• Tháng Mười 2011
    H B T N S B C
    « Th9   Th11 »
     12
    3456789
    10111213141516
    17181920212223
    24252627282930
    31  
  • Bài viết mới

  • Thư viện

  • Categories

  • Tag

  • Join 1 218 other followers

Đọc thơ Nguyễn Văn Phương- Phương Xích Lô

CHÂN DUNG TỰ HỌA

Ngồi buồn

vẽ cái thằng tôi

Thằng tôi vô định

mấy thời tỉnh điên

Tục chẳng tục

tiên không tiên

Lúc vui xuống phố

khi phiền lên non

Trang thơ mấy chữ cỏn con

Chảy bao năm tháng chưa mòn gian nan

Anh em bốn bể cưu mang

Chén cơm manh áo – cơ hàn cũng qua

Sống lang thang chẳng cửa nhà

Chết không đất táng làm ma phiêu bồng

Ra đi có

Trở về không

Những gì lỡ mượn

Trả cùng một giây.

https://i2.wp.com/www.baophuyen.com.vn/Portals/0/ImgNews/060121-Phuong-xich-lo.jpg

Nhà thơ Mai Văn Hoan đọc thơ Phương Xích Lô trước mộ thi sĩ

GIỌT NƯỚC HƯƠNG GIANG

Hạt muối hòa tan trong ly nước

Tôi cũng hòa tan giữa cuộc đời

Làm tên phu xe qua ngày tháng

Chở bao tiếng khóc lẫn nụ cười

Vắng khách đôi khi về chở gió

Không tiền, không bạc vẫn cười vang

Dừng lại bên cầu nghe nước chảy

Chợt thấy mình: một giọt nước Hương Giang.

https://banmaihong.files.wordpress.com/2011/10/hue-anhxua.jpg?w=300

ĐÊM 

Đêm sâu lắng

Phố im lìm

Một mình tôi đứng lặng nhìn dòng sông

Ngỡ như sông ngủ giấc nồng

Ngờ đâu nước vẫn chuyển vòng xuống lên

Ngỡ như phố đã nằm yên

Ngờ đâu xe cộ leng keng ra vào

Vút cao

là tiếng còi tàu

Chìm sâu

là tiếng chuông đầu chùa xưa

Ngày

Đêm

không có ranh bờ

Giờ kết thúc cũng là giờ đầu tiên

Không bao giờ đời đứng yên.

XÍCH LÔ HÀNH

Ta xích lô hề! Người xích lô

Từ đây thôi phải đạp xe thồ

Trước chơi hai bánh chừ ba bánh

Trước chở một cô chừ bốn cô

Gác cẳng chờ hàng bên bãi vắng

Dựa lưng đợi khách dưới cây to

Dù sao cũng phải còng lưng đạp

Còn ở trong ngành vận tải thô.

Ngươi xích lô hề! Ta xích lô

Về đây sau những chuyến giang hồ

Thợ không ra thợ vì cô thế

Thầy không nên thầy bởi lỡ cơ

Trí dở dở khi say khi tỉnh

Hồn ương ương lúc thực lúc mơ

Rơi xuống cuộc đời không chao đảo

Vững vàng ba bánh đỡ: xích lô.

Ngươi xích lô hề! Ta xích lô

Cũng là thi sĩ cũng làm thơ

Thơ không giúp được ngươi cơm áo

Thơ chẳng giúp gì ta cháo hồ

Làm một trăm bài đều mộng mị

Đăng vào tờ báo cũng hư vô

May mà nhờ đạp xích lô ấy

Giàu không giàu nhưng chẳng xác xơ.

Ta xích lô hề! Ngươi xích lô

Ráng cho xong hết một đời phu

Chở bao đau thương về nghĩa địa

Chở những hạnh phúc đến tuổi thơ

Ngó xuống thua chia loài giun dế

Trông lên hơn hẳn lũ công cò

Dù sao mình cũng còn lương thiện

Ngươi xích lô! Ta xích lô.

 

GỞI BÁC XÍCH LÔ HÀ NỘI

https://i2.wp.com/images.yume.vn/blog/200905/27/6564561243377867.jpg

Đêm trăng ấy bác xích lô Hà Nội

Chở tôi thăm ba mươi sáu phố phường

Bác đâu ngờ khách cùng nghề như bác

Cũng đời xích lô dãi nắng dầm sương

Tuy bác ở cách tôi ngàn dặm

Nhưng gần nhau trong những nỗi trầm thăng

Bốn mùa chuyển nhịp cùng mưa nắng

Đời quay tròn theo ba bánh xe lăn

Có những lúc gác xe vào quán rượu

Mượn Lưu Linh đuổi hết nỗi nhọc nhằn

Rồi đón khách nơi đầu ga cuối phố

Ngày có, ngày không lặng lẽ qua dần

Bác tuy già nhưng sức còn dẻo dai

Còn chở khách vào ra năm cửa ô

Một mai đây khi tôi già như bác

Sẽ còn lại gì ngoài mấy trang thơ?

Những lúc về khuya còn ai thấy bác?

Người phu già lăn bóng dọc đường trăng

Bác chở tôi một lần rồi quên lãng

Nhưng riêng tôi chở bác suốt thời gian.

THƯ GỬI NGƯỜI KHÁCH  NAM  BỘ

Từ miền  Nam  anh ra thăm Huế

Gọi xích lô viếng lăng tẩm chùa chiền

Tính người  Nam  vốn thật thà cởi mở

“Đã từ lâu nghe danh đất thơ mộng

Trên báo đài, trong nghệ thuật văn chương

Sau bao năm chắt chiu dành dụm

Nay tôi thấy rồi núi Ngự sông Hương”

Đời đã từng trải qua nhiều nỗi khổ

Anh hiểu sâu về những giọt mồ hôi

Khi gặp dốc cao anh liền nhảy xuống

Chia sẻ cùng tôi chút nặng nhọc một thời

Đi nửa đường biết chân tôi đã mỏi

Anh thay tôi đạp một đoạn dài

Trong giây phút không còn ai khách chủ

Anh và tôi hòa nhập một con người.

Khi chia tay anh mời tôi đi nhậu

Nổi hứng lên tôi đọc tặng bài thơ

Đời có lúc không cần đeo mặt nạ

Anh bảo tôi:

“Ở Sài Gòn mình cũng đạp xích lô”.

TÌM

Tôi đi tìm lửa trong đêm

Tìm ngọc trong đá

Tìm sen trong bùn

Tìm cao giữa đám thấp lùn

Tìm rồng giữa lũ giun trùng ngơ ngơ

Tôi đi tìm thực trong mơ

Tìm thanh trong tục

Tìm thơ trong đời

Tìm người giữa lũ đười ươi

Tìm tri âm

Giữa tiếng cười lời chê

Tôi đi tìm tỉnh trong mê

Tìm yên lặng

Giữa bốn bề phong ba

Tôi đi tìm Phật trong Ma

Tìm Thánh trong Quỷ

Tìm Ta trong mình

GIẾNG TRONG QUÊ NHÀ

Cây khô

Chờ đợi giọt mưa

Tôi khô

Chờ đợi giọt thơ dịu dàng

Giữa trời đổ nắng chang chang

Đi trong sa mạc dối gian lọc lừa

Quý từ lời nói đơn sơ

Không ma mị

Chẳng đẩy đưa qua về

Đến trong tận tấm lòng quê

Bao giờ cũng giữ lời thề thủy chung

Đã qua sông tận núi cùng

Về bên em

Uống

Giếng trong quê nhà…

THANH BÌNH

Ngã người

Trên chiếc xích lô

Lắng nghe

Bao tiếng xô bồ

Vây quanh

Nhìn lên

Một mảng trời xanh

Thấy mình

Còn chút thanh bình

Trong tâm. .

  https://i1.wp.com/images.yume.vn/blog/200903/17/12169981237242721.jpg

          

Nguôn:

http://blog.yume.vn/xem-blog/phuong-….35B8A3AB.html

.

Hồng Phúc chuyển bài

Advertisements

12 phản hồi

  1. A, bác sĩ ơi!
    Hồi ở Huế mình có đôi lần chơi với anh Phương đó, cũng một người rất thân với Phương là Dũng đen.
    Đời anh Phương tội, mất trộm vợ, anh viết:
    Thưa em, anh đã khuyết rồi
    Đêm qua thằng cuội khều rơi trái rằm.
    Chuyện này về sau nhà văn gì hè ( quên tên ) viết thành truyện ngắn “quỉ trong trăng”.
    Lâu anh vẫn khỏe chứ?
    Ái

  2. à, nhà văn Trần Thùy Mai anh Phúc à.

  3. Ôi những dòng thơ làm xáo động lòng người. Đọc một lần là sẽ không thể nào quên được anh !

    Nguyện cầu anh sớm được siêu thoát nơi miền cực lạc.

    Chị cám ơn HP đã chuyển bài.

    • Em cũng cảm nhận như chị đó nên chuyển lên BMH đến với mọi người một dòng thơ của Anh Phương Xích Lô  rất giàu cảm xúc và triết lý ( Thi tất cùng ) đúng trong tận cùng sự lao nhọc với kế sinh nhai đã cho Anh Phương dệt nên những vần thơ với cả tâm tình của mình .Cảm ơn chị đã chia sẻ . Chào Chị . HP

  4. Mong các bác đăng thêm bài Chạng vạng!
    Đối với nhiều thi sĩ, thi ca là nơi gửi gắm những nỗi niềm sâu kín. Còn với thi sĩ Phương Xích Lô, thi ca là lẽ sống.

  5. CHẠNG VẠNG

    Chạng vạng đất
    Chạng vạng trời
    Tình tôi chạng vạng trong thời xa em
    Mắt nhìn chạng vạng hơi men
    Miệng đời chạng vạng chê khen tiếng lời
    Tuổi tên chạng vạng
    Quên rồi
    Đường đi chạng vạng biết nơi mô về?
    Tháng ngày chạng vạng cơn mê
    Oán ân chạng vạng
    Bốn bề đong đưa
    Đôi khi chạng vạng vần thơ
    Làm sao soi đến bến bờ tương lai
    Xin trăng sáng trọn đêm dài
    Vén
    Màng chạng vạng
    Phủ dày hồn tôi

  6. Cyclo, Huế một đêm mưa (2002) : tranh sơn dầu
    Nhớ về một nhà thơ Huế tài hoa, cơ cực: Phương xích lô

  7. Tôi đến Huế lần đầu tiên vào đúng ngày mất của nhà thơ Phương xích lô. Tinhd cờ lên cà phê Nhạc Viện và lần đầu tiên trong đời được nghe thơ ông. Chưa bao giờ tôi được thấy một không gian mà nơi đó có nhiều người ngồi trầm tư, nghe thơ và tưởng nhớ đến một người bằng sự trân trọng, kính cẩn như vậy. Tôi tự hỏi người viết ra những vần thơ khiến người như tôi phải rung động đó là ai mà người ta phải tưởng nhớ như vậy. Dần tìm hiểu và đọc thơ ông mới thấy được một con người đáng kính trọng, tôi nghiện thơ ông từ đó. Một người đạp xích lô từ Huế ra Đông Hà để uống rượu với bạn và đạp xe trở về, thật sự hiếm thấy ai sống đáng nể như vậy. Thơ ông có cái gì đó chán nản, bất cần và cả những sự tinh tế đến lạ lùng trong cách nhìn đời, nhìn người. Sự cảm thông về những cảnh ngộ trong xã hội của ông đã làm cho người ta thấu hiểu hiểu hết cốt cách của một người. Khi về Hà Tĩnh tôi đã kể cho thầy của mình và hai thầy trò cùng đọc thơ ông, khi quay trở lại Huế làm việc chỉ trong 2 tháng thôi mà tôi đã tường tận tại sao con người nơi đây lại giàu tình cảm đến vậy. Chính thơ ông đã giải toả giùm tôi không ít nỗi niềm. Xin kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn của một người tôi chưa từng gặp và mong ở nơi chín suối ông được thanh thản như những ước nguyện trong thơ ông
    Nguyễn Minh Quý . Can Lộc – Hà Tĩnh. Mqneogt@gmail.com

  8. Tập thơ hay, yêu nghề, yêu người, yêu nghề. Một người lao động có tâm hồn thanh cao. Giàu tình cảm, nghị lực phi thường. Chúc nhà thơ luôn luôn hạnh phúc với thời gian. Thật cảm động!

  9. @ Bạn Phan Đức Hùng,

    Tiếc thay nhà thơ tài hoa, trước là Sinh viên Văn Khoa, sau đi đạp xích lô ấy mệnh bạc. Tác giả Phương Xích Lô sinh năm 1951, mất ngày 2 tháng 6 năm 2002. quê tại Thừa Thiên Huế. Sinh thời Anh Phương là hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế.

    Tác phẩm: tập thơ “Có những dòng sông” in chung bốn tác giả năm 1992 do nhà xuất bản Thuận Hoá cấp phép; “Chở gió” xuất bản năm 2002, giấy phép của Hội nhà văn; “Xích lô hành” năm 2007. Tất cả những tập thơ ra mắt với bạn đọc đều do tấm lòng của anh em và bạn bè thân thiết xa gần của ông góp sức.

  10. Nghe danh đã lâu … biết anh và ngưỡng mộ anh … thơ hay ngậm ngùi đọng nhiều chất đắng của cuộc đời … cứ ngỡ còn nơi trần ai ..ai dè đã quá vãng vào thiên thu … mong anh thong dong nơi miền cực lạc …

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: