• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 911 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 911 người theo dõi

Hương Thầm Trong Cặp Sách – Hà Công Trường

Hôm nay lang thang trên mạng, gặp được bài viết của bạn Hà Công Trường viết về một bài thơ của Nguyễn Đình Xuân, xin phép tác giả, đưa về đây để mọi người cùng đọc.

Thơ là điệu nhạc tâm hồn, là tiếng nói đi từ trái tim đến trái tim của người thi sĩ. Người và thơ luôn là hai chủ thể không thể tách rời trong con người nghệ sĩ – họ luôn sống hết mình, lao động hết mình cho cái đẹp, cái chân – thiện – mĩ, những vần thơ, áng văn như những cứu cánh nâng con người lên trên một tầng cao mới. Không gian thơ luôn luôn được các nhà thơ vận dụng và đổi mới trong đó có những đề tài có thể xem là muôn thuở và quen thuộc với tất cả độc giả và chính cho các nhà thơ ấy là “tình yêu”.

Tình yêu là muôn màu, muôn vẻ nhưng ở thời kỳ này ta đã chào đón sự nở rộ của những tài năng thơ lớn đặc biệt với sự xuất hiện của Xuân Diệu người được coi là “ông hoàng” của thơ tình yêu. Chính vì vậy, rất khó cho những nhà thơ sau này thể hiện đề tài đó, nhưng tình yêu luôn có những cảm xúc những cung bậc riêng của nó và tình yêu ở mỗi lứa tuổi lại là một nét khác biệt. Cái tình yêu ban đầu đầy ngây thơ trong trắng đầy những rung động của thuở mới bước vào yêu như nở mộng trong tâm hồn. “Vẫn nhớ một thời” của Nguyễn Đình Xuân là một bài thơ như thế.

VẪN NHỚ MỘT THỜI
Thơ: Nguyễn Đình Xuân.

Vẫn nhớ một thời hoa phượng nở
Bâng khuâng từ giã tuổi học trò
Con đường ta qua chiều nhiều gió
Đầy nắng chúng mình che bóng mây .

Xa những hàng cây trồng trước cửa
Lớp còn, các bạn của tôi đâu ?
Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹn
Nào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhau ?

Chỉ có mái trường là nguyên đó
Là nơi nỗi nhớ hẹn nhau về
Bạn bè ơi có còn như thuở
Yêu những câu thơ đến si mê ?

Mùa hạ vẫn nở chùm phượng đỏ
Vẫn mãi trong tôi thuở học trò
Sau những nhọc nhằn lòng thanh thản
Nhớ về một thời đầy ước mơ .
Photobucket
Như một nhà thơ đã từng nói rằng :“Làm sao sống được mà không yêu/ Không nhớ không thương một kẻ nào. Vâng! Tình yêu – đó là xúc cảm thăng hoa nó gắn kết hai con người xa lạ với nhau bằng sự thương yêu, bằng những rung động nhẹ nhàng, đó là lúc tâm hồn gần kề tâm hồn là khi nỗi nhớ mong da diết. Trong tình yêu mọi ranh giới đều bị xóa bỏ nó không còn sự phân biệt về tuổi tác, không còn sự cách xa về địa lý, không còn sự phân biệt giữa giàu sang, với tình yêu mọi người đều bình đẳng giống nhau. Không vậy mà chàng trai trong đoạn thơ sau đã nói:“Yêu nhau mấy núi cũng trèo/ Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua./ Yêu nhau chẳng ngại đường xa./Một ngày không đến thì ba ,bốn ngày”
Đó là tâm trạng của những người đang yêu và được yêu, khi có tình yêu mọi ngăn cách với họ là không còn đáng ngại nữa. Với Nguyễn Đình Xuân tình yêu là nỗi nhớ mong, là sự khát khao và chờ đợi tình yêu của tuổi học trò là cái tình yêu xinh như mộng và đẹp như hoa, cái tình mà ngẩn ngơ ngoài cửa lớp là cả một bức tình thư không dám gởi trao tay, tình yêu trong thơ ông trong sáng và dịu dàng đáng yêu đến thế:“Vẫn nhớ một thời hoa phượng nở/ Bâng khuâng từ giã tuổi học trò/ Con đường ta qua chiều nhiều gió/ Đầy nắng chúng mình che bóng mây”
Cả khổ thơ được kết tinh nên bởi một nỗi nhớ nhẹ nhàng, bằng bâng khuâng lúc rời xa tuổi học trò đầy thơ mộng.Tuổi học trò đầy mơ đầy mộng ấy đã dệt nên trong nhà thơ một mối tình, một chặng đường ta đã cùng em bước đi:

Con đường ta qua chiều nhiều gió
Đầy nắng chúng mình che bóng mây

Chiều gió ấy đã khắc sâu vào trong nỗi nhớ của tác giả – một nỗi nhớ không tên, không được định hình, không thể gọi tên. Bóng mây là nhân chứng chứng kiến tình yêu của họ. Nỗi nhớ của nhân vật trữ tình bây giờ mới hiện lên thật rõ ràng và ta chợt nhận ra rằng cái nhớ về hoài niệm về những năm tháng học trò chỉ là cái cớ cho nỗi nhớ của nhà thơ được thăng hoa mà thôi. Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài trong bài “Cánh phượng hồng thuở ấy” đã có những câu thơ đầy ý vị đầy nỗi niềm khi hoài niệm về tuổi học trò:“Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ/ Dấu chân xưa ai để lại sân trường/Ta có một thời yêu không dám ngỏ/ Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường”.

Photobucket

Đến đây ta chợt vỡ òa ra tất cả hóa ra tình yêu của ngày xưa chưa kịp nói đã kéo tác giả về lại với ngày xưa. Cái ngày xưa ấy trong tác giả đó là sự nhớ mong cồn cào tác giả để cho nỗi nhớ của mình hòa vào trong một cái nhớ chung lớn lao hơn, cái nhớ của tác giả tưởng chừng như đã hòa vào, trộn lẫn vào cái nhớ bình dị mà rõ ràng mà thao thiết hơn nhiều. Ấy là cái nhớ về trường xưa lớp cũ, là cái nhớ về bạn bè một thuở cắp sách cùng nhau, đó là cái nhớ không còn vu vơ mà đó là cái nhớ của:“Xa những hàng cây trồng trước cửa/ Lớp còn, các bạn của tôi đâu/ Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹn/ Nào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhau” Đến đây cái nhớ của nhà thơ trở nên sâu lắng hơn nó trở thành một cái gì đó réo gọi tác giả, đó là: những hàng cây trồng trước cửa. Nhà thơ chợt hỏi một câu hỉ đầy nỗi niềm: “Lớp còn, các bạn của tôi đâu”.
Một câu hỏi như để vào hư không, không có tiếng trả lời chỉ có trong nhân vật trữ tình đó là sự cách xa của hiện thực nó không còn là giả dối với nhân vật mà nó là sự thật một sự thật đến phũ phàng. Nhân vật trong bài thơ kia không được chỉ ra đích danh là người nào nhưng ta vẫn thấy con người ấy hiển hiện lên tất cả nỗi nhớ trong bài thơ, người đã đi về để mong gặp lại bạn bè để mong gặp lại những kỷ niệm xưa hồn nhiên trong trắng để gặp lại người đã gieo vào trong lòng mình nỗi nhớ. Bạn bè ngày càng vắng xa họ mải mê đeo đuổi bao mơ ước bao hoài vọng lớn lao họ không còn nhớ về ngày tháng cũ nữa hay cũng có lẽ họ là lớp người đã thành ra thiên cổ nên mỗi năm thêm một vắng không có ai còn nhớ đến kỷ niệm về một thời áo trắng thơ ngây với bao mộng đẹp, bao nhiêu ước mơ và có cả trong đó là những mối tình của thuở ban đầu ngại ngùng không dám nói. Nỗi nhớ của nhân vật trữ tình như được lan xa hơn rõ ràng hơn da diết hơn bởi đó là những gì mà ta và người đã từng giao ước đã từng thề thốt với nhau. Thế nhưng:“Nhớ hạ năm nào chung nhau hẹn/ Nào ngờ mỗi ngày thêm vắng nhau” ?

Cái hẹn mùa hạ kia trở thành một quá khứ và đến đây ta chợt nhận ra cái nhớ và sự trách hờn của nhân vật không còn là vu vơ nữa mà thực ra cái nguyên nhân của nỗi nhớ ấy nó hiện hữu ở đây. Tình yêu thuở học trò là một tình yêu đẹp nó lung linh và trong sáng đến vô ngần, nó không cần phải sự cao sang mà nó chỉ là những gì thân thuộc ta đã có cùng nhau. Nó chỉ là những ngày đi học chung đường là những ngày cùng nhau trú mưa hay đó chỉ là những câu nói bâng quơ để rồi ai đó phải bâng khuâng chột dạ, lòng hỏi lòng. Nỗi nhớ không bị đứt quãng mà nó được gắn liền được xâu chuỗi từ cái riêng đến cái chung từ hi vọng đến thành nỗi khát vọng cháy bỏng để rồi chợt nhận ra rằng mình quá nặng nợ với thời gian với ký ức. Nhân vật trữ tình đã phải thốt lên phải tự vấn và hoài nghi hay cũng chính là tự hỏi và tự trả lời lấy cho chính mình:“Chỉ có mái trường là nguyên đó/ Là nơi nỗi nhớ hẹn nhau về/ Bạn bè ơi có còn như thuở/ Yêu những câu thơ đến si mê” ?
Ngày tháng trôi qua dần trong tất cả chỉ còn đọng lại sự nhớ mong da diết không thay đổi nó vẫn giữ vẹn nguyên trong nó những kỷ niệm những ẩn ức, nó tồn tại như một nhân chứng của thời gian nó đã từng chứng kiến tất cả những yêu thương những hờn giận vu vơ của tuổi học trò hoa mộng trong sáng. Kỷ niệm của tuổi học trò luôn là một vùng trời thật đẹp thật yên bình cho mỗi người, là nơi cứu cánh những ước mơ.

“Mùa hạ vẫn nở chùm phượng đỏ/ Vẫn mãi trong tôi thuở học trò/ Sau những nhọc nhằn lòng thanh thản/ Nhớ về một thời đầy ước mơ”.A
Vẫn nhớ một thời của Nguyễn Đình Xuân dạt dào kỷ niệm, bao trùm lên bài thơ là nỗi nhớ, nỗi nhớ ấy cứ lan tỏa và làm cho nhịp thơ có cái gì đó nhẹ nhàng uyển chuyển. Không gian trong bài thơ không hề bị bó hẹp mà nó lan tràn theo nỗi nhớ chính vì vậy bài thơ có được cái hài hòa cái lan tỏa trong lòng người đọc. Thời gian trong bài thơ là thời gian mở nhà thơ đã từ hiện tại nhớ về quá khứ và để cho quá khứ nhắn gửi thông tin cho người đọc. Gấp trang thơ lại thấy trong lòng bao cảm xúc ùa về…

Pleiku, ngày 30/10/2011

Hà Công Trường

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: