• Tháng Sáu 2017
    H B T N S B C
    « Th5    
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    2627282930  
  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Categories

  • Tag

  • Join 1 165 other followers

Những Mảnh Ghép Ký Ức Thời Áo Trắng

Ngày mai xa nhau rồi

Trường mến thương xa rồi

Hè về phượng buồn tiếng ve cũng buồn

Nghe trong tim sao thiết tha...”

Những ca từ và giai điệu thân thương ấy, đã được ngân vang đầy tha thiết, xúc động bởi nhiều thế hệ anh chị học trò cuối cấp trong những lần bế giảng năm học mà tôi từng được tham dự. Mới chỉ ngày hôm qua thôi, chúng tôi dường như còn thờ ơ với những giọt nước mắt chia tay bạn bè, thầy cô và mái trường của họ, mà trong lòng chỉ háo hức mong chờ kỳ nghỉ hè sắp tới để được vui chơi thật thoả thích khi một năm học đã đi qua. Bất giác, tôi choàng tỉnh sau những cơn mụ mị của tâm trí khi kỳ thi học kỳ cuối cùng trong cuộc đời học sinh của mình đã kết thúc. Trước mắt tôi không chỉ là hai bước ngoặt lớn sắp phải đối mặt sau 12 năm đèn sách, mà còn là nỗi buồn ấp ủ trong một niềm tiếc nuối vô hạn khi những ngày cuối cùng của thời học sinh đang vụt trôi qua, vô phương níu kéo. Ngày mai, chúng tôi phải rời xa trường lớp thân yêu thật rồi! Rồi ta sẽ đi đâu trong cõi miền sâu thẳm của tâm hồn để có thể quên đi khoảng trống đầy ắp sự hụt hẫng ấy?

Mái trường THPT Đông Hà thân yêu này là nơi tôi đã gắn bó suốt ba năm tưởng như dài lắm mà thực ra thật ngắnThêm ảnh ngủi của thời trung học. Nơi mà ngày ngày tôi cùng người bạn thân mất vài phút đi bộ trên quãng đường dài chừng 200m để đến với cánh cửa màu xanh dương quen thuộc của ngôi trường đã 35 tuổi, cũng là đến với cánh cửa mở ra những tri thức mới, những chân trời mới. Con đường đến trường với ngã tư đông người buổi ban sáng; với con dốc uốn lượn hắt nắng vàng ngày hạ hay chút lạnh phả vào mặt trong những buổi sương sớm ngày đông; với những dòng nước nhỏ tinh nghịch trong một buổi chiều mưa cùng nhau đi học thể dục; với mùi hương ngào ngạt toả ra từ những bông hoa sữa trắng muốt ngày thu; những mái tóc đen dài óng mượt sánh bước cùng tà áo dài nữ sinh thướt tha; tất cả chúng luôn được in đậm trong trí nhớ và gắn liền với hình ảnh ngôi trường cấp III đẹp đẽ. Hiện ra trước mắt tôi là một dãy nhà ba tầng mang chút cổ kính và một sân trường đầy bóng mát của cây xanh với những đường chỉ cỏ thẳng tắp xếp thành nhiều ô vuông, nhìn từ trên cao xuống như một mặt màu xanh lá của khối rubic khổng lồ. Sân sau trường cũng là những ô cỏ hình bông hoa tuyệt đẹp và dãy nhà bốn tầng được xây lên cách đây không lâu, vẫn mới tinh và rất khang trang, hiện đại. Trường yêu với một dãy nhà ba tầng khác cùng những dãy nhà trệt xinh xinh, những hàng ghế đá đủ màu sắc rải rác khắp sân trường dưới những tán cây râm mát, cùng một hội trường lớn tách biệt và một sân thể dục hoành tráng, đã để lại trong tôi cùng nhiều thế hệ học sinh một niềm vui thích xen lẫn niềm tự hào về mái trường giàu truyền thống mà mình đã được học tập và rèn luyện.

Mái trường này, trong trái tim tôi và nhiều người khác, như chính ngôi nhà thứ hai của mình vậy. Nhà thì không phải lúc nào cũng vui vẻ và bình yên, nhưng niềm vui và sự ấm áp luôn lớn hơn gấp nhiều lần so với những nỗi buồn và sự cô đơn. Không phải lúc nào ta cũng muốn trở về nhà, cũng như là đến trường vậy, nhưng đó chỉ là những lúc mà tâm trạng ta bất ổn với những rắc rối thường tình của tuổi mới lớn, và rồi mọi thứ sẽ trôi qua và ta lại thèm gắn bó với “mái nhà” của mình. Mái nhà thứ hai này của tôi là nơi những người bạn như những người anh chị em trong một đại gia đình với những tính cách, sở thích và khả năng khác nhau, nhưng hầu như đều yêu thương và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Mái nhà này còn là nơi có hơn 80 người cha, người mẹ hết lòng dạy dỗ, bảo ban cho gần 2000 đứa con đôi khi rất nghịch ngợm, ương bướng và vô tâm của mình. Họ luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho những đứa con, bất kể chúng có phạm phải sai lầm hay lạc lối trên đường đời. Họ luôn dang rộng vòng tay che chở và sẵn sàng hy sinh nhiều niềm hạnh phúc cá nhân cho một sự thành công lớn với nỗ lực của nhiều con người. Có những người cha, người mẹ đã không ngại khó khăn để thức suốt đêm chấm bài kịp cho những mong ngóng của những đứa con. Người khác lại không quản mệt nhọc để hoàn thành bài học cho con mình dù đã phải đứng lớp suốt 5 tiết buổi sáng mà vẫn tổ chức dạy bù vào tiết 1, tiết 2, không cần nghỉ ngơi. Có người cha đã gần 60 tuổi đời vẫn không giảm nhiệt huyết trong từng bài giảng, người cha khác chúng tôi lại chưa từng được truyền dạy bất cứ một bài học lý thuyết nào nhưng vẫn rất cảm phục vì tài năng và sự tâm lý với con mình, có người mẹ cổ họng dù ngứa rát vẫn cố nói to để con mình nghe cho rõ, cho hiểu bài học. Dẫu đôi khi giữa những người cha, người mẹ và những đứa con có rất nhiều bất đồng trong quan điểm, dẫu vài lần người cha hơi cứng nhắc, người mẹ hơi nghiêm khắc, nhưng rồi chúng tôi vẫn tìm được tiếng nói chung, hoà hợp với nhau. Để rồi khi đạt được thành quả, tất cả đều vui sướng và hạnh phúc vì công sức nhỏ mà mình đã góp vào thành công chung, thật đáng trân trọng. Một “đại gia đình” dù không hoàn hảo nhưng thật tuyệt vời như thế, chắc hẳn sẽ khiến những cô cậu học trò chúng tôi cảm thấy tiếc nuối khi ngày chia tay đang đến gần, và sẽ rất nhớ nhung nếu sau này bước đi bằng chính đôi chân của mình trên con đường đời…

Tôi từng được cô giáo dạy Văn của mình đúc rút cho một kỹ năng sống và thấy nó quả thật đúng đối với những ai sống thiên về lý trí: “Hãy sống bằng kinh nghiệm của người khác”. Thú thật, với một cô học trò sống thiên về tình cảm như tôi thì chính những trải nghiệm mà bản thân đã trải qua mới có thể khiến tôi nhận ra mình đã sai lầm như thế nào và bỏ lỡ những gì trong cuộc đời. Quãng đời học sinh cấp III của tôi dưới mái trường này cũng không là ngoại lệ, và đến giờ tôi mới thật sự thấm thía và luyến tiếc, thì chẳng còn cơ hội nào nữa để làm lại từ đầu. Bởi đã từng có lần tôi làm thầy cô thất vọng vì không chịu cố gắng học tập, không tích cực tham gia phong trào chung mà chỉ mang tính đối phó, làm bạn bè phiền muộn vì sự ích kỷ của mình, hay bỏ lỡ những giây phút vui chơi tập thể, những kỷ niệm cùng với tập thể lớp mà mình yêu quý. Thế mà tôi vẫn không thể nhận ra mình đã làm tổn thương người khác như thế nào, cho đến tận bây giờ.


Nhưng tự dằn vặt bản thân như thế này sẽ chẳng mang lại điều gì cả, tôi tự nhủ. Tôi vẫn còn một cơ hội để làm điều gì đó có ý nghĩa cho ngôi trường mà mình rất yêu quý này, phải không? Chính vì thế, tôi đã viết nên những dòng này, như một lời tri ân chân thành đến tất cả những người mà tôi quý mến và kính trọng. Đó là Ban giám hiệu nhà trường, những người cô, người thầy đã dìu dắt tập thể lớp tôi suốt ba năm qua, những thầy cô đã đứng lớp giảng dạy cho chúng tôi, và cả những thầy cô mà tôi chưa từng một lần được nghe giảng, đặc biệt là thầy phụ trách văn phòng trường tôi. Những người thầy, người cô ấy, có lẽ tôi vẫn sẽ nhớ mãi. Tôi không chắc sau này có đủ khả năng để thành công trong sự nghiệp và trở lại trường đóng góp chút gì đó cho nơi đã dưỡng dục mình nên người. Nhưng có một điều chắc chắn là những ký ức đẹp đẽ, đáng nhớ về trường yêu, tôi sẽ mang theo bên mình, như một cái túi chứa đựng nhiều niềm vui, để mỗi khi cảm thấy cô đơn, buồn bã, tôi sẽ mở chiếc túi thần kỳ ấy ra, và những chuỗi ký ức đáng nhớ ấy của thời cấp III lần lượt hiện lên trước cửa sổ tâm hồn, rồi khiến tôi mỉm cười, dù chỉ là với chính bản thân mình!

“Nào bạn ơi đến đây, cùng hát vang

Cho những ngày buồn tan biến hết

Cho thầy cô, cho mái trường

Cho bạn, và cho tôi..”

Vẫn là những câu hát trong ca khúc “Kỷ niệm mái trường”, bất chợt lại ngân vang trong tôi. Có thể, ngày mai, trong lễ tri ân và bế giảng cuối cùng của đời học sinh, tôi sẽ dũng cảm một lần bước lên sân khấu lớn và hát tặng thầy cô, bè bạn những giai điệu đầy ý nghĩa này!

.

Thảo Vi.

12B1 THPT Đông Hà, Quảng Trị

Cứu Rỗi Những Tâm Hồn Trẻ Thơ

Cứ mỗi chiều, tranh thủ lúc rảnh rỗi, tôi lại ngồi dưới bóng mát của gốc xoài trước sân nhà, ngắm nhìn nhóc em 3 tuổi chơi đùa quanh sân và cất tiếng bi bô gọi mẹ, gọi chị. Đôi mắt tròn xoe và nụ cười đáng yêu của nhóc khiến mọi mệt mỏi của các thành viên trong gia đình dần tan biến sau một ngày học tập, làm việc căng thẳng. Ở xóm nhỏ này trẻ con khá là đông, nên chiều nào cũng rộn ràng tiếng vui cười, đùa nghịch, tiếng tập nói, tập hát nghe thật ấm áp và thân thương. Dường như những âm thanh quen thuộc ấy, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi, từ lúc nào tôi cũng không rõ. Chợt tự hỏi vì sao khi ta còn là cô cậu 12,13 tuổi, ta mong sẽ sớm trở thành người lớn để tự do làm những điều mình thích, nhưng đến khi ta đã bước qua ngưỡng cửa 18, ta lại mong trở về thời thơ ấu biết bao nhiêu. Ta dường như thèm khát được sống lại những ngày tháng khi ta còn là một đứa trẻ, vô nghĩ vô lo. Cuộc sống của một đứa trẻ có điều gì ám ảnh ta, khiến ta cảm thấy tiếc nuối đến vậy nhỉ!

Ý nghĩ đầu tiên của tôi về những đứa trẻ, đó là chúng có khuôn mặt đáng yêu hệt như những thiên thần. Mỗi đứa trẻ cho dù là có đôi mắt híp tinh nghịch và sống mũi thấp hay sở hữu những đường nét rất “tây” trên khuôn mặt, thì chúng đều rất dễ thương và khiến người ta ngắm nhìn hoài không chán. Bởi chúng luôn mang nét mặt rạng rỡ và thơ ngây, điều mà người lớn rất ít khi có được trong cuộc sống hiện đại đầy những lo toan, trăn trở vì kế mưu sinh. Giây phút được ở bên cạnh chúng, vuốt ve, vỗ về và chơi đùa cùng chúng quả là niềm hạnh phúc mà bất cứ ai cũng mong muốn có được, nhất là với những gia đình ít con cái, những cặp vợ chồng trẻ, hay một người chị cả như tôi chẳng hạn. Trẻ thơ, chúng luôn dành được sự quan tâm chăm sóc hàng đầu của mọi thành viên trong một mái nhà và của mọi con người trong xã hội, bởi chính chúng sẽ là thế hệ tương lai của đất nước, sẽ làm nên những khác biệt với thế hệ đã sinh thành và nuôi dưỡng chúng. Mọi điều tốt đẹp nhất, chúng ta đều dành cho trẻ thơ, và đặc biệt với mức sống và sự phát triển xã hội ngày càng cao như hiện nay, thì trẻ thơ đang được tạo mọi điều kiện để phát triển một cách toàn diện.

Bởi vậy, không có gì là ngạc nhiên khi hầu hết trẻ con bây giờ có sự tăng trưởng về thể chất và trí thông minh cao hơn nhiều so với trẻ con ngày trước. Chúng được chăm sóc về mặt dinh dưỡng rất chu đáo để tăng chiều cao và bồi dưỡng trí tuệ. Ngay trong gia đình tôi, mẹ vẫn thường mua về những thức ăn giàu canxi và chất bổ khác như thịt, cá, trứng, sữa, tôm, cua, mực và các loại trái cây, đồng thời xây dựng một khẩu phần ăn hợp lý và đủ dinh dưỡng trong mỗi bữa ăn để em trai tôi có thể phát triển toàn diện. Nhớ lại ngày trước những đứa trẻ như tôi rất hiếm khi có đủ sữa bột mà chỉ chờ mỗi bữa mẹ chắt lấy nước cơm rồi hoà với đường cho uống, vì cuộc sống ngày xưa còn nghèo, sữa và các sản phẩm từ sữa không phổ biến như bây giờ. Nhớ lại những lần hiếm hoi được mẹ mua cho quả trứng, cho con cua, con tôm, một con bé 4,5 tuổi đã nhảy cẫng lên rồi ôm mẹ hôn thật nhiều vào má của mẹ vì mừng rõ. Những kí ức thời thơ ấu ấy tưởng chừng đã đi sâu vào quên lãng, nhưng thỉnh thoảng nó vẫn theo dòng tâm tưởng bất định ùa về, khiến tôi vừa tủi vừa mừng và càng thêm trân trọng những gì mà mình đang được hưởng..

.Trẻ con bây giờ thông minh quá đỗi. Ngay khi vừa bập bẹ biết nói, chúng đồng thời cũng tập hát và dần dần làm quen với những con chữ. Có vẻ như chúng tiếp thu rất nhanh những gì được tiếp xúc và ghi ngay vào bộ nhớ còn non nớt của chúng. Khi khoảng 3,4 tuổi, chúng bắt đầu thuộc lòng bảng chữ cái và những số đếm đơn giản đồng thời giao tiếp gần như thành thạo với người lớn. Chúng rất biết biểu lộ tình cảm với ba mẹ và anh chị của mình, bằng một cái hôn thắm thiết, một tiếng dạ vâng ngoan ngoãn hay hát một bài hát vui nhộn, ngộ nghĩnh nhưng lại làm tan chảy trái tim của người lớn. Trẻ con, chúng thật tuyệt vời và cũng thật kỳ diệu! Một điểm đặc biệt mà tôi nhận thấy ở em trai mình là nó rất nhạy cảm với âm nhạc. Chỉ cần một lần duy nhất được lắng nghe và biết tên một giai điệu nào đó, lập tức lần tiếp theo nhóc ấy đã đòi chị bật lại cho nghe bằng được, và nhất quyết không đồng ý nếu cố tình mở một giai điệu khác và trêu đùa nó. Nhóc con ấy cũng nhớ các con chữ và con số rất giỏi, không chỉ dừng lại ở việc đọc to cho cả nhà nghe mỗi khi được yêu cầu, mà còn là khả năng nhận biết chúng trên tivi, sách báo, điện thoại và thậm chí cả máy vi tính. Hầu hết những đứa trẻ tôi gặp đều như vậy, chúng rất láu lỉnh và thông minh. Một phần nào đó trong tôi thấy khâm phục chúng và càng tiếp xúc với chúng tôi càng yêu chúng hơn.

Nhưng ngược lại, có một phần trong tôi lại lo sợ về sự phát triển có vẻ như là theo hướng tích cực này. Chúng thông minh nhưng bộ não của chúng chưa phát triển hoàn toàn và chủ yếu vẫn hành động theo bản năng hoặc “bắt chước” người lớn. Có những đứa trẻ chỉ mới ở tuổi lên 2, lên 3 nhưng đã biết vòi vĩnh ba mẹ tiền để mua đồ chơi, mua bánh kẹo hoặc đơn giản là cầm tiền khoe với những đứa trẻ khác, vì người anh, người chị chúng đã có những hành động như vậy với ba mẹ trước mắt chúng. Nếu chúng thường xuyên được xem các chương trình trên tivi, chúng sẽ dần dần không thích nói chuyện với mọi người mà chỉ chú ý đến màn hình và bắt chước theo những hành động mà chúng được xem. Những đứa trẻ khác lại quá khôn ngoan khi biết được ba mẹ cưng chiều mình và không chịu ăn uống, vui chơi nếu không được đáp ứng điều mà chúng muốn…Chúng mới chỉ là những tâm hồn non dại, tại sao lại có thể làm được những điều đó? Phải chăng là chính người lớn chúng ta đã vô tình tạo cho trẻ con những thói quen mà bản thân chúng ta không hề hay biết và tưởng là chúng vô hại?

Chưa dừng lại ở đó, trẻ con còn là những cái ăng-ten rất nhạy cảm. Người lớn thường có những cuộc nói chuyện và đôi khi có thể lỡ lời nói ra những điều không hay. Họ thản nhiên văng tục trước những đứa trẻ và tưởng rằng chúng là trẻ con nên sẽ không ảnh hưởng gì, nhưng thực tế là chúng đã kịp ghi lại lời họ nói và đến một lúc nào đó chúng sẽ bất chợt nhớ lại và phát ra thành tiếng như một bản năng. Đó quả thật là một sự tai hại rất đáng sợ và cần phải được khắc phục ngay. Nếu không, đó sẽ là một “sự khuyết tật của tâm hồn” và sẽ lớn dần lên trong chúng, sẽ ăn sâu và làm lệch lạc nhận thức cũng như tình cảm của chúng. Hậu quả sau đó là gì là một câu hỏi không thể đoán trước câu trả lời và có thể là một trong những nguyên nhân khiến một đứa trẻ khi lớn lên trở thành một kẻ xấu.

Tâm hồn của trẻ con chỉ là một mầm cây bé bỏng, yếu ớt và rất dễ bị tổn thương. Chúng có thể bị đổ gãy bất cứ lúc nào trước những sóng gió nếu không có sự che chở đúng mức của những cây to. Và ngược lại nếu để chúng quá phụ thuộc vào những cây khác, thì chúng sẽ không thể lớn lên và trở thành một cái cây vững chắc được. Bởi vậy, môi trường giáo dục từ bé là thực sự quan trọng với chúng. Giai đoạn, những bước đi đầu đời của chúng, chỉ cần chậm mà chắc, không nên quá nôn nóng, sốt ruột, cũng đừng đặt quá nhiều kỳ vọng để mong chúng trở thành thần đồng. Hãy để cho chúng tự do vui chơi, học hỏi từ những điều bổ ích xung quanh chúng, và chỉ cho chúng đâu là điều xấu nếu chúng phân vân. Ta thường thương chúng nhỏ dại, đó là điều dễ hiểu nhưng không nên tạo thói quen ỷ lại cho chúng, và nên phê bình phù hợp nếu chúng sai, kể cả những điều nhỏ nhặt tưởng chừng như không đáng lưu tâm. Tất cả đều được sao chép và lưu giữ trong “CPU” của trẻ con đấy! Nếu chúng thực sự đam mê một điều gì đó, ta hãy tạo mọi điều kiện để chúng được phát triển với niềm đam mê của mình, như một cô bé thích hát, một cậu bé thích sưu tập máy bay, ô tô đồ chơi, một nhóc con mê xếp hình,…Sẽ rất tuyệt nếu tôi và bạn, những người làm anh, làm chị dành một ít phút mỗi ngày trong “sổ tiết kiệm thời gian rảnh rỗi” của chính mình để chơi đùa với em trai hoặc em gái mình. Biết đâu bạn sẽ khám phá ra được khối điều thú vị và hữu ích từ điều đó thì sao!

Mỗi chúng ta đều đã từng là một đứa trẻ, và mãi mãi vẫn mang theo mình đứa trẻ đó đến hết cuộc đời. Sẽ có những lúc ta lật lại ký ức và chào đón đứa trẻ trong tâm hồn ta bước ra để ta ngắm nhìn lại chúng, ngắm nhìn lại khoảng thời gian đẹp đẽ và thơ ngây của đời mình với biết bao kỉ niệm, dù có nhiều thứ đã nhạt nhoà trong trí nhớ. Lúc đó bạn muốn mình chào đón một con búp bê đáng yêu, trong sáng, hay là một hình nhân u uất và bị tổn thương? Chắc chắn không ai mong muốn điều thứ hai, phải không? Vậy thì chúng ta hãy làm điều gì đó cho những đứa trẻ xung quanh mình đi. Hãy giúp chúng có được những điều tốt đẹp nhất trong khoảnh khắc thời ấu thơ, và đừng khiến chúng phải hằn sâu bất cứ tổn thương nào vào trái tim mỏng manh của chúng. Hãy cứu rỗi những tâm hồn nhỏ bé đang lạc lối và chỉ dẫn đúng đường đi cho chúng, để sau này khi chúng trở thành người lớn như ta, chúng lại tiếp tục giúp đỡ những tâm hồn trẻ thơ khác, tìm được chiếc vé đi chuyến tàu tuổi thơ hạnh phúc, như một hành trình tiếp nối không điểm dừng, mãi mãi…

“Nếu bạn không cảm thấy bình yên khi nhớ về thời thơ ấu, thì chẳng có tháng ngày nào nữa trong cuộc đời bạn có thể cảm thấy bình yên” (Phạm Lữ Ân).

.

Nguyễn Linh Thảo Vi

%d bloggers like this: