• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Bệnh Vô Cảm

Những câu văn của em Phan Hoàng Yến, học sinh lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An, Hà Nội, đã gây ấn tượng mạnh với người đọc không chỉ bởi đề tài em lựa chọn mà còn bởi cách hành văn rất tinh tế và sắc sảo. Bài văn được cô giáo cho 9,5 điểm với nhận xét : “Em có những phát hiện và suy nghĩ sâu sắc về hiện tượng đáng buồn này. Một người có trái tim nhân hậu, đa cảm và tư duy sắc sảo như em thật đáng quý.”

Image result for chúng ta vô cảm


Có được một xã hội văn minh, hiện đại ngày nay một phần lớn cũng là do những phát minh vĩ đại của con người. Một trong số đó chính là sự sáng chế ra rô-bốt, và càng ngày, rô-bốt càng được cải tiến cao hơn, tỉ mỉ hơn, làm sao cho thật giống con người để giúp con người được nhiều hơn trong các công việc khó nhọc, bộn bề của cuộc sống. Chỉ lạ một điều: Đó là trong khi các nhà khoa học đang “vò đầu bứt tóc” không biết làm sao có thể tạo ra một con chip “tình cảm” để khiến “những cỗ máy vô tình” biết yêu, biết ghét, biết thương, biết giận thì dường như con người lại đi ngược lại, càng ngày càng vô tình, thờ ơ với mọi sự xung quanh. Đó chính là căn bệnh nan y đang hoành hành rộng lớn không những chỉ dừng lại ở một cá nhân, mà đang len lỏi vào mọi tầng lớp xã hội – bệnh vô cảm.

Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?
Trước hết là về cái đẹp, bây giờ ra ngoài đường, hiếm ai có thể bắt gặp một người đàn ông đạp xe ung dung dạo mát, thưởng ngoạn cái không khí trong lành, tươi mát dưới những hàng cây cổ thụ vàm bóng quanh bờ hồ ; một người con gái dịu hiền, yêu kiều trong chiếc váy thanh thoát tản bộ trên những con đường hoa sấu, hoa sữa đầy mộng mơ, mà hầu hết là những dòng người tấp nập, vội vã, chen lấn xô đẩy trên đường, xe buýt. Lúc ấy cũng chính là lúc mà con người ta mất một phần tâm hồn đẹp đẽ đã bị chôn vùi dưới lớp cát. Phải chăng cũng vì như thế mà họ càng lúc càng khép chặt cánh cửa trái tim mình lại, không còn biết hưởng thụ cái đẹp mà chỉ nghĩ đến tiền, đến công việc ngày mai?

Vô cảm với cái đẹp mới chỉ là bước đầu. Một khi người ta đã không biết ngưỡng mộ, không biết say mê, rung động trước những điều đẹp đẽ thì trái tim cũng dần chai sạn rồi đến đóng băng. Khi ấy, không chỉ là cái đẹp mà đứng trước những hành động ác độc, vô lương tâm, người ta cũng cảm thấy bình thường, không oán trách cũng không cảm thông, động lòng với những nạn nhân bị hại. Một tháng trước, tôi đọc được một bài báo trên mạng có đưa tin về vụ một đứa bé Trung Quốc hai tuổi bị xe tải cán. Thương xót, đau lòng làm sao khi nhìn cô bé đau đớn nằm trên vũng máu mà không một người nào qua đường để ý, cuống cuồng gọi cấp cứu. Họ nhìn thấy rồi đấy nhưng họ lại cố tình như không thấy, đi vòng qua cô bé để tiếp tục con đường nhạt thếch, sáo mòn của mình. Càng chua xót, đau lòng, phẫn nộ hơn khi chiếc xe tải tiếp theo nhìn thấy cô bé nằm đó, vẫn thoi thóp thở, bám víu lấy cuộc đời lại vô tình chẹt cả bốn bánh xe nặng trịch đi qua người cô bé, thản nhiên đi tiếp. Người qua đường vẫn thế, vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô bé xấu số chỉ được cấp cứu khi một người phụ nữ nhặt rác đi qua, thấy cảm thông, đau lòng nên đã bế cô đi bệnh viện.

Có những con người ích kỷ, vô tâm, tàn nhẫn như vậy đấy! Không những thế, bây giờ ra đường gặp người bị cướp, bị trấn lột, bị đuổi chém nhưng lại không thấy anh hùng nào ra can ngăn, cứu giúp hay chỉ một việc nhỏ nhoi thôi là báo công an. Đó là những con người “không dại gì”, và cũng chính “nhờ” những người “không dại gì” đó mà xã hội ngày càng ác độc, hỗn loạn. Chính lẽ đó mà căn bệnh vô cảm càng được thể truyền nhiễm, lây lan.

Vô cảm còn là con đường trực tiếp dẫn đến những cái xấu, cái ác. Nó là một căn bệnh lâm sàng mà trong đó, não của người bệnh vẫn hoạt động nhưng trái tim lại hoàn toàn băng giá. Người ta đã vô cảm thì làm sao có thể thấu hiểu được nỗi đau, tình cảm của người khác? Người ta chỉ nghĩ đến mình và lợi ích của riêng mình mà thôi. Nếu không vô cảm, tại sao các cô giáo ở trường mầm non lại nhẫn tâm giật tóc, đánh đập, bịt miệng các cháu bé còn ngây thơ, nhỏ tuổi? Tại sao một người còn chưa qua tuổi trưởng thành lại vô tư chém giết cả nhà người ta để lấy của cải ? Xa hơn nữa là các công chức bình thản ăn tiền ủng hộ, trợ giúp những số phận đau thương, bất hạnh của người dân để kiếm lợi cho riêng mình. Và còn nhiều, còn nhiều hành động xấu xa hơn nữa… Tất cả những điều vô lương tâm ấy đều xuất phát từ căn bệnh vô cảm mà ra.

Chúng ta biết, bệnh vô cảm vô cùng nguy hiểm nhưng lại đặt ra câu hỏi: Rốt cuộc thì nguyên nhân tại sao? Suy cho cùng, tình cảm là điều chi phối tất cả. Những người vô cảm là những người bị thiếu hụt tình yêu thương. Chính vì không cảm nhận được tình yêu thương mà người ta ngày càng lạnh giá. Một phần nữa cũng là do xã hội hiện đại quá bận rộn và đòi hỏi con người phải làm việc, làm việc và làm việc, mà bỏ quên thời gian để trao nhau hơi ấm của tình thương, để ươm mầm cảm xúc.

Tình cảm như những hạt mưa, hạt mưa càng to, càng nặng thì càng dập tắt được những ngọn lửa của lòng thù hận, ghen ghét, bi ai và nó cũng như một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt trong tâm hồn để nuôi dưỡng tiếp nguồn sống cho chúng ta. Vì vậy, điều duy nhất chúng ta có thể làm để cho căn bệnh vô cảm “không còn đất sống” là hãy biết mở cửa trái tim để biết cảm nhận, biết yêu ghét, thương giận và chia sẻ những điều tinh túy đó cho những người xung quanh mình.

“Con người ta không phải là cái đồng hồ và trái tim ta cũng không phải là cái lò xo” – một giáo sư người Anh đã nói như thế. Tóm lại, ta nhận thấy rằng, căn bệnh vô cảm đang lan tràn ngày càng rộng lớn và trở nên vô cùng nguy hiểm, biến con người thành một cỗ máy vô tri chỉ biệt vận động. Đừng để điều đó xảy ra mà hãy đấu tranh để giành lại phần “người”, giành lại “trái tim” mà Thượng Đế, mà tạo hóa đã ban cho chúng ta! Hãy đào thải căn bệnh vô tình quái ác ra khỏi xã hội! ./.

.

Phan Hoàng Yến

lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An, Hà Nội

Image result for chúng ta vô cảm

VÔ CẢM LÀ CỘI NGUỒN CỦA TỘI  ÁC

Bài nghị luận của em Đỗ Lê Kim Anh, Học sinh chuyên văn Hải Dương

Nếu sự vô cảm cứ tồn tại mãi trong tâm hồn thì chẳng bao lâu nữa nó sẽ gặm nhấm đi những giá trị đẹp đẽ nhất của cuộc sống. Con người ta sẽ không có được một cuộc sống trọn vẹn. Xã hội man rợ, đạo đức bị băng hoại. Chúng ta sẽ xa nhau hơn và sẽ xa cả cái tên gọi “người” của mình. Chúng ta có muốn một cuộc sống như vậy không?

Có vẻ như cái xe đạp bán báo lúc nào cũng đi qua nhà tôi vào một giờ quen thuộc. Sáng hôm nay, nó lại đi. Lại vẫn cái giỏ báo ấy, vẫn người bán báo ấy và cũng vẫn lại là những lời rao báo ấy. Hôm nay, lại như hôm qua, hôm kia, và rất có thể sẽ giống ngày mai: “Lại một vụ giết người dã man”, “Lời thú tội của đứa con chặt cha ra làm nhiều khúc”, “Xác chết không đầu”… Ngày trước, cứ nghe thấy thế thì run người. Giờ nghe nhiều lại thấy quen, chẳng còn bị giật mình nữa. Có khi mới nghe thấy loáng thoáng tiếng người bán báo, trong đầu đã nghĩ: chắc lại giết người! Chẳng hiểu sao, cái chuyện “người giết người” lại nhiều và quen đến thế? Có phải khi ta đã quen với những thông tin về tội ác là khi trái tim ta bắt đầu chai sạn, vô cảm với cuộc sống quanh mình? Nghĩ đến đây, tôi chợt giật mình nhớ đến câu nói: “Vô cảm là cội nguồn của tội ác”.

Có con người vô cảm nào ý thức được mình vô cảm và thế nào là vô cảm? “Vô cảm” là không biết rung động và trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Người vô cảm còn là người không có tình thương. “Cội nguồn” là nơi bắt đầu, điểm xuất phát, nơi phát sinh. Còn tội ác chính là sự hủy diệt ở mức độ cao nhất đối với tất cả mọi thứ mà do cái ở “cội nguồn” gây ra. Như vậy, khi con người ta không biết đến những điều đẹp đẽ của cuộc sống và sống một cuộc sống không có tình thương, tất yếu sẽ hủy hoại giá trị sống, tàn phá con người và đánh mất đi chính bản thân mình.

Nếu chỉ xét vô cảm là không biết rung động, cảm thụ những cái đẹp tự nhiên của cuộc sống thì thứ nó hủy diệt không đơn thuần chỉ là những giá trị ấy. Nó giết chết đời sống tâm hồn của con người, làm cho tâm hồn ta tàn lụi ngay từ khi còn sống. Điều ấy còn là sự mất mát lớn hơn cả cái chết. Vô cảm khiến ta biến thành một cái xác không hồn, chỉ cho ta tồn tại chứ không cho ta sống với cái nghĩa đầy đủ nhất. Có lẽ chính điều ấy làm đóng băng những tình cảm xuất phát từ tâm hồn, tấm lòng của con người. Trong những thứ bị vô hiệu hóa ấy, có một thứ mà nếu mất đi, chính nó sẽ trực tiếp gây ra tội ác – đó là tình thương.

Tổ tiên ta, từ thời chưa viết nổi con chữ, đã truyền dạy cho con cháu mình “Thương người như thể thương thân”. Ngày nay, có thể là do thời gian, bài học ấy chưa mất hẳn nhưng đã thui chột đi phần nào. Mất đi một vế “thương người”, chỉ còn lại “thương thân”. Vì chỉ biết “thương thân” nên người ta bất chấp mọi cái ác để đạt lợi cho riêng mình. Không “thương người” nên họ chà đạp nhau, loại bỏ nhau, ăn thịt nhau. Nhìn lại, những vụ việc sát phạt nhau của các nữ sinh trong thời gian vừa qua, có thể thấy một phần là do bản tính hiếu thắng, bồng bột mà nên. Chỉ vì những thứ phù phiếm không đáng có mà thành đánh nhau đổ máu để gây thương tổn cho nhau và tự tạo ra một vết nhơ không dễ xóa nhòa trong chính cuộc đời mình.

Khi không có tình thương, hay đó là sự vô cảm, nó sẽ làm cho mối quan hệ giữa người với người không còn được thiết lập một cách tự nhiên nữa. Thậm chí, ngay đến cả mối quan hệ ruột thịt, huyết thống như cha – con, mẹ – con cũng bị chính sự vô cảm phá vỡ. Con người bị tách khỏi nhau, xa đến mức giết một con người mà cảm giác chỉ như giết một con vật, không nhăn mặt, không hoảng hốt, không ám ảnh, mà bình tĩnh, mà bình thản, mà bình yên trong tâm trí. Cũng không hiểu nổi vì sao đứa con trai giết chết người cha đẻ của mình rồi mà vẫn còn có thể cắt ra làm nhiều khúc để phi tang, đến sáng hôm sau vẫn có thể bình thường đi học. Có lẽ đó chính là biểu hiện ở mức độ bất thường của sự vô cảm.

Hạnh phúc luôn có ở quanh ta. Nhưng không hiểu được những giá trị đích thực của hạnh phúc thì người ta sẽ thản nhiên hủy hoại nó, hủy hoại chính mình. Ai cũng hiểu tình yêu là đẹp. Sự sống của tình yêu tồn tại là nhờ sự hi sinh vì hạnh phúc của người mình yêu thương chứ đâu phải như Nguyễn Đức Nghĩa – biến cô ấy thành xác chết không đầu, ra đi rồi mà không thể được siêu thoát. Đó không phải là tình yêu, cũng không phải là sự ghen tuông như hắn nguỵ biện. Đó là lòng tham và sự ích kỉ đến tàn độc của kẻ mất tính người.

Vô cảm cũng là vô trách nhiệm. Chính sự thờ ơ, lãnh đạm của con người cũng làm cho cuộc sống này trở nên nguy hiểm hơn. Khi quan niệm “đèn nhà ai nhà nấy rạng” trở thành phương châm sống, ý thức đấu tranh với cái xấu, cái ác bị triệt tiêu trong mỗi cá nhân là khi cái xấu, cái ác có thể ngạo nghễ bành trướng phạm vi ảnh hưởng của nó trong đời sống cộng đồng. Nhân nhượng, lùi bước trước cái ác cũng chính là dung túng cho cái ác hoành hành. Ta điềm nhiên cho cái ác du nhập vào cuộc sống, không lên án nó, không xa lánh nó, không khinh bỉ nó, rồi đến một ngày nó sẽ lại tìm đến ta, sẽ ngấm vào máu ta mà ta không hề hay biết. Đó có thể là câu trả lời cho câu hỏi vì sao những clip bạo hành có thể phát tán rộng rãi trên mạng. Vì sao những người quanh đấy không ai can ngăn mà vẫn bình thản dùng điện thoại quay lại sự việc kèm với những lời cổ động, cổ động rất nhiệt tình.

Thói vô trách nhiệm – đứa con ruột của sự vô cảm còn cho phép người ta bỏ qua những lỗi lầm của bản thân mình, không có cảm giác day dứt bởi nó. Ban đầu là lỗi nhỏ, sau nó lớn dần lên. Nó tỷ lệ thuận với mức độ của sự gây án: không nghiêm trọng, nghiêm trọng, rất nghiêm trọng và cực kì nghiêm trọng. Nếu không ý thức và kìm hãm mình trên cái dốc ấy, con người sẽ trượt dài vào vũng bùn đen của tội lỗi.

Vô cảm là cội nguồn của tội ác – đó là một ý kiến đúng. Ta không thể phủ nhận được bởi chính những gì đang diễn ra trong thực tế đời sống đã chứng minh như thế. Sự vô cảm vẫn hàng ngày, hàng giờ tạo ra cái ác, thậm chí đang ngày càng man rợ hơn trước rất nhiều.

Nếu sự vô cảm cứ tồn tại mãi trong tâm hồn thì chẳng bao lâu nữa nó sẽ gặm nhấm đi những giá trị đẹp đẽ nhất của cuộc sống. Con người ta sẽ không có được một cuộc sống trọn vẹn. Xã hội man rợ, đạo đức bị băng hoại. Chúng ta sẽ xa nhau hơn và sẽ xa cả cái tên gọi “người” của mình. Chúng ta có muốn một cuộc sống như vậy không?

Đỗ Lê Kim Anh (Chuyên văn 2008 – 2011)
Nguồn: FB Thiền Nguyễn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: