• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 906 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 906 other followers

Cảm Giác Khó Tả Sau Khi Sinh Con – Tâm Thiền

https://thientinhtam.files.wordpress.com/2015/10/camgiackhotasausinh_thumb.jpg?w=289&h=196

Đau khổ trong đời là điều không thể tránh, nhưng sầu thảm lại là vấn đề tự chọn của mỗi người.

Mỗi tháng người quản lý của nghĩa trang đều nhận được một số tiền từ bà mệnh phụ tật nguyền đang được điều trị tại một bệnh viện trong thành phố. Số tiền ấy dành để mua hoa đặt lên mộ người con của bà ta, một chàng trai trẻ đã chết trong một tai nạn ô tô hai năm về trước.

Ngày nọ, một chiếc ô tô đi vào nghĩa trang và dừng lại trước ngôi nhà phủ đầy dây trường xuân, đó là nơi bác quản lý nghĩa trang sử dụng làm văn phòng tiếp khách. Người tài xế bước xuống xe. Ở băng ghế sau, một người phụ nữ lớn tuổi ngồi nhắm mắt bất động, bà ta trông xanh xao như một xác chết.

“Bà ta yếu quá. Không thể ra khỏi xe được – người tài xế nói với bác quản lý nghĩa trang – ”Xin bác vui lòng lên xe, đưa chúng tôi đến mộ thằng bé con bà ấy. Bà ta cũng muốn yêu cầu bác giúp cho một số việc. Bác thấy đấy, bà ta không còn sống được bao lâu nữa. Bà ấy đã yêu cầu tôi, một người bạn cố cựu của gia đình, đưa bà ấy đến đây để thăm mộ con trai lần cuối.”

“Có phải là quý bà Wilson đấy không?” – Bác quản lý đưa mắt nhìn sang bà mệnh phụ ngồi trong xe. Ông tài xế gật đầu.

“Vâng, tôi biết bà ấy” – Bác quản lý gật gù – “Hằng tháng, bà Wilson có gửi tiền cho tôi để đặt hoa cho ngôi mộ của con bà ta”. Bác theo ông tài xế đến bên xe, bước vào hàng ghế sau ngồi cạnh bà mệnh phụ. Hai người lặng lẽ chào nhau qua ánh mắt. “Bà ta trông mong manh như cánh hoa tàn úa và xanh xao như một xác ướp”, bác quản lý nhận xét thầm. Trong con người của bà ta, tất cả đều đã buông xuôi và từ chối cuộc sống, ngoại trừ đôi mắt; đôi mắt sâu thẳm mang nặng một nỗi đau thầm lặng và u uất.

“Tôi là bà Wilson” – Bà ta thầm thì – “Hai năm qua, mỗi tháng…”

“Vâng, đúng vậy. Mỗi tháng tôi đều nhận được tiền của bà” – Bác quản lý nhẹ nhàng đỡ lời.

“Hôm nay, tôi đến đây” – bà Wilson cố gắng nói tiếp, “bởi vì các bác sĩ trong bệnh viện nói rằng tôi chỉ sống được vài tuần nữa thôi. Trước khi tôi chết, tôi muốn được nhìn mộ con trai tôi lần cuối. Nhân tiện tôi muốn gặp ông để thu xếp việc gửi tiền đặt hoa cho mộ con tôi sau này.”

Bà có vẻ kiệt sức vì phải nói nhiều. Chiếc xe chầm chậm rẽ vào một ngõ hẹp, tiến dần đến ngôi mộ đứa con trai bà mệnh phụ ấy rồi dừng lại. Bà mẹ tội nghiệp cố sức ghé đầu qua ô cửa kính để nhìn ra ngôi mộ của con. Không gian tĩnh lặng, tiếng chim chíu chít đâu đó bên trên những tán cây.

Bác quản lí nghĩa trang lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng. “Thưa bà, tôi luôn lấy làm tiếc vì món tiền bà đã thường xuyên gửi đến để đặt hoa cho ngôi mộ.”

Thoạt đầu bà mệnh phụ có vẻ không nghe được câu nói ấy. Sau đó bà chầm chậm xoay đầu lại. ”Xin lỗi ông” – bà ta thì thào – ”Ông đang nói đến việc gì thế! Con trai của tôi…”

“Vâng, tôi hiểu” – bác quản lí dịu dàng ngắt lời – “Bà biết không, tôi là thành viên trong nhóm cứu trợ nhà thờ. Hằng tuần chúng tôi đều tổ chức đi thăm bệnh viện, trại tế bần, nhà dưỡng lão, nhà tù… Ở những nơi ấy, có nhiều người sống cần được quan tâm, đa số họ đều yêu thích hoa. Họ còn có thể nhìn ngắm màu sắc và thưởng thức mùi hương của hoa. Còn ngôi mộ này…” – bác quản lí đưa mắt về phía ngôi mộ…- “không có sự sống trong đó, không có ai nhìn ngắm và thưởng thức nét đẹp và hương thơm của hoa. Vì thế, tôi…” – Bác quay mặt đi và tránh cái nhìn của người mẹ sầu khổ, giọng của bác lạc dần rồi tắt hẳn.

Bà mệnh phụ không nói gì cả, mắt đăm đăm nhìn về phía ngôi mộ của cậu con trai. Dường như hằng tiếng đồng hồ đã trôi qua trong bầu không khí lặng lẽ và ngột ngạt ấy. Cuối cùng bà ta khẽ đưa tay ra hiệu, người lái xe cho xe quay trở về phòng tiếp khách của nghĩa trang.

“Mình đã xúc phạm bà ấy” – bác quản lý đưa mắt nhìn theo, lòng thầm nghĩ “ – Đúng ra mình không nên nói cho bà ta biết điều ấy.”

Vài tháng sau, bác quản lí nghĩa trang không khỏi ngạc nhiên trước một cuộc viếng thăm bất ngờ và thú vị. Bà mệnh phụ ấy đã tìm đến gặp bác. Lần này không có tài xế, bà ta tự mình lái xe đến nghĩa trang. Bác quản lí không còn tin vào mắt mình nữa.

“Vâng, ông đã nói đúng, ông quản lí thân mến!” – Bà Wilson vui vẻ mở lời – “Về chuyện thưởng thức hoa đó mà! Đó chính là lý do tại sao tôi ngưng gởi tiền cho ông suốt mấy tháng vừa qua. Hôm ấy tôi trở về bệnh viện, không thể nào gạt được những lời của ông ra khỏi tâm trí. Sau đó tôi bắt đầu đặt hoa gởi tặng cho các bệnh nhân trong bệnh viện, những người không được ai tặng hoa cả. Tôi cảm thấy vui khi họ yêu thích và thưởng thức chúng – những cánh hoa tươi đẹp đến từ một người hoàn toàn xa lạ. Điều đó đã khiến họ vui và tin tưởng hơn. Nhưng quan trọng hơn cả, điều đó đã làm tôi hạnh phúc và vui với cuộc sống.”

“Không có vị bác sĩ nào hiểu được” – bà ta nheo mắt, “phép lạ nào đã khiến tôi bình phục nhanh đến thế. Chỉ có tôi biết được điều ấy thôi!”

————

Những ngày tháng đầu tiên sau khi sinh con, người mẹ nào ắt hẳn cũng rất vui mừng, phấn chấn trong lòng. Nhưng song song đó vẫn hiện diện những nỗi niềm lo lắng cho con nhỏ. Có người trải qua những ngày tháng mới sinh con một cách nhẹ nhàng, có người thì ngược lại lo lắng đủ điều nên sinh ra trầm cảm, u uất trong lòng.

Và tình cảnh này đã từng xảy đến với một người mẹ trẻ nọ. Rằng thì người chỉ vừa mới sinh con được khoảng ba tuần. Từ lúc nằm ổ đến giờ, trong người luôn hiện hữu một cảm giác khó tả, người nghi mình đang mắc phải chứng trầm cảm sau khi sinh. Những lúc một mình, cảm giác chơi vơi, tang thương lại tìm đến với người. Người khởi lên nỗi lo sợ cho tương lai của đứa con bé bỏng vừa mới chào đời. Nào là sợ người sẽ chết sớm, con nhỏ sẽ không có ai quan tâm săn sóc. Nào là sợ người khác làm hại con mình. Nào là sợ bệnh tật, người sợ đủ thứ bệnh tật trên đời, nhất là bệnh ung thư, hễ khi thấy cơ thể có biểu hiện bất thường là người lại nghĩ ngay đến bệnh ung thư. Nỗi niềm như thế cứ mãi quanh quẩn trong tâm tưởng người khiến cho người ăn không ngon, ngủ không yên. Những ngày gần đây, thời tiết trở lạnh, và điều này lại khiến cho người có ác cảm rằng thời tiết lạnh sẽ làm cho người rơi vào trầm cảm ngày càng nặng nề hơn. Chính vì vậy mà người đã chia sẻ cuộc sống, nỗi niềm của mình lên trang mạng xã hội để phần nào đó vơi đi nỗi cô đơn. Bởi chồng người hiện đang sống ở nước ngoài, đang làm thủ tục để bảo lãnh hai mẹ con người sang bên đó. Người có tâm sự nỗi lòng của mình với chồng, chồng người khuyên người cứ để mọi việc tự nhiên diễn ra, rồi tất cả cũng sẽ an ổn. Nhưng người thì không nghĩ vậy, người lại càng lo lắng hơn cho tương lai của mình, khi ra nước ngoài sinh sống, với cái lạnh gấp bội lần cái lạnh trong nước, thì ắt rằng người sẽ bị trầm cảm nặng nề, người nghĩ vậy. Nghĩ ngợi mãi như thế, người muốn tìm mẹ mình để chia sẻ, nhưng nghĩ lại những lần hai mẹ con khắc khẩu, không hợp ý nhau nên người lại thôi.

Ở nhà với con nhỏ, cảm thấy tù túng, ngột ngạt, người rất muốn đi ra ngoài, nhưng bên ngoài thì chỉ toàn là xe cộ với tiếng ồn, với khói bụi không sao có thể chịu đựng được. Vậy nên có một lần người đã đánh bạo, ẵm con đi xe buýt để đến công viên chơi, và hậu quả của việc làm này là người đã nhận được lời khuyên chân thành của những con người xa lạ, họ khuyên người rằng bé con còn nhỏ như thế, không nên ẵm đi chơi xa. Người như cảm thấy có chút ấm lòng lại với những tiếng lời khuyên bảo. Thế nên người đã cất tiếng xin các bạn hữu của mình trên trang mạng xã hội cho người lời khuyên để người vượt qua tâm trạng u uất. Khi ấy, người thì bảo rằng người hãy đi khám bác sĩ, uống thuốc vào sẽ hết bị trầm cảm. Người thì lại cho rằng chẳng qua là người lo lắng thái quá cho con nhỏ, chẳng qua là người chưa kịp phục hối sức khỏe sau khi sinh nên người mới có tâm trạng khó tả, u uất như vậy, chỉ cần người mở rộng lòng ra, trò chuyện với mọi người xung quanh thì dần dà cảm giác nặng nề trong tâm tưởng sẽ được vơi giảm. Lại có người bảo với người rằng người hãy lạc quan, yêu đời lên, hãy chơi đùa cùng với bé con, bởi tâm trạng của người mẹ khi chăm sóc con nhỏ là rất quan trọng, có thể ảnh hưởng đến sự phát triển sau này của con. Những tiếng lời khuyên bảo chân thành của các bạn hữu trên trang mạng xã hội là như vậy, hy vọng rằng người sẽ thể tìm ra cho mình cách hành xử hợp tình hợp lý nhất để có được một cuộc sống an lành, và hạnh phúc hơn.

Cuộc đời là vậy, nhưng dù cuộc đời có như thế nào đi nữa, mỗi người chúng ta cũng đều cần đến một sự tỉnh giác nhất định nào đó để có được thái độ, và cách hành xử hợp tình hợp lý nhất có thể. Và để có được điều này có lẽ là chúng ta cần phải có được nhận thức đúng đắn về cái tôi. Cái tôi chỉ là do vô vàn các yếu tố khi đủ duyên thì hội tụ thành, khi duyên tiêu tán thì tan biến mất, cái tôi chỉ là huyễn hóa, duyên hợp tạm bợ, cái tôi không thật có, thì cái gọi là của tôi cũng không thật. Khi có nhận thức như vậy, chúng ta sẽ dần vơi giảm ái ngã, vốn dĩ là nguồn gốc của tham, sân, si, của mọi khổ đau trong cuộc đời. Khi có nhận thức như vậy, thì khi có những ý niệm, hay xúc cảm lăn xăn hiện lên trong tâm tư, chúng ta chỉ cần nhìn, nhìn, và nhìn thẳng vào chúng, chỉ nhìn mà không tham đắm, không đè nén, không diệt trừ, không lãng tránh, cũng không mong cầu bình yên, nhìn để thấy được các tiến trình sinh khởi, lan tỏa, tăng giảm cường độ, và dần tan biến mất của chúng. Khi vọng tưởng thuộc về thế giới nhị nguyên phân biệt đối đãi giữa có không, được mất, hơn thua, phải quấy, trong ngoài, đẹp xấu, thiện ác, dài ngắn… tan mất, tiến đến buông xả cả ánh nhìn ấy, một tâm thái không hình tướng nhưng chìm trong ngưng lặng sẽ hiện lên, cần thêm một bước vượt qua tâm thái này, nhà thiền gọi là đầu sào trăm trượng cần phải một bước nhảy qua, như khi trèo lên cây một trăm thước, khi trèo lên là còn có cây để trèo, trèo tới đầu sào chót ở trên, phải nhảy qua khỏi mới được, nhảy khỏi cho tan nát tâm phân biệt, chấp trước vi tế, để không rơi vào không, nhảy qua khỏi liền thể nhập vào bản tâm hằng thanh tịnh, rỗng rang, và sáng tỏ, thường hay biết mọi sự vật, hiện tượng nhưng không khởi ý phân biệt. Từ tâm thái này chúng ta sẽ thể phát khởi ra những ý nghĩ, lời nói, và hành động đúng đắn đem đến lợi lạc chân chính cho không chỉ bản thân mà còn cho cả mọi chúng hữu tình xung quanh.

.

————

Tham khảo: songdep.xitrum.net, vnexpress.net

Ảnh: Internet.

Tâm Thiền ( Thiền Tịnh Tâm’s Blog)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: