Buông Tay – Nắng & Mưa

 

Một cô nàng lên núi gặp nhà sư. Cô nói:
– Thưa Thầy, con muốn buông vài thứ mà không thể.
Nhà sư đưa cô gái cầm 1 cái cốc rồi liên tục rót nước sôi vào đó.
Khi nước nóng đầy cốc, tràn cả ra tay, cô gái thả ngay cốc nước xuống.
Nhà sư từ tốn :
– Đau rồi tự khắc sẽ buông.
Vấn đề là, buông rồi thì tay vẫn đau và vết bỏng vấn lên sẹo.
Vậy tại sao con cứ phải chờ tổn thương thật sâu rồi mới buông ?

https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTrr0c4ejRFYpkznXkfSAmSa7CS4OPkmUjRW5s-X5u3BZ0fWW1M

 

Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên quá lệ thuộc và dính mắc vào nó vì hội ngộ và chia ly là bản chất, là lẽ tất nhiên của đời sống.
Khi vui, bạn nên nghĩ rằng niềm vui này không miên viễn trường tồn.
Khi đau khổ, bạn nên tự nhủ rằng nỗi đau này cũng không còn mãi.
Giữa các phạm trù đối lập như được mất, buồn vui, bạn luôn tự nhắc mình như thế thì sẽ sống thanh thản giữa ” hai miền mưa nắng ” cuộc đời.

.

Sưu tầm

Teresa  Ngọc Nga chuyển bài

2 bình luận

  1. Chí lý thay! Cám ơn Teresa Ngọc Nga đã chuyển bài.

  2. Hay quá phải không Chị Túy Phượng. Em nhận những bài chia sẻ hay từ Tác giả Teresa Ngọc Nga về lối sống và nét đẹp tâm hồn, tư duy tích cực mỗi ngày. Cám ơn Chị Teresa Ngọc Nga. 🙂
    😛

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

%d người thích bài này: