• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Thâm Tình Cảm Tạ

Phùng Quán

Ngày ra trận
Tóc tôi còn để chỏm
Nay trở về
Đầu đã hoa râm…
Sau cuộc trường chinh ba mươi năm
Quỳ rạp trán xuống đất làng
Con tạ…
Con tạ đất làng quê
Thấm đẫm máu bao anh hùng đã khuất
Không ngọn cỏ nào không long lanh nước mắt
Không lá cây nào không mặn chát gian lao!
Con tạ ơn cha
Đã yêu đằm thắm mẹ con
Con tạ ơn mẹ
Đã sinh con đúng lúc
Con tạ trời
Tạ đất
Đã mưa thuận gió hoà đêm mẹ lên giường sinh
Con tạ bà mụ vườn
Tạ lưỡi liềm cùn cắt rốn
Đã đỡ con ra đời
Vẹn toàn, sung sức…
Con tạ
Manh chiếu rách con nằm
Con tạ
Bát cơm nghèo mẹ con ăn
Con tạ
Câu dân ca mẹ con hát….
Tất cả thành sữa ngọt
Nuôi con ngày trứng nước…
Để hôm nay con được sống
Được lớn khôn…
Được chiến đấu hết mình
Vì tự do của Tổ Quốc
Được ca hát hết mình
Tổ Quốc thành thơ!

( Tạ- Phùng Quán )

Trong nhiều thi phẩm nổi tiếng của lão thi sĩ Phùng Quán, Tạ là bài thơ từ khi ra đời đã đồng hành cùng bạn đọc đến hôm nay.

Người chiến sĩ ấy đã chiến đấu suốt đời trong tư cách một chiến – sĩ – người chân chính. Và những thương tích bọc lên cuộc đời như một hào quang khổ hạnh. Sáu mươi ba tuổi đời (1932-1995) với ngót ba mươi năm lận đận, lao lí, bị hắt hủi, bị khai trừ, bị tước thẻ hội, bị treo bút… bản tổng kết  ba mươi năm ấy là sáu chữ: Câu trộm, rượu chịu, văn chui. Ngoa ngoắt chăng khi tôi nghĩ ông bị chôn sống suốt nửa đời người!

Để ngày trở về chói lọi, ông được tôn vinh, phục hồi danh dự đảng viên, hội viên, và sau khi chết một cái giải thưởng nhà nước đã trao cho cái tên Phùng Quán.

Ngày trở về làm người có tên ( trước ông thường mượn tên người khác để viết), ông Quán xúc động quỳ rạp trán xuống đất làng mà Tạ!

Tạ trời đất.

Tạ các anh hùng.

Tạ cha.

Tạ mẹ.

Lời cảm tạ đặc biệt thống thiết khi tạ mụ lang vườn:

Con tạ bà mụ vườn
Tạ lưỡi liềm cùn cắt rốn
Đã đỡ con ra đời
Vẹn toàn, sung sức…
Con tạ
Manh chiếu rách con nằm
Con tạ…

Xin cảm ơn nhà thơ với lời cảm tạ thiêng liêng! Mỗi con người chớ quên người đầu tiên bồng bế, tắm rửa , trông ngóng, mỉm cười khi ta ra đời là mụ lang vườn. Người phụ nữ bần hàn với cái nghề bác sĩ làng xưa ấy thường không được mấy khi coi trọng!

Ngày nay những người phụ nữ bước không qua ngọn cỏ ấy đã bước lên vũ đài thế giới, đã giành cho mình một ngày quốc tế, nhiều thi nhân văn sĩ đã tâm huyết giành cho người phụ nữ những tụng ca, ấy vậy mà tôi nhớ không nhầm rằng duy nhất một Phùng Quán đã biết tạ mụ lang vườn!

Và chính vì hiếm hoi lại rất rưng rức chân thành nên long lanh vô hạn!Cảm ơn lão thi sĩ đã tôn vinh một người vô danh, một nghề hèn kém bằng tình yêu chân thành đến thế!

Kịp khi đến nay nghề bà mụ đã là một thứ di sản cổ truyền thì nó đã kịp được tri ân!

Có muộn màng như cái giải nhà nước của ông chăng, ông Quán?

.

Ngày Quốc tế phụ nữ năm 2011.

Nguyễn Tấn Ái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: