• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Cậu Bé HiếuHọc – Câu Chuyện Lễ Giáng Sinh Của Peter ( Trần Thanh Thủy)

Cách đây rất lâu trước khi  xe hơi ra đời, chỉ có ngựa và xe ngựa chạy trên đường, có một cậu bé tên Peter sống trong trại trẻ mồ côi. Thời đó cũng giống như bây giờ, sống trong trại trẻ mồ côi không  dễ chịu chút nào: nghĩa là bạn không lớn lên trong tình yêu thương che chở của ba mẹ. Thêm vào đó,  đôi vợ chồng già chăm sóc những đứa trẻ mồ côi không phải là mẫu người biết quan tâm và yêu thương. Họ bắt bọn trẻ làm việc vất vả từ mờ sáng đến lúc tối mịt: chăm sóc khu vườn, giặt đồ và may đồ, thỉnh thoảng phục vụ nấu ăn cho những đứa trẻ con nhà giàu.

https://mail-attachment.googleusercontent.com/attachment/u/0/?ui=2&ik=b2c0111f48&view=att&th=13bac266de50dad9&attid=0.4&disp=inline&realattid=f_hauhvb393&safe=1&zw&saduie=AG9B_P-B7cRM1Umk1_33S0KAX2pS&sadet=1355806417108&sads=KILuNFHZFxAus2akWOFxL7ppCBs

Nhưng ngoài tất cả những công việc vất vả và mệt nhọc này ra, Peter cũng đang làm một điều gì đó. Bất kỳ khi nào cậu ấy có một ít thời gian rảnh rổi cậu  nhanh chóng đến thư viện để đọc sách. Và nếu như cậu ấy không có ở thư viện, bạn có thể tìm thấy cậu ta ở khu vườn, đang say sưa trong thế giới tuyệt vời của những quyển sách. Cậu ấy thích đọc, thích học, và hỏi xung quanh. Về mọi việc. Và tất cả bọn trẻ yêu mến cậu bởi vì mỗi đêm, trước khi đi ngủ, cậu ta sẽ kể cho bọn trẻ những câu chuyện tuyệt vời về thế giới.  Những câu chuyện mỗi đêm dường như giúp ngày làm việc tiếp theo có vẻ dễ dàng hơn một chút.

Ngày lễ Giáng sinh là thời gian duy nhất trong năm khi bọn trẻ không phải làm việc. Mỗi đứa còn nhận được quà. Không có ai trong bọn trẻ có vật sở hữu riêng, cho dù đó là một món đồ chơi. Nhưng vào ngày đó bọn trẻ nhận một vật, một vật thuộc về chúng, chỉ dành cho chúng … là một trái cam đẹp, căng mọng tròn.

Mùa Giáng shttps://mail.google.com/mail/u/0/?ui=2&ik=b2c0111f48&view=att&th=13bac266de50dad9&attid=0.3&disp=thd&realattid=f_hauhv60j2&zwinh năm nay Peter rất hứng khởi. Trong ngôi làng nhỏ bao quanh bởi những đỉnh núi cao, một trái cam là một thứ rất quý hiếm. Nhiều lần bọn trẻ sẽ để dành những quả cam trong nhiều ngày, nhiều tuần và thậm chí là nhiều tháng, quý trọng chúng như là của quý bé bỏng mà chúng có được.

Cậu bé sẽ ngủ cùng trái cam trên chiếc gối, bao phủ mùi hương của lễ Giáng sinh và ước mơ cho trẻ em trên toàn thế giới thưởng thức mùi hương kỳ diệu của những trái cam. Cậu bé hy vọng rằng một ngày nào đó cậu sẽ được bao quanh bởi những thức ăn ngon và cậu sẽ có một cuộc đời tươi đẹp.

Lần này Peter dự định giữ trái cam của mình suốt năm, cho đến tháng Bảy. Nếu cậu giữ trái cam thật cẩn thận, giữ cam lạnh và không làm rơi nó có lẽ cậu sẽ có thể ăn cam vào ngày sinh nhật của mình, cậu tự nhủ như thế.

https://mail-attachment.googleusercontent.com/attachment/u/0/?ui=2&ik=b2c0111f48&view=att&th=13bac266de50dad9&attid=0.5&disp=inline&realattid=f_hauhvhkb4&safe=1&zw&saduie=AG9B_P-B7cRM1Umk1_33S0KAX2pS&sadet=1355806453519&sads=mdlHXZM7GrFCrxgmyUDw6GGBi70

Ngày lễ Giáng sinh cuối cùng cũng đến và tất cả bọn trẻ ồn ào háo hức tiến vào phòng ăn tối. Những mùi hương kỳ lạ của ngày lễ và của những chiếc bánh nướng thơm ngon đang lan tỏa trong không khí. Đầy hứng khởi và hồi hộp bởi tất cả các mùi hương diệu kỳ, Peter sẩy chân trong đôi giày quá to, vướng chân và té ngã, đánh rơi tất cả thức ăn của mình xuống nền nhà vừa mới lau sạch. Người quản gia khắt khe rầy la cậu bé “Peter, cậu hãy ra khỏi chỗ này ngay! Và cậu hãy quên trái cam của năm nay đi nhé!” Những lời cay nghiệt làm tan nát trái tim đứa trẻ. Peter bắt đầu khóc lên và chạy vào phòng ngủ tập thể của mình để trốn.

Một lát sau, cửa phòng của cậu bé mở ra và tất cả các bạn nhỏ bước vào, từng người một. Bé Eliza, tóc vàng xoăn và đôi má đỏ hồng, trao cho cậu bé một miếng vải lớn có giấu vật gì bên trong: “Đừng buồn nữa. Anh đã kể cho chúng em nghe những câu chuyện đẹp nhất về những ngọn núi và những hoàng tử, những con số và những con rồng ma thuật và anh phải học hỏi từ chúng và kể lại những bài học cho chúng em nghe. Đây này…” cô bé nói bằng giọng nhỏ nhẹ, đưa đôi bàn tay ra. Peter đón lấy mảnh vải và tìm thấy ở bên trong là một trái cam thật to, tuyệt vời, khá tròn trĩnh và thật ngon đã được bóc vỏ. Mỗi đứa trẻ đã trao tặng một phần trái cam của riêng chúng để mà cuối cùng tất cả các phần tạo thành một trái cam mới cho Peter.https://mail.google.com/mail/u/0/?ui=2&ik=b2c0111f48&view=att&th=13bac266de50dad9&attid=0.2&disp=thd&realattid=f_hauhv1qv1&zw

Cậu bé không bao giờ quên sự ấm áp, tình yêu và sự hy sinh của các bạn đã thể hiện trong ngày lễ Giáng sinh đó. Cậu bé không khi nào học hết các câu chuyện trên thế giới, nhưng cậu bé luôn tiếp tục học những điều mới mẻ, bất cứ ở đâu cậu có thể – từ trường học, những quyển sách, bạn bè, từ quá trình trưởng thành, và thậm chí là từ những đứa trẻ. Thời thơ ấu của Peter nghèo khó và đơn giản, nhưng về sau, nhờ làm việc cần cù và mong muốn không ngừng nghỉ để học hỏi mọi việc, cậu trở thành một người đàn ông tốt, tràn đầy tình yêu và sự giàu có.

Để kỷ niệm ngày ấy, Peter gửi những trái cam đến cho trẻ em trên toàn thế giới mỗi năm. Ước mơ của cậu ấy là sẽ không có đứa trẻ nào vui Giáng sinh mà thiếu loại trái cây đặc biệt này.

.

Trần  Thanh Thủy dịch

 

The Boy Who Liked To Learn. Peter’s Christmas Story.

Long, long time ago, long before cars even existed, and only horses and carriages would crowd the streets, a boy named Peter was living in an orphanage. Then, same as now, living in an orphanage was no pleasant thing: it meant that you didn’t grow up sheltered by your parents’ love. On top of everything, the old couple taking care of the orphanage was not the most caring and loving of the sort. They made the kids work hard from dust till dawn: taking care of the garden, washing and sewing and sometimes even cooking for other kids from rich families.

But aside from all the hard and tiring chores Peter was doing something else as well. Whenever he could find some free time he would hurry to the library to read. And if he wasn’t in the library, you could find him in the garden, still immersed in the wonderful world of books. He loved to read, to learn, to ask around. About everything. And all the kids loved him in turn because every night, before they fell asleep, he would tell them wonderful stories about the world. The stories heard each night seemed to make the following day’s work seem a bit easier.

Christmas Day was the only time in the whole year when the kids weren’t working. They each even received a gift. None of them had anything of their own, not even one toy. But that day they received something, something of their own, just for themselves… a wonderful, round, juicy orange.

This year Peter was very excited about Christmas. In his small village surrounded by high mountain tops an orange was a very rare and precious thing. Many times the kids would save their oranges for days, weeks, even months, cherishing them like the small treasures they were.

The boy would sleep with his orange under his pillow, surrounded by the smell of Christmas and dreaming of children all over the world enjoying the magical flavor of oranges. He would feel hope that one day he would be surrounded by piles of delicious food and he would have a beautiful life.

This time Peter was planning to keep his orange through the year, up until July. If he was very careful with the orange, keep it cold and not drop it maybe he would be able to enjoy it for his birthday, he said to himself.

Christmas Day finally came and all children loudly burst into the dining room. Unusual smells of holiday and fresh pies were flowing in the air. Full of excitement and thrilled by all the magical flavors, Peter stumbled in his too-big shoes, tripped and fell, dropping all his food all over the recently-cleaned floor. The supervisor severely scolded him: “Peter, get out this instant! And you can forget about your orange this year!” The cruel words broke the kid’s heart. Peter started crying and went running to his dorm room to hide.https://i0.wp.com/www.latest-hairstyles.com/wp-content/uploads/2012/08/curly-hair-with-headband_mini.jpg

After a while, his room’s door opened and all the children came in, one by one. Young Eliza, with blonde curly hair and red cheeks, handed him a bulky cloth hiding something inside: “Don’t be sad. You tell us the most beautiful stories about mountains and magical princes and numbers and dragons and you have to learn them all and tell them to us. Here…” she said in her soft voice, holding out her hand. Peter took the piece of cloth and, inside, found a large, wonderful, plumpy and delicious orange, already sliced. Each child gave up a piece of their own orange so that in the end, they all together made a whole new orange for Peter.

The boy never forgot the warmth, love and sacrifice his friends showed him that Christmas Day. He never learned all the stories in the world, but he always kept on learning new things, wherever he could – from school, from books, from friends, from grown-ups and even from children. Peter’s childhood was poor and simple, but later on, through hard work and by his relentless desire to learn things, he became a good man, surrounded by love and abundance.

To honor that day, Peter sent oranges to the children all over the world each year. His wish was that no child would spend Christmas without a special fruit.

Author Unknown

http://www.teachforromania.ro/alumni/

2 phản hồi

  1. Đúng là 1 câu chuyện cảm động và ý nghĩa. Cảm ơn BMH nhiều.

  2. Câu chuyện thật tuyệt vời! Nếu chúng ta cho đi, chúng ta sẽ nhận lại những điều còn tuyệt vời hơn thế nữa! Em nghĩ đó là thông điệp của câu chuyện.Bài dịch của thủy hay lắm! Em cảm ơn BMh nhiều

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: