Thanh Tịnh – Lưu Ly

Rồi một ngày,
Cảm thấy đời đã đủ
Chẳng có chi cần tranh thủ kiếm tìm
Ngày an yên không vội vã nhịp tim
Nhìn vạn vật qua mắt nhìn chim sẻ
_()_

Vui cũng nhẹ mà lặng im cũng khẽ
Mỗi gót chân cứ âm thầm lặng lẽ
Không cuộn trào leo đèo cao nước ngược
Xuôi theo dòng thả cánh gió trôi xa
_()_

Là một ngày như trẻ nhỏ sinh ra
Không khởi niệm không hân hoan tìm kiếm
Tâm hồn trong như mây xanh mầu nhiệm
Nhẹ tơ trời chợt tím ẩn vào đêm
_()_

Là khi ta xếp gối lại tịnh thiền
Nghe hơi gió biết mưa rồi sẽ đến
Rồi điềm nhiên nhìn nước rơi mặc niệm
Cây sẽ xanh cho hoa trái chín mềm
_()_

Rồi có ngày tất cả sẽ vào đêm
Chợt tỉnh thức trong tâm lời chiêm nghiệm
Đến rồi đi cần chi những phù phiếm
Tiếng chuông ngân tan loãng hết ưu phiền
_()_

Tạ ơn đời bằng tay chấp búp sen _()_
Nhẹ như gió cũng làm rơi phiến lá
Được rồi mất bại – thành có chi lạ
Sau phong ba mây tạnh lại hiền hoà
_()_

Tự nhủ lòng an trú giữ tâm ta
Thôi thương tiếc tháng ngày qua tàn tạ
Vết chân chim chẳng qua là tạo hoá
Vẽ nụ cười trên ánh mắt bao la
_()_

Vết nám nào lưu trú trên thịt da
Là đến lúc cây già đơm trĩu quả
(Không điểm trang, thôi đậy che khác lạ)
Ngọt chua chăng từ tâm mộc sinh ra
Chẳng thể nào thay đổi
Ta là ta
_()_

Rồi đến ngày tất cả sẽ đi qua
Đến cũng được mà ra đi cũng được
Khi ta đến chỉ là một giọt nước
Xuôi ngựơc (đủ) rồi !
hồn nhẹ hoá hơi thôi.

.

Lưu Ly

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: