• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 914 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 914 người theo dõi

Bài Thơ Sông Núi ( phần II ) – Nguyễn Đức Dũng

Bài Thơ Sông Núi (I )– Nguyễn Đức Dũng

III Dùi Chiêng bên sông Đăk Bla

       Để có được những cung đường phẳng lỳ rộng thoáng, đẹp đến ngẫu hứng, cho chúng tôi thả hồn mình mộng mơ thụ hưởng khoái cảm tê người khi đôi tay miên man say cùng chiếc ghi đông xe máy nuốt từng dặm trường xứ núi này. Đất và người Kon Tum đã phải làm một hành trình 100 năm đầy biến động. Băng qua rừng thiêng nước độc, thú dữ và những bệnh tật núi rừng nhiệt đới thách thức niềm tin y học. Băng qua tù đày lao dịch khổ sai. Băng qua những cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ. Đất và người Kon Tum đã viết nên trang huyết lệ riêng mình trong lịch sử chói ngời của dân tộc.

Đồi Thịt Băm ngày ấy

Rừng cao su Dakto hôm nay

       Hôm nay ta đi qua cứ điểm 601 kia, ai biết rằng đó là nơi từng được gọi là “Đồi Thịt Băm”. Chỉ riêng mỗi cái tên ấy thôi đã nói lên nhiều ám tượng mà sách vở khó có thể diễn đạt rốt ráo hơn. Chẳng biết ngoài Bazan thổ nhưỡng ra, dưới mảnh đất này còn tố chất dinh dưỡng nào nữa được tìm thấy mà mỏi mắt hai bên đường mơn mởn non tơ của sắn, là thăm thẳm sắc màu cao su. Xa kia, những cánh rừng trồng nhiều lớp tuổi cứ kế tục hứa hẹn sự sung túc hôm nay và giàu có cho một tương lai đã cận kề. Chỉ còn nghe vang vọng bên tai, lẫn trong tiếng gió vút là hình như còn cả tiếng máu lửa một trời Tân Cảnh, Đăk Tô thuở trước. Đây là một trong ba chiến trường khốc liệt nhất trên toàn miền nam vào mùa hè đỏ lửa năm 1972. Một chiến trường mang tính chiến lược để giải quyết cuộc chiến tranh đã kéo dài những hai mươi năm. Máu và nước mắt, chia ly và đoàn tụ được tính ra thì bằng cả cuộc tranh đấu dài lâu trên khắp đất nước này cộng lại. Hôm nay vẫn còn biết bao nhiêu nắm xương vô định đang âm thầm dưới từng gốc cây ngọn cỏ, dưới từng khe suối đáy sông, bên những thung lũng nhọc nhằn chưa quên ầm vang bom đạn, lẫn khuất bên những cánh rừng làm sao gọi lên được hết tên người, những núi đồi ì ầm tiếng pháo bầy, pháo chụp. Từng linh hồn ấy vẫn ngày đêm theo từng ngọn gió lãng vãng trong khuya khoắc đợi chờ ngày đoàn viên cố xứ. Vì vậy, trong từng sắc độ của phì nhiêu cây trái kia, làm sao rạch ròi cụ thể nổi giá trị của những năm tháng yên bình. Sự hàm ơn của lòng người hôm nay dứt khoát không được một phút giây nào phai nhạt. Dân tộc này, thử hỏi có một gia đình nào lại không góp phần mất mát hy sinh, để hôm nay đây đi giữa xứ sở này, lòng ta chợt dấy lên một truy vấn rằng mình phải sống làm sao cho xứng đáng.

Sông Đăk Bla

       Chúng tôi đến bên bờ sông Đăk Bla trời đã ngả sang chiều, trong ánh hoàng hôn một ngày đầu mùa mưa, phố núi dường như vương vấn chút buồn sơn cước. Nhìn từ xa, tổng thể không gian nơi đây làm ta liên tưởng đến một chiếc nỏ khổng lồ đã kéo căng hết cỡ, mà tay nỏ chính là cây cầu Đăk Bla hiện đại nối thông QL14 hướng về phía tỉnh Gia Lai. Thượng và hạ lưu giòng sông Đăk Bla ở hai bên cầu làm cánh nỏ uốn cong. Theo một đường tưởng tượng, thì khi ta bật mũi tên lao vút đi lại bung nở ra thành một trời pháo hoa nhiều sắc màu rực rỡ trước chiếc nỏ diệu kỳ ấy, đó là hoa viên đầy những kỳ hoa dị thảo phía bắc của cầu đang chen đua khoe gió. Giữa hoa viên, một đài phun nước ngày đêm miệt mài điểm xuyết cho sự thăng hoa sáng tạo của con người và thiên nhiên ở một điểm nhấn thú vị vừa hiện đại lại vừa mang chút sắc thái truyền thống bản địa.

Cầu Dakbla

       Chúng tôi đến thăm Nhà Ngục Kon Tum trong cơn mưa đan le lói ánh chiều. Từ xa, trên nền trời phía tây, những đám mây sũng nước làm cho khung cảnh thêm thê thiết, gợi nhớ đến một thời lầm than nô lệ, một thời dân tộc đã lê bước chân xích xiềng nước mất nhà tan, trên vai nặng đầy sưu cao thuế nặng. Lòng tôi không thể nào vui lên được trước nỗi niềm này. Thì sờ sờ ra đó, những gông cùm cũ kỹ còn lưu giữ luôn nhắc ta, những roi vọt tù đày ấy làm sao một sớm một chiều có thể nguôi khuây trong nhớ nghĩ: “Cha tạo thân này trồng khoai cuốc đất/ Mẹ sinh đời này múa bút đề thơ/ Đời thuở nhà ai đẻ con đánh trận…/ Nhưng em ơi sóng ngàn đời nhắc ta/ Con đường lông ngỗng trắng/ Nước mắt rơi/ Giếng ngọc còn  ngờ…/ Em ơi ta khắc vào xương ta ghim vào tủy/ Ta truyền vào gia phả/ Lời sóng dặn dò/ Lứa đôi còn tình tự trăng khuya/ Phải giỏi cuốc đất trồng khoai làm thơ và đánh giặc/ Bài học nằm lòng em ơi sóng nhắc/ Lệ muối này/ Thương tổ quốc/ Ngoài kia…

Nhà Ngục Kontum

        Nhà Thờ Gỗ Kon Tum nhanh chóng hóa giải tâm trạng ngậm ngùi  chúng tôi vừa trải. Từng miếng mảng nắng nghiêng sót lại hắt lên tường thánh đường bày ra trước mắt sự tài hoa của những người nghệ sỹ nhân dân trong quá trình dựng nước và giữ nước. Đành rằng niềm tin tôn giáo kia là một nền văn minh triết học từ phương tây xa đến khó hình dung, nhưng khi du nhập vào tâm thế cư dân bản địa, đã tìm được cách thể hòa đồng, để hôm nay giữa thành phố núi này, thực thể tín ngưỡng ấy đã vượt khỏi giá trị riêng của mình, trở thành một di sản văn hóa bản địa hết sức độc đáo, có thể nói khó tìm ra phiên bản.

Nhà Thờ Gỗ Kon Tum

         Chúng tôi ghé vào quán cà phê vỉa hè nghỉ chân. Nhà thơ Tạ Văn Sỹ đến ngay khi vừa nhận được tin, vẫn chiếc xe máy tàng tàng mà anh đã lang thang khắp mọi miền đất nước. Sau cú bắt tay, chưa đợi chúng tôi ê a, anh đã mau mắn hỏi kế hoạch cụ thể về thời gian, nơi ăn nghỉ khi đoàn ở lại thành phố này. Quả là cái tình văn nghệ đậm đà và thực tế đến xúc động. Nhà thơ xe ôm rút điện thoại “làm việc” trong khi chúng tôi nhắn và mời hai bạn thơ khác đến chơi, Trương Anh Tài, hội viên trẻ của Kon Tum vừa dự trại sáng tác Miền Trung – Tây Nguyên với nhà thơ Nguyễn Ngọc Chương của đoàn, và nhà thơ Từ Dạ Linh, con dân Thăng Bình Quảng Nam đang làm báo tại nơi này. Thôi thì không biết bao nhiêu là chuyện để nói, chỉ thiếu mỗi đọc thơ thôi là đủ một cuộc giao lưu thú vị. Bữa cơm tối đãi bạn không kém phần sang cả ở một quán ăn đặc sản phố núi do nữ sỹ Tạ Phúc Đoan, con gái rượu của Tạ thi nhân ồn ào một cách hết sức thân thương, bởi Đoan có lý do rất đáng yêu là “Dâu Quảng Nam”. Thì ra chồng Đoan quê Tiên Phước nhà mình, vậy đó, trái đất tròn té ra cũng có lý. Cuộc vui còn có mặt của nhà thơ Lại Hữu Kim, chủ tịch hội VHNT Kon Tum, anh Nguyễn Văn Long, chủ tịch Hội Nhà Báo Kon Tum, một anh Nguyễn Văn Long khác, chánh văn phòng UBND tỉnh. Cũng chính anh Long (ủy ban) này lại là người lo sắp xếp để đoàn được nghỉ đêm tại nhà khách sang trọng của tỉnh, anh Cư, Phó giám đốc Đài PTTH Kon Tum, quê Đại Lộc Quảng Nam và nhiều anh em bạn bè dâu rễ quê nhà đến dự. Những tưởng thế cũng quá thâm tình, ai dè anh Long (nhà báo) dứt khoát phải mời anh em dự “Tăng hai” ở một quán khác, thật ra là để tìm không gian phù hợp hơn với một đêm giao lưu văn nghệ bạn bè. Rồi thì thơ, thì nhạc, bài dân ca “Dùi Chiêng” của quê hương Hòn Kẽm – Đá Dừng do nhà thơ Nguyễn Cường lĩnh xướng lại vang vang hòa điệu chủ khách “Chiêng Dùi/ Chiêng – Chiêng Dùi/ Chiêng” trong tiếng đệm lanh canh chén đũa ấy nó mới tự hào thân thương và cảm động làm sao. Chuyện tiếu lâm, chuyện của đất và người Quảng Nam, Kon Tum. Quảng Ngãi, Bình Định…Những tiết mục mộc cứ thế nối nhau suốt một đêm bầu bạn không thể nào ấm áp hơn được nữa.

        Sau buổi cà phê sáng thân mật bên dòng Đăk Bla hùng vỹ và thơ mộng. Chúng tôi đến thăm và chào từ biệt anh chị em văn phòng Hội VHNT, văn phòng Hội Nhà Báo Kon Tum, để tiễn chân, anh Long ( Anh Đặng Thành Long,  Chánh văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Kon Tum) dẫn đoàn đến thăm cầu treo và nhà rông Kon klor của bà con Bana. Đây có thể nói là cây cầu treo đẹp nhất Kon Tum. Nhưng chưa hết, theo các anh, nhà rông này được xem như đẹp nhất Tây Nguyên. Mà thật, với kiểu dáng độc đáo hoành tráng và vút cao của mái lá, những trụ cột thẳng tắp bề thế thô mộc vết đẽo của rìu, những chồng chéo liên kết cực kỳ tinh xảo của hệ thống dàn rầm thượng  níu đỡ mái nhà, phía trong rộng rãi và thoáng mát. Bên cạnh nhà rông, cây Kơ nia cành lá sum suê, hài hòa trong một cánh rừng nhỏ. Sau lưng, giòng sông Đăk Bla uốn quanh bao bọc. Tất cả cảnh trí ấy đã trở thành một biểu tượng chủ đạo của văn hóa tây nguyên độc đáo. Chưa chịu thỏa lòng, anh Long lại khoản đãi một vò rượu cần rồi cầm tay nhau mở vòng xoang múa hát vui thấu trời mới đủ bộ lệ. Chuyến đi này, chúng tôi nợ những người bạn Kon Tum một gánh ân tình, chẳng biết làm thế nào cho trọn. Chia tay nhau bên chân cầu thang của ngôi nhà chung Kinh Thượng ấy, chúng tôi trao gởi biết bao nhiêu hò hẹn ân tình, chỉ thiếu nỗi sụt sùi nữa thôi là đa đoan đủ nghĩa…

Cầu treoKon Klor

IV Thơ mộng Măng Đen và hoang liêu Violăc

       Nhà thơ Tạ Văn Sỹ đưa đoàn đến tận cửa ngõ phía đông thành phố Kon Tum, nơi bắt đầu của QL24 đường xuống đồng bằng mới chào nhau ở giữa con đường (Bùi Giáng). Chúng tôi siết chặt tay nhau mong những lần hội ngộ. Từ đây, chuyến đổ dốc miên man không biết đến bao giờ mới thôi. Chúng tôi lại đi qua những thôn xóm đã ngày càng thay da đổi thịt, những núi đồi nhấp nhô xanh trong nắng gió. Lại những sắn là sắn, sắn cơ hồ tươm lên những giòng mật ấm no trên từng đọt lá non hồng hào bụ bẫm, từng phiến lá xanh ngời ngút ngát hứa hẹn biết bao nhiêu thu hoạch. Lại cao su, cơ man là cao su. Từng khoảnh rừng cao su dài vuông vắn và tăm tắp đội ngũ. Phía dưới xa kia, Măng đen, khu du lịch sinh thái nghỉ dưỡng cao cấp đang chờ, nghe nói môi trường và cảnh quan nơi đây được mọi người tự hào là một Đà Lạt thu nhỏ. Thật vậy, sau nhiều giờ chạy xe, qua con đèo Măng Đen hao hao Hải Vân nhưng có phần khiêm tốn hơn về mức độ. Thị trấn Măng Đen, huyện Kon Plong đón chúng tôi bằng những cánh rừng thông đặc chủng tỏa bóng xuống hai bên đường. Những ngôi biệt thự im lìm nấp sau những cánh rừng kia cho thấy sự khả tín về một điểm đến hấp dẫn. Theo giới thiệu của nhà thơ Tạ Văn Sỹ, anh Đinh Su Giang, giáo viên trường PTDT Nội trú Măng Đen, Hội viên Văn học Kon Tum đón chúng tôi niềm nỡ như người bạn đã thân thiết tự khi nào. Giang đưa đoàn về khu nội trú của trường để sắp xếp cho việc nghỉ lại qua đêm. Làm một vòng quanh thị trấn, Giang đưa chúng tôi đến thăm tượng đài chiến thắng Măng Đen trong hoàng hôn sập tối, phía xa, từng vệt nắng cuối ngày tiếc nuối hắt lên bóng  trời quang ảm đạm. Đêm Măng Đen se lạnh.

 Tượng đài chiến thắng Măng Đen

       Cuộc rượu đạm bạc bày ra giữa nền nhà trong căn hộ tập thể nhỏ bé mà đáng yêu của vợ chồng Giang. Chàng nhà văn trẻ này lại tháo vát mượn về cây Guitar  ấm tiếng và đẹp mắt, chắc chủ nhân của nó cũng là một nghệ sỹ sành sõi. Ngoài kia trời đã nhòa nhạt từng mảng sương nhẹ mỏng, như chiếc khăn duyên dáng choàng lên vai núi đồi, từng ngọn gió đêm len lỏi thổi qua những cánh rừng mơ màng ngủ. Chúng tôi lại chắp nối những khúc ca tha thiết một thời, những giai điệu tuy có phần “chẹp cheng” của nhà văn Huỳnh Văn Tiến do đã lâu ngày không tập dượt cũng đủ làm xuyến xao những đôi tai nghệ sỹ, tâm hồn mở ra với trời rộng đất dài, đêm tây nguyên chiêu đãi cơn lạnh ngọt ngào cho khách “thương hồ” xứ Quảng một bữa nhiều ấn tượng.

Những điểm du lịch đặc sắc ở Kon Tum, Du lịch, du lich, du lich viet nam, du lich the gioi, du lich 2013, kinh nghiem du lich, du lich chau au, du lich chau a, kham pha the gioi, dia diem du lich, du lich kontumThác PASỸ( Ảnh Minh Đức)

        Khi ánh ngày chưa kịp hửng lên trọn vẹn trên mảnh đất này, chúng tôi lại lục tục chuẩn bị cho một buổi sáng thăm thú còn nhiều ham hố mong khai phá. Sau khi thưởng thức ly cà phê sớm se lạnh trong khu quán bày biện có phần hơi sang trọng. Giang đưa chúng tôi đi thăm thác PASỸ, còn gọi là Thác Tóc. Sở dĩ có tên gọi này là bởi từ độ cao khoảng mươi lăm mét, một con thác nước mỏng đều như sương đổ xuống và tỏa bay trong gió, nhìn xa như mái tóc thiếu nữ đẹp đến hoang sơ. Bên cạnh cổng vào thác là khu vườn tượng rộng lớn trên một ngọn đồi, ở đây trưng bày giữa trời, dưới những tàng cây rừng hàng trăm bức tượng gỗ mô tả con người và các loại chim thú, những con vật gần gũi với người. Những tác phẩm này đại diện cho nền nghệ thuật tạo hình của 54 cộng đồng dân tộc anh em. Tuy không rành về môn nghệ thuật độc đáo này, nhưng chúng tôi cũng tìm thấy được những nét biểu cảm hết sức thú vị trên từng khuôn mặt tượng, chứng tỏ nó được sáng tạo bởi những bàn tay nghệ sỹ tài hoa, của những tộc người tài hoa còn lưu giữ những vốn quý bao đời ông cha truyền lại.

        Điểm nấn ná cuối cùng ở “xứ lạnh” này là khu du lịch tâm linh tượng Đức Mẹ Maria tọa lạc trên ngọn đồi bên cạnh QL24. Theo Giang, đây là tượng Đức Mẹ độc đáo nhất thế giới. Đó là một bức tượng khiêm tốn về khối lượng và thật sự độc đáo về nghệ thuật mô tả, Mẹ chỉ có chiều cao đâu chừng một mét, ngự trên một đài cao cũng khiêm tốn như vậy, khuôn mặt tượng thể hiện vẻ đau buồn với hai bàn tay bị cụt. Thế nhưng khói nhang nghi ngút và khách hành hương nườm nượp đến chiêm bái và cầu nguyện. Dưới tán rừng hàng trăm chiếc ghế đá do tâm thành muôn phương dâng cúng để tỏ lòng kính tín và ơn phước.

       Ấn tượng thống khoái nhất trong chuyến đi này đối với chúng tôi có lẽ là khi xuôi xe xuống đèo Violăc. Không biết chiều dài thực sự của đoạn đường đèo này bao nhiêu cây số, chỉ biết bắt đầu từ khoảng gần trưa, thế mà với tốc độ trung bình khoảng 40 cây số giờ, thi thoảng dừng lại dăm ba phút bên những cánh rừng đẹp đến mê hồn, những đoạn uốn lượn tài tử để chụp hình lưu niệm, chúng tôi phải chạy xe đến hơn bốn giờ đồng hồ mới coi như tạm xuôi xuôi ở địa phận ngã ba Ba Tơ, Nghĩa Hành của tỉnh Quảng Ngãi. Nỗi khoái cảm khi được mình tự cầm tay lái xe máy để đưa mình đổ dốc quanh co qua những cung đường, hun hút dưới những tán rừng hiu quạnh, là cái thú không thể diễn tả được, chỉ biết nó làm ta lâng lâng một cảm xúc mơ hồ mộng mỵ, gió cứ thổi qua không mệt mỏi, đường thì quạnh không một bóng người, không một bóng xe, đi như đi vào nơi chốn chưa từng ai khai phá, sự đơn độc lẻ loi ấy làm cho tâm hồn ta thực sự được trở về với chính bản ngã của mình, được là mình trọn vẹn nhất, không phải che đậy với ai, không phải đãi bôi, vờ vĩnh. Tôi đã đi qua nhiều đèo dốc nước non quê xứ. Nếu Đèo Krôngpa ở tuyến đường lên thành phố Đà Lạt, đoạn qua thủy điện Đa Nhim được dịch là đèo Ngoạn Mục bởi nó thật sự “ngoạn mục”, cũng thì quanh co và hết sức hiểm nguy khi các khúc quanh cùi chỏ có độ dốc lớn, nó làm cho ta cảm thấy mình bé nhỏ trước sự  hun hút mắt nhìn khi đã vượt qua được cung đường căng thẳng nhất. Ngoài sự trầm trồ thán phục và kinh ngạc thì ngôn ngữ của con người coi như  chẳng qua một tiếng “ồ” đầy cảm thán. Đèo Hải Vân được ngự ban danh xưng “Đệ Nhất Hùng Quan” giữa Huế và Đà Nẵng. Đó là một con đèo thật sự hoành tráng bởi mức độ thiết kế, xây dựng của con người và sự ban phát đặc biệt của trời đất. Qua đèo nhằm lúc trời mưa hoặc sương mù, thì cảm giác như ta lạc vào một tầng nào đó của âm ty địa ngục. Trời đất tối đen như mực, đi như đi trong mờ mờ nhân ảnh rợn lạnh hồn ma bóng quế, gió gào thét tung bờm sóng vào vách đá tưởng đâu tiếng của âm ba muôn nghìn quỷ dữ kêu đòi. Khi trời quang mây tạnh, dưới tầm mắt ta biển đông ngoài kia mênh mang, cho ta cảm khoái về non sông mình bao la và hùng vỹ. Ngược lại, đoạn đường đèo từ thành phố Đà Lạt đổ về Nha Trang 130km qua  đèo Hòn Giao – Khánh Lê xuống huyện Khánh Vĩnh của tỉnh Khánh Hòa, thì đó là sạn đạo man man của sức vóc và trí tuệ con người, sự hùng vỹ và dữ dội đã được đẩy lên đỉnh điểm. Có lẽ chỉ được trải thảm đỏ vị trí hàng đầu những con đèo trên đất nước. Khi xe đổ dốc trên đường đèo này, điều làm ta chợt nhớ đến lại là hành trình mà thầy trò Đường Tăng muôn dặm thỉnh kinh cầu Phật đạo. Hoặc giả là chợt nhớ đến Sạn đạo vào Hán Trung mà Ngụy Diên khuyên đốt trong tác phẩm Tam Quốc Chí của La Quán Trung. Nhiều lắm, nhiều lắm, rồi nào đèo Ngang thơ mộng của Huyện Thanh Quan nữ sỹ đã đi vào lịch sử thi ca và ngưỡng vọng hồn người, nào Mang Giang, An Khê trên tuyến QL19 từ Gia Lai đổ về Bình Định. Đèo Cù Mông, Đèo Cả, Đèo Rù Rì đoạn Bình Định Phú Yên vào Nha Trang trên QL1A.v.v… Mỗi con đèo trên đất nước này đều đẹp, đều nên thơ và hùng vỹ, khó có thể nói nơi nào đẹp hơn, thơ mộng hùng vỹ hơn. Điều có thể giải minh cho cái đẹp của Violăc có lẽ ở sự hoang sơ của nó, ở sự còn nghèo và khiêm tốn. Rừng thì vẫn trầm hùng đấy nhưng chưa đủ nghĩa đại ngàn, đường thì vẫn uốn lượn quanh co khúc khuỷu đấy nhưng vẫn còn chút mặc cảm thua thiệt. Cái đẹp của Violăc có thể ở chỗ nó hiu hắt và quạnh quẽ, khiêm tốn và nghèo khó. Nó làm ta chạnh nghĩ về con đường xuyên sơn của ông cha ta thuở nước non này vài trăm năm trước, lúc chỉ ngựa xe và võng cáng trên đường xa vạn dặm. Với làn đường rộng trung bình bốn mét, nó thiếu đi tính hoành tráng bởi sự can thiệp của bàn tay con người. hai bên đường lòa xòa lau lách làm cho sự hắt hiu càng thêm tác động đến tình cảnh thân đơn bóng chiếc đường xa. Bởi vậy ta thấy hình như nó đẹp một cách gần gụi mà cổ kính.

Đèo Violắc

Đèo Violac

        Hơn 700km đường thiên sơn vạn lý, mưa nắng thất thường, gió sương  dầu dãi, đi qua bao làng mạc quê nhà, đi qua biết bao nhiêu yêu thương ấm áp. Tình đất tình người, với tròm trèm bốn đêm năm ngày làm  cuộc nhàn du. Điều để lại trong nhớ nghĩ mỗi người chúng tôi chẳng thể nào đo đếm được. chẳng thể gọi tên cho đúng nghĩa ước mong mình, chỉ ôm ấp trong lòng một tình yêu ngày càng thiết tha hơn về bầu bạn, về con người và quê hương đất nước, như một tứ thơ ngân rung từng li ti mao mạch dẫn nguồn máu nóng ấm truyền lưu trong tâm hồn và huyết quản. Tiếc thay tài sơ trí mọn không thể tạo tác nên một bản trường ca đủ nghĩa hàm ơn bao thế hệ máu xương, đã hiến mình cho trời đất của ta hôm nay dài rộng nguy nga trong dáng hình giang sơn cẩm tú.  

  Tam Kỳ, 24/7/2013                                                                             

    Nguyễn Đức Dũng                                                                            

Ảnh Internet (Ban Mai Hồng)

4 bình luận

  1. Được đọc ” Bài thơ Sông Núi ” của Nguyyễn Đức Dũng,được xem những cảnh đẹp của đất nước VN tôi thật cảm động .Đã mấy tháng nay ,mỗi ngày tôi hân hạnh được Qúi vị Ban Mai Hồng gửi bài đến,lòng tôi thật cảm tạ biết ơn.Luôn cầu chúc tất cả Qúi Vị của Ban Mai Hồng được An Khang Hạnh Phúc mỗi ngày .
    Vương Kim Thanh

    • Bạn Kim Thanh mến,
      Chúng ta chia sẻ với nhau những gì mình được chia sẻ từ những trải nghiệm, hiểu biết và cảm xúc ….của các tác giả. Như thế mọi cái tốt đẹp cũng như những gì có hại cần đề phòng cảnh giác được nhân rộng và chuyển tiếp- Dù chỉ đem lại một chút niềm vui và lợi ích nhỏ cho các bạn của Ban Mai Hồng thì đều nên làm. Đó là tâm nguyện của các tác giả và biên tập BMH bạn ạ.
      Cám ơn bạn đã đọc bài và bày tỏ ý kiến. Chúng ta cùng cám ơn các tác giả của BMH và nói riêng Anh Nguyễn Đức Dũng viết bài này để ca ngợi non nước Việt Nam yêu dấu của chúng ta : giang sơn cẩm tú .

      Mong các bạn tiếp tục ủng hộ BMH
      🙂 🙂

  2. Cảm ơn chị Huỳnh Huệ rất nhiều. Đã đăng tải trọn vẹn bài ghi chép của Dũng. Qua một chuyến đi như thế với ngồn ngộn sự kiện, khung cảnh, con người và cảm xúc nên bài viết không tránh khỏi cảm tính
    Dũng xin có một đính chính nhỏ. Anh Long chánh văn phòng Ủy ban Nhân dân tỉnh Kon Tum tên là Đặng Thành Long, do sơ suất nên Dũng đã nhầm lẫn, Thành thật xin lôi BBT Ban Mai Hồng, bạn đọc và xin lỗi anh Đặng Thành Long
    Kính thư
    Nguyễn Đức Dũng

  3. Thật lâu mới gặp lại Dũng trên BMH. Cố gắng viết đều cho anh em thưởng thức với nhé, Đọc Bài Thơ Sông Núi của Dũng mình tưởng như là một thành viên trong đoàn chứng kiến và thao thức với từng nét đẹp, niềm đau trên từng vùng sông núi quê hương. Gởi lời thăm anh Hòa và mời anh cùng tham gia vào gia đình BMH Dũng nhé. Chúc vui, khỏe.
    DL

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: