Thành Ngữ & Tục Ngữ Việt Nam

https://i0.wp.com/mshoa.hanoicdc.net/uploads/images/userfiles/h%C3%ACnh%E1%BA%A3nh/minhhoa.jpg
“Sinh lão bệnh tử” một đời,
“Năng nhặt chặt bị” có thời giàu sang.
“Giữa đường đứt gánh” dở dang,
“Không nơi nương tựa” lang thang trên đường.

Sống phải “trên kính dưới nhường”,
“Anh em máu mủ” phải thương nhau cùng.
“Con dao hai lưỡi” đừng dùng,
“Đồng tâm hiệp lực” ta cùng tiến lên.

 

“Cơm no, áo ấm” thì bền,
“Ăn cháo đá bát” thì nên loại trừ.
“Lắm tiền nhiều của” con hư,
“Thất cơ lỡ vận” từ từ sẽ qua.

 

Đừng nên “cưỡi ngựa xem hoa”,
Cũng đừng “kiếm chuyện làm quà” nhiêu khê.
“Của nhà lá vườn” đừng chê,
“Đem con bỏ chợ” thì về làm chi.

 

“Năm thì mười họa” mấy khi,
Cứ “lười như hủi” lấy gì mà ăn.
“Nửa tin, nửa ngờ” lăn tăn,
“Đi guốc trong bụng” thì văn làm gì!

 

“Tha phương cầu thực” cứ đi,
“Miếng ăn miếng nhục” chỉ vì tham lam.
“Vinh hoa phú quý” đừng ham,
“Gieo gió gặp bão” vì làm chuyện gian.

 

“Con đàn cháu đống” thì nhàn,
“Ăn không nói có” dễ tan cửa nhà.
“Ngồi lê mách lẻo” đàn bà,
“Cao bay – xa chạy” ấy là thằng “khôn”.

 

“Bất đắc kì tử” thì chôn,
“Hám danh, hám lợi” liệu hồn sa cơ.
“Làm như mèo mửa” đừng mơ,
“Mài dao trong bụng” chỉ chờ ra tay.

 

“Tán hươu tán vượn” thì hay,
“Rán sành ra mỡ” người này đừng chơi.
“Mồm loa mép dải” lắm lời,
“Bất di bất dịch” chẳng rời đi đâu.

 

Tránh người “vạch lá tìm sâu”,
“Dã tràng xe cát” còn lâu mới thành.
“Kẻ đầu bạc tiễn đầu xanh”,
“Dĩ hòa vi quý” làm lành thì hơn.

 

“Nước sôi lửa bỏng” đừng chờn,
“Anh em nối khố” thiệt hơn làm gì.
“Bám dai như đỉa” kiên trì,
“Đau chân há miệng” thôi thì biết sao.

 

“Ba chìm bảy nổi” lao đao,
“Ếch nằm đáy giếng” thảo nào huênh hoang.
“Ơn đền nghĩa trả” đàng hoàng,
“Đầu môi chót lưỡi” oang oang ích gì.

 

Chẳng phải “ứng khẩu thành thi”,
“Rỗi sinh nông nổi” chỉ vì đam mê!
.

Tác giả : Nguyễn Đắc Hải

Nguồn: www. thaidui.com
https://i1.wp.com/muachung10.vcmedia.vn/thumb_w/550/i:gallery/2013/09/04/3osek/Tuc-ngu-ca-dao-dan-ca-Viet-Nam-Chi-voi-67000d.jpg
Câu chuyện dưới đây  được kể bằng nhiều thành ngữ và tục ngữ Việt Nam

do Nguyễn Đắc Song Phương sưu tầm và Nguyễn Thị MiLi chuyển bài
Câu chuyện dưới đây được sáng tác với rất nhiều thành ngữ tục ngữ:

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, đứng núi này trông núi nọ, già kén kẹn hom, ghét của nào trời trao của ấy. Chị nọ phận hẩm duyên ôi, kết tóc xe tơ với một anh chàng mặt nạc đóm dày, xấu ma chê quỷ hờn lại đần độn, ngốc nghếch, vô tâm vô tính, ruột để ngoài da, thiên lôi chỉ đâu đánh đấy, mười tám cũng ừ mười tư cũng gật, học chẳng hay, cày chẳng biết, lúng túng như thợ vụng mất kim, chỉ được cái sáng tai họ điếc tai cày là giỏi! Trăm dâu đổ đầu tằm, giỗ tết cúng bái trong nhà, công to việc lớn ngoài xóm, hai sương một nắng, tất bật quanh năm, một tay chị lo toan định liệu. Anh chồng thì như gà què ăn quẩn cối xay, lừ đừ như ông từ vào đền, như cỗ máy không giật không động.

Giàu vì bạn, sang vì vợ, hàng xóm láng giềng kháo nhau: “Chàng ngốc thật tốt số, mả táng hàm rồng, như mèo mù vớ được cá rán”. Chị vợ mỏng mày hay hạt, tháo vát đảm đang, hay lam hay làm, vớ phải chàng ngốc đành nước mắt ngắn nước mắt dài, đèo sầu nuốt tủi, ngậm bồ hòn làm ngọt cho qua ngày đoạn tháng. Nhiều lúc tức bầm gan tím ruột, cực chẳng đã, chị định một liều ba bảy cũng liều, lành làm gáo vỡ làm muôi, rồi anh đi đường anh, tôi đường tôi cho thoát nợ. Nhưng gái có chồng như gông đeo cổ, chim vào lồng biết thuở nào ra, nên đành ngậm đắng nuốt cay, một điều nhịn chín điều lành, tốt đẹp phô ra xấu xa đậy lại, vợ chồng đóng cửa bảo nhau cho êm cửa êm nhà, sao nỡ vạch áo cho người xem lưng, xấu chàng hổ ai? Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa. Biết chồng tại gia không trót, liền trổ tài điều binh khiển tướng dạy chồng một phen, những mong mở mày mở mặt với bàn dân thiên hạ, không thua anh kém chị trong họ ngoài làng.

Một hôm, ngày lành tháng tốt, trời quang mây tạnh, giữa thanh thiên bạch nhật, chị vợ dỗ ngon dỗ ngọt bảo chồng đi chợ mua bò, không quên dặn đi dặn lại: đến chợ phải tùy cơ ứng biến, xem mặt đặt tên, liệu cơm gắp mắm, tiền trao cháo múc, đồng tiền phải liền khúc ruột, kẻo lại mất cả chì lẫn chài. Được lời như cởi tấm lòng, ngốc ta mở cờ trong bụng, gật đầu như búa máy, vội khăn gói quả mướp lên đường, quyết phen này lập công chuộc tội. Bụng bảo dạ, phải đi đến nơi về đến chốn, một sự bất tín vạn sự bất tin, ngốc quàng chân lên cổ đi như chạy đến chợ.

Chợ giữa phiên, người đông như kiến, áo quần như nêm, biết bao của ngon vật lạ, thèm rỏ dãi mà đành nhắm mắt bước qua. Hai tay giữ bọc tiền khư khư như từ giữ oản, ngốc nuốt nước bọt bước đến bãi bán bò. Sau một hồi bới lông tìm vết, cò kè bớt một thêm hai, nài lên ép xuống, cuối cùng, ngốc cũng mua được 6 con bò. Thấy mình cũng được việc, không đến nỗi ăn không ngồi rồi báo vợ hại con, ngốc mừng như được của. Hai năm rõ mười, ai dám bảo anh ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Nghĩ vậy, ngốc ung dung leo lên lưng con bò đi đầu, mồm hô miệng hét diễu võ dương oai, lùa đàn bò ra về mà lòng vui như hội. Giữa đường sực nhớ lời vợ dặn, suy đi tính lại, cẩn tắc vô áy náy, ngốc quyết định đếm lại đàn bò cho chắc ăn. Ngoảnh trước ngó sau, đếm đi đếm lại, đếm tái đếm hồi chỉ thấy có 5 con, còn một con không cánh mà bay đi mất. Toát mồ hôi, dựng tóc gáy, mặt cắt không còn giọt máu, ngốc vò đầu gãi tai, sợ về nhà vợ mắng cho mất mặn mất nhạt, rồi lại bù lu bù loa kêu làng kêu nước mà than thân trách phận, ngốc về nhà với bộ mặt buồn thiu như đưa đám.

Thấy chồng về, chị vợ tươi như hoa ra đón, nhưng ngốc vẫn ngồi như bụt mọc trên lưng con bò đi đầu, chắp tay lạy vợ như tế sao:
– Mình ơi, tôi đánh mất bò, xin mình tha tội cho tôi…
Nhìn chồng mặt như chàm đổ mình dường giẻ run, chị vợ không khỏi lo vốn liếng đi đời nhà ma, liền rít lên như xé lụa:
– Đồ ăn hại. Đàn ông con trai mà trói gà không chặt. Làm sao lại để bò xổng?
Sợ thót tim vãi đái, nhưng ngốc vẫn lấy hết sức bình tĩnh để phân trần:
– Tôi mua tất cả 6 con, họ giao đủ 6, bây giờ đếm mãi vẫn chỉ 5 con.
Nhìn ngốc ta vẫn ngồi như đóng đinh trên lưng bò, chị vợ hiểu rõ đầu đuôi cơ sự, dở khóc dở cười bảo chồng:
– Thôi xuống đi! Thiếu đâu mà thiếu, có mà thừa một con thì có!

.

Nguyễn Đắc Song Phương sưu tầm

Nguyễn Thị MiLi chuyển bài

Ảnh :  Ban Mai Hồng trích từ Internet
.

Một bình luận

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: