Bình yên là lúc: Có cơm no áo ấm, không ốm đau bệnh tật và có một gia đình để trở về!

Thời còn trẻ, chúng ta luôn cho rằng: Một cuộc sống lý tưởng chính là theo đuổi một cuộc sống khá giả, ngày còn son sắt, chúng ta truy cầu nhà to cửa rộng, ôm giấc mộng xe sang,  giàu có, hay một sự nghiệp khiến người khác phải ngước nhìn ngưỡng mộ.

Những người thông minh đều hiểu rằng: Con người một khi rơi vào vòng xoáy của dục vọng, quá truy cầu vật chất, cơ thể sẽ rất mệt mỏi, tâm hồn cũng ngày càng trở nên héo úa.

Sống trên đời, giảm đi một chút dục vọng, học cách ‘biết đủ thường vui’, trân trọng những gì mình đang có, cuộc sống mới có thể trở nên ung dung, tự tại.

Một gia đình hạnh phúc, đó chính là sự nghiệp lớn nhất của đời người

Lâm Ngữ Đường đã từng nói: Một cuộc sống gia đình lý tưởng, chính là có một người vợ dịu dàng, ăn nói nhỏ nhẹ, và một vài đứa con đáng yêu có thể cùng anh chạy dưới bầu trời đầy mưa.

Sau này, ông đã dùng trọn tình yêu của cuộc đời, biến lý tưởng sống đó thành sự thật. Sau khi kết hôn, ngoài việc viết lách ra, hầu hết toàn bộ thời gian ông đều dành cho gia đình.

Lâm Ngữ Đường thường dùng đất sét và ngọn nến để làm đồ chơi thật đẹp cho lũ trẻ. Mỗi khi có thời gian rảnh, ông sẽ cùng các con thổi bong bóng, cùng chúng nô đùa.

Khi gia đình gặp khó khăn về tài chính, ông cùng vợ san sẻ ngọt bùi, đắng cay, chia nhau từng đồng tiền để sinh hoạt. Sau khi cuộc sống dần ổn định, họ cùng nhau hưởng thụ cuộc sống tươi đẹp.

Hai vợ chồng có lúc cũng xảy ra mâu thuẫn, nhưng mỗi lần như vậy, Lâm Ngữ Đường sẽ luôn là người chủ động làm hòa, khiến vợ cười vui.

Kỉ niệm ngày cưới, ông đã đặc biệt đúc một chiếc trâm cài có tên là: “Kim Ngọc Duyên”, trên đó có khắc bài thơ “Lão tình nhân” của Moss Whitcan Lilai và dành tặng riêng cho vợ.

Càng trưởng thành, chúng ta sẽ phát hiện ra, gia đình mới chính là sự nghiệp quan trọng nhất của đời người. Mức độ dụng tâm đối với gia đình, sẽ quyết định mức độ hạnh phúc của mỗi người chúng ta.

Tiền tài, giàu có nhiều đến mấy cũng không sánh được một mái ấm hòa thuận, hay tiếng cười của con trẻ. Danh tiếng, sự nghiệp lẫy lừng đến đâu cũng không sánh được một gia đình hạnh phúc!

Biết đủ thường vui

Có một câu nói rất hay: “Biết đủ chính là báu vật quý giá của tự nhiên, dục vọng chính là sự nghèo khổ của kiếp làm người”.

Nếu bạn cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có, vậy thì niềm vui mà cảm giác hài lòng đó mang lại sẽ là bảo vật vô giá!

Hồ Cửu Thiều, là người Kim Khê, triều đại nhà Minh. Ông là một giáo viên chăm chỉ dạy học, mặc dù cuộc sống không mấy khá giả nhưng hàng ngày vẫn có thể lo được cơm ngon, áo ấm.

Mỗi ngày, lúc chạng vạng tối, Hồ Cửu Thiều đều ra tận cửa thắp hương cảm tạ Trời đất, cảm ơn ông Trời đã ban cho ông một ngày tươi đẹp, tốt lành.

Người vợ nhìn thấy vậy, bèn nói: “Chúng ta một ngày ăn ba bận cháo, làm sao có thể nói là có phúc đây?”

Hồ Cửu Thiều nói: “Đầu tiên, ta cảm thấy may mắn khi sinh ra trong thời thái bình thịnh thế, không có chiến tranh họa loạn. Chúng ta cũng may mắn vì cả nhà đều có cơm ăn, áo mặc, không phải chết đói, chết khát. Điều may mắn thứ ba là trong nhà không có ai nằm bệnh trên giường, điều đó không phải may mắn, phúc phận là gì?

Cổ nhân có câu: Dục vọng ít thì tâm thanh tịnh, tâm thanh tịnh thì mọi chuyện ắt giản đơn. Có một trái tim biết đủ, bạn sẽ càng cảm thấy vui vẻ. Người biết đủ, không có nhiều ham muốn dục vọng, đó mới chính là người thực sự giàu có.

Một tâm hồn thong dong tự tại, đó mới là niềm vui lớn nhất

Schopenhauer đã từng nói: “Nhu cầu của một người đối với vật chất bên ngoài càng thấp, thì yêu cầu của họ đối với nội tâm sẽ ngày càng cao. Một người cả đời chỉ sống trong thế giới vật chất xa hoa, sẽ phải chịu nhiều vất vả, phiền não, tâm trống rỗng, hư không”.

Khi chúng ta không truy cầu, không đặt quá nhiều kỳ vọng vào sự theo đuổi vật chất, thì trong tâm sẽ luôn giữ được một tâm thái bình hòa, thư thái, sẽ dễ có được sự thăng hoa trong tâm hồn.

Gia Cát Lượng trong “Giới Tử Thư” đã viết: “Giữ tĩnh lặng để tu thân, cần kiệm để dung dưỡng đức độ”, đạm bạc và bình an, là một cảnh giới rộng lượng, đạm nhiên, trưởng thành và bao dung, cũng là một cảnh giới của tâm hồn thanh cao.

“Nhún nhường” không phải là chịu thiệt, thua kém hoặc không có ý chí tiến thủ, mà là không so bì, cạnh tranh, không ham muốn quá nhiều. Làm được như vậy, ắt sẽ đạt được mọi thành công trong cuộc sống!

 

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Aboluowang

Advertisement

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

%d người thích bài này: