• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 900 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 900 other followers

Không thể lẫn lộn lịch sử với chính trị

— Với nhà văn Nguyên Ngọc, kết quả thi môn Lịch sử kỳ thi ĐH năm nay và những diễn tiến xung quanh  “là chuyện hết sức nghiêm túc, nên cũng phải nói với nhau rất nghiêm túc”. Cho rằng, hiện nay người ta chán, ghét học văn, học sử, là vì dùng văn, sử để dạy chính trị là chủ yếu, ông khuyến nghị “nhìn thẳng, nói thẳng một lần cho xong đi, để mà còn tiến lên cùng thiên hạ”. Dưới đây là “câu chuyện nghiêm túc” của ông. Tiếp tục đọc

Website Thương Nhớ (Nguyên Hương)

Một giờ trưa, giờ vắng nhất trong ngày. Vài người xoay  lưng vào nhau trước những cái máy loang loáng nhấp nháy, tiếng gõ lóc cóc như bầy chim tập nói. Tiếp tục đọc

Lời Hứa Của Mùa Hè (Nguyên Hương)

Thế là một năm học tối tăm mặt mũi đã đi qua. Trước mắt là mùa hè. Là lá la… Đêm ơi hãy dài ra cho những giấc ngủ no nê con mắt, sáng ra là những ánh long lanh trong trẻo không hốc hác mệt mỏi như thức canh người ốm đau. Và ngày ơi hãy dài ra cho kệ sách văn học có người đến thăm.

hCứ nói sao sinh viên mà cũng không chịu đọc sách văn hoc. Hãy thử làm sinh viên đi rồi biết! Sáng giảng đường, chiều giảng đường, không giảng đường thì thư viện. Chút thời gian eo hẹp buổi trưa chỉ kịp cho bữa cơm và hai vòng xe. Nghĩa là từ sáu giờ sáng đến năm giờ chiều lịch thời gian không có kẽ hở nào cho con kiến riu chui lọt. Sau năm giờ thì sao? Sinh ra là con gái, cơm trưa đã không thì cơm  chiều chắc chắn là phải nấu rồi. Mẹ? Mẹ ấy à… Cái cửa hàng vật liệu xây dựng trang trí nội thất phát đạt đến nỗi giờ đây có thể xem nó như đứa con út của mẹ chứ không phải tôi. Chiều, đạp xe về đến nhà, tôi chào như rên ”Mẹ ạ…”, thay cho ngày trước “Thúy đó hả con,đói bụng chưa?” và chờ sẵn tôi bên bàn là mâm cơm nóng sốt hoặc ít nhất cũng là ly chè. Còn bây giờ…”Nấu thức ăn đi Thúy, mẹ cắm nồi cơm rồi”

Mẹ nói mà chẳng kịp nhìn con gái của mẹ đạp xe đoạn đường dài năm cây số ngược gió mặt mũi bơ phờ tóc tai rối rắm đến thế nào. Đã vậy mà có phải được vào nhà một cách bình thường đâu. Từ nhà ngoài vào nhà trong lổm nha lổm nhổm… Khách đến mua hàng, cầm lên một vài viên gạch hoa của Ý, ngắm nghía màu sắc, độ nặng nhẹ, độ bóng, hỏi giá tiền… rồi họ bỏ gạch Ý xuống ở chỗ nào đó thuận  tay nhất và cầm vài viên gạch Trung Quốc lên… Cứ như vậy. Có vô số loại gạch hoa nội địa và gạch hoa ngoại nhập. Và cũng như vậy với các hàng hóa khác, nào bồn rửa mặt men  trắng hoặc men ngà, của Đài Loan hay của Nhật, vòi sen nhựa hay inox, giá đèn nhựa hay gốm sứ…

Tối, hàng hóa sắp xếp ngay hàng thẳng lối đẹp mắt. Hôm sau, mới buổi sáng đã nằm tràn trên nền nhà. Đáng gọi là kỳ tích khi với cái bụng đói, người ta khiêng được cái xe đạp vào nhà trong mà chưa bao giờ làm vỡ một viên gạch hay cái bồn sứ nào.

Anh Thành sướng hơn tôi nhiều, gửi cái xe máy ở sân nhà bên cạnh, đến khi nào mọi thứ trở về vị trí cũ thì dắt xe vào. Chỉ học trên tôi có hai năm mà sướng đủ thứ, không phải đạp xe và không cả nấu cơm. Có lần tôi rướm nước mắt vì điều này, anh xung phong đưa đón tôi đi học. Trời ơi, cứ lớp anh trống tiết đầu thì tôi đi học trễ, anh trống tiết cuối thì tôi phải xin đi nhờ xe khác về. Còn anh vào bếp thì…

Nghĩa là nếu anh đảm nhận khoản nấu cơm chiều thì nhanh lắm cũng đến bảy giờ tôi mới được ngồi vào bàn học. Tối nào đi học vi tính và ngoại ngữ thì giờ ngồi vào bàn sẽ lùi lại hai tiếng và tất nhiên, giờ đi ngủ cũng lùi lại.

Thời gian đâu cho văn học? Người lớn nhận xét sinh viên bây giờ học lệch. Trời ơi, bài vở trên trường vai này thì bài vở ngoài trường vai kia, phải nói là nặng oằn cả hai vai, không lệch một tí nào.

Nhưng nói thiếu lãng mạn cần thiết thì tôi phải công nhận là có. Trước kia, đọc xong một tác phẩm, thường nghĩ ngợi về nhân vật và mơ mộng một tí, còn trích lời nhân vật chính ghi vào sổ tay. Ví dụ như câu ngắn ngủi của Shakespeare trong vở kịch Hamlet “To be or not to be”. Những ngày ôn thi đại học, tôi viết chữ thật to câu ấy ra giấy rồi cắt dán lên kệ sách trước mặt. Đang ngủ gà ngủ gật, mắt chợt chạm câu nói ngắn ngủi mà từ dài nhất chỉ có ba chữ cái ấy, bỗng thấy mình  yếu đuối quá, thế là tỉnh ngủ luôn.

Tóm lại , mùa hè này tôi sẽ dành trọn thời gian cho sách văn học. Và cả những truyện ngắn trên báo nữa. Hằng ngày, chỉ kịp liếc mắt qua trang tin tức liên quan đến sinh viên, nào tiêu chuẩn điểm, tiêu chuẩn học bổng…Con người của mình không khéo chỉ còn lại những phép tính cộng trừ nhân.

Bố mẹ lắng nghe kế hoạch hè của anh em tôi. Anh Thành muốn về quê lần cuối. Lần cuối đây không phải là anh sắp qua đời mà là sang năm anh ra trường, lúc đó hẳn là rất bận bịu về việc làm và phấn đấu này nọ. Bố gật gù, có lý. Còn tôi mới về quê dịp Tết, hè này là…

Bố nhướng mắt khi nghe tôi nói, mẹ cười xòa:

–  Thôi, cứ cho con mơ mộng thêm vài năm nữa, khi học tập xong biết lo lắng cũng chưa muộn.

–  Nhưng…

–  Tôi đã tính rồi. Chiều đến nhờ một thằng bé dọn dẹp, trả cho nó ít tiền.

–  Mình giàu rồi à?

Mẹ cười. Nụ cười của người rất hài lòng với công việc và thu nhập. Bố càu nhàu:

–  Người lạ vào nhà là phiền phức lắm.

–  Chỉ sắp xếp hàng hóa ở nhà ngoài thôi. Xong là về.

–  Nó con nhà ai?

–  Trẻ mồ côi sống ở nhà Tình Thương của thành phố.

*

Năm giờ chiều Vinh đến. Cái mũ quả lê chụp trên đầu với cái chỏm nhọn bị móp trông rất buồn cười, mắt mũi miệng bình thường, chỉ có vóc người là hơi lùn.

Tôi thì thầm với mẹ :

–  Làm sao nó xếp hàng lên kệ cao được? Sao mẹ không chọn đứa nào cao hơn?

–  Cô phụ trách nhà Tình Thương nói Vinh là đứa chăm chỉ, có ý thức. Cứ để xem nó xoay xở ra sao.

Sau khi nhìn những đống hàng ngổn ngang trên nền, rồi nhìn quanh những cái kệ mà chiều dài lẫn chiều cao đều đáng nể, Vinh nhỏ nhẹ nói với mẹ tôi:

–  Nhà bác có ghế gỗ không ạ?

–  Có ghế nhựa kìa cháu.

–  Ghế nhựa ngày nào cũng leo trèo cháu sợ làm hỏng của bác.

Câu nói khiến mẹ mỉm cười.

Bắt đầu từ những ngăn thấp. Vinh ngồi xuống giữa những viên gạch hoa các loại, hai tay ngập ngừng lựa chọn, có những loại chỉ khác nhau về độ bóng. Vinh chăm chú nhìn. Từng chồng cao dần, cao dần…. Nghe tiếng xe bố dừng trước cổng, nó nhìn ra và hiểu ngay sự tình. Một lối đi đủ chỗ cho chiếc xe máy được dọn quang ngay lập tức.

Vừa ăn cơm vừa nhìn ra bố khen:

–  Thằng bé có vẻ siêng năng và biết cách quá nhỉ.

Mẹ cười. Lâu lắm rồi mới thấy mẹ thảnh thơi vừa ăn cơm vừa trò chuyện vừa xem ti vi như thế này. Tôi chợt nhận ra trước khi có thằng Vinh chắc mẹ phải làm công việc nó đang làm, dọn dẹp sắp xếp giữa bao bụi bặm tung ra theo từng loại vật liệu. Còn tôi thì tị nạnh sao mẹ chăm chút cho cái cửa hàng hơn con út.

Đến mười giờ tối, đặt cái cuộn nhựa dán trần lên kệ cao, Vinh nhảy từ trên ghế xuống:

–  Chào bác cháu về, chào chị em về.

Tôi giật chùm chìa khóa trên tay mẹ :

–  Mẹ ngủ đi, để con khóa cửa cho.

Mẹ ngạc nhiên. Chẳng những khóa cửa mà tôi còn giặt giẻ lau đi lau lại cái bàn của mẹ, lau luôn lớp bụi phủ quanh điện thoại. Xong, quay lại thấy mẹ vẫn ngạc nhiên đứng nhìn, tôi đỏ mặt. Mẹ không biết tôi đang nghĩ gì đâu.

Hôm sau, đúng mười giờ tôi cầm chùm chìa khóa từ nhà trong đi ra. Vinh đã xong việc từ lúc nào, nó đang dựa lưng nhìn ra đường, cái chỏm mũ xẹp xuống dèn dẹt khiến nó như lùn thêm. Tôi ngạc nhiên một chút rồi hiểu ra hôm nay đã biết việc nên nó làm nhanh hơn.

–  Lần sau xong lúc nào em cứ gọi chị lúc ấy.

–  …Vâng!

Tiếng vâng thật khẽ. Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đi men trên vỉa hè đầy hàng quán bán đêm, bỗng nhiên muốn chạy theo mời nó ăn một tô phở.

Hôm sau,tám giờ rưỡi tôi leng reng chìa khóa đi ra. Gạch vẫn còn nằm từng chồng trên nền, chưa xếp lên kệ, Vinh bối rối nhìn tôi:

–  Em làm chậm quá hả chị?

Chẳng qua sợ nó đợi như hôm qua chứ có phải tôi sốt ruột đâu. Vinh làm xong sớm hay muộn tôi cũng chỉ có một việc là đọc, thư viện dạo này có nhiều sách văn học thật là hay.

Hôm sau, để cho chắc ăn, tôi cùng quyển truyện kéo ghế ra ngay ngưỡng cửa giữa nhà trong và nhà ngoài. Ở vị trí này tha hồ đọc mà vẫn biết đích xác khi nào Vinh xong việc. Thật là tiện.

Vậy mà, trời đất ơi, Vinh buồn buồn nhìn tôi:

–  Chị không cần phải canh chừng đâu, em hứa là không ăn cắp…

Tôi không nói được gì. Thế đấy, tôi muốn bày tỏ sự quan tâm của mình và kết quả là vậy. Tôi bật cười, cười mãi. Vinh bối rối đến nỗi làm rơi cái bồn bằng sứ trên tay xuống “bụp… bốp…”

Mẹ xuất hiện:

–  Chuyện gì vậy?

–  Con lỡ làm rơi – Tôi bật ra.

Không thể giải thích được vì sao tôi lại nhận thay. Mẹ không phải là người khắt khe, ngược lại. Mẹ có vẻ quý Vinh, nếu biết nó làm rơi, chắc mẹ cũng bỏ qua. Nhưng điều gì đó trong tôi thôi thúc tôi lên tiếng. Mà cũng có thể là lỗi tại tôi thật.

Rồi tôi nhận ra dạo này mình hơi đa cảm. Tôi cúi nhìn quyển truyện trên tay. Ảnh hưởng từ đây chăng?

–  Tối về em làm gì? – Tôi hỏi.

–  Dạ… không làm gì cả.

–  Em không học bài sao?

–  Dạ… trước kia thì có.

–  Ban ngày em làm gì?

–  Em đi bán.

–  Bán gì?

–  Trái bầu khô.

Tôi cau mày không hiểu. Vinh giải thích ngập ngừng lủng củng. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra.Đó là loại bầu có hình dáng như cái bình có eo ở giữa, khoét ruột, phơi khô cho đến khi có màu nâu cháy, nếu được màu đen nhánh thì càng tốt. Giữ sao cho không bị nứt rồi đánh dầu cho bóng. Với một cái nút bằng lá khô quấn lại, đậy bên trên, trái bầu khô trông như bình rượu của tiên ông ngày xưa. Bầu càng nhỏ càng khó làm vì quả non, vỏ mềm. Nhưng chính bầu nhỏ lại càng xinh xắn, càng có giá, du khách rất thích, nhất là khách nước ngoài.

–  Mỗi ngày em bán được mấy trái?

–  Dạ… ít lắm. Mấy đứa biết nói tiếng Anh bán được nhiều.

Tội nghiệp chưa. Tôi bật ra:

–  Em thích học tiếng Anh không?

–  …

–  Chị dạy.

                                                *                      *                      *

Học trò tôi không dám yêu cầu cao, chỉ cần học từ số một đến số năm, chưa có trái bầu nào giá sáu đô la cả. Cô giáo bắt học trò học đến hai mươi, lỡ có ai mua một lần vài trái thì sao? Và lỡ mai mốt bán thêm những thứ khác đắt tiền hơn thì sao? Vậy thì học đến một trăm luôn. Khoan, trước mắt cứ học đến hai mươi… còn lại từ từ tính sau.

Rồi những câu “ Xin chào”, “ Đây là…đẹp nhất “, “ Xin cám ơn ”, “Tạm biệt”, “ Rất tiếc, thưa quý ông” … Trước mắt cứ học những câu đơn giản, còn lại từ từ tính sau.

–  Từ từ tính sau là sao hả chị?- Vinh rụt rè hỏi.

–  Là học những gì cần cho bán hàng đã. Còn câu cú ngữ pháp mai mốt chị sẽ giải thích rõ ràng hơn. Chịu không?

Mắt Vinh sáng bừng. Tôi lâng lâng nghĩ đến ngày mình dạy học trò câu “ to be or not to be “.

                                                            *                      *                      *

Những ngày hè qua rất nhanh, quá nhanh. Tôi chỉ kịp dạy Vinh những câu đơn giản ngắn ngủi. Ôm những cuốn sách văn học trả lại thư viện, tôi quay về với việc học. Bố mẹ thay cho tôi cái xe đạp bằng chiếc xe máy nhưng lịch thời gian vẫn rất sát sao, học trên trường, học trên trường, học ngoài trường và cả bạn bè nữa… Giữa tôi và Vinh còn lại câu chào ngẳn ngủi mỗi chiều, rồi dần dần chỉ còn lại nụ cười và có khi đầu óc đang nghĩ gì đó tôi quên cả nụ cười.

Có lần mẹ nói:

–  Vinh nó hỏi mẹ “ Thưa ông ngày mai sẽ có cái đẹp hơn “ nói như thế nào, mẹ bảo đợi con về…

Tôi vâng dạ, tự nhủ ngày mai sẽ trả lời nhưng rồi vòng quay từng ngày lại cuốn tôi đi. Và hẳn là tôi sẽ quên luôn nếu…

Ngày Hiến chương nhà giáo, sau khi thăm cô thầy giáo và cùng cả lớp liên hoan, tôi về nhà hơi khuya. Mẹ đưa cho tôi một cái hộp vuông gói bằng giấy màu:

–  Vinh nó tặng con.

Vinh? Quà của Vinh? Tôi mở hộp ra – Một trái bầu khô nhỏ xíu, xinh xắn, lớp da đen nhánh đến nỗi tôi thấy được những ngón tay mình soi bóng. Và tấm thiệp với dòng chữ nắn nót “ Em kính tặng cô giáo “.

Cầm trái bầu trên tay, tôi đi ra nhà ngoài dù biết chắc Vinh không còn ở đó. Những kệ hàng hóa đầy ắp và rất ngăn nắp, cái ghế gỗ nằm ở góc.

Tôi dựa lưng vào tường, thấy mắt mình cay.

“ Em là chậm quá hả chị?”

“ Chị không cần phải canh chừng đâu, em hứa là không ăn cắp…”

“ Dạ…trước kia thì có…”

Từng chút… từng chút … tôi nhớ lại. Và tôi nhớ lời hứa “ từ từ tính sau “ của mình, khuôn mặt Vinh bừng sáng và mong ước vô tư của tôi khi muốn dạy Vinh đến “ to be or not to be “.

To be or not… Câu nói nổi tiếng của Shakespear chợt hiện ra dưới góc độ mới mẻ lạ lùng. Tôi chợt nhận ra điều đẹp nhất tôi có được trong mùa hè vừa qua chính là Vinh với những buổi học rụt rè chăm chỉ khát khao.

Trái bầu trên tay tôi rất xinh và rất nhẹ, tưởng như tôi thở mạnh hơn một chút nó sẽ bay lên.

.

Nguyên Hương

Ánh Sao Xa (Nguyên Hương)

Hồi đó ông là anh chàng ba gác đậu xe ở góc đường. Đêm, các cô ngồi rải quanh ba cái bàn hột vịt lộn chập chờn ngọn đèn dầu tí xíu. Người không biết tưởng đó là khách ăn cái trứng trước giờ ngủ. Người biết thì ngồi xuống bên cạnh, lời rủ rê thì thầm trong tiếng đập trứng lách tách. Rồi dắt nhau đi. Tiếp tục đọc

Tường Thuật Trực Tiếp ( Nguyên Hương)

Đọc xong tờ công văn, thầy Danh thấy cách hay nhất là cầm tờ công văn tới lớp cho cô Thủy tận mắt đọc, rồi tùy phản ứng của cô Thủy mà tính.

Đọc tới dòng thứ ba, là dòng ghi thời gian diễn ra hội thi, đúng như thầy Danh đoán trước, cô Thủy nhăn nhúm mặt mày:

–  Trời, một tháng nữa cũng là thi học kỳ. Hết lúc chơi rồi hay sao mà nhè ngay lúc đó? Tiếp tục đọc

Quà Tặng Từ Con Trai (Nguyên Hương)

Con trai xí xọn tặng quà cho má từ năm bảy tuổi. Món quà đầu tiên má nhận được là dĩa nhạc “Con cò bé bé”. Suốt ngày hôm đó con trai làm thầy giáo dạy má hát. Thầy giáo nghiêm khắc sửa sai cho má, rất ngạc nhiên và khoái chí nhận ra khi làm học trò má cũng vấp váp như ai.

Tám tuổi, quà cho má là đĩa phim hoạt hình “Bạch Tuyết và bảy chú lùn”. Gỡ lớp giấy gói ra, má reo lên “A, má đọc truyện lâu rồi mà chưa được coi phim này”. Nhìn mắt con trai ngỡ ngàng, má nói thêm “Hồi má còn nhỏ đâu có phong phú phim ảnh như các con bây giờ”. Tiếp tục đọc

Cậu bé 11 tuổi không tay đầy nghị lực

TTO – Hai đoạn video trích từ một bộ phim tài liệu được phát sóng vào năm ngoái của đài MBC về một cậu bé mất cả hai tay và mỗi bàn chân chỉ có 4 ngón nhưng rất tự lập và vui vẻ đã khiến cư dân mạng vô cùng xúc động những ngày gần đây. Tiếp tục đọc

Triết Gia (Nguyên Hương)

Thằng nhóc đến – Cái mũ nồi màu nâu, bộ áo quần cũ kỹ nhưng không có vẻ lôi thôi thường thấy, đôi dép nhựạ mòn vẹt và cái túi vải dù bạc màu đượm vẻ phong trần. Mọi thứ chỉ ra rằng nó là một thằng lang thang. Tiếp tục đọc

Giai Thoại Xanh (Nguyên Hương)

– Trời ơi, sao giống giấy chứng nhận thương tật vĩnh viễn quá!

Cả phân xưởng cười rộ.

Cuối giờ, Trúc bị gọi lên phòng giám đốc. Tiếp tục đọc

Nhành Ban Trắng (Nguyên Hương)

Tôi gặp hắn trong một tour du lịch. Tôi là phiên dịch tập sự, nghĩa là mới sinh viên ngoại ngữ năm thứ hai. Phiên dịch chính là anh Khắc, ông anh họ thường cho tôi đi theo để … cho oai! Tiếp tục đọc

Cô Bé Lọ Lem ( Nguyên Hương)

Ngày xưa ở Ấn Độ có một quả núi tên là Trú Ám, trên núi, có những gốc cổ thụ vươn cao tưởng như có thể chạm tới trời, nhiều hoa thơm cỏ lạ, bóng người lại thưa thớt, thật là một khung cảnh lý tưởng cho việc tu hành. Tiếp tục đọc

Khách Trọ ( Nguyên Hương)

Không tin vào mắt mình, tôi lục túi lấy mẩu báo ra đọc lại một lần nữa. Đúng địa chỉ này rồi, có vẻ như là nhà cho khách nước ngoài thuê chứ làm sao dành cho sinh viên được nhỉ? Thôi, cứ gõ xem sao. Tôi đẩy nhẹ, cổng mở, đi qua sân, tôi bước lên bậc tam cấp, có con chó nào sắp nhảy xồ ra không?

Đưa tay định gõ, tôi chợt nhớ ra những kiểu nhà như thế này thường là có chuông, chuông ở đâu? Ngoài cánh cửa đóng im ỉm và một vài vệt nâu mờ mờ bám trên tường, tôi chẳng thấy gì khác trên bức tường trước mặt. Tôi quay ngược ra, nút chuông màu đỏ nằm ngay trên trụ cổng. Với chiều cao của mình, tôi còn phải nhón chân mới chạm được ngón tay giữa vào mép cái nút đỏ. Có lẽ để con nít không nghịch phá được và có lẽ chủ nhà cao ghê lắm.

 

Tiếp tục đọc

Nai Hiền ( Nguyên Hương)

Mời các bạn và các em đọc một Truyện Cổ Phật Giáo được tác giả Nguyên Hương viết lại  như một món quà tặng các em nhân ngày Quốc Tế Thiếu Nhi 1-6. Tiếp tục đọc

Mái Ấm ( Nguyên Hương)

– Sao mày không lên đó thử? Ở đó quanh năm giá buốt, người ta quanh năm mang giày.

Câu nói đẹp như một giấc mơ. Thao hay mơ. Không riêng gì nó mà hầu như đứa nào cũng mơ. Đứa mơ được ăn no, đứa mơ được mặc ấm, đứa mơ được giấc ngủ nguyên giấc… Thao mơ có một căn nhà , một căn nhà của riêng mình.

– Giá buốt đến nỗi, cả đàn bà lẫn trẻ con đều mang giày.

“Cả đàn bà lẫn trẻ con đều mang giày”. Đẹp hơn giấc mơ rất nhiều. Đó là một cái gì có thể trở thành sự thật. Thao sẽ thức suốt đêm để đáng giày cho kịp sáng dậy đàn bà đi chợ, trẻ con đi học. Chà, ở đó chắc chẳng phải giành nhau từng đôi giày như ở thành phố này… Tiếp tục đọc

Dư âm ( Nguyên Hương)

– Cháu đúng là người tôi gặp trong giấc mơ đêm qua.

Câu nói và ánh mắt là lạ của người đàn bà khiến tôi bối rối. Nhưng tôi là sinh viên trường nhạc. Tôi có quyền bay bổng trong mọi trường hợp dù trước mặt tôi có thể là một người không bình thường. Tiếp tục đọc

Món Quà (Nguyên Hương)

Tôi muốn bắt đầu câu chuyện này bằng hai từ ngày xửa ngày xưa…

Ngày xửa ngày xưa… Có một người nhà giàu, rất giàu. Sự giàu có bắt đầu từ một cơ may – Hồi đó, khi còn là cậu bé nghèo khổ chỉ mong được ăn no, ông đã được một người tốt bụng đưa về nhà nuôi nấng và cho ăn học. Ông thường kể lại chuyện này cho con cái nghe nhưng các con ông cười cho rằng đây chỉ là một trong những bài học đạo đức của ông mà thôi.

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một người lao động bình thường và đi dạo. Nói là đi dạo nhưng thật ra là ông tìm gặp những ai cần giúp đỡ, ngay cả kẻ trộm cắp ông cũng không từ chối vì nghĩ rằng biết đâu sự giúp đỡ của mình sẽ là một cơ hội cho kẻ muốn hoàn lương.

Một tối mùa đông, như thường lệ, ông đi trên đường. Ngang qua công viên, ông dừng lại vì dáng vẻ của một chàng trai sao mà thiểu não quá. Cùng với bộ áo quần tỏ rõ sự nghèo nàn là nỗi tuỵêt vọng lồ lộ. Tiếp tục đọc

Điều Quan Trọng Nhất (Nguyên Hương)

Xóm nhỏ hắt hiu chợt rộn ràng lên bởi tin cô giáo trúng thưởng. Phiếu có ghi rõ “nhận quà (hoặc tiền) tại đại lý “. Nhưng đại lý thì ở tận đâu đâu ngoài phố, cô giáo mua túi hàng ở người bán dạo ngang qua. Tiếp tục đọc

Tinh Thần Thượng Võ (Nguyên Hương)

https://i2.wp.com/www.cbs.com.vn/forum/imagehosting/15949af4776c5d76.jpg

Trên đường phố tôi đạp xe rất dịu dàng, nhưng đến nhà, tôi phóng qua cổng rồi thắng kít lại giữa sân. Lấy cớ áo dài vướng víu tôi chạy ngay vào phòng để thay đồ, và dĩ nhiên thằng Hùng phải dắt xe vào nhà. Chẳng phải vì quan tâm đến tôi đâu, chẳng qua nó muốn rộng sân để chơi đá banh.  Tiếp tục đọc

Bồ Tát Rắn (Nguyên Hương)

Rùng mình vào chùa... rắn độc, Phi thường - kỳ quặc,

Ngôi chùa với toàn những loài rắn độc

Đến với Malaysia, rất nhiều người dân và du khách còn đổ về bang Penang để tận mắt được chiêm ngưỡng chùa rắn, với rất nhiều thanh long, bạch xà vắt vẻo trên bình hoa, mâm quả, xà nhà.

Ngôi chùa đặc biệt này nằm ở phía Nam cách thủ phủ bang Penang 14 km với tên gọi chính thức là Phúc Hưng cung, thờ Trần Chiếu Ứng, một pháp sư, anh hùng chống nhà Nguyên cuối triều Tống, quê ở An Khê – Phúc Kiến. Sau này ông đi tu, lấy pháp danh là Thanh Thủy.    Tiếp tục đọc

Dấn Thân (Nguyên Hương)

Vinh, lớp trưởng lớp 11A qua học kỳ hai bị rơi vào thiên la địa võng của tình yêu. Bắt đầu từ việc áo quần thẳng thớm từng ngày một và mái tóc lúc nào cũng như mới vừa chải xong. Không, có lẽ bắt đầu từ mùng hai tết, như thường lệ, ban cán sự lớp rủ nhau đi chúc tết cô thầy giáo. Tập trung đông đủ, chỉ vắng mặt đầu tàu là Vinh. Tất cả những cú điện thoại gọi Vinh đều nhận câu trả lời “không có ở nhà”.

Tiếp theo là những cuộc hội ý cuối giờ Vinh thường nói qua loa cho xong rồi phóng xe chạy như ma đuổi. Đứa nào cũng hiểu là Vinh vội vàng đi đón ai rồi.

Tiếp theo nữa, bằng chứng này mới thật là đắt giá – Điểm sáu của bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra bình thường trong một tiết học bình thường, dành cho tất cả học sinh bình thường. Cái điểm số đáng gọi là sỉ nhục đối với người đã từng đoạt giải cao nhất đội tuyển toán ở vòng tỉnh. “Đã từng”, nghĩa là thành tích này thuộc về năm ngoái. Và hoàn toàn chính xác trong thì hịên tại. Nghĩa là tiếp tục có sự lập lại của những điểm số thấp dần một cách đáng ngạc nhiên. Rồi không chỉ riêng toán, bộ môn mà sự bê trễ lười biếng có thể gỡ lại đôi chút bằng thông minh trời cho, các cô thầy khác cũng bày tỏ sự ngạc nhiên. Và tất nhiên, rất tiếc.

Tiếp tục đọc

Quà Của Mẹ (Nguyên Hương)

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật… “Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu”. Chị lẩm bẩm thành tiếng “Không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện vất vả lắm rồi. Còn sinh nhật với picnic … trời ơi…”

Chị thấy tội cho con gái. Mười lăm tuổi, lứa tuổi bạn bè mơ mộng này nọ, thì nó ngoài giờ học phải khom người bên cái cối xay đậu nành giúp chị, rồi khi chị gánh đậu hũ đi bán thì nó phải cơm nước giặt giũ… Tội nghiệp, buổi tối nó xin chị đi học thêm tiếng Anh mà ba mươi tám ngàn đồng mua quyển sách chị vẫn chưa cho con tiền mua. Tối nào nó cũng mượn sách của bạn bè về ngồi chép lại bài.

Tiếp tục đọc

Thầy ơi! Thầy…(Nguyên Hương)

Lớp học là gian phòng nhỏ bên hông Uỷ Ban Nhân Dân phường. Học trò là bọn trẻ lang thang ban ngày làm đủ việc để kiếm sống. Cô giáo là tôi.

Rơi…Rụng…Rồi thuyết phục…Lớp tụ tập đông đủ được vài hôm rồi lại rơi…rụng… Nào là hôm qua bán vé số về tối quá nên buồn ngủ. Nào là bị bọn quậy chận đường nên về trễ. Nào là… đủ các lý do trên đời. Có cả lý do “Em ghét học toán trừ lắm, em chỉ thích học toán cộng thôi”Lop hoc tinh thuong .

Cô giáo không dám la học trò, chỉ năn nỉ… và năn nỉ…. Tôi đã hứa với Đoàn trường bằng mọi cách phải đưa lớp này qua hết bậc tiểu học. Lời hứa hùng hồn giờ nhúm nhó như trái banh xì.

Giữa những dãy bàn ghế trống dần, bọn trẻ ngáp lên ngáp xuống. Những đôi mắt díp lại nhìn chữ A ra chữ O. Tôi ngập ngừng chấm cây bút đỏ lên trang vở, nếu mà cho điểm kém thì ngày mai cô bé này sẽ nản không đến lớp nữa. Tay tôi khoanh một số 0 cạnh số 1, cô bé cười tươi rói. Tôi thở dài… Biết làm gì đây?

Tiếp tục đọc

Mười Hai Thiếu (Nguyên Hương)

“Họ và tên: Trần Vĩnh Thịnh. Sinh năm: một chín chấm chấm chấm. Quê quán: Vùng ven. Trình độ văn hóa: Mười hai thiếu. Trình độ chuyên môn: Huyền đai đệ tam đẳng. Chức vụ: Muốn làm sếp nhưng tự xét trình độ bản thân hiện tại chỉ nên làm bảo vệ thôi”.  

Lời tự giới thiệu chứng tỏ nhân vật mới không vừa tý nào. Mọi người bật cười, Thịnh củng nhoẻn cười, nụ cười khiến những nốt rỗ trên mặt trở nên hiền hòa hơn.

–  Mười hai thiếu là sao? – Tôi hỏi.

–  Dân vùng ven không được học ngọai ngữ. Thi tốt nghiệp được chọn thay môn khác. Chỉ là giải pháp tình thế thôi. Thiếu vẫn biết mình thiếu. Tiếp tục đọc

Điểm Tám (Nguyên Hương)

Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài được điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất. Tất nhiên, bài cao điểm được những tràng pháo tay và bài điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thọai từ những câu mà thầy giáo nhận xét là “qùe, cụt, thiếu sức thuyết phục…”. Và giai thọai này đôi khi còn lan truyền ra cả các lớp khác khiến tác giả của nó chỉ còn cách là lấy cả hai tay mà che mặt lại. Vào giờ này, cả lớp đứa nào cũng hồi hộp đến thót tim khi xấp bài trên tay thầy giáo đã vơi nhiều rồi mà bài của mình còn chưa thấy đâu. Tiếp tục đọc

Bố Ơi (Nguyên Hương)

Ông và tôi thân nhau từ hồi tôi chỉ nhỉnh hơn bốn tuổi. Má tôi kể lại khi đó tôi rất sợ tiếng máy cày. Tiếng ì ùm từ xa đã khiến tôi lao tới ôm chặt cổ má, hai chân quắp chặt hông má. Rồi tiếng ì ùm rõ dần thành tiếng ình ịch thì tôi nhắm nghiền mắt lại siết má chặt hơn. Ba rất ghét nỗi sợ hãi của tôi “Ai làm gì mà sợ kỳ vậy?”. Sau mấy lần la lên như vậy mà không thấy kết qủa gì ba bèn quyết định trị nỗi sợ của tôi bằng cách bế thốc tôi chạy ào ra đường chận cái xe lại. Tiếp tục đọc

Mẹ Con Đậu Đũa (Nguyên Hương)

Cuộc thi bé khỏe bé ngoan bắt đầu bằng việc xòe tay. Một cậu bé nhất định giấu tay ra sau lưng.
Cháu sao vậy? – Tôi hỏi.
Thưa cô, sáng nay má cháu đang cắt móng tay cho cháu thì có người hỏi mua lúa, nên
Vậy còn mấy ngón chưa cắt? – Tôi hỏi thật nghiêm trang.

Du hích vai tôi:
– Vừa phải thôi, bộ mặt hình sự của mày làm các cháu chết ngất bây giờ.
Đã gọi là thi thì phải tuyệt đối – Tôi trả lời Du bằng mắt và ra hiệu cho cậu bé xoè tay. À, chẳng những móng tay dài mà còn dính gì đó nâu nâu. Tiếp tục đọc

Chị Hai ( Nguyên Hương)

Tôi sinh ra sau chị Hà một năm, vậy là hứng chịu đủ thiệt thòi. Chị được may quần áo mới. Còn tôi phải mặc lại áo quần của chị. Sách học cũng là sách của chị năm trước. May là giầy dép nhanh bị đứt chứ không tôi cũng không được mang giày dép mới.

Ba má nói nhà nghèo phải tập tính tiết kiệm, nhà có giàu cũng nên tập tính tiết kiệm từ nhỏ. Tôi không muốn quen thói quen này, lại càng không thể xem đây là thói quen tốt. Nhất là dịp Tết chị Hà được má đưa đi chợ sắm quần áo, còn tôi luôn là “Chà, cái áo của Hà năm ngoái, mặc có ba ngày rồi cất giờ còn mới tinh, Thủy mặc vừa y”. Ba thêm “Dáng Thủy mặc áo này đẹp hơn cả Hà”. Tiếp tục đọc

To Live Is To Fight ( Nguyên Hương)

   Nhân ngày Ban Mai Hồng tròn một tuổi, xin  giới thiệu đến các bạn và các em một tác giả mới chính thức góp mặt trên trang Ban Mai Hồng của chúng ta. Chắc chắn rằng cái tên Nguyên Hương của  thành phố cao nguyên Ban Mê Thuột này  rất quen thuộc  với các bạn đọc trẻ trong nước, vì nhà văn nữ này đã có nhiều tác phẩm được xuất bản.

      Các tác phẩm như Quà Muộn, Những Giấc Mộng, Những Bông Hoa Hình Lá, Nguồn Cội Lênh Đênh, Tia Cầu Vồng Màu Chàm, Song Sinh, Ngày Có Bốn Mùa, Chiều Cao Ở Trong Lòng Ngực, Mẹ Con Đậu Đũa, Hoa Rù Rì, Yêu Bằng Tai …, được nhiều bạn đọc (nhất là giới trẻ) yêu thích. Từ Quà Muộn, tập truyện ngắn đầu tay đoạt giải nhất cuộc thi Văn học tuổi 20 vào năm 1995 đến nay, Nguyên Hương vẫn sáng tác đều đặn và có nhiều truyện ngắn đoạt các giải thưởng của các báo Tiền Phong, Hoa Học Trò, nhà xuất bản Giáo Dục…  cũng như được dịch sang tiếng nước ngoài Hoa, Anh, Pháp kể cả chuyển thể thành phim.

Tiếp tục đọc

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: