• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 900 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 900 other followers

Em Và Những Mầm Xuân ( Phạm Phù Sa )

Riêng tặng những cô giáo mầm non 

Cứ mỗi sáng chiều đi qua khu nhà trẻ

Lặng lẽ bên đường say ngắm một vườn hoa

Vẫn với đàn em, vẫn cô giáo trẻ

Mà như có gì giục lòng tôi thiết tha

**

Những chồi tơ trong nắng ấm chan hòa

Một dáng tiên sa dậy miền cổ tích

Nghe đâu đây một niềm riêng rất thật

Như là thơ len lén chảy trong hồn

Đàn chim non giương đôi mắt đen tròn

Ngơ ngác nhìn trời xanh tràn hy vọng

Và nụ cười em, đóa hồng nhung buổi sáng

Đôi cánh tay mềm ôm trọn cả trời mây

**

Em – hạt sương khuya tưới đẫm luống cày

Em- mạch hồ thu vàng trăng sóng sánh

Em- trời rộng bao la cho đàn chim chắp cánh

Em – trầm tích mỡ mầu cho mầm giống sinh sôi

Những chồi non rạng rỡ dưới nắng mai

Sẽ thành rừng cây cho đời muôn quả ngọt

Một sớm bên song lặng nghe chim hót

Bỗng lạc vào ngày tháng mẹ đưa nôi

**

Tôi bây giờ có lẽ chẳng là tôi

Là đứa trẻ bên rào thưa nô nức đợi

Thân thương quá, những vòng tay khép vội

Nối đuôi nhau thành những đoàn xe

Tàu nhấp nhô, chòm bím tóc nở xòe

Chở nhau tới những chân trời hạnh phúc

Vòng bánh chân quay, còi reo thúc giục

Những đôi má phính tròn mỗi lúc tàu vào ga

Mặc phố phường rộn rịp chuyến xe qua

Trong vườn cây, tàu thêm toa… rậm rịch

**

Cứ nhìn mãi mà sao tôi vẫn thích

Mỗi sáng chiều, ngày hai buổi đi qua

Một gà mẹ với đàn con chiu chít

Trong khu vườn đầy hương trái và hoa

Bầy chim sẻ gọi nhau về ríu rít

Như có gì giục lòng tôi thiết tha.

.

Phạm Phù Sa

3 phản hồi

  1. Hình ảnh của cô giáo bao giờ cũng đẹp anh Phù Sa nhỉ ? Cám ơn anh cho một bài thơ đầy xúc cảm.

    Xưa mình cũng có một cô giáo hồi còn ngồi lớp nhì (lớp 4 bây giờ), cô Lan, đã làm mình thương nhớ cô tận đến giờ luôn đó anh. 🙂

    Sức khỏe và an lạc cho anh cùng gia đình.

  2. Đời người có rất nhiều người thầy, nhưng người ta vẫn nhớ nhiều về “người thầy đầu tiên” chị ạ. Với PS thì người thầy đầu tiên ấy chính là ba mình. Ông ta tự dạy chữ cái cho PS trước khi đến trường . Tôi còn nhớ, viết trên giấy xóa bỏ hoài mất công, ông lấy que vạch xuống đất . Viết xong lấy chân khỏa đất lại là xong. Có 1 chữ làm tôi bị ăn đòn hoài , đó là chữ k . Chữ h và chữ k Khi viết thường ( viết dính ) rất giống nhau, chỉ khác cái móc số 2 thôi. Về sau khi ăn đòn no rồi mới để ý. Hì hì . Quả là kỷ niệm.

  3. Thật là một kỷ niệm quý báu nhất trong đời. Anh là người rất may mắn đấy, anh PS ạ !

    Cám ơn anh đã chia sẻ. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: