• Tháng Sáu 2017
    H B T N S B C
    « Th5    
     1234
    567891011
    12131415161718
    19202122232425
    2627282930  
  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Categories

  • Tag

  • Join 1 165 other followers

Lá Me – Nụ Cười

Lá Me

.

Tôi gặp em đầu thu nắng nhẹ

Mắt đuôi dài tựa lá me bay

Tôi hứng vội đem về ấp ủ

Ngày lẫn đêm, đôi mắt lá me

.

Nụ Cười

.

Môi em

nở một nụ cười

bằng trăm ngàn vạn

trăng rằm Trung Thu

Thiên đàng

tiên nữ hằng hà

Trong tôi chỉ có

nụ cười của em.

.

Phạm Lưu Đạt

Về Nhà

Về nhà :

Đó là cảm giác của Đạt trong suốt hành trình từ Phù Cát , Quế Sơn, Quy Nhơn, Nha Trang, Ban Mê Thuột  và Sài Gòn.  Cảm giác này chỉ có thể có trong gia đình mà nay Đạt được ân huệ đón nhận từ những anh chị em cùng nhau hoạt động trong các công tác từ thiện hay trên trang Ban Mai Hồng ở Việt Nam, dù đây  là lần đầu tiên chúng ta được cầm tay, bằng xương bằng thịt, để có thể truyền và nhận, cho nhau những rung cảm thân yêu gia đình.

Đạt đã về nhà.

Tiếp tục đọc

Hình Như Mình Đã Quên…

.

Những đứa bạn quần xà lỏn

và cái bàn học

với những viên bi thuỷ tinh

Những đêm sáng trăng

chơi rượt bắt

chơi năm mười

chơi Sơn Tinh và thuỷ Tinh

và cô bé tóc nhắn…

Những buổi chiều đá banh

chân không

áo không, và

cô bé tóc ngắn bên kia đường

thỉnh thoảng cười.

Những lần đi Gềnh Ráng

đạp xe đi Cầu Đôi

ăn chuối nướng

hái sắn

và cái bàn học

còn những bài thơ chưa trao…

Những ngày không mưa

biển Qui Nhơn lăn tăn

bơi ra chòi một

bơi ra chòi nhai, chòi ba

có cô gái tóc dài

thỉnh thoảng cười

và tôi lặn thật lâu

Những buổi chiều én bay

đạp xe lang thang

bài thơ còn trong túi

cùng én lượn trước nhà nàng

để rồi bài thơ theo nhau

úa màu

Hình như mình đã quên

cái thời quần xà lỏn

và cô bé tóc ngắn

ồ không, cô bé tóc dài

không nhớ lắm….


.

Phạm Lưu Đạt

.

Tặng tất cả các bạn ngày xưa

Con Kiến

.

Con kiến đi tìm hạnh phúc

Con kiến tìm cửa nhà trời, trời cao xa qúa

Con kiến qua sông

Con kiến thất vọng

Con kiến khóc ròng

Con kiến cõng con kiến về

…với một trái tim

Con kiến đi về làng

Con kiến gặp bạn

Hai con kiến lên đàng

Ba con kiến kề vai

Bốn con kiến cõng nhau

…vạn con kiến khắp làng

chia nhau ngọn cỏ

sao mà vui

sao mà ấm

Con kiến thôi đi tìm hạnh phúc

Con kiến nhìn cửa nhà trời

cười khan!

.

Phạm Lưu Đạt

Cung Buồn

.

Chiếc lá đong đưa

Ru nắng ngủ trưa

Con nhện giăng tơ

Bắt võng ngang cành

Nằm nghe anh hát

Tình ca cho em

Gío ơi! gió ơi!

Đừng để rụng rơi

Nốt nhạc cung buồn

Mang qua nhà nàng

Bỏ trên chiếc gối

Những lời yêu thương

Môi ai vướng nắng

Để bướm hoa say

Dưới giàn thiên lý

Khe khẽ gió nằm

Hoa lài hoa lý

Nhạt bớt hương thơm

Vì em tóc xỏa

Ngập cả thiên đường

Để anh mộng mơ

Và anh ôm đàn

Gió ơi! gío ơi!

Qua đây xin nhắn

Thêm lời nhớ thương.

.

Phạm Lưu Đạt

Mơ – Say

Tặng em Mỹ Ý


Trời trong trong, gío Đông về tắm nắng

Những hàng tre, réo rắt tiếng vui cười

Vàng bông lúa, nhởn nhơ dăm cánh bướm

Vi vút cao, diều nhẹ lướt thả mơ

Em ngồi đó, hồn nhiên ôm nắng ấm

Tuổi còn xanh và những ước mơ thầm.

Chiều đỏ má ửng hồng nơi chân núi

Đem ánh hồng tưới cùng khắp nhân gian

Vui em nhé, đưa mơ về đời thật

Đường em qua nhiều cỏ mến hoa thương.

.

Say

Viết tặng những người bạn đang trên đường làm từ thiện ở khắp nơi.


.Một vò Bầu Đá, dăm đôi bạn
Tô cạn tô đầy những hỏi han
-Chầu rày gác kiếm, tao từng bữa
-Mày ở chân trời lắm gian nan!
Bên sông Trăng sáng, cò chưa ngủ
Cớ sao lận đận chuyện thế gian
Vỗ vai ba cái, này! ta uống
Cho cạn sông Hồng, Cửu Long Giang

.

Phạm  Lưu Đạt

Bé Lan

Cu Ti lừa trái banh nhựa màu đỏ qua phải thì chạm ngay thằng Dũng chạy lên toan cản banh, cu Ti chận banh lại gạt banh ngang bằng chân trái, hất trái banh qua đầu thằng Dũng rồi thật nhanh chạy bên trái ra phía sau, trái banh nhựa cũng vừa rơi ngang tầm chân, cu Ti đưa chân suýt ngay vào khung thành ( cột khung là hai chiếc dép nhật làm thành hai cột mốc). Trái banh bị mu bàn chân cu Ti đá tạt nên đi rầt thẳng và nhanh vào góc trái…tất cả mọi cặp mắt dán vào cái banh, cơ hồ cả thế giới như dừng lại, chỉ có trái banh bay ngang vai đang tiến về  khung thành…

Thằng Đạt, thủ môn hôm nay, đang tuởn g tượng…nó là thằng A, tóc dài bay theo gío, chụp banh dính như keo. Nhỏ Lan sẽ chớp chớp mắt khâm phục…Nó sẽ ôm banh bay đến chín từng mây, hái một ít bông mây về tặng nhỏ Lan…

Chiều nào cũng vậy, trước giờ ăn tối, đường nhỏ Hai Bà Trưng gần Ty Bưu điện trở thành sân banh của đám trẻ xóm này. “Cầu thủ” là đám con nít hai bên đường, khán gỉa gồm bà con hàng xóm và con nhỏ Lan ở nhà đối diện, mà chiều chiều cứ tự động mang đòn, ghế đẩu hay ngồi bệt ngay trước cửa để mà coi đá banh…miễn phí.

_Ê, Đạt! banh kìa…

Thằng Đạt giựt mình, bay thật nhanh phóng về phía góc trái khỏi khung thành gần hai thước, hai tay nó vươn dài ra chụp trái banh dính chắc như bắp, hai đầu gối nó cụng xuống mặt đường nhựa, hai tay vẩn ôm chặt trái banh, mắt nó hướng về căn nhà đối diện, nơi nhỏ Lan má có hai cái núm đồng tiền đang ngồi chồm hổm với me. Thằng Đạt thật hãnh diện, thật là oai hùng , không gì oai hùng hơn nữa vì nó biết nhỏ Lan đã theo dõi cú chụp banh dính tuyệt đẹp có một không hai trên thế giới…nó qùy như vậy cho đến khi thằng Dũng la lớn:

_ Ê, Đạt giao banh đi chớ!

Thằng Đạt gượng đứng dậy, liệng banh lên cho thằng Dũng mà mắt cũng chưa rời con Lan.

_Ê! Đạt, đầu gối mầy bị chảy máu tùm lum rồi kìa. Banh bay ngoài gôn cả thước mà cũng chụp.

Nó biết, hai đầu gối nó đã trầy khi cụng và trượt lên trên mặt con đường nhựa, đau lắm, nhưng thây kệ, nó thấy đáng lắm vì nó nghĩ con Lan sẽ nhớ tới nó với cú nhảy chụp banh tuyệt đời này suốt đời…

… Đã hơn 38 năm rồi, nó còn nhớ rõ chiều hôm đó, không biết “nhỏ” Lan có còn nhớ đến nó không? Không biết con nít xóm Hai Bà Trưng có đá banh như tụi nó không hay đang bận bịu với những đồ chơi điện tử  ngày nay…

.

Phạm Lưu Đạt

%d bloggers like this: