• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 914 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 914 người theo dõi

Đảo Hoa – Nguyên Hương

Dòng sông Thanh khi hiền hòa khi chảy xiết giữa đôi bờ. Bờ bên này là làng Dương, người dân sinh sống bằng nghề chài lưới và trồng trọt. Bờ bên kia… Bờ bên kia luôn tỏa ánh sáng lấp lánh và thoang thoảng mùi hương.

https://i0.wp.com/laodong.com.vn/Image.aspx

Thầy giáo Minh giảng cho học trò nghe bờ bên kia là nơi của các bậc Hiền Nhân. Và thầy cũng không giấu học trò là thầy thiết tha mong được sang bờ bên kia lắm.

Mong muốn của thầy Minh dần lây lan sang học trò. Ngày ngày, lớp học hướng mắt về phía bờ bên kia với niềm mong muốn ngày càng mãnh liệt hơn.

Thầy trò ra sức làm những điều tốt lành cho mình và mọi người. Ngoài giờ học, thầy trò phân công nhau giúp những bà mẹ chăm sóc con cái, khâu vá và đan lưới, giúp những người đàn ông sửa chữa mái nhà và thuyền bè sau cơn bão…

Dân làng hết lời khen ngợi thầy trò. Những bà mẹ tận xa xôi dắt con mình tới nhà thầy, xin gởi con cho thầy để được học điều hay lẽ phải, để được thành người đáng kính.

–  Thưa thầy, biết lấy gì để đáp đền công ơn thầy dạy dỗ các con của tôi? – Những bà mẹ hỏi.

Thầy Minh trả lời:

–  Hãy cho tôi một khúc gỗ.

Những khúc gỗ tốt nhất từ khắp nơi được đem đến nhà thầy giáo Minh, chất thành đống to tướng.

Một ngày kia, thầy giáo Minh gọi những học trò lớn lại và nói:

–  Đã đến lúc thầy trò ta biến giấc mơ thành sự thật được rồi. Chúng ta hãy đóng một con thuyền.

Thầy trò hào hứng lắm, kẻ cưa người xẻ kẻ bào người đục… Những vết thương do cưa xẻ gây nên không làm nhụt chí ai cả, làm ngày làm đêm quên ăn quên ngủ mà vẫn khỏe khoắn.

Bờ bên kia có vẻ đã gần hơn rất nhiều, ánh lấp lánh rực rỡ hơn và mùi hương ngọt hơn. Thậm chí có người còn mơ thấy được bậc Hiền Nhân cầm tay và hơi ấm từ bàn tay Hiền Nhân truyền sang khiến những vết thương vì cưa xẻ gỗ làm thuyền biến mất như chưa hề bị đau đớn.

Khi con thuyền sắp xong thì chợt có một học trò hỏi:

–  Nếu thầy và các anh lớn đi hết thì lấy ai dạy các em nhỏ?

Một câu hỏi không dễ trả lời.

Các học trò tránh nhìn nhau, cũng tránh cả ánh mắt hình dấu hỏi của thầy. Ai cũng sợ mình là người được (bị) thầy chọn ở lại.

Công việc đóng thuyền vì vậy mà trở nên chậm chạp, ai cũng lo lắng hồi hộp, sợ khi con thuyền hoàn thành thì mình cũng chẳng được cùng nó ra đi.

Bờ bên kia chợt thành xa xôi, ánh lấp lánh trở nên  mờ nhạt và mùi hương chỉ còn là cơn gió thoảng qua.

Cuối cùng thì con thuyền cũng xong. Được đóng bằng loại gỗ tốt nhất nên nó toát lên sự vững chãi bền bỉ, gợi lòng tin có thể đi đến cùng trời cuối đất.

Thầy giáo Minh nói:

–  Các con hãy đi chuyến này, thầy ở lại.

Các học trò lớn giật mình, rồi bật khóc. Đến lúc này thì ai cũng giành phần mình ở lại để thầy đi.

Thầy Minh nói:

–  Thầy dạy các con nhiều điều, nhưng tất cả chỉ là lý thuyết. Bằng cớ là khi cần thực hành đức hy sinh các con đã rất ngại ngần. Có lẽ thầy đã lầm, thầy cần ở lại để sửa chữa sai lầm của mình. Từ nay, thầy sẽ dạy theo một cách khác mới được.

Các học trò lớn khóc to hơn, nhận lỗi, và xin thầy tha thứ bằng cách hãy lên thuyền ngồi vào chỗ của mình. Nhưng thầy Minh đã quyết.

***

Những bà mẹ tiếp tục gởi con cho thầy Minh với lòng tin cậy vô biên. Và họ cũng thiết tha mong có ngày đứa con yêu quý của họ sẽ được lên một con thuyền đẹp để đi đến bờ bên kia như các anh học trò lớn đã ra đi.

Những khúc gỗ tốt nhất lại tiếp tục chồng chất bên nhau trong sân nhà thầy Minh thành đống to tướng. Và rồi, lứa học trò nhỏ ngày nào đã lớn.

Thầy Minh gọi học trò lại, và nói:

–  Các con, đã đến lúc chúng ta đóng một con thuyền.

Chờ đợi từ lâu, các học trò reo lên mừng vui và nhanh nhảu bắt tay vào việc.

Lần này, đã được dạy rất kỹ về đức hy sinh, các học trò lớn giành nhau là người ở lại để dạy cho lớp đàn em.

Thầy Minh vui lòng lắm.

 

 

Con thuyền đã đóng xong, rất đẹp và rất vững chãi.

Tối hôm đó, khi thầy Minh và các học trò lớn đang sắp xếp cho chuyến đi về bờ bên kia sẽ khởi hành vào sớm mai thì một cô gái xuất hiện. Mọi người nhận ra cô là Lan, mồ côi, sống một mình ở cuối làng với nghề dệt vải. Quỳ thụp xuống trước mặt thầy trò, cô Lan nói qua nước mắt:

–  Xin thầy và các anh cứu con. Con lỡ có thai rồi.

Thầy Minh và các học trò lớn chỉ biết há miệng mà không nói được gì.

–  Nếu không có người nhận là cha của đứa bé, con sẽ phải giết con của mình và bị đày ra Đảo Hoa. Con xin thầy và các anh mở lòng thương cứu mẹ con con.

Cô Lan khóc như mưa.

Đảo Hoa nằm ở mé phía cuối dòng sông Thanh. Cô gái nào không chồng mà chửa sẽ bị đày ra Đảo Hoa sau khi phải uống thuốc tống đứa bé ra khỏi bụng để khỏi di lụy về sau.

Cô Lan vừa quỳ vừa lết tới trước mặt từng người, dập đầu cầu xin. Thầy giáo Minh và các học trò lớn cúi mặt, nghẹn lời.

Một anh học trò cố nuốt xuống cục nghẹn trong cổ, cất giọng:

–  Cô lỡ thương ai mà không xứng đôi vừa lứa nên không dám đòi người ta cưới xin đàng hoàng phải không? Để thầy tôi nói dùm một tiếng, chắc cha mẹ người ta không nỡ từ chối đâu.

Cô Lan chỉ lắc đầu và khóc nức nở. Người học trò lớn thấy công việc chuẩn bị khởi hành còn ngổn ngang mà thời gian thì có hạn, anh quát:

–  Cô vui chơi ở đâu rồi tới đây bắt thầy trò tôi chịu mà được à? Thôi, cô hãy đi ngay đi để thầy trò tôi còn sắp xếp công việc cho kịp.

–  Mẹ con cùng chết với nhau vậy.

Cô Lan nói xong vụt chạy về hướng bờ sông. Thầy giáo Minh vội lệnh cho học trò rượt theo giữ cô lại.

Các học trò lo lắng nhìn nhau, điều gì sẽ xảy ra?

Khuya, thầy giáo Minh gọi người học trò lớn nhất vào phòng riêng. Người học trò này cảm giác như trời sập xuống đầu. Sẵn sàng hy sinh, không tiếc, nhưng hy sinh cho tiếng thơm thì được, còn cho cái chuyện đang xảy ra thì… Và điều này mới là đáng sợ: làm cha đứa bé nghĩa là phải nhận mình là chồng của cô Lan, rồi cuộc đời mình sẽ ra sao?

Người học trò lớn nhất bước vào phòng thầy Minh, từng bước chân nặng như đeo đá, rồi người này giật mình nhìn thấy tóc trên đầu thầy mình đã rụng một mảng.

–  Chuyến đi này – Thầy giáo Minh nói với người học trò lớn nhất bằng giọng bình tĩnh – Con thay thầy chăm lo cho các bạn.

Người học trò kinh ngạc:

–  Thầy …

–  Thầy chỉ có một mình, không sợ gia đình phải buồn phiền, cũng không liên lụy tới ai.

–  Nhưng… – Người học trò lớn chảy nước mắt – Thưa thầy, hãy để chúng con chọn ra một người.

–  Các con ai cũng có gia đình, cha mẹ, họ hàng.

–  Thưa thầy, thầy là thầy…

–  Đừng cản. Kiếp này thầy không được qua bờ bên kia. Mỗi người mỗi duyên phận. Các con đừng bận lòng vì thầy. Hãy đi đi.

Cứng cỏi nói với học trò như vậy nhưng khi còn lại một mình thì thầy Minh khóc. Thấy người tìm tới cái chết mà không cứu thì sao dám mong được về nơi chốn của Hiền Nhân? Mà cứu người như thế này cầm bằng chôn chân mãi mãi, chốn Hiền Nhân lại càng xa mù.

***

Dân làng Dương quá kính trọng thầy giáo Minh nên nỗi hụt hẫng trở nên trầm trọng. Tất cả các bậc cha mẹ đều rút con mình về. Mất nết vậy sao làm thầy được nữa.

Không dạy học, thầy Minh làm ruộng để kiếm sống cho mình và cho cô Lan.
Photobucket
Cái bụng cô Lan ngày càng lớn, thành cái gai khổng lồ đâm vô mắt dân làng Dương. Lòng kính trọng vô biên dành cho thầy Minh giờ biến thành nỗi khinh bỉ tột cùng. Nhổ nước bọt sau lưng thầy không hả, họ nhổ phẹt ngay trước mặt thầy, cũng không hả, họ rủ nhau không mua lúa đậu ngô khoai do nhà thầy trồng và cũng không bán cho nhà thầy bất cứ thứ gì. Thầy và cô Lan bị cô lập hoàn toàn. Vẫn chưa hả, họ đuổi thầy và cô Lan ra khỏi làng.

Còn sót lại mấy khúc gỗ ngày nào khi còn được dân làng kính trọng biếu cho, thầy Minh xẻ ván để đóng một chiếc thuyền nhỏ. Cứ mỗi nhát búa đóng đinh vào những tấm ván, thầy lại rơi nước mắt, nhớ thầy trò trước đây đã đóng thuyền tràn trề niềm vui như thế nào.

Để tránh tủi nhục vì bị phỉ nhổ, thầy Minh đợi nửa đêm, khi mọi người ngủ say, thầy mới đưa cô Lan lên thuyền, ra đi.

Lòng ngập tràn nuối tiếc, thầy Minh nhìn về phía bờ bên kia trải dài ánh sáng lấp lánh và mùi hương, nơi chốn đẹp đẽ đó chẳng có chỗ cho thầy nữa rồi. Chiếc thuyền nhỏ tròng trành tròng trành mãi mà không biết chọn hướng nào.

Cô Lan rụt rè nói thầy Minh quay mũi thuyền về hướng chợ, không đất đai không nhà cửa thì tới chợ tìm cách buôn bán mà kiếm sống qua ngày.

Cơn bão đột ngột biến dòng sông Thanh hiền hòa thành hung hãn, con thuyền nhỏ chưa tới chợ đã bị xoay mòng mòng chẳng biết phương hướng nào nữa. Trong lòng thầy Minh khởi lên ý nghĩ “Mình bị văng khỏi thuyền thì cũng là hay. Chấm dứt một kiếp nặng nợ”. Như đọc được ý nghĩ của thầy, cô Lan òa khóc và lao ra khỏi thuyền. Thầy phải níu lại và sợ chuyện xấu xảy ra, thầy ôm cô Lan thật chặt. Rồi con thuyền bị sóng nhồi lắc tàn tệ, bung ra từng mảnh. Cả hai rơi tõm vào mịt mùng.

Khi tỉnh lại, thầy Minh vui mừng nhận ra mùi hương quen thuộc của bờ bên kia. Số phận đã thôi thử thách thầy rồi sao? Bờ bên kia là đây sao?

Là Đảo Hoa.

https://i0.wp.com/www.tindachieu.com/news/wp-content/uploads/2011/12/131968406.jpg

https://i0.wp.com/www.allysonmurphy.com/shelter_island_flower.jpg

Và thầy đang nằm trong một cái hang, từ nơi đây nhìn ra, thầy nhìn thấy bạt ngàn hoa rực rỡ và thơm ngạt ngào át đi mùi ẩm mốc trong hang. Rồi thầy ngạc nhiên nghe tiếng con nít cười cười nói nói. Hóa ra những cô gái bị đày ra Đảo Hoa đã tìm cách cứu con mình bằng cách khi bị ép uống thuốc để tống đứa bé ra khỏi bụng, các cô đã lén đổ thuốc đi. Có cô bị bắt phải uống trước mặt mọi người thì cố giữ lại ngụm cuối cùng trong miệng rồi sau đó móc họng nôn ra phần đã nuốt…

Mỗi người mẹ trồng cho con mình một cây hoa với niềm tin bám víu rằng cây hoa này tươi tốt thì con mình sẽ được may mắn. Niềm tin này được cả hai mẹ con thành kính vun xới khiến lần hồi mỗi cây hoa thành cánh đồng hoa thu hút ong bướm khắp nơi bay về mang theo hương phấn lạ từ nơi khác khiến từ những cây hoa bình thường ban đầu nay trở thành kỳ hoa dị thảo.

Người phụ nữ đang thêm củi vào đống lửa để sưởi cho thầy tiếp tục nói giọng chứa chan hy vọng:

–  Khi nhận ra người bị ngất trên bãi là thầy, chúng tôi rất mừng, chắc ông trời thương mấy đứa nhỏ nên sai cơn bão đưa thầy tới đây.

***

Thầy giáo Minh trở lại nghề dạy học nhờ cơn bão. Bọn nhỏ có được thầy dạy chữ nghĩa cũng nhờ cơn bão.

Ngoài dạy chữ nghĩa, thầy Minh còn dạy bọn con trai làm nhà, không thể sống mãi trong hang đá được.

Khi ngôi nhà đầu tiên được dựng lên, đám phụ nữ òa khóc vì vui mừng. Căn nhà khiến họ thấy cuộc sống của mình giờ đây được che chở yên ổn. Còn bọn nhỏ, đây là lần đầu tiên được nhìn thấy một căn nhà, chúng rất ngạc nhiên và vui thích vì sự ấm cúng mà căn nhà đem lại. Ngạc nhiên nhất và vui thích nhất chính là những cánh cửa, bọn nhỏ chạy ù qua cửa chính rồi luồn qua cửa sau, và trèo qua cửa sổ. Không như cái hang, chỉ một cửa ra vào và khi cánh cửa đó chắn lại thì chẳng còn lối nào nữa.

Những căn nhà tiếp tục được dựng lên với sự tiếp tay rất hứng khởi của tất cả mọi người. Hai dãy nhà đối diện nhau làm thành một con đường. Những căn nhà và con đường đã đem lại luồng sinh khí mới mẻ cho cuộc sống trên Đảo Hoa, chấm dứt sự tạm bợ được chăng hay chớ của cuộc sống hang hốc, và chấm dứt luôn nỗi hoang mang chờ mong trong vô vọng.

Cô Lan sinh ra một bé trai kháu khỉnh, đặt tên Yên. Bao tủi cực đã trải qua khiến cô chẳng cầu mong gì hơn yên ổn cho con của mình. Vậy nên cô Lan rất sợ hãi khi một ngày kia, thầy Minh dạy bọn con trai đóng thuyền.

Nỗi sợ hãi của cô Lan lây qua những phụ nữ khác. Từ ngày có thầy Minh, cuộc sống trên Đảo Hoa thay đổi kỳ diệu. Đừng bận lòng về quá khứ thì hiện tại đối với tất cả mọi người là rất tốt lành. Sao thầy Minh lại ra đi?

Cô Lan nhớ lại chiếc thuyền to lớn đẹp đẽ vững chãi ngày nào và chuyến về bờ bên kia mà thầy Minh bị lỡ vì cô.

–  Thầy đóng thuyền để đi đâu? – Cố giấu nỗi hoảng hốt, cô Lan rụt rè hỏi.

Thầy Minh trả lời:

–  Trên đảo có nhiều giống hoa lạ mà các nơi khác không có. Ngược lại, đảo không có những loại mà nơi khác có. Tôi đóng thuyền để đưa mọi người đi chợ trao đổi vài thứ.

***

Đây là lần đầu tiên họ rời Đảo Hoa sau bao ngày dài. Họ hồi hộp biết bao khi xuống thuyền đi về phía con người.

Kỳ hoa dị thảo được mọi người giành nhau mua, lại còn hỏi vườn ở đâu để tới tận nơi mua cho thỏa. Không biết nên trả lời thế nào, những người phụ nữ của Đảo Hoa bối rối nhìn thầy Minh.
https://i0.wp.com/www.scubatuna.com/image/daytrips/Flower%20Island.jpg
Thầy Minh chỉ tay về hướng Đảo Hoa xa xa lúc này nhìn như một cánh buồm nâu nhô lên giữa sông nước mênh mang, sóng vỗ quanh chân đảo thành những đốm sáng lấp lánh lấp lánh lấp lánh lấp lánh…

–  Làng chúng tôi ở kia kìa – Thầy Minh nói.

Một người vọt miệng ra dáng đã biết rồi:

–  Bờ bên kia phải không?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: