• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 793 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 793 other followers

Liz Murray: Từ Trẻ Không Nhà Đến Sinh Viên Havard – Huỳnh Huệ dịch

Image result for liz murray

Liz vẫn còn nhớ  rõ ngày  bắt đầu toàn bộ câu chuyện đáng sợ của đời mình.

Hôm đó Liz đi học về,  thấy mẹ đang ngồi trên đi văng, ngây người nhìn ra  cửa sổ. Sau vài phút im lặng khó chịu,  bà buột miệng báo tin.

Mẹ bị dương tính với HIV.  Mẹ sắp chết.”

Nhìn thấy vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt của mẹ, Liz bắt đầu hoảng sợ.

“Con và em gái Lisa sẽ sống với ông của các con.”

Liz sợ hãi. Điều gì sẽ xảy ra với  mình? Em chỉ mới 10 tuổi. Và thật kinh hoàng, làm sao mà họ có  thể rời bỏ mẹ như thế này.

Nhưng em thực sự còn lựa chọn nào khác ? Mới cách đó không lâu cha của em phải chuyển đến một nơi cư  trú  cho người  vô gia cư. Không có chỗ cho em ở đó.

” Còn con thì sao?”

Bà Hernamndez nhớ  rõ về cô bé Liz

Con bé  giống như một đứa con gái đối với tôi vậy.

Từ khi còn nhỏ, Liz đã ghé qua nhà bà để ăn bữa cơm nhà nấu và giặt quần áo.

Buồn thay, đó là bữa ăn duy nhất mà Liz được ăn trong ngày. Đó cũng là thời gian duy nhất trong ngày cô bé được  mặc quần áo sạch.

Liz chắc chắn rằng không ai biết về điều này. Cô bé  xấu hổ về chuyện nhà mình.

Em  biết cha mẹ cũng muốn yêu thương em, nhưng họ không thể cùng nhau làm điều đó. Và thế là tuổi thơ của em bị bào mòn bởi nghèo khổ, đói khát và những điều vô nghĩa  bởi cha mẹ đều nghiện ma túy.

Đi học là một trải nghiệm không hề vui với Liz

Em liên tục bị các bạn cùng lớp trêu chọc vì có mùi hôi. Cổ của em có đất bẩn và  quần áo thì  rách và  bẩn thỉu. Hầu như mỗi ngày trong lớp, em  không thể nào không gãi đầu – vì đầu em  đầy chấy.

Liz thường trốn học để đi làm và chăm sóc mẹ,  bà mắc bệnh lại thêm chứng tâm thần phân liệt.

Mới chin tuổi nhưng Liz là người duy nhất  có việc làm ra tiền – từ công việc bơm xăng.

Và tất nhiên  chắc chắn là thiếu tiền.

Mỗi tháng, mẹ và bố của Liz  được kiểm tra khuyết tật. Sau đó họ sẽ đi thẳng đến Ground Avenue để mua thuốc và một ít thức ăn nhanh.

Mấy ngày sau họ thường bị đói

Rồi một hôm mẹ của Liz lấy số tiền mà họ phải dành dụm để sống qua ngày đi mua 1 liều cocain. Trong mấy tuần sau đó, Liz phải ăn những thứ cô bé nhặt trong  bãi rác.

Mọi thứ là một mớ hỗn độn. Bếp bẩn. Phòng khách bẩn. Phòng tắm bẩn. Ruồi bu  khắp nơi.

Em đã  không thể đếm được  số lần nhìn thấy cha mẹ mình tiêm ma túy vào tĩnh mạch của họ.

Một điều gì đó phải thay đổi. Nhưng sự thay đổi đó không phải là tốt hơn

Giữ cho mẹ còn sống là điều  quan trọng nhất. Tuy chỉ là một cô bé tuổi thiếu niên, nhưng em đã quyết định rằng em phải chăm sóc mẹ. Vì thế em đã thuyết phục ông cho 2 mẹ con về ở  nhà ông.

Nhưng điều đó còn dẫn đến nhiều chuyện rối rắm hơn.

Em phải đấu tranh với ông ngoại để bảo vệ mẹ

Liz đã trải qua nhiều đêm kết thúc bằng việc ông ngoại mắng nhiếc đòi đuổi em ra đường. Rồi cũng đến lúc em tin rằng trở thành vô gia cư  còn tốt hơn nghe ông mắng chưởi.

Cái khó ló cái khôn

Em ngủ trên tàu điện ngầm, trên đường phố, ở hành lang, và  nếu may mắn, trên chiếc ghế dài của bạn bè.

Em  ăn xin trên phố và có lúc phải lấy trộm thức ăn ở một cửa tiệm tạp phẩm, tất cả chỉ để qua đi cơn đói cồn cào.

Nhưng trên hết, em chưa bao giờ quên đi thăm nom và giúp đỡ mẹ.

Một đêm, em đến một quán rượu nơi mà  em vẫn thường phải đến tìm mẹ và đưa bà về nhà ông của em.

Em tìm hết mọi nơi trong quán bar, sững sờ vì không thấy mẹ

Em hỏi một người mà em biết là bạn của mẹ , “ Tối nay Mẹ cháu chưa đến đây sao? “.

“ Này nhóc, mày không biết  mẹ mày chết đêm qua à? “ bà ta  trả lời.

Liz  đau đớn tột cùng. Em vừa bước sang tuổi 15. Và mặc dù em đã trải qua quá nhiều điều tồi tệ kinh khủng, mất mẹ khiến em cảm thấy như thế giới của em bị đảo lộn.

Em đã từng nuôi hy vọng bệnh tình của mẹ sẽ khá hơn, dù em biết điều đó là không thể.

Giờ đây tất cả chỉ  còn lại một mình em. Cô độc một mình. Bạn bè đã chuyển đi xa. Gia đình em đã mất.

Image result for liz murray
Ảnh trên bbc.com

Đó là bước ngoặt đời em

Em quyết định ngừng trốn chạy khỏi những lo âu và sợ hãi – để khẳng định  hay đòi lại số phận của mình.

Tôi đã tự nhủ, buổi sáng  tôi thức dậy sẽ ra sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi làm mọi thứ trong khả năng của mình mỗi ngày để thay đổi cuộc sống của mình – điều gì có thể xảy ra chỉ trong một tháng, một năm? Cuộc sống của tôi sẽ khác gì?

Cô ấy đã quyết định quay  lại trường học và ưu tiên cho việc học, học miệt mài cả ngày lẫn đêm còn cuối tuần làm việc. Cô không bao giờ cho bất cứ ai biết – cả ở trường lẫn nơi làm việc – rằng cô là người vô gia cư.

Trong hai năm, cô đã hoàn thành bốn năm trung học và tốt nghiệp top hai trong lớp.

Và đó chỉ là khởi đầu của sự khẳng định mọi ước mơ của cô

Ngay từ khi học cấp ba, trường của cô đã tổ chức một chuyến đi thăm Harvard, cô đã nuôi ước vọng trở thành một học sinh ở đó. Tại sao mình không thể  vào được ngôi trường này nếu mình thực sự muốn? Điều gì làm cho những sinh viên ở trường này khác với mình ? Cô ấy tự hỏi mình.

Trong thực tế, nó chỉ là một ước mơ hoang tưởng. Rõ ràng là không thể.

Cho đến một ngày cô phát hiện ra rằng tờ  New York Times ( Thời Báo New York ) đang tìm cách tạo ra sự thay đổi  cho những đứa trẻ biết vượt khó, khắc phục những trở ngại.

Cô đã có hy vọng. Và đã quyết tâm để xin học bổng.

Đó là cơ hội duy nhất của cô.

Cô đã nạp đơn xin học bổng của Thời Báo New York

Vượt qua bao nhiêu khó khăn, cô đã được chọn để nhận học bổng 12.000 đô la mỗi năm.

Nhưng từng đó cũng chỉ gần đủ cho khoản học phí .

Khi câu chuyện của cô được đăng báo, độc giả rất xúc động, họ cam kết tạo ra sự khác biệt tốt đẹp. Ngay sau đó cô nhận được hơn 200.000 đô la. Quá đủ để trả  hết chi phí học đại học của cô.

Điểm số của cô. Câu chuyện đời cô. Sự ngoan cường của cô. Tất cả khó khan gian khổ của Liz đã được đền đáp khi  cô nhận được một lá thư từ Hiệu trưởng của trường  báo tin  cô được nhận vào Đại học Harvard.

Từ một đứa trẻ không nhà – người vô gia cư đến Harvard, cuộc đời cô là một câu chuyện về ý chí – quyết tâm vượt qua những trở ngại – về những ước mơ tưởng như  không  thể  hay không dám mơ ước.

Image result for liz murray

Nhưng điều này không phải luôn đúng.

Image result for liz murray
Ảnh từ Pinterest

Nếu bạn đã một lần nghe một trong những cuộc trò chuyện truyền động lực của Liz, bạn sẽ nghe cô ấy nói về việc cô ấy yêu bố mẹ mình nhiều thế nào và họ cũng yêu cô ấy biết bao, họ rất thông minh – nhưng lại bất lực và vô vọng  trong  việc nuôi dạy con cái bởi nghiện ngập và nghèo đói.

Mẹ cô luôn nói với cô, một ngày nào đó cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.

Nhưng điều đó không bao giờ xảy ra. Rồi một ngày nọ, Liz nhận ra điều đó.

Giống như mẹ tôi, tôi luôn nói, ‘Tôi sẽ thay đổi cuộc sống của mình một ngày nào đó.

Và rồi, cô ấy đã làm được.

Cô ấy đã hành động. Hành động một cách thực tiển với quyết tâm cao nhất. Để có được những gì cô ấy muốn từ cuộc sống.

Dịch từ https://danwaldschmidt.com/liz-murray-the-day-she-turned-homeless-into-harvard/

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Banmaihong's Blog

Nơi Đây Nắng Ban Mai Hồng Reo Vui

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: