Chuyện Kể Về Người Mẹ” của Andersen

Mẹ là một đề tài muôn thuở.Vì tình mẹ cũng là một tình yêu, còn vĩ đại và không thể so sánh với thứ tình nào khác. Dù thi sĩ, văn sĩ và nhạc sĩ hay chúng ta có viết bao nhiêu bài thơ, bao nhiêu câu chuyện, hay bao nhiêu ca khúc cũng không bao giờ có điểm dừng vì tình mẹ là bao la,là biển cả mênh mông không thể xác định được điểm đến.

Nhân mùa Vu Lan,  mời các bạn và các em đọc câu chuyện cổ tích của Andersen kể về một bà mẹ và tình yêu dành cho đứa con lớn như trời biển đến độ hi sinh tất cả :

Photobucket

Một bà mẹ đang ngồi cạnh đứa con nhỏ. Bà rất buồn vì lo nó chết mất. Đứa bé xanh rớt, mắt nhắm nghiền đang thoi thóp. Thấy nó rên rỉ rất thiểu não, bà cúi xuống sát mặt nó, lòng se lại.

Có tiếng gõ cửa. Một ông già nghèo khổ, trùm kín trong tấm chăn rách bước vào. Bên ngoài tuyết phủ khắp nơi, gió vun vút quất vào mặt. Ông già rét run cầm cập, ngồi xuống ru đứa bé. Mẹ nó đương nhóm lò hâm lại cốc sữa. Xong việc bà quay lại ngồi vào chiếc ghế cạnh ông già, nhìn đứa bé ốm yếu vẫn đang thoi thóp thở. Bà hỏi:

https://i1.wp.com/4.bp.blogspot.com/_A9v7M0Cn4No/TQv1bWUR4VI/AAAAAAAAAR4/7hdUIFb9qc0/s1600/old%252Bman%252Bwinter%252Bsmiling.jpg

– Liệu nó có việc gì không? Thượng đế có tha bắt nó đi không?

Ông già – chính là thần chết – lắc đầu một cách khó hiểu. Bà mẹ gục đầu xuống, nước mắt ròng ròng trên gò má. Đã ba hôm nay, bà không ngủ, người rã rời. Bà thiếp đi một tí, rồi chợt rùng mình vì rét bà choàng dậy.

– Đâu rồi nhỉ? Bà hoảng hốt kêu lên, mắt nhìn tứ phía. Ông già và đứa con bà biến đâu mất. Lão đã đem con bà đi rồi. Chiếc đồng hồ quả lắc vẫn tích tắc trong xó nhà.

Bà mẹ tội nghiệp vùng dậy chạy ra ngoài gọi con. Một bà cụ mặc áo dài đen, ngồi giữa đám tuyết trên sân bảo bà mẹ:

– Tôi thấy thần chết mang con chị chạy đi rồi. Lão ta chạy nhanh hơn gió. Đã cướp ai đi, lão không bao giờ mang trả lại.

Bà mẹ khẩn cầu:

– Xin cụ bảo tôi lão đi đường nào. Tôi sẽ đuổi kịp.

Bà cụ đáp:

– Được! Nhưng muốn ta chỉ đường, chị phải hát cho ta nghe tất cả những bài hát mà chị đã ru con chị. Ta đã được nghe chị hát ru con chị nhiều, ta rất thích. Ta là thần đêm tối. Ta đã từng trông thấy nước mắt chị tràn ra khi chị ru con.

Bà mẹ van vỉ:

– Tôi xin hát tất cả, sau đó bà chỉ đường giúp để tôi đuổi theo thần chết đòi lại đứa con tôi. Nhưng thần đêm tối chẳng nói gì. Bà mẹ vặn vẹo đôi tay, nước mắt đầm đìa, vừa nức nở vừa hát, tiếng nấc át cả lời hát.

https://i1.wp.com/art.teleportacia.org/observation/vernacular/stars/ss035.gif

Nghe hát xong, Thần đêm tối bảo:

– Rẽ sang phải rồi đi vào rừng thông tối om kia. Thần Chết mang con chị biến vào đấy. Đến giữa rừng, gặp một ngã ba, bà mẹ phân vân không biết rẽ trái hay phải. Chỉ có một bụi gai không hoa, không lá, tuyết phủ đầy, cành nặng trĩu là xuống đến mặt đất.

Bà mẹ hỏi:

– Có biết thần chết đem con ta đi lối nào không?

https://i1.wp.com/fireshadow96.webs.com/the-thorn-bush-that-got.jpg

Bụi gai trả lời:

– Có nhưng muốn tôi chỉ, bà phải ủ tôi vào lòng cho ấm lên. Tôi đang rét cóng, sắp thành băng đến nơi.

Bà mẹ ôm bụi gai vào lòng để sưởi ấm cho nó. Ngực bà gai đâm toé máu. Bụi gai nóng lại trổ hoa xanh tốt ngay giữa đêm đông giá lạnh. Được sưởi ấm rồi, bụi gai chỉ đường cho bà mẹ.

Bà đến một cái hồ lớn, chẳng thấy có một bóng thuyền. Mặt hồ lớp băng mỏng quá không giẫm lên để đi được, nước hồ lại quá sâu không lội qua được. Bà mới cúi xuống để uống hết nước hồ. Bà cũng biết việc ấy là quá sức mình, nhưng vì quá đau khổ. Bà mong thượng đế cứu giúp.

Hồ nước bảo bà:

– Không làm thế được đâu. Ta thương lượng với nhau thì hơn. Tôi rất thích ngọc trai. Hai mắt bà là hai viên ngọc trai rất trong. Bà hãy khóc cho đến lúc rơi hai mắt xuống. Tôi sẽ đưa bà đến một cái nhà kính là nơi thần chết vun trồng các cây hoa, mỗi cây là một kiếp người.

Bà mẹ nức nở, nước mắt tầm tã, hai mắt theo dòng lệ rơi xuống đáy hồ hoá thành hai viên ngọc. Bà được hồ nước nâng bổng lên và thoắt một cái đưa đến một ngôi nhà kỳ lạ, chẳng biết đấy là một quả núi với hang sâu rừng thẳm hay là một công trình tuyệt hảo, tuyệt mỹ của con người. Mắt bà không còn nên không trông thấy gì, bà hỏi:

– Có thấy thần chết đem con tôi đi đâu không?

Một bà già canh vườn ươm của thần chết nói:

– Thần chết chưa về đến đây. Bà làm thế nào mà đến được nơi này? Ai đã giúp bà?

– Thượng đế giúp – Bà mẹ trả lời – Người đã thương tôi, vậy bà cũng rủ lòng thương bảo cho tôi biết con tôi ở đâu.

Bà già nói:

– Tôi không biết mặt con bà. Ở đây nhiều cây lắm. Mỗi cây tượng trưng sinh mệnh một con người. Chúng cũng có tim, tim chúng đập. Bà cứ lại gần các cây, nghe nhịp tim đập chắc bà sẽ nhận ra cây nào mang sinh mệnh con bà. Nhưng bà muốn tôi hướng dẫn thì bà trả ơn tôi cái gì nào?

– Tôi còn gì để cho bà nữa đâu! Bà mẹ trả lời.

– Bà có mớ tóc đen nhánh – bà già nói – Bà cho tôi và nhận lại mớ tóc bạc của tôi. Đổi nhau mà.

https://i1.wp.com/jjartstudiocn.com/jjartstudiocn/pic/20115/622.jpg

– Nếu chỉ có thế thôi thì được – bà mẹ vội trả lời, rồi bà trao mớ tóc đen cho bà cụ và nhận lấy mớ tóc bạc.

Hai người bước vào vườn kính rộng lớn của thần chết. Nơi đây có rất nhiều cây cỏ đủ loại. Có những cây mộc lan hương mảnh dẻ, những bông thược dược to và mập mạp. Có những cây mọc dưới nước, cây xanh tươi, cây khô cằn, rắn quấn quanh gốc. Đây là những cây cọ, cây tiêu huyền, kia là đám mùi và xạ hương. Mỗi cây mỗi hoa mang một tên người, tượng trưng một kiếp người.

Có những cây lớn trồng trong chậu nhỏ tí đang sắp làm vỡ chậu. Ngược lại có những cây bé con lại trồng trên những vuông đất rộng phủ rêu xanh mượt. Người mẹ đau khổ rạp xuống từng gốc cây, lắng nghe nhịp đập từng trái tim của chúng. Và giữa muôn vàn trái tim ấy bà nhận ra nhịp đập của trái tim con bà.

https://i2.wp.com/pixabay.com/static/uploads/photo/2012/02/18/22/54/flower-14779_640.jpg

– Con tôi đây rồi! Bà reo lên, chìa tay trên một gốc kỵ phù nhỏ màu lam ốm yếu thân nghẹo sang một bên.

Bà già ngăn lại:

– Đừng đụng vào hoa. Cứ đợi ở đây. Thần chết sắp về. Không cho Thần nhổ cây hoa này.

Ngay lúc đó một làn gió lạnh buốt nổi lên. Thần chết đã đến. Thần hỏi:

– Sao ngươi lại tìm được đến đây? Mà lại đến trước ta?

– Ta là mẹ! Bà mẹ trả lời.

Thần chết vươn bàn tay dài ngoẵng về phía cây hoa mảnh dẻ, bà mẹ vòng đôi bàn tay giữ lấy không cho Thần chết lấy.

https://i1.wp.com/3.bp.blogspot.com/-hjl_PwJKMOo/Tv2H-m4YgLI/AAAAAAAADPw/mfyRzCC4HO8/s1600/Angel_of_Death.jpg

– Ngươi không chống lại được ta đâu! – Thần chết nói và hà hơi vào tay bà mẹ, bà thấy lạnh buốt – Ta cũng chỉ tuân theo lệnh của Thượng đế mà thôi. Ta trông nom khu vườn của người mang theo những cây cỏ ở đây lên trồng trong vườn của Thượng đế theo lệnh người. Còn sau đó trên ấy ra sao ta không biết.

– Trả lại con cho tôi! – Bà mẹ van xin và định túm lấy tay hai cây.

Thần chết bảo:

– Chớ đụng vào! Ngươi nói rằng ngươi đau khổ mà ngươi lại muốn làm cho một người mẹ khác phải đau khổ hay sao?

Bà mẹ đau thương buông hai cây hoa ra.

Thần chết nói thêm:

– Đây là đôi mắt của ngươi, ta thấy lóng lánh dưới đáy hồ ta vớt lên đấy. Ngươi hãy nhận lại. Và nhìn xuống đáy giếng gần đấy. Ta sẽ cho ngươi biết tên hai đứa trẻ có hai bông hoa ấy. Ngươi sẽ thấy rõ cả cuộc đời và quá khứ và tương lai của chúng, thấy rõ tất cả những gì mà ngươi định huỷ hoại.

Bà mẹ nhìn xuống đáy giếng. Bà thấy một trong hai bông hoa ánh lên niềm vui đầy hạnh phúc, còn bông hoa kia thì hoàn cảnh trầm luân, khổ ải.

https://i0.wp.com/islandnature.ca/wp-content/uploads/2011/02/crocus1.jpg

Thần chết nói:

– Cả hai kiếp hoa đều do Thượng đế định đoạt cả.

Người mẹ hỏi:

– Thế hoa nào là hoa hạnh phúc, hoa nào là hoa bất hạnh?

Thần chết đáp:

– Ta không thể tiết lộ thiên cơ. Nhưng một trong hai bông hoa ấy chính là của con ngươi, là hình ảnh tương lai của nó.

Bà mẹ gào lên:

– Hoa nào trong hai hoa ấy là của con tôi? Hãy bảo cho tôi biết. Nếu đời nó sau này sẽ đau khổ thì hãy mang nó đi, mang ngay về Thiên đường. Xin hãy tha thứ cho những lời tôi cầu nguyện. Xin hãy quên đi tất cả, coi như tôi đã mê sảng.

Rồi bà vặn tay vào nhau, quỳ xuống cầu khẩn:

– Xin Thượng đế đừng nghe lời con nếu con có cầu khẩn những lời sai trái với ý người.

Rồi bà gục đầu xuống ngực.

Và Thần chết mang đứa bé đến cái xứ sở xa lạ ấy.

.

Sưu tầm

(Không rõ người dịch)

Hình ảnh: nguồn Internet

The Story of a Mother

The Story of a Mother is a neat story because it has a metaphorical level and a more concrete level and Andersen is able to blend the two masterfully.

In The Story of a Mother, there is a mother with a baby who is sick, rocking him by the fire on a cold winter night. The mother is very worried about her baby. An old man comes inside, but he is really death. Death takes the baby and disappears into the night.

The mother runs out into the snowy night, determined to find her child. She meets an old woman, who is really night. Night tells her that she knows where Death has gone with the baby, but she will not tell her where until the mother has sung to her all of the lullabies she sings to her baby. The mother sings for night all of the lullabies, then night tells her that death went into the pine forest with the baby.

The mother next meets a thorn-bush in the forest. She asks the bush about Death and her baby. The bush replies that the mother must warm the bush up by holding it close to her hearts. The mother holds the bush tight, getting pricked by the thorns.

The mother crosses a lake, then comes to another old woman. She asks again about Death and her baby. The old woman responds that if she will trade her hair with the old woman, she will tell her. The mother trades her young black hair for the old woman’s white hair. The old woman points to Death’s greenhouse.

In the greenhouse, the mother finds many plants growing, from all over the world. These plants have heartbeats of their own. Each represents a human life. The mother recognizes the heartbeat of her child in a small crocus.

The old woman tells the mother not to touch the crocus, but when Death comes, to place her hands on two other flowers nearby. When Death comes, he will not take the crocus, because he is responsible for plucking the flowers at the right time, according to the plan of God, and the threat of plucking the others too soon will deter him.

Death comes, bringing with him a chill in the air. Death asks the mother how she has come so far. The Mother responds simply, “I am a mother” .

Death reaches for the crocus. The mother tries to shield it from him, but finds she cannot. Death tells her that there is nothing she can do to save her child. The mother responds “the Our Lord can”. Death responds by telling her that he is only doing God’s bidding.

The mother reaches instead for two nearby flowers. Death warns her, “Touch them not! Thou say’st that thou art so unhappy, and now thou wilt make another mother equally unhappy” .

Death has the mother look into a well. He tells her that what she is seeing is the whole future lives of the two children whose flowers she would have torn up. One life is full of joy. The other life is full of sorrow and torment. Death tells the mother that both lives are God’s will, but he will not tell her which flower goes with which life.

Death then tells her that one of the lives she witnessed was her own child’s future life, if he lived, but he still will not tell her which one.

The mother pleads with Death, if her child is to suffer, take him from her, forget her prayers and tears. Death is confused. Death asks her which it is, life or death for the child.

The mother makes a prayer “Oh hear me not when I pray against Thy will, which is the best! Hear me not! Hear me not!”.  Death takes the child away.

On the concrete level we can imagine the mother holding vigil over her sick baby, singing it lullabies, praying for it and holding it, all while the more metaphorical stuff is going on. That is well done on Andersen’s part.

.

Andersen

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: