• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Hồn Xưa Còn Mãi

Tôi rất yêu nhạc Trịnh (nhạc Trịnh thì ai mà không yêu, chỉ có những người chưa hiểu được, chưa cảm được thì mới chưa yêu thôi), nhất là nhạc Trịnh được chuyển tải bằng âm giai hợp tấu của cây ghita. Tôi cho rằng âm vực của lọai nhạc cụ này vô cùng thích hợp với những tiết tấu bổng, trầm, ngân, láy, lặng trong nhạc Trịnh, còn có một thứ nhạc cụ nữa cũng có thể gọi là tương thích, đó là kèn saxophon, nhưng với gu thẩm cảm của tôi, thì ghita vẫn là số một cho sự lựa chọn.

Ví dụ câu hát “ Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi…” ( Một cõi đi về ) . Khi cung nhạc trỗi lên, tâm hồn như bị hút theo âm vực cao nhất và rơi lài lài theo triền âm thấp, rồi thẳm sâu trong một khắc của dấu lặng. Cái dấu lặng ấy vừa kịp dậy lên một cảm xúc nao nuối, vừa kịp thấm đẫm vào lòng một cung bậc, vừa kịp cho hồn người rơi vào một vùng trũng mênh mang, vừa kịp gợi lên hình ảnh một chặng hành trình đằng đẵng, và vừa kịp trỗi lên một nỗi xao xuyến gọi mời… “Đi đâu đi đâu…” . Cũng như vậy trong nhiều nhạc phẩm khác, người nghe có được cảm xúc lao đao như trên từng con sóng nhớ, hun hút dõi về thăm thẳm một miền xa, lênh đênh buông thả trên một dòng sông lặng lờ, yên ả, và réo rắt nỗi xót xa thân phận một kiếp người …Còn nhiều, nhiều cung bậc cảm xúc mà tùy theo tâm trạng mỗi người cảm nhận, tùy theo từng cách đặt để ngôn từ và cũng có những lúc ngôn từ không đủ hiện hữu để gọi tên. Nhạc Trịnh đã làm được một điều mà không phải dòng nhạc nào cũng có thể làm được, đó là sự dẫn dắt cảm trạng dẫn dắt từ tính, dẫn dắt những ý niệm của lòng người vào một cõi tri ngộ trong tâm tưởng, giúp cho những hồn người trong một khỏanh khắc bất thường, vụt nhận diện được những giá trị đẹp, đắt, tuyệt đích nhất của đời sống. Tôi không cần nêu dẫn chứng, là bởi bất kỳ ai đã từng cảm được nhạc Trinh một cách đúng nghĩa đều có thể có những suy niệm tương tự, chỉ là phần lớn không biểu thị qua ngôn từ và chủ ý gây sức lan tỏa mà thôi.

Tôi thường nghe hòa tấu nhạc Trịnh vào nửa đầu của buổi sáng, và nửa dần về khuya của buổi tối. Đó là khoảng thời gian thích hợp nhất cho sự thanh lắng tâm hồn, để có thể vùi hết mình vào miên man dòng nhạc. Tâm hồn thực sự được thanh lọc, được trầm tư tĩnh tại, cõi lòng thực sự được bình nhiên, nhẹ nhõm, để có thể giao hòa viên túc nhất với từng cung bậc âm hưởng, để có thể cảm tận nhất với từng nối tài hoa của người nhạc sĩ, với từng chân nghĩa sâu xa nhất mà người nhạc sĩ muốn gửi gắm, chuyển tải  Bởi nhạc Trịnh không chỉ hát lên những ca từ, hát lên những tiết tấu, mà hát lên những da diết hồn ngừơi, những phận người, những bể dâu đời người, hát lên những ước vọng, hát lên những yêu thương sâu thẳm nhất của con người. Vì thế nên, nếu ai chưa từng được biết đến nhạc Trịnh, chưa từng biết yêu nhạc Trịnh, có thể gọi đó là một thiệt thòi lớn. Bởi khi biết yêu nhạc Trịnh rồi, bạn sẽ có một đời sống thanh tĩnh, nhẹ nhàng, tâm hồn bạn sẽ được vén bớt đi những mảng sương mù, sẽ cho bạn được nhìn thấy những tia nắng ấm vàng tươi, và sẽ giúp bạn trút bỏ bớt những bộn bề, khắc nghiệt của cuộc đời, cho bạn cảm thấy được cuộc sống thật sự là thế nào. Nếu có thể đại ngôn một chút, tôi cho rằng nhạc Trịnh có thể được gọi là một thứ “Nhạc đạo”. Đạo vốn là một hình thái tập trung nhất những tư duy triết lý, gợi mở và dẫn dắt tính nhân bản nhất để con người có thể hướng thiện hơn, sống tốt đẹp với chính mình và cộng đồng hơn, và nhạc Trịnh đã làm được điều đó.

Nói những lời này, tôi không chỉ biểu thị sự tôn vinh, yêu kính đến người nhạc sĩ tài hoa hiếm có ấy, mà còn muốn lan tỏa âm hưởng của một dòng nhạc đến muôn muôn vạn vạn người, để càng nhiều người được tiếp xúc, thì cuộc sống này càng bớt đi những khốc liệt, và con người có thể được sống một cách Người hơn. Nếu có ai cho rằng nhạc Trịnh là ủy mị, yếu mềm, ẻo lả, thì người đó nhầm rất to đấy. Vì một sức mạnh rất căn bản ẩn sâu trong nội tại dòng nhạc, mà khi đã thấm được vào lòng bạn rồi, bạn sẽ tự phát huy được sự vững vàng trong bản lĩnh thực sự của cuộc sống, bạn sẽ an nhiên trước những rượt đuổi, sẽ tư trầm trước những lo toan, không phải để bạn yếu đuối, nhụt chí mà thối lui trước những biến ập, mà để bạn sẽ đủ tự tin, bản lĩnh, sự  can trường khi tiếp nhận vấn đề và giải quyết vấn đề một cách trầm tĩnh và hiệu quả hơn. Bởi khi tâm hồn bạn sáng, cõi lòng bạn mở, thì cái nhìn của bạn cũng sẽ rộng và dịu hơn nhiều đối với các sự vật, sự việc, nhờ thế mà bạn sẽ bớt đi được phần lớn áp lực khi đương đầu và xử giải. Tôi chắt chiu những ý nghiệm này từ chính bản thân mình và một số anh em bạn bè có chung một sở thích, và tôi thấy hiệu quả của một âm hưởng là một sự khẳng định rõ rệt.

Cuộc sống con người chúng ta luôn có những bất thân ngọai ý, nếu chúng ta không được củng cố, bồi đắp một căn bản nội tại, thì những khó khăn mà chúng ta phải tiếp nhận sẽ nhân lên rất nhiều lần. Có thể có rất nhiều cách để giảm xóc, tùy theo quan niệm và tính cách của mỗi người, nhưng âm nhạc thường là cách chọn lựa tốt nhất, mà trong đó nhạc Trịnh chiếm phần lớn sự ưu cảm. Nếu bạn hòai nghi, thì bạn cứ hãy thử xem. Và nếu bạn có được một hiệu quả cần thiết, thì bạn hãy như tôi, chân thành gửi đến người nhạc sĩ tài hoa bậc nhất ấy, một lời ân cảm tự tận đáy lòng mình, và Người chẳng hề đi đâu cả, Người vẫn ở bên ta hàng ngày đấy, Cá tháng tư là một ngày không dễ tin, ngay cả với những điều có thật.

Sẽ là một thiếu sót rất lớn nếu chỉ kể đến tài hoa của người nhạc sĩ, bởi nếu thiếu đi sự cộng hợp, cộng hưởng của những người nghệ sĩ và những nhạc cụ, thì tác phẩm dù có hay mấy cũng không thể truyền tải và tồn tại mãi được. Những bậc tiền nhân đã chế tác ra những nhạc cụ, và rất nhiều, rất nhiều những thế hệ nghệ sĩ tiếp nối, ngoài năng khiếu, mỗi người nghệ sĩ còn phải mất biết bao công sức, thời gian và lòng nhiệt thành để có thể làm sống những âm thanh. Người nghệ sĩ khi muốn thể hiện một nhạc phẩm một cách tốt nhất, cũng phải có sự đồng cảm, hòa điệu cùng tác phẩm, mới có thể lột tả hết được cái hồn, cái chất tinh túy nhất của nhạc phẩm, từ đó mới đủ âm hưởng mà thẩm thấu đến người nghe. Vì thế nên tôi còn muốn gửi một lời tri cảm sâu sắc nhất đến những bậc tiền nhân đã chế tác ra những thứ nhạc cụ, đến những người nhạc công thầm lặng, miệt mài gọt giũa từng nối nhạc, để chuyển đến cho người nghe những thanh âm trung thực nhất, đẹp nhất, đậm nhất của hồn nhạc. Để mãi mãi, những thế hệ nối tiếp nhau có cơ hội được tận hưởng một trong những hương vị trác tuyệt nhất của cuộc sống. Để cho dù qua đi bao thời khắc ngắn ngủi của đời người, dù tất cả ai rồi cũng sẽ trôi về miền miên viễn, nhưng những hồn xưa thì vẫn còn mãi, còn mãi trong mặc nhiên lưu tại của “ Một cõi đi về ”.

.

Đàm Lan

2 phản hồi

  1. Chị Huệ ơi, em cảm ơn chị nhiều lắm nhé. Chị đã giúp em được lên bài lại chọn ca khúc để thêm đậm đà. Vâng. Cho dù là ngày gì thì nhạc Trịnh vẫn luôn là âm hưởng an hoà cho những tâm hồn, và những gì nói về ông sẽ vẫn mãi là không đủ. Thôi thì với một tấm lòng yêu quý ông, người nhạc sĩ tài hoa đã sống cả một đời cho quê hương, xin được thắp một nén tâm hương tưởng nhở.

  2. Cám ơn cô Đàm Lan viết bài và cô Huệ tinh tế chọn bài hát hình ảnh minh hoạ.

    Em cũng mê nhạc Trịnh nên rất thích bài này. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: