Thác ghềnh

Quản chi lên thác xuống ghềnh!

Ca dao hình như là có câu đó. Tôi như chú mèo lười thích nằm ngẫm nghĩ và sưởi nắng, vậy mà cũng ít khi học mót lại câu ca ấy;  mà giờ đây thấm thía thấy nó ngạo nghễ làm sao!

Xưa rất thích câu thơ của danh sĩ xứ Bắc Nguyễn Công Trứ:

Ví thử đường đời bằng phẳng cả

Anh hùng hào kiệt há hơn ai!

Cứ thế nấp bóng vĩ nhân làm người chịu đựng; chịu khó, vì không đần nhưng cũng khó nói là thông minh sáng láng; chịu khổ, vì cũng như chín mươi phần trăm bạn bè cùng thế hệ, thời buổi cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ có ai sướng nổi đâu; chịu đói, bà nội còn thiếu hạt cơm huống gì lũ cháu đủ hai hàm răng!!! Và vân vân.

Lớn lên chịu cúi chịu hèn, dại gì mà cây ngay chết đứng, trong khi mình, hú họa, lại có đủ cái năng lực quỉ ma là quen thua thiệt.

Hì, cười một tiếng, đủ cả! Và tự hào mình từng trải, thân bách chiến cũng là thân bách bại, có sao đâu, tự hào mình giỏi chịu đựng, chẳng mất đi đâu, được mất không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác, Anh-stanh muôn năm!

Ô hô! Trong chiến bại tôi là người chiến thắng, chú AQ bên Tàu chắc hỉ hả uống cạn một vò mĩ tửu hể hả vì có được một truyền nhân xuất sắc!!!

Vậy mà, ờ ờ, hình như bạn cũng như tôi?

Tôi kể tiếp, vậy mà cái thân gỗ lim ấy cũng có ngày mục vữa, mười mấy năm sau tôi kinh ngạc nhìn mình mục vữa, xót như cái xót của một linh hồn một ngày quá chân trở về cổ mộ nhìn thân thối rữa của mình!

Là ngày thằng bạn thân không mời tôi ăn giỗ. Mồ cha hắn, giàu bỏ bạn sang bỏ vợ, không nhớ ngày chân đất đầu trần, tắm sông mặc lộn quần đùi, đám cỗ toàn quan chức , toàn đồ mặt nạc! Lên cái đời sống là xuống mồ cái chất người!

Là ngày con bé cười khoe răng sún lên xe hoa, xe bốn bánh hẳn hoi, sao không nhớ ngày đèo nhau lên dốc Ré cười cà hổn cà hển, chiếc xe đạp chỏng gọng cười quay lơ!

Là ngày hội nhà văn về huyện, ông anh hàng xóm được mời, đi cùng các vĩ nhân, ngó tréo qua tôi, chào em hả, rồi hả hả cùng tri kỉ mới!!! Chua như dưa muối, ối trời cái ông anh thật dễ thương lúc say thường tán tụng: Đời tao chỉ biết có chú mày là thiên tài!

Là khi…

Khi cái con khỉ.

Tết năm nay ủa lạ toàn chuyện vui:

Chuyện vui thứ nhất: Thằng bạn tưởng mất toi tự tám hoánh đời nào nhắn tin, dòng tin ngùi ngùi “ mày khỏe không? Ước gì tao lại được ngồi cạn một chai với mày năm mới, rượu ngoại nhạt quá mày à!”. Mồng ba nó lù lù vác cả gia đình hắn về, xộc thẳng vào thăm hàn sĩ, dặn nhỏ “ đừng lì xì, làm hư con tao!”.Cái mặt bạn phong trần quá, chao ôi!

Chuyện vui thứ hai: Con bé mời tôi đi ăn giỗ, giỗ bà nội, nói buồn “ ngày xưa bà thương anh nhất”. Tôi nhìn tấm di ảnh cầu mong bà nội tha thứ cho cháu gái của mình.

Chuyện thứ ba, không vui, không buồn: Ông anh giới thiệu tôi vào hội nhà văn, căn dặn “ chốn này văn chương lễ nghĩa, anh chỉ sợ chú mày gàn bát sách, mất lòng!” Anh ơi, thằng em là vua hèn mà, huynh trưởng khỏi cái lo!

Mới hay cái câu “lên thác xuống ghềnh” không dễ trải. Giá ngày xưa tôi không thầm rủa thằng bạn, không thầm nguyền con bé, không thầm mỉa ông anh, hẳn bây giờ tôi đã tự mãn mình là người chịu đựng giỏi.

Không ai biết, riêng tôi thì tôi biết, còn ông trời biết nữa là hai, rằng thằng tôi bất quá cũng chỉ tự khen mình, trong gia tài tinh thần của tôi hãy còn nhiều khiếm khuyết.

Bạn đọc của tôi chớ cười, hay cứ cười, cũng chẳng sao, cái tôi cá nhân của tôi là thế, tôi tự kiểm mình mà hi vọng một ngày rủ bỏ những cái tôi, bước khập khiễng qua tuổi tri thiên mệnh, hi vọng thêm một lần nhận diện mình, cái tuổi mong chín hơn một lần đủ cả ba trăm sáu lăm ngày đừng lõi!

Vĩ thanh:

Tôi đã mời bạn một đĩa nhấm toàn khóm mít với muối, mặn chát. Những muốn gia vị ngọt ngào hơn, song ngẫm nghĩ lại thôi. Bởi tôi nhận ra cái sự là thế, tránh chẳng đặng mà. Xưa có chuyện dũng sĩ A-sin mình đồng da sắt ấy mà chết bởi cái gót chân mềm nhũn. Tôi , không dám ví sánh với thần thoại song từ cái bóng A-sin mà ngẫm thì nhân gian nghìn đời khi lại mấy tỉ cái a-sin chia lẻ: Lắm khi anh hùng lao động chẳng thể cuốc nổi vạt rau nhà, lắm khi  anh hùng chết chỗ lổ chân trâu. Tôi chịu đựng được tất, trừ thằng bạn, trừ người yêu và ông anh, ngẫm thấy mình đâu phải đâu xứng là người từng trải.

Vậy nên để không thẹn khi đọc câu “ quản chi lên thác xuống ghềnh” đâu phải dễ!

Tháng giêng năm Tân Mão.

.

Nguyễn Tấn Ái

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: