• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Cách Xử Phạt Thú Vị – Tâm Thiền

cachxuphatthuvi

Ông lão đánh cá

Nhà chúng tôi nằm đối diện ngay lối vào của bệnh viện John Hopkins. Cả gia đình chúng tôi sống ở tầng dưới và để dành phòng tầng trên cho các bệnh nhân thuê ở trọ.

Vào một buổi tối nọ, tôi đang nấu súp cho bữa chiều thì nghe tiếng gõ cửa. Tôi bước ra và nhìn thấy một người đàn ông vô cùng xấu xí đứng trước nhà mình. Với thân hình co quắp và nhăn nheo của mình, ông ta hầu như chẳng cao hơn đứa con trai lên tám của tôi là bao. Nhưng khuôn mặt ông ta mới thực sự là đáng sợ, nó tấy đỏ và méo xệch.

Nhưng giọng nói của ông lại rất dễ mến: “Xin chào, tôi đến để hỏi xem bà có còn phòng trống nào để nghỉ hay không, chỉ một đêm nay thôi. Tôi từ vùng biển phía đông đến đây điều trị và phải đến sáng mai mới có chuyến xe về”. Rồi ông kể rằng ông đã đi tìm phòng suốt từ trưa đến giờ nhưng ai cũng bảo không phòng trống nào cả. “Tôi nghĩ đó là do gương mặt của tôi… tôi biết trông nó thật đáng sợ… nhưng bác sĩ bảo rằng chỉ cần thêm vài lần điều trị nữa…”. Tôi thoáng chút do dự, nhưng câu nói tiếp theo của ông ấy đã thuyết phục tôi: “Tôi ngủ trên ghế ở ngoài sảnh cũng được, vì xe buýt sẽ chạy rất sớm mà”.

Tôi bảo rằng sẽ tìm cho ông một cái giường đàng hoàng chứ không thể để ông ngủ trên ghế được. Tôi quay trở lại bếp để hoàn thành bữa tối của mình, và sau đó mời ông cùng ăn với chúng tôi.

“Ồ, không cần đâu. Tôi có nhiều thức ăn lắm”. Ông nói và giơ lên một chiếc túi giấy màu nâu. Nấu ăn xong, tôi đến chỗ hành lang và nói chuyện với ông rồi nhanh chóng nhận ra trong cơ thể nhỏ bé này là cả một tấm lòng thật bao la. Ông bảo mình làm công việc đánh cá để chu cấp cho con gái, năm đứa cháu ngoại và anh con rể đã hoàn toàn tàn phế sau một tai nạn. Trong giọng nói của ông chẳng hề có chút gì gọi là oán than, mà dường như lại ẩn chứa lòng biết ơn. Ông biết ơn vì căn bệnh của mình không hề gây đau đớn và cảm ơn vì thượng đế đã cho ông thêm lòng tin để tiếp tục cuộc sống.

Đến giờ đi ngủ, tôi đặt một chiếc giường xếp vào phòng của bọn trẻ cho ông. Sáng hôm sau, khi thức dậy, chúng tôi thấy khăn trải giường đã được xếp lại gọn gang, còn ông lão thì đã ở ngoài sảnh.

Ông từ chối bữa sáng, và trông có vẻ hơi do dự, ông nói: “Tôi có thể trở lại đây vào lần điều trị tới được không. Tôi sẽ không gây phiền hà gì cho anh chị đâu. Tôi có thể ngủ trên ghế được mà”. Ông dừng lại một chút rồi tiếp lời: “Các cháu của anh chị làm cho tôi có cảm giác như đang ở nhà. Người lớn thì khó chịu với gương mặt của tôi nhưng bọn trẻ thì dường như chẳng bận tâm gì đến chuyện đó”. Tôi bảo, ông luôn được chào đón trở lại ngôi nhà này.

Lần thứ hai, ông trở lại vào buổi sang, mang theo quà cho chúng tôi là một con cá thiệt bự và một bình đựng đầy những con hàu to nhất mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Ông bảo mình chỉ mới vừa lột vỏ chúng sáng nay trước khi đi vì như thế chúng sẽ tươi hơn. Chuyến xe của ông chạy từ hồi 4 giờ sáng vậy mà không biết ông đã thức dậy lúc mấy giờ để làm tất cả những việc này.

Trong suốt những năm ông đến ngụ tại nhà chúng tôi chưa bao giờ ông đến mà không mang đến cho chúng tôi một thứ gì đó.

Thỉnh thoảng, tôi còn nhận được những món quà đó qua đường bưu điện. Từ nhà ông đến bưu điện phải đi một đoạn khá xa, và ông lại còn phải tốn rất nhiều tiền để gởi những thứ tươi sống như vậy cho chúng tôi, thành thử những món quà của ông còn giá trị gấp đôi.

Có lần người hàng xóm của chúng tôi nói: “Chị đã cho ông già gớm ghiếc đó trọ qua đêm phải không? Còn tôi thì đã từ chối ông ta. Chị có thể mất khách nếu để cho những người như vậy ở trọ trong nhà mình”.

Cũng có thể chúng tôi đã để mất khách một hay hai lần gì đó. Nhưng một khi họ đã hiểu về ông thì chắc chắn những suy nghĩ đó sẽ không còn.

Cả gia đình tôi luôn biết ơn vì đã may mắn được quen biết ông. Chúng tôi đã học được một điều rằng, trong cuộc sống, không phải lúc nào ta cũng gặp được những điều may mắn. Cái quan trọng là chúng ta phải biết sống lạc quan và sẵn sàng đón nhận mọi điều rủi ro xảy đến chứ không phải chỉ biết than thân trách phận.

————

Có anh cảnh sát giao thông xử phạt lúc nào cũng nghiêm minh, theo đúng bài bản sách vở. Tuy nhiên bên cạnh đó vẫn có trường hợp ngoại lệ, vẫn có anh cảnh sát giao thông xử phạt người vi phạm với hình thức thật khác thường, có một không hai, nhưng đã khiến cho người tâm phục khẩu phục.

Tình cảnh tâm phục khẩu phục như thế đã từng xảy đến với một người thanh niên nọ. Rằng thì vào một ngày kia, khi đang dừng xe trước đèn đỏ, người đã vô tình để cho xe mình vượt quá vạch ngang trên mặt đường. Thế là, ngay lặp tức, người bị anh cảnh sát giao thông thổi phạt. Và thật bất ngờ thay, hình thức xử phạt của anh cảnh sát giao thông đã khiến cho người ngỡ ngàng, nhưng sau đó người đã thể vui vẻ làm theo. Và người lại còn chia sẻ lên facebook cuộc đối đáp giữa mình với anh cảnh sát giao thông.

Nguyên văn câu chuyện như sau:

“Lúc chiều đi qua ngã tư Trần Phú với Thái Phiên, dừng đèn đỏ lấn vạch bị anh CSGT kêu vô lề.

Cũng xin xỏ, nịnh nọt các kiểu…

CSGT: Giờ em vi phạm bọn anh sẽ xử lý, em có ý kiến gì không?
Mình: Lại xin xỏ, mặt tội nghiệp…
CSGT: Thấy cảnh sát đứng đây còn dừng lấn vạch. Phạt lần cho chừa!
Mình: Dạ em biết mà đường đông em không để ý. Anh tha cho em lần này.
CSGT: Giờ muốn tha phải không?
Mình: Dạ

CSGT: Chú mi khôn rứa. Giờ mi chạy bộ thêm 1 đoạn chỗ ni kiểu chi cũng gặp cái bà bán singum, bút đồ đó. Qua mua 50.000 đồng chi cũng được, đem qua đây anh tha. Chiều chừ bà đi miết đây thấy không bán được cái chi. Nhanh lên.
Mình: Mua chi ạ?
CSGT: Kệ chú, nhanh không tìm không được bả là chú khỏi về đó.

Mình chạy theo bà già đó mua 5 phong kẹo cao su rồi đem qua cho anh CSGT coi, trong lòng không nghĩ được gì nhiều.
Mình: Đây anh. Anh chơi kiểu ni lần đầu em thấy.

CSGT: Anh xin 1 cái nghe. Lỗi ni anh phạt chú mà thôi coi như chú cũng ngoan. Thôi đi đi. Sau chú ý.

Mình không nhớ rõ tên anh này… do lúc đó cũng cuống quá.
..

Yêu Đà Nẵng!”

Câu chuyện của người xảy đến với anh cảnh sát giao thông quả thật thú vị. Và những tiếng lời bình luận đã vang vọng lên theo sau những chia sẻ của người. Người thì vô cùng thích thú, cất tiếng ngợi khen cách xử phạt vô cùng độc đáo, sáng tạo, nhưng lại tràn đầy tình người của anh cảnh sát giao thông thành phố Đà Nẵng. Người thì kể lại một câu chuyện mình đã từng trải qua, đã từng cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của các anh cảnh sát giao thông rằng thì vào thuở người còn đang là học sinh, cũng dừng xe đạp vượt qua vạch ngang, cũng bị anh cảnh sát giao thông thổi phạt, khi ấy, người vì tính tình còn nông nổi, bồng bột nên đã lớn tiếng sỉ nhục, mắng chửi anh cảnh sát giao thông, nhưng anh cảnh sát giao thông chẳng những không tức giận mà lại còn từ tốn dùng lời lẽ ôn hòa khuyên bảo người, và ấn tượng này đã khiến cho người nhớ mãi không ngơi, như là một bài học về đối nhân xử thế. Bên cạnh những tiếng lời ngợi khen những cách hành xử tốt đẹp của các anh cảnh sát giao thông, các bạn hữu còn cất tiếng thở than một cách đầy ngán ngẩm khi hay biết vẫn còn có những hiện tượng ăn hối lộ xảy ra ở một vài anh cảnh sát giao thông bất thiện lành. Và lành thay, mọi người trên facebook đã cùng nhau cất lên những tiếng lời góp ý ngõ hầu giúp cho các anh cảnh sát giao thông kịp thời chấn chỉnh lại thái độ, và cách hành xử của mình sao cho cũng đẹp, cũng thiện lương như anh cảnh sát giao thông có cách xử phạt đầy thú vị như câu chuyện trên.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Trong khi tọa thiền, chúng ta nên chú tâm vào một điểm trước mặt, có thể chọn một điểm trên chóp mũi. Trong khi chú tâm như vậy, nếu vọng tưởng có khởi lên nhè nhẹ, chúng ta có thể thản nhiên bỏ qua chúng, đừng để ý đến chúng, vẫn tiếp tục chú tâm tại một điểm trên chóp mũi, chúng có hiện lên rồi sẽ tự tan, nhưng khi vọng tưởng khởi lên quá mãnh liệt, thì lúc này, chúng ta cần chuyển sang nhìn thẳng vào chúng, rồi chúng cũng sẽ tan. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, vui buồn, thương giận… tan mất, khi đó chỉ còn lại duy nhất niệm vi tế tại chóp mũi, chúng ta cần nên buông xả cả niệm vi tế này, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, vnexpress.net

Ảnh: Internet.

Tâm Thiền

( Thiền  Tịnh Tâm’s Blog)

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: