• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 915 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 915 người theo dõi

Sống Hòa Hợp – Ni Sư Ayya Khema

Khi hợp ca, chúng ta phải giữ đúng nhịp, hòa hợp với nhau.  Chúng ta phải chú tâm đến thời điểm, đến các bạn trong ban hợp ca, nếu không tất cả sẽ lỗi nhịp, sai lời.  Khi chúng ta sống chung với nhau cũng thế.  Ta phải để ý, quan tâm đến người khác, phải ý thức về sự chung sống để tạo nên một môi trường sống chan hòa.  Đó là nền tảng cho nghệ thuật sống hòa hợp.

https://banmaihong.files.wordpress.com/2014/09/d72f6-wg819_inner_peace_1.jpg

Nghệ thuật sống nầy đôi khi bị phá vỡ vì  mỗi cá nhân không biết hòa hợp, chi biết có mình, không chú tâm đến người khác.   Những gì chúng ta tạo ra ở chung quanh, phản ảnh những gì ở bên trong chúng ta.

Vì thế bước đầu tiên để tạo lập sự hòa hợp, cần phải bắt đầu từ bên trong ta.  Không cần phải có một môi trường lý tưởng, mà chúng ta có thể làm điều đó ở bắt cứ nơi nào: Khi ta đang ngồi trong thiền đường, đang chèo thuyền, đang nấu ăn, đang đọc sách hay làm việc trong vườn.  Trạng thái cân bằng hòa hợp trong ta, tùy thuộc vào mức độ an nhiên, tự tại trong tâm ta.  Nếu không, chỉ có rối loạn.

Sự an nhiên, tự tại không thể tùy thuộc vào những hoàn cảnh bên ngoài ta, vì chúng sẽ không bao giờ hoàn toàn theo ý muốn của ta.  Thí dụ trong những tháng mùa khô, ai cũng than phiền phải ra công tưới cây.  Ngược lại, mùa mưa thì ta than phiền ướt át, đường xá lầy lội.  Làm sao ta tìm được nơi nào hoàn toàn trên thế giới nầy?

Vì thế, nếu chúng ta nhìn ra ngoài để tìm sự an nhiên, tự tại cho tâm hồn, thì chỉ uổng công thôi.   Chúng ta cần phải quay vào bên trong mới mong tìm được những điều có thể mang đến cho ta sự an nhiên tự tại.  Một trong những điều nầy là sự độc lập  -không phải là độc lập về vật chất, vì điều nầy có thể gây một số khó khăn cho ta, mà là một sự độc lập về tinh thần, không phụ thuộc vào những khen chê của người khác.  Điều đó có nghĩa là, khi ta biết mình đã cố hết sức để làm gì đó, nhưng nếu người khác không vừa ý, ta cũng đành chịu thôi.  Đâu phải tất cả mọi người đều tán thành những việc làm của Đức Phật, nhưng Đức Phật chỉ nói rằng: “Tôi không tranh cãi với ai.  Đó là người ta muốn gây chuyện với tôi”.  Đức Phật chấp nhận việc người ta chống báng Ngài hay các giáo lý của Ngài.  Đức Phật hoàn toàn hiểu là không thể bắt tất cả mọi người đều đồng ý theo mình.

Người có tính độc lập cũng không đi tìm sự che chở, ngợi khen của người khác.  Không phải tất cả những cố gắng của ta đều mang lại sự thành công.  Chúng ta phải sẵn sàng chấp nhận điều đó.  Không thể mong đợi ai chở che.  Nếu đôi khi ta không thể thực hiện điều gì đó đúng như ý ta mong đợi, thì cũng không hề hấn gì, không có lý do gì phải sầu khổ cho những việc như thế.

Muốn độc lập về tình cảm (tinh thần) đòi hỏi ta phải có một trái tim thương yêu.  Trái lại nếu chúng ta đi tìm sự thương yêu, ta phải tùy thuộc vào tình cảm người khác, ta dể bị thất vọng vì không toại nguyện hoặc người khác không đáp ứng đủ như lòng ta mong muốn.  Mà dầu người khác có ban tặng ta đầy đủ tình thương, họ cũng không thể thỏa mãn hết những đòi hỏi của ta.  Chạy đuổi theo tình thương yêu chỉ hoài công, là một việc làm hoàn toàn thất bại.  Điều thành công, ngược lại, là yêu thương kẻ khác.  Làm được điều đó sẽ khiến ta được độc lập trong tình cảm và an nhiên tự tại.  Vì khi hết lòng yêu thương tha nhân, ta không đòi hỏi họ phải đáp trả.  Tình thương yêu thật sự không phụ thuộc vào người khác mà chỉ là tính cách của con tim.

Sự an nhiên, tự tại tùy thuộc vào việc hình thành những cánh đồng thanh bình  trong trái tim ta -một cánh đồng rộng mở, đầy bông hoa, đầy thương yêu, độc lập về tinh thần và biết chấp nhận mình.  Chúng ta không chạy đuổi theo tình thương yêu hay sự tán thành, nhưng lại ban phát chúng một cách hào phóng.  Đơn giản nhưng hiệu nghiệm.  Việc đó đòi hỏi ta phải có trái tim rộng lượng.  Thông thường khi có ai đòi hỏi ở ta một điều gì đó, tự ngã của ta bị đe dọa, và bao nổi lo sợ bỗng phát sinh.  Điều nầy rất rõ ràng trong lãnh vực của cải vật chất, vì ta lo sợ phải mất của cải.  Khi ai đó đòi hỏi được ta thương yêu, ta cũng thấy bị đe dọa.  Ngược lại nếu ta ban tặng tình thương, lời động viên, ta sẽ không cảm thấy bị đe dọa hay đe dọa ai.  Yêu thương là cách duy nhất khiến ta có thể sống tự tại với chính mình.

Đôi khi thân ta có bịnh.  Đó cũng là điều ta không nên quá bận tâm.  “Có thân thì có bịnh”, Đức Phật luôn nhắc nhở ta điều đó.  Nhưng Ngài đâu có nói ta phải khổ sở, thất vọng vì nó.  Rồi cũng có lúc tâm ta phát khởi lòng tham ái.  Ta cũng không thể ngăn cản điều đó, nhưng ta không cần phải chạy theo chúng.  Nếu chúng ta cứ phải khổ sở vì các nghiệp của thân tâm, thì ta khó thể có được sự an nhiên, tự tại.  Vậy biết tìm chúng ở đâu?  Dĩ nhiên không phải là ở các ngôi nhà đồ sộ, ở khung cảnh thiên nhiên hay ở người khác.  Chúng chỉ có một nơi để an trú: đó chính là trong tim ta.  Nơi đó chứa đựng sự hiểu biết là quà tặng của tình thương và sự tán thán tạo nên những cánh đồng hòa hợp chung quanh ta, đó cũng chính là nơi rèn luyện nên ta.

Đó là trường huấn luyện cách sống hòa hợp, vì chúng ta có thể tìm thấy chính mình nơi kẻ khác.   Chúng ta cần nhận rõ cái bóng của chính mình nơi người khác, để nhận rõ bản thân hơn.  Khi có sự xung đột với người khác, đó cũng chính là tấm gương phản chiếu chính ta.  Nếu nội tâm ta an nhiên tự tại, ta sẽ không thấy khó khăn với người.  Tâm gương phản chiếu không thể dối gạt ai.  Một trong những bài giảng của Đức Phật có kể về ba vị tu sĩ đã sống với nhau chan hòa như nước với sữa.  Ý kiến của họ, tâm tình của họ hoàn toàn phù hợp với nhau.  Sở dĩ có sự hòa hợp hoàn toàn đó là vì không ai muốn cái gì theo ý riêng của họ.   Điều đó cũng chỉ rõ cho ta thấy sống hòa hợp, vui vẻ là chuyện có thể làm được, nếu không ta tiếp tục cho rằng thái độ tiêu cực của chúng ta là có thể chấp nhận được.

‘Sự hòa hợp’ có thể hiểu theo nhiều nghĩa.  Tựu trung, đó là cốt lõi căn bản để sống yên vui, hạnh phúc.  Đôi khi chúng ta bị nghiệp lực dẩn dắt.  Điều đó cũng dể hiểu thôi, nhưng sau đó, khi chúng ta đã thấy được sự khờ dại của mình, ta cần phải chấm dứt.  Tất cả mọi loài chúng sanh đều muốn được an ổn, hạnh phúc, không chỉ riêng loài người.  Chúng ta thiền định để được hạnh phúc hơn, nhưng ta không thể ngồi thiền suốt cả ngày dài.  Đôi khi, thiền định lại khơi mở những đau khổ, phiền não ta đã chôn giấu, không muốn nghĩ đến.  Điều đó khiến ta có cảm tưởng việc hành thiền còn mang đến nhiều khổ đau hơn trước đó.  Thật ra không phải vậy, mà là vì nhờ thiền định ta có thể nhìn thấy khổ đau của mình tận mặt hơn để có thể chấp nhận, đối mặt với chúng.  Điều đó cũng dể khiến ta sinh tâm từ bi đối với mọi người, vì ta đã nhận thấy rằng thân phận con người chứa đầy những khổ đau.  Có nhiều giai đoạn trong quá trình phát triển tâm linh, lúc bắt đầu chúng ta giống như những đứa trẻ con.  Và dầu ta đang ở lớp năm, sáu hay bảy, tất cả chúng ta đều là những đứa trẻ đang lớn.

Có người chấp nhận nghiệp của mình dể hơn người khác.   Nhưng chạy trốn nghiệp không phải là cách trả nghiệp khôn ngoan.  Dầu chúng ta chạy trốn ở đâu, nghiệp cũng sẽ đuổi theo.  Vì nghiệp không phải ở một nơi chốn hay hoàn cảnh nào đó, mà nó ngự trị trong trái tim ta.  Nó theo ta lên trời, xuống biển, ta ở đâu, nó có đó, ở bất cứ nơi nào.  Trốn tránh nghiệp bằng cách chạy trốn là điều không thể thực hiện được.

Còn một cách trả nghiệp không khéo nữa, mà tất cả chúng ta đều đã từng thử qua, là trách cứ, đổ thừa cho người khác, hay cho hoàn cảnh, sự việc.  Hành động như thế tức là ta đã không nhận trách nhiệm cho chính hành động, cách sống của mình.  Cách trả nghiệp không khéo thứ ba là trở nên chán nản, đau khổ vì nghiệp quả của mình.  Hầu hết chúng ta đều như thế.  Sau đó là buông xuôi tất cả để chờ đợi một may mắn, một niềm vui nào đó đến với ta, để giúp ta thoát ra sự khổ đau -như là một món quà, một phần thưởng hay một lời khen ngợi nào đó -và rồi ta lại thấy yêu đời trở lại.

Tất cả những cách trả nghiệp như trên khiến chúng ta như thể ở trên đầu ngọn giáo của hy vọng và thất vọng.  Cách đối phó với nghiệp khôn khéo nhất là hãy coi đó như là một kinh nghiệm, và hãy nhớ rằng Đức Phật đã dạy khổ đau là sự thật đầu tiên trong tứ đế.   Rõ ràng Đức Phật rất hiểu nỗi khổ đau của chúng sanh.

Sự thật thứ hai là nguyên nhân của khổ đau, là ái dục: muốn điều ta không có hay muốn dứt bỏ cái ta đang có.  Ngoài ra không còn gì có thể khiến ta khổ đau.  Nếu ta nhận ra được sự khổ đau trong ta, nhưng không để nó tác động ta, mà chấp nhận nó như là một thực trạng, một phần của cuộc sống, rồi từ đó có thể nhận ra được nguồn gốc của nó chính là ở bên trong ta.   Lúc đó ta có thể nói: ‘Đúng rồi, đó chính là nó’.  Bằng những cách đó, ta có thể chứng nghiệm được hai đế trong Tứ Diệu đế, và như thế có nghĩa là đế thứ ba và thứ tư không thể sai được.  Sự thật thứ ba là ta có thể đoạn trừ mọi khổ đau, để đạt tới Niết bàn, hoàn toàn giải thoát.  Và sự thực thứ tư là Đạo đế, là Bát chánh đạo, con đường đưa ta đến sự giải thoát hoàn toàn.  Hai sự thực đầu tiên thì dể chứng nghiệm rồi -hằng ngày ta có thể kinh nghiệm về chúng biết bao lần.  Chỉ cần chánh niệm một chút là ta có thể nhận ra chúng ngay.

Đau khổ sẽ tiếp tục hiện hữu, không bao giờ chấm dứt cho đến khi ta có thể diệt trừ được mọi ái dục, như là một vị A-la-hán, hoàn toàn Giác Ngộ.  Tại sao ta lại ngạc nhiên khi đau khổ phát sinh?  Nếu đau khổ không phát sinh, ta ngạc nhiên mới đúng chứ.   Nếu còn ngạc nhiên, là ta đã hy vọng có thể tìm được sự hoàn thiện, hoàn mỹ trên thế giới nầy.

Để tâm được an nhiên tự tại, ta phải biết chấp nhận khổ đau như một phần không thể tách rời của kiếp con người.  Nếu ta không biết chấp nhận, thì sự chống đối, phản kháng càng khiến ta thêm đau khổ, rồi phải tìm cách trốn tránh.  Trốn chạy khổ đau có nghĩa là cố gắng thay đổi người khác, thay đổi hoàn cảnh, công việc làm, hay là bất cứ thứ gì mà ta nghĩ là nguyên nhân khiến ta đau khổ.  Hành động như thế không thể nào giúp ta diệt trừ được khổ đau.  Chỉ có một cách duy nhất đó là buông bỏ lòng ái dục -đó là những điều Đức Phật đã dạy.  Ngay hiện tại, ta chỉ có thể dựa vào các giáo lý của Đức Phật để thực hành.  Có nhiều hy vọng là ta có thể chứng nghiệm được phần nào những lời dạy đó, còn lại ta có thể chứng nghiệm bằng lòng tin của mình.

Khi đau khổ phát sinh, ta có thể thấy rõ là đã có một ao ước, ham muốn nào đó không thành hiện thực.  Tìm cho ra ái dục đó, rồi quyết buông bỏ nó đi, vì không có cách nào khác để thoát khỏi khổ đau.  Chúng ta càng có thể buông bỏ được nhiều ái dục, chúng ta càng dể tìm được niềm vui ở nội tâm, vì ái dục phá vỡ sự tự tại trong nội tâm ta.    Hãy tưởng tượng chúng ta đang hát một bài đồng ca, và bỗng ai đó, muốn vượt trội lên tất cả, át cả giọng hát của mọi người, và người khác nữa lại muốn hát với nhịp nhanh hơn.  Rõ ràng là sẽ không thể có sự hòa hợp nào trong đó.

Sự tự tại trong tâm hồn khiến ta dể có sự độc lập trong tình cảm, khiến ta muốn bố thí, muốn tán thán người khác hơn là khao khát kiếm tìm nó cho cá nhân mình.  Chúng ta cần phải nhận biết rõ rằng tất cả mọi khổ đau đều do tham ái, vì thế ta cần diệt trừ tham ái.  Đó là con đường đạo, là giáo lý Đức Phật.   Đáng tiếc, chúng ta thường dể quên những sự thật căn bản đó.

Sao ta có thể quên dể dàng thế?  Chính là vì sự bám víu vào ngã, làm ta thấy mọi thứ khác đều là thứ yếu, không quan trọng để nhớ.  Tâm ta luôn nhớ nghĩ về ‘tôi’, ‘cái của tôi’, và vì tất cả mọi người đều suy nghĩ như thế, mà xã hội trở thành hổn loạn.  Chỉ có chúng ta mới có thể tìm được sự tự tại trong chính nội tâm mình, không ai giúp ta tìm ra nó cả.  Đức Phật đã chỉ cho ta con đường bằng từ bi quán, bằng các hành động từ bi, thiền định và thiền quán.  Tất cả đều là những phương tiện để đạt được giải thoát, chứ chúng không phải là cứu cánh cuối cùng.  Mục đích của chúng ta là cố gắng thấm nhuần được tính vô thường, đau khổ và vô ngã -hiểu được vạn pháp đều thay đổi không ngừng, hiểu rằng cuộc đời luôn gắn bó với khổ đau, biết được bao hình tướng của ngã, khiến cho sự hòa hợp, hạnh phúc bị xáo trộn.  Khi còn có ngã, có cái tôi, thì những đau khổ còn, nếu không có cái ngã, không có cái tôi, thì làm gì có ai để khổ đau?

Sự hòa hợp là hòa đồng   với người khác, nhưng cũng phải có hòa hợp trong chính nội tâm mình.  Trở thành một người thánh thiện sẽ đem lại sự hòa hợp đó.  Chữ ‘thánh’ có gốc từ chữ ‘thánh thiện’.  Tuy nhiên, ta không cần phải làm thánh, chỉ cần sống lương thiện, an nhiên với chính mình.  Đó là việc khó khăn nhất, nhưng cũng đáng thực hành nhất.  Khi ta nhận thức được rằng trong ta có đầy đủ các căn tánh thiện, không cần phải tìm kiếm ở bên ngoài, thì sự an nhiên, hạnh phúc sẽ tràn đầy trong trái tim ta.

Nguồn : Be An Island the Buddhist Practice of Inner Peace  –  Ayya Khema

Việt Dịch Diệu Liên Lý Thu Linh

vuisongmoingay.blogspot

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: