• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 1 068 người theo dõi
  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 1 068 người theo dõi

Không Tên – Vô Thường ( BS. Nguyễn Bảo Trung )

 Cấp cứu, bác sĩ ơi cấp cứu.
– Mau, đặt lên giường. Bị sao?
– Hổng biết bị sao nữa. Mẹ tôi đang ngồi chửi bới ba tôi tự dưng ngã vật ra, vã mồ hôi, than mệt.

– Bác Du ơi, nhịp chậm, nghi nhịp bộ nối.
– Mau, lấy xét nghiệm men tim, cắm dịch truyền giữ vein, mời khẩn tim mạch can thiệp.

– Mẹ tôi bị sao bác sĩ?
– Nhồi máu cơ tim cấp. Trước đó bà có than đau ngực không?
– Dạ không.

– Bà bị bệnh gì trước đây?
– Không biết nữa.
– Có sổ khám bệnh không?
– Dạ có đây.
– Bà bị đái tháo đường, tăng huyết áp….

– Ủa, vậy hả bác sĩ?
– Ủa, chị là con mà không biết mẹ mình bệnh gì sao?
– Tôi ….
– Ủa, vậy hằng ngày chị quan tâm chăm sóc mẹ như thế nào?
– Tôi ….

Mình định nói thêm một vài câu cho người nhà “tỉnh” ra, nhưng chợt thấy đôi mắt chị ngân ngấn nước!

Người ta đã đau rồi thì không nên làm đau thêm!

Giá như ….

Mình gói tiếng thở dài lại trong lồng ngực.

Bác sĩ tim mạch can thiệp đã ra, đã thăm khám và giải thích người nhà phải đặt stent mạch vành để cứu bệnh nhân. Trong khi mình ra y lệnh thuốc để duy trì nhịp tim ổn định cho bệnh nhân.

– Cấp cứu, bác sĩ ơi cấp cứu.

Một bệnh nhân khác được đưa vào. Ông cụ 75 tuổi, khô đét, đã ngừng tim.

– Mau xoa bóp tim. Chuẩn bị máy sốc điện. Bác bị sao?

Anh con trai hốt hoảng, lập cập đưa bệnh án cho mình.

– Suy tim giai đoạn III, tăng huyết áp, đái tháo đường….

Hơn 45 phút trôi qua, điện tim trên monitor vẫn là đường đẳng điện dù bao nhiêu lọ thuốc vận mạch được truyền được tiêm trực tiếp. Khi mình ấn một cái trên lồng ngực, nhịp tim nhảy một cái. Vô tâm thu.

– Bác sĩ ơi, lỗi tại tôi. Người đàn ông khoảng 40 tuổi đổ gập người xuống khóc nức nở.

– Tôi ngừng thuốc tim mạch cho ba tôi 10 ngày. Tôi nghe người ta bày điều trị thực dưỡng. Ai ngờ càng ngày ổng càng mệt, càng khó thở …. Tôi giết cha tôi rồi ....

– Ai bày anh dùng phương pháp thực dưỡng cho người bệnh tim mạch?

– Người ta bày, trên facebook người ta share link ăn thực dưỡng chữa bệnh, khỏi mệt vì thuốc tây nóng …. Tôi chết mất bác sĩ ơi ….

Mình hết nhìn người nhà rồi nhìn bệnh nhân. Một cuộc chia ly đẫm nước mắt. Phố mùa này hanh hao quá dù mỗi chiều vẫn có những chuyến mưa qua.

Càng học Y càng hành Y lâu năm mình càng sợ cho thuốc hay bày một phương cách gì đó điều trị cho bệnh nhân. Bởi mình hiểu đây là sinh mạng, đây là sức khoẻ … không dễ dàng được.

Vậy mà mỗi ngày trên mạng, trên facebook người ta cứ chia sẻ cho nhau đủ thứ phương thức điều trị bệnh cho bệnh nhân. Này là thuận tự nhiên, nào là thực dưỡng ….

“Bất ngờ chữa khỏi bệnh ung thư vì ăn lá cây này …”.

“Bệnh gút lâu năm hết hẳn sau khi dùng phương pháp này …”.

Hàng triệu hàng triệu tin câu like câu view bán thuốc.

Nguồn gốc không rõ.
Nghiên cứu trên con người được xác định bởi bộ y tế không có.

Chỉ là truyền miệng, chỉ là “bí mật gia truyền”….

Cũng không thể trách những người bán, người share … chỉ tiếc người dân mình cứ thích tin, thích rẻ, thích tiện …. Tiện quá đôi khi thành tuỳ tiện!

Người nhà vẫn khóc nức nở. Mình đến vỗ vai anh và nói: Không phải anh cho ngừng thuốc mà ba anh mất đâu. Bệnh suy tim nặng vậy có thể chết bất cứ lúc nào dù cho điều trị cẩn thận ra sao đi nữa. Cứ trung bình 50% bệnh nhân sẽ chết trong 1 đến 3 năm đó.

– Vậy hả bác sĩ? Chết là do bệnh chứ không phải do tôi hả bác sĩ?

Mình gật đầu. Một thoáng giây mình thấy trong đôi mắt anh ta long lanh. Dường như anh ta đã buông được tảng đá nặng chịch trong lòng.

Lời nói đôi khi lợi hại như vậy đấy. Người chết dù sao cũng đã chết rồi. Nói một câu để người còn lại nhẹ lòng thì như cứu một người vừa chết. Bởi biết đâu anh ta cứ ôm nỗi hoài nghi do mình ngừng thuốc mà giết cha, có phải là tuyệt vọng và đau khổ lắm không?

Trong phòng cấp cứu nói riêng và trong cuộc đời nói chung, một lời nói có thể giết người cũng có thể cứu người.

Có những lời nói ngỡ là nhẹ bẫng vô tư nhưng đối với một số người lại là đá tảng nặng nề có tính sát thương nghiêm trọng.

Bởi vậy gần như hàng trăm ca khúc của Trịnh chỉ là những lời ru, lời thương, lời đau … chẳng có lời nào trách hờn, hận thù cả!

“Ru em là cánh nhạn
Miệng ngọt hạt từ tâm …”

.

Nguồn: Vô Thường Facebook

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

%d người thích bài này: