nhà anh ở đường Mạc Đỉnh Chi, thành phố Vũng Tàu sau gần hai mươi năm không liên lạc, là một cuộc hội ngộ tình cờ nhưng đầy thú vị. Anh đã vào tuổi 90 và cũng là một Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử Việt Nam thế hệ đàn anh nên chúng tôi vẫn gọi nhau bằng “anh, em” theo truyền thống. Trong câu chuyện thân tình đầy đạo vị, khi nói về nhạc phẩm đã trở thành đạo ca bất hủ của anh là bản nhạc Phật Giáo Việt Nam mở đầu bằng câu: “Phật giáo Việt Nam thống nhất Bắc, Trung, Nam từ đây…” mà anh đã sáng tác vào dịp đại hội Thống Nhất Phật Giáo Bắc-Trung-Nam tại chùa Từ Đàm Huế tháng 5 năm 1951, anh mỉm cười nhẹ nhàng, nói lên một chút suy tư như nguồn tâm sự về tinh thần của bản nhạc, rằng: “Thống nhất là thống hợp chứ không phải là thống lãnh hay thống trị…!”

Chia tay anh, từ năm ngoái đến bây giờ, tôi vẫn suy nghĩ như một quán niệm về ý tưởng “thống nhất là thống hợp chứ không phải là thống lãnh hay thống trị” khi đem áp dụng vào hiện trạng của Phật giáo Việt Nam.
le cao phan              Khái niệm “thống nhất” trong xã hội và nếp sinh hoạt phương Đông bị ảnh hưởng nặng nề từ cách diễn đạt cường điệu phát xuất từ văn hóa Trung Hoa, khi họ tự cho mình là trung tâm (Trung Hoa, Trung Quốc) của trời đất, hoàn vũ nên vua Tàu là “con Trời”, một kẻ có quyền uy tuyệt đối gồm thâu hết cả sơn hà đại địa về một mối nằm trong tay mình. Bởi thế, từ trong tinh thần nguyên thủy của “thống nhất” Việt Nam và phương Đông đã vô hình chung mang mầm thống trị của một kiểu siêu nhân người máy… Tàu: Nhất cử, nhất động của thế cuộc và dân sinh đều do vị Con Trời bấm nút. Tới chỗ đa ngôn đa quá, nói cho hả hê thần khẩu, nhưng chỉ là hình thức màu mè, không có thật như “đồng tâm nhất trí, muôn người như một”; dẫu cho theo nghĩa đen hay nghĩa bóng gì thì đấy cũng chỉ là một lối nói cho “lại được” không thể ứng dụng vào thực tế xã hội con người.

Thế giới càng văn minh tiến bộ thì càng kết hợp và chuyển tải sức mạnh của khái niệm thống nhất bằng tinh thần liên kết của sự “thống hợp” (united) chứ không phải thống lãnh (unified) như: Liên hợp Quốc (United Nations), Hợp chủng Quốc (United States), Hoàng gia Anh (United Kingdom)…  

Riêng với đạo Phật, đặc biệt là đạo Phật Việt Nam thường xuyên phải đối diện với những thế lực trù yểm ngoại bang và ngoại đạo, nên khuynh hướng Thống Nhất là một nhu cầu thường hằng nhằm tạo ra một nề nếp sinh hoạt truyền thống lý tưởng nhất: Tăng già hòa hợp, Tứ chúng đồng tu. Tự bản chất, đây là một khuynh hướng “tự giác, giác tha” lợi mình, lợi người trong tinh thần công bằng và giải thoát chứ không nhằm khống chế hay thống trị ai cả nên chẳng làm đau một ngọn lá trên cành!

Đến với đạo Phật từ ngày còn bé theo mẹ đến chùa làng, tâm hồn tôi được tưới tẩm trong suối nguồn thanh tịnh, an hòa của đạo Phật. Cảm nhận theo quán tính, rằng là, chùa là cửa Phật, tu sĩ là sứ giả của Như Lai, bạn đạo là bà con trong nhà họ Thích… nên đến chùa là chỉ có công phu và lễ bái. Hễ ai có một lời nói hay một cử chỉ nào mang tinh thần phê phán hay thiếu phục tòng quý Tăng, Ni thì sẽ nhận ngay tiếng thì thào của ai đó hay của chính mình là… “đừng nói mà mang tội lút đầu” (?!) Nghĩa là đến chùa là đến đất thiêng chỉ để tụng kinh, niệm Phật cầu hồng ân Tam Bảo độ trì và cứu khổ, cứu nạn. Tuổi trẻ Phật tử chúng tôi đã mang tinh thần đó ra khỏi chùa, xuống đường, xuống phố, tới sân trường, vào lớp học trong những năm 1960 để tự vệ và bảo vệ Đạo pháp; năm 1966, để vâng lệnh và bái vọng quý thầy.

Kẻ viết những dòng nầy xin đảnh lễ sám hối trước khi tự nhận rằng, mình là một Phật tử khá thuần thành; nếu có chăng khái niệm “thuần thành” đó là do lòng tin sâu xa vào kinh điển qua lời dạy của đức Phật, do tâm thành đối với Pháp và đặc biệt là sự kính ngưỡng không điều kiện đối với quý Tăng Ni. Cũng như các Phật tử đã quy y Tam Bảo, tôi vẫn thường cung kính đến chùa lễ Phật, kỉnh Tăng với một thái độ phục tòng khâm tuân khi cho rằng: “Ai tu nấy chứng, ai hứng nấy tội” hay “Tăng Ni tu hành theo cách riêng của quý Ngài, mình là Phật tử chỉ biết tin theo; đừng có phán xét mà mang tội lút đầu!” như đã trình bày ở trên.

Quan niệm tưởng chừng như “phá chấp” nhưng nặng tính tiêu cực một chiều đó của nhiều thành phần Phật tử như tôi kéo dài hơn nửa thế kỷ nay, phải chăng vô hình chung và trực tiếp hay gián tiếp, đã góp phần hình thành một đạo Phật Việt Nam “NĂM KHUYẾT” như hiện nay: (1) Thiếu hàng giáo phẩm tôn túc lãnh đạo. (2) Thiếu một hệ thống tổ chức Phật giáo Việt Nam thống nhất. (3) Thiếu sự hòa hợp của tăng già. (4) Thiếu tinh thần lục hòa đồng tu của tứ chúng. (5) Thiếu chánh niệm và thanh tịnh làm căn bản tu hành.

Nguyên nhân và hậu quả của “năm không” ngày nay cần phải có cả một pho sách mới ghi hết. Tuy nhiên, trong tinh thần “mỗi giọt nước đều mang đủ tính chất của biển khơi và mỗi hạt bụi đều có sẵn yếu tính của vũ trụ” thì khuynh hướng tách giọt nước ra khỏi biển khơi và phủ nhận tính vũ trụ trong hạt bụi đã tác tạo một tinh thần thống trị hay thống lãnh thay cho thống hợp khi nói đến tinh thần thống nhất của Phật giáo Việt Nam hiện nay.

Tiễn Biệt Anh Bùi Phương – Hồng Phúc

https://i0.wp.com/g.vatgia.vn/gallery_img/18/sjg1398247087.jpg
Tiễn biệt anh Bùi Phương

Người gieo niềm yêu thương

Ban Mai Hồng dấu ái

Sáng ngời rực ánh dương.
Tiếp tục đọc

Chào Tháng 9 – Tháng của những ngày thu trong veo

Những con phố im lìm, những góc quán thân quen thưa thớt.. Thành phố tự nhiên lạ lẫm trôi trong những ngày thu trong veo.

Chiều hôm qua, những dòng xe nối đuôi dài như con trăn khổng lồ khắp mọi hướng ra khỏi Hà Nội; vậy mà hôm nay, thành phố như một thực thế khác hẳn với cái ồn ào thường ngày. Mùa thu tràn vào phố một ngày vắng lặng, mây trắng xếp trên cao để những vạt nắng vàng đậu trên những cành lá vẫn còn xanh mướt.

Tiếp tục đọc

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents