• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 903 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 903 other followers

Bố thí Ba La Mật

…..Người có tâm hay sân, nóng giận liên miên, bây giờ buông bỏ, chuyển hóa cơn giận đi, đây cũng là bố thí. Không phải có tiền hay có tài sản mới bố thí, người nghèo tiền nghèo bạc vẫn bố thí như thường……..

Bố thí là một bài thực tập đến khi đạt được hạnh Ba La Mật gọi là hạnh bố thí. Người tu hay cư sĩ muốn tu tập thành công trước hết là hành bố thí. Thứ nhất là tài thí, bố thí những tài sản có giá trị, chia sẻ với người thiếu thốn, không khư khư ôm giữ tiền bạc chất đầy trong khi nhiều người nghèo đói. Một tỷ người đói trên thế giới trong khi nhiều quốc gia sử dụng tiền bạc mua sắm vũ khí, hiện đại hóa quân đội, tập trận, chế tạo vũ khí huỷ diệt hàng loạt. Các nước này không biết bố thí là gì. Bố thí không chỉ có nghĩa là cho đi mà còn có nghĩa buông bỏ và sử dụng tiền bạc đúng chỗ. Có tiền nhưng biết cách tiêu xài đúng chỗ, đây cũng là bố thí. Người có tâm hay sân, nóng giận liên miên, bây giờ buông bỏ, chuyển hóa cơn giận đi, đây cũng là bố thí. Không phải có tiền hay có tài sản mới bố thí, người nghèo tiền nghèo bạc vẫn bố thí như thường. Một nụ cười nho nhỏ, lời hỏi thăm sức khỏe hay cất tiếng chào thân ái, vậy là bố thí rồi. Hạnh bố thí hay lắm, người cho và nhận có nhiều niềm vui, trở nên thân mật và cần đến nhau. Khi bố thí, đừng đắn đo, vì nếu chậm trễ, năng lượng hạnh phúc giảm đi ít nhiều. Bởi cần hạnh phúc, và dĩ nhiên là hạnh phúc liên tục nên thực tập bố thí ngay và bố thí liên tục. Thái tử Sĩ Đạt Ta muốn tìm đạo giải thoát, rời khỏi ngai vàng, từ bỏ địa vị cao sang, ngài chưa đem tiền của phát cho dân nghèo, nhưng sự từ bỏ này là bố thí, bỏ đi sự lo lắng, sự tranh giành và hưởng thụ dục lạc. Bây giờ cũng vậy, buông bỏ những dính mắc vào các pháp thế gian, người thực hiện tâm bố thí dễ chịu, tức là bố thí sự bình an.

Thứ hai là nội thí, bố thí những gì thuộc thân thể, nằm bên trong. Ngày hôm trước đi hiến máu, tôi bắt gặp một anh công nhân nhà nghèo, nhìn cách ăn mặt là biết nghèo, nhưng anh đi hiến máu tới 450ml. Có ba lựa chọn hiến máu: 250ml, 350ml, 450ml. Đa số hiến mức nhỏ nhưng anh hiến rất nhiều. Tôi hỏi, sao anh hiến nhiều máu như vậy. Anh trả lời, con không có gì ngoài máu, còn máu thì còn hiến, ba tháng sau đi hiến máu tiếp. Tôi hỏi, nếu anh không khoẻ thì làm sau hiến máu được. Anh trả lời, con muốn có giọt máu khỏe, nên con phải sống lành mạnh, ăn uống lành mạnh để có những giọt máu lành mạnh, mới giúp được cho bệnh nhân. Thật hay, có phải không? Hiến tặng tài sản thì dễ nhưng hiến tặng thân thể thì khó như hiến mắt, tim, thận, tuỷ…, từng phần hay toàn bộ cơ thể, kể cả sinh mạng. Để buông bỏ được thân thể, người cần quán niệm để không kẹt vào ý niệm thân thể này là ta, là của ta. Bồ Tát Thích Quảng Đức ngồi yên trong ngọn lửa “vị pháp thiêu thân” vì ngài đã xa lìa được ý niệm như thế. Mức nội thí cao hơn mức tài thí. Tài thí là cho đi những gì thuộc bên ngoài, nếu còn sức khoẻ vẫn kiếm lại được, còn nội thí là những gì thuộc bên trong, rất khó tái tạo được. Người đang khoẻ mạnh phát nguyện nội thí đem lại lợi lạc lớn cho bản thân và người khác, không đợi đến khi già hay mắc bệnh nan y. Số bệnh nhân cần mô hay nội tạng ngày càng đông vì nhiều loại bệnh phát triển do cách sống của họ. Nội tạng được hiến tặng cũng nhiều, nhưng thường nội tạng được lấy đi khi người hiến qua đời, nên đăng ký nhiều cũng phải chờ đợi. Như vậy, thân mạng còn không tiếc, nói chi đến tài sản hay tiền của. Người muốn diệt tâm tham, không có cách nào khác ngoài việc thực tập bố thí và nếp sống khiêm cung. Khiêm cung nhằm thành tựu lối sống đơn giản, không quá lo lắng sầu khổ hay đòi hỏi quá đáng trong việc chất chứa tài sản và o bế thân thể. Kiến thức cũng không nên chất chứa vì có người cho rằng, kiến thức là tài sản và nhờ nó mới lớn lên được. Hãy nhớ rằng, kiến thức thế gian, kể cả kiến thức Phật học chưa bao giờ minh chứng cho sự giải thoát. Vấn đề là có hành trì giáo pháp hay không.

Thứ ba là ngoại thí, bố thí những gì thuộc bên ngoài thân thể, tài thí là một phần của ngoại thí. Ngoại thí còn biểu hiện ở sự không tham gia vào các tranh cãi những học thuyết, vào các trò giải trí thế gian hay đi vào thế giới ảo. Trồng cây, chăm sóc trẻ em, người già, người khuyết tật, lấy công sức ra giúp người là ngoại thí. Nhiều tổ chức thiện nguyện hay tình nguyện viên ra đời cũng vì mục đích đó. Người không có khả năng về tài sản thì đóng góp bằng sức lực, bằng thời gian. Khi thấy người tu thực tập, mình yểm trợ bằng thực phẩm, gìn giữ môi trường sạch đẹp hay sự thanh tịnh của nó, giúp họ có đủ điều kiện thực tập, Tôi thấy các bạn sinh viên trẻ tham gia chương trình tiếp sức mùa thi hay chiến dịch mùa hè xanh và các bạn cho rằng đây là hoạt động xã hội (social activities). Những người dưới quê lên thi cử còn xa lạ với thành thị cũng như các cạm bẫy của nó, nếu có người hướng dẫn và giúp đỡ thì còn gì bằng. Bên cạnh đó, trẻ em lẫn người lớn nhiều vùng quê không có điều kiện đi học, người trẻ về đó giúp họ viết chữ, đọc sách, học thêm tri thức, làm công việc ngoại thí. Tuổi trẻ rất dư dả nhiệt huyết nên làm những công việc như vậy, không nên đi vào thế giới ảo, nên sống vì cộng đồng nhiều hơn vì cá nhân. Báo chí hay ca ngợi cái tôi, nói về cá tính nhưng cái tôi hay cá tính kia chẳng là gì nếu đem ra riêng rẽ một chỗ, hoàn toàn xa lạ với cộng đồng. Đi vào cộng đồng để thấy mình và cộng đồng là một, hoà tan với cái chung để sống vì cộng đồng nhiều hơn. Cái gọi là thương hiệu sẽ không thể là thương hiệu nếu không được cộng đồng công nhận. Nhiều khi chẳng cần phải xây dựng thương hiệu, người thành công ở đâu cũng thành công, thương hiệu phụ thuộc vào phẩm chất của sản phẩm. Cũng vậy, tên tuổi không khẳng định phẩm chất đời sống của người trẻ nên cái tôi chỉ mang dáng vẻ của thời trang. Thời trang là bên ngoài, buông bỏ ý niệm thời trang là ngoại thí.

Thứ tư là pháp thí, bố thí sự hướng dẫn về tu tập, giáo pháp của đức Phật và lời dạy về con đường hạnh phúc đích thực. Các tu sĩ thường thực tập pháp thí và được cho là bố thí cao thượng nhất. Pháp thí giúp người biết cách giải thoát, tìm niềm vui đích thực trong giây phút hiện tại.  Người hành tài thí, nội thí, ngoại thí nhưng vẫn còn đau khổ, vẫn dính mắc, vẫn bị kẹt đủ thứ nhưng hành pháp thí giúp người chuyển hóa nỗi khổ niềm đau, duy trì chánh pháp và giúp cho trí tuệ phát triển. Không phải chỉ có tu sĩ mới hành pháp thí, cư sĩ tu tập giỏi vẫn hành pháp thí được như thường. Pháp thí thực sự viên mãn khi người bố thí có sự tu tập, có sự chứng ngộ, nếu không những gì đem đi thí chỉ là mớ lý thuyết suông. Ngày nay, nhiều viện và trường Phật học ra đời nhưng cái người ta đem đi dạy chỉ là lý thuyết, nghiên cứu và giải trình kinh điển, thực tập các bài viết, rồi bổ sung vào đó là các học vị, bằng cấp. Cũng tốt thôi, nhưng chưa đủ, vì pháp hành quan trọng hơn. Ngày xưa một số tu sĩ thành tựu đạo quả nhưng không biết giảng pháp hay biết rất ít về kinh điển, chủ yếu họ thực hành và dành phần lớn thời gian thực hành. Sinh viên đi học phải làm việc, bằng không cái học được chỉ là mớ lý thuyết suông, đem ra minh chứng cho cái ngã của mình. Khi thực hành giỏi, người đem giảng nói, đây không gọi là dạy, mà chia sẻ hay bố thí pháp. Pháp thí giúp người biết cách thực tập, nói lại những gì bản thân thực tập và thực chứng. Người tu chưa thành tựu gì thì khoan vội thí pháp vì sự ngã mạn sẽ khiến họ khó khăn trong việc tu tập. Khiêm cung là yếu tố hàng đầu, các vị viện chủ khi sắp xếp cho tu sĩ thí pháp cần cân nhắc và thử thách tính khiêm cung vì người khiêm cung tiếp tục học hỏi ngay khi họ làm công việc hoằng pháp.

Bố thí bình đẳng là sự cho đi một cách trong sạch, không phân biệt đối tượng, thời gian và không gian. Về đối tượng thì dù người lớn, người trẻ, người tu, cư sĩ, người theo tôn giáo này hay tôn giáo khác, người làm nghề nghiệp này hay làm nghề nghiệp khác, người nam, người nữ, quốc gia này, quốc gia khác… đều có tâm bố thí như nhau. Bố thí mà suy nghĩ cao thấp, hiệu lực bố thí giảm đi. Về thời gian, người muốn bố thí, bố thí ngay, không đợi ngày mai, ngày mốt hay hẹn lần lữa vì phước báu sẽ giảm nếu vật bố thí chậm đến tay người nhận bố thí. Trong việc cứu trợ lũ lụt, phân phát thực phẩm, thuốc men, chậm trễ vài phút, người nhận có thể trong cơn nguy kịch. Về không gian, sự bố thí không gói gọn trong khuôn viên của nhà chùa, bệnh viện, cơ sở từ thiện, trường học mà đi ra cả đường phố, rừng rậm, sông ngòi, địa phương, quốc gia và vũ trụ. Rải tâm từ là hành vi bố thí từ tâm đến muôn loài, các cõi, mười phương tám hướng và chúng sinh khắp vũ trụ. Trong các hạnh Bồ Tát, hạnh bố thí đứng đầu và hạnh này dẫn các hạnh khác đi đến thành tựu rất mau, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi thực tập buông bỏ, nhất là buông bỏ ảo tưởng. Nhẫn cũng là bố thí, bố thí im lặng sấm sét, bố thí tình thương…, không đơn thuần bố thí tài sản vật chất. Mọi kế hoạch làm việc hàng ngày, mọi hành vi đời sống, mọi suy nghĩ đều chỉ nên hướng về bố thí. Trước khi đi ngủ, xem xét mình nên bố thí cái gì, hôm nay đã bố thí được gì và cần làm gì để bố thí hơn nữa. Càng chất chứa càng nghèo đi, càng cho ra thì càng giàu có. Giàu có kiểu Thạch Sùng chẳng gì hay cả, mới có rồi mất đó nên khi cho đi, giúp được mình và giúp được người. Hạnh bố thí cần thực tập làm cho nó tăng trưởng, lúc này bản thân lớn mạnh, tình thương được dịp lớn mạnh. Thật hay nếu biết chìa tay ra nắm lấy tay người, tình thân ái càng mặn nồng, có phải vậy không.

Bố thí trong sạch là bố thí không cần mang ơn, sự trả hơn hay phước báu về sau. Làm việc thiện cần quả đẹp về sau thì tâm vẫn có ý niệm của sự đổi chác. Tuy nhiên, bố thí để hồi hướng đến người khác và tạo điều kiện thuận duyên cho sự tu học, bố thí này rất dễ thương. Thông thường, cách phát nguyện này cũng có, nhưng ít lắm, bởi vì hầu hết nguyện tiền tài, danh vọng, địa vị cao sang, mấy ai cầu sống đơn giản, tâm tĩnh lặng hay giải thoát. Người hay đàn áp mình đi vào con đường hưởng thụ, hơn là con đường phụng sự. Muốn vậy phải thực tập từ từ, bắt đầu tài thí, ngoại thí đến nội thí và pháp thí. Tuỳ theo khả năng mà làm, nhưng nếu có mục tiêu, người sẽ để tâm vào việc đó. Bố thí đòi hỏi tính hy sinh và tình thương. Hy sinh những gì do mình sở hữu, đơn giản một mình thọ hưởng đâu có gì vui, vui là vì nhiều người cùng thừa hưởng. Tình thương là thấy người thiếu thốn, nên chia sẻ, họ thiếu thốn cả tinh thần lẫn vật chất. Bố thí cùng khắp nên hy sinh và tình thương cùng khắp. Ai cũng đáng để hy sinh và đáng để thương. Bố thí Ba La Mật không chỉ nhằm mục đích đi tới bờ bên kia mà bố thí chỉ để bố thí, không nhằm mục đích gì khác. Có một loại bố thí gọi là vô uý thí, tức là làm cho người khác không còn sợ hãi như sợ chết, sợ địa ngục vô vàn, sợ gia đình ly tán, sợ sản nghiệp tiêu tan… Nỗi sợ lấp đầy thế gian, chia sẻ các phương pháp thực tập chuyển hoá nỗi sợ, thân tâm nhẹ nhàng và hạnh phúc. Người hạnh phúc, mình cũng hạnh phúc, đó là thành quả việc bố thí. Cuộc đời tươi đẹp nhưng không biết cách sống, mình làm cho nó khổ rồi gán câu, đời là khổ. Đem cái đẹp, cái vui cho đời là hành xử bố thí, bằng không mình gieo rắc khổ đau, trở thành tên trôm, tên cướp, lấy đi sự bình an của nhân loại. Bố thí không nên chấp tướng, không để sự phân    biệt    và    ganh tỵ len lỏi, vì như vậy, phẩm chất bố thí giảm đi ít nhiều, có khi gây phản tác dụng, không còn là nghiệp thiện nữa. Tính tự cao tự đại rất dễ sinh ra vì nghĩ rằng mình là người ban ơn, kẻ kia là người chịu ơn.

Bây giờ nói đến tính không của việc bố thí, tức là không thấy ai bố thí cũng không thấy ai là người nhận và hành động đưa cho ấy cũng là chuyện bình thường. Bố thí là diễn tiến của vô số nhân duyên đưa tới thành tựu. Nếu không có người nhận, vật thí nhiều cách mấy cũng không cho được, nên nhiều lúc phải biết ơn người nhận, vì họ tạo điều kiện cho mình làm phước. Nghe có vẻ kỳ cục, bố thí một người, phải mang ơn người đó. Người nhận với tâm vui vẻ, phước người cho mới lớn, nhưng có gì gọi là phước đâu, chẳng qua mình chịu ảnh hưởng của nhân duyên do chính mình tạo. Không người cho, không người nhận, không hành động cho nhận, nên không có gì gọi là bố thí cả, nếu kẹt vào nó, mình sinh ngã mạn và dính vào các pháp bất thiện. Người có tâm bố thí không bao giờ sợ thất nghiệp, vì đối tượng bố thí nhiều vô số kể, làm hoài cũng không hết. Đây là sự may mắn. Nhiều người tự cho không may mắn trong khi các yếu tố may mắn có đầy, chỉ tại mình không dám tiếp xúc với nó. Con đường phụng sự là con đường may mắn, đi trên con đường đó rất hiếm khi gặp rủi ro, có chăng nó chỉ là gia vị giúp cho sự may mắn thêm phát huy. Bố thí có tác dụng độ người và độ mình, cả hai đều vui, đều có hạnh phúc. Một số doanh nghiệp hay cá nhân làm từ thiện để người khác biết đến, thậm chí nó được đưa vào nghiệp vụ PR doanh nghiệp, trở thành cái nghề. Việc thiện đã bị biến tướng quá nhiều, là công cụ quảng bá thương hiệu và xây dựng hình ảnh. Nói đến tính không của bố thí, chắc sẽ có người trở nên loạn cuồng, không thể hiểu. Đơn giản vì cái ngã khiến họ muốn được chứng minh, muốn được nêu danh, muốn được công nhận. Giống như người tự xưng là vĩ nhân, tự đúc tượng, tự ca ngợi chính mình, đang to lớn bỗng trở nên nhỏ bé, đến lúc nào đó chẳng còn ai nhắc đến, do thói hám danh, hám lợi của mình.

Có người nói nghèo quá lấy gì bố thí đây. Có một thứ cho đi không cần tiền bạc, đó là tình thương và sự tu tập. Ai cũng cần tình thương và tình thương là thứ bố thí không ngừng nghỉ. Ngày nay người ta thiếu thốn tình thương ghê lắm, đến nỗi họ đi tìm tình thương ảo, chấp nhận cái ảo làm sự khoả lấp cho mình. Tu sĩ còn trẻ, chưa hoằng pháp, chỉ mới tu tập thôi, đã cống hiến cho đời nhiều bình an. Người ta còn sợ hãi sự bình an, tìm cách triệt phá nó, ghê gớm đến như vậy. Cuộc đời đức Phật là bài pháp thoại muôn màu, chưa nghe ngài thuyết giảng, chỉ mới nhìn cách ngài đi đứng, ăn nói, ứng xử là có thể học tập rất nhiều. Bố thí là biểu hiện chân thật của tình thương, vì thương nên chia sẻ và cho đi những gì mình có, dư thừa hoặc chế tác được. Thương người, mình cống hiến sự có mặt của mình cho người thương, nhiều khi nhìn thấy mình, người ấy đã ấm lòng. Khả năng nhỏ, bố thí nhỏ, khả năng lớn, bố thí lớn, sự tu tập luôn là việc bố thí không phụ thuộc vào khả năng, bất cứ ai cũng có thể làm được. Đừng đợi ngày mai mới tu mà hãy tu ngay bây giờ, tại chỗ này. Đừng đợi đi vào chùa mới tu, mà giữa chợ lo tu đi.

.

TG Minh Thạnh

Nguồn: Đàm Linh Thất

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: