• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 904 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 904 other followers

13 điều răn của Phật gia

.

Xã hội phát triển đến mức nào đi nữa thì những giá trị truyền thống phương Đông, tức là cội nguồn văn hóa của mỗi dân tộc Châu Á vẫn cần phải được bảo tồn và trân trọng. Tuy là cổ ngữ, nhưng nếu xét về nhân sinh quan đối với con người hiện đại thì dường như không cổ chút nào, hay nói đúng hơn, cổ ngữ vẫn luôn mang ý nghĩa thực tế và hoàn toàn mới mẻ.

Đây chính là điều đáng bàn luận và suy ngẫm, vì như sách “Minh Tâm Bảo Giám” nhận xét:  “Người xưa tuy hình dáng hoang dã, nhưng lòng dạ chân thành bên trong. Người nay tuy hình dáng đỗi mới nhưng lòng dạ lại hoang dã, không biết đâu mà lường. Có lòng không có tướng, tướng sẽ tự lòng mà sinh ra. Có tướng mà không có lòng, tướng sẽ theo lòng mà mất đi”. Phải chăng, vì lẽ ấy mà vô số điều khuyên răn của các bậc tiền nhân vô cùng hữu ích cho cách đối nhân xử thế cho hậu thế.

1. Không có kẻ thù nào to lớn và nguy hiểm bằng chính bản thân ta.

Tà ý xấu xa vốn là kẻ thù tiềm ẩn lớn nhất của đời người mà tự ta khó vượt qua nổi. Thật là nghịch lý khi bao khó khăn, thử thách, gian nan do khách quan mà nhờ tinh thần, ý chí quyết tâm ta đều vượt qua. Nhưng, khi trong tâm có bệnh thì lại chịu thua. Đúng như nhận định trong thế giới có bốn điều tự hủy hoại là: 1) Cây nhiều hoa, quả nặng quá, sẽ gãy cành.  2) Rắn độc mang nọc độc nhưng lại bị giết để lấy nọc.  3) Kẻ làm việc nước không hiền tài, thì sẽ hại dân hại nước.  4) Kẻ làm điều bất thiện sẽ gặp quả báo.

Phật gia có nói rằng: “Sự độc ác do tâm ta sinh ra, sẽ quay lại tự hại bản thân mình, cũng như sắt tạo ra chất rỉ sét rồi chất rỉ sét ấy sẽ tiêu hủy dần thân hình của sắt”. Suy nghĩ xa hơn và kỹ hơn về giáo lý ấy thì càng rõ, nếu ta không vượt qua được chính bản năng của mình thì lương tâm và trí tuệ của ta cũng sẽ bị xói mòn mục nát, chẳng mấy chốc mà thành phế nhân. Ngạn ngữ vẫn cho rằng: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nội dung bên trong không nhìn thấy được ấy mới quyết định bản chất của một chính nhân thực thụ.

2. Những thất bại lớn nhất của con người đều do tính tự cao tự đại sinh ra.

Sách Cảnh Hành Lục cho rằng: “Sự tự mãn làm cho mình hư. Sự kiêu căng làm mình trở thành vô minh”. Chuyện kể rằng: Có đứa con nhà giàu không coi ai ra gì, thích đứng trên cây tè xuống đầu người đi đường, ai cũng ngại nhà ấy mạnh tiền của chẳng dám nói gì. Một hôm có đoàn quan binh đi qua dưới gốc cây, đứa con nhà giàu kia tè ngay vào viên quan văn đi đầu, viên quan này gật gù khen giỏi, rồi đi tiếp. Lúc sau viên quan võ đi qua, nó vẫn tiếp tục tái diễn trò ấy, nhưng không ngờ viên quan võ nóng tính bèn rút kiếm ra chém phăng đầu nó xuống. Người đời thường cười đứa con nhà giàu ngu dốt và thán phục mưu sâu của viên quan văn.  Nhưng cái chết thì vẫn dành cho kẻ cao ngạo.

Những nước nông nghiệp vùng Đông Nam Á há chẳng thường dùng biểu tượng cây lúa để đề cao tính khiêm nhường: khi cây mọc càng cao, càng trổ bông trĩu hạt chín vàng thì cây càng cúi thấp để tránh gió đồng ập đến. Lã Khôn thì rút ra bài học: “Khí kiêng nhất là hung hăng, Tâm kiêng nhất là hẹp hòi, Tài kiêng nhất là tự cao”, nếu không hiểu được những điều này thì sống trên đời chẳng mấy chốc sẽ thất bại.

3. Ngu dốt lớn nhất của con người là sự dối trá.

Phật gia cũng liệt kê điều này vào trong 7 tội lỗi lớn nhất mà người muốn thành công trong cuộc sống không được mắc phải. Tục ngữ có câu: “Đường đi hay tối, nói dối hay cùng”. Trên phương diện y học thì nói dối hại tim, suy yếu phổi vì luôn ở tâm trạng đối phó bất ổn. Xét về khía cạnh tâm sinh lý, thì nói dối bao giờ cũng tạo ra những phản ứng trái ngược trong cùng một chủ thể, khiến con người luôn bí bức vì không thể sáng tạo mãi ra những điều không có thật.

Đành rằng, cuộc đời là một sân khấu lớn, nhưng không phải tất cả những nhân vật biểu diễn trong vở kịch đều là nghệ sĩ vĩ đại, thế nên mới nói đổi vai diễn thì dễ còn nhập vai chính hoặc phụ đạt yêu cầu là cả một khoảng cách. Sở dĩ phải phân tích điều này vì lắm kẻ vẫn huênh hoang và tự hào về khả năng diễn vở trắng – đen mà không biết đang tự lấy dây trói mình.

Châm ngôn có câu: “Nếu có lương tâm trong sáng, cả đời bạn sẽ không phải sợ tiếng gõ cửa lúc nửa đêm”. Còn Trình Di lại đúc kết rằng: Lấy lòng chân thật cảm động người ta, thì người ta cũng lấy chân thật mà đãi lại. Lấy cách trí thuật cài đạp người ta, thì người ta cũng lấy trí thuật mà cài đạp xử lại. Nếu cứ lẩn quẩn mãi như thế, cuộc đời liệu có thể sống an lạc được không?

Dối trá với cuộc đời thì chẳng hay ho gì, bởi gieo hạt nào thì gặt quả nấy. Sách Minh Tâm Bảo Giám dạy rằng: Độ lượng to lớn bao nhiêu thì phúc trạch càng to lớn bấy nhiêu, Mưu sâu độc bao nhiêu thì tai vạ cũng sâu độc bấy nhiêu.

Những khi đã tự lừa dối cả bản thân mình, nhẹ nhất là tự huyễn hoặc khả năng, bản chất của cá nhân để yên lòng tồn tại, nặng hơn sẽ tự cho mình là thiên tài, luôn cao giọng răn dạy cuộc đời.  Nghiêm trọng nhất là tự cho mình cái quyền quyết định, hay phán xử tất cả mọi sự việc, mức độ này thường dẫn đến hành động oai hùng thái quá gây tổn hại đến tinh thần và tính mạng người khác.

Thường thì người ta hay tự an ủi bằng những lý do không đúng sự thật về những điều xấu mình đã gây ra, cốt để yên tâm tạm thời, còn phần lớn thời gian luôn cảm thấy bất an, nơm nớp.  Nên Kinh Thư mới nhắc: Làm điều thành thật thì bụng yên ổn và mỗi ngày một hay. Làm điều gian dối thì bụng băn khoăn và mỗi ngày một dở. Không tự lừa dối mình và mọi người cũng có nghĩa là phải chứng minh sự thật bằng mọi giá.

Chuyện cổ kể rằng, có người thợ đào được hòn đá bên trong có ngọc đem dâng vua, vua không tin, kết tội nói dối nên chặt chân trái. Vua sau lên ngôi, người này cũng đem ngọc đến dâng và vua cũng bảo gian dối, chặt luôn chân phải. Đời vua sau nữa lên ngôi, người thợ đến chân núi khóc suốt 3 ngày đêm đến chảy cả máu mắt. Nghe tin vua đến hỏi thì người thợ nói, khóc vì ngọc mà lầm là đá – thật mà cho là dối! Vua bèn sai đập hòn đá ra, thì quả có hòn ngọc bên trong.

4.  Nỗi bi ai lớn nhất của con người là lòng đố kỵ.

Tính ganh ghét và đố kỵ như một ngọn lửa nhỏ leo lét trong tâm mỗi người. Với những ai điều chỉnh được bản thân hướng thiện thì sẽ chế ngự được ngọn lửa ấy và hóa nó thành khát vọng tốt đẹp ham muốn vươn lên. Với những người không có bản năng thì ngọn lửa này sẽ thỏa sức cháy, thiêu rụi hết những gì gọi là nhân đức để rồi kết cục lại bị chính ngọn lửa đố kỵ này đốt cháy thành tro bụi.

Lòng đố kỵ thì hại mình. Bệnh đố kỵ ghen tị luôn khiến nội tâm con người bức xúc, hậm hực nếu như không được thỏa mãn hãm hại nhau.  Xin đừng quên việc hãm hại người thỏa chí sẽ luôn đưa tới tai vạ cho mình là một điều không thể nào tránh được.


.

5. Sai lầm lớn nhất của con người là tự đánh mất mình

Ta chỉ là một cá thể nhỏ trên một hành tinh có 7 tỷ cá nhân khác.  Nhưng điểm khác biệt duy nhất khiến ta làm chủ được cuộc sống riêng không phải là cái tên khai sinh mà chính là sự khẳng định khác biệt với những người khác trong cá tính nhân cách, năng lực, và tư duy phát triển vươn lên đa dạng.

Ai cũng muốn tự khẳng định mình và càng muốn những người khác công nhận mình trong một hoặc nhiều lĩnh vực trong cuộc sống theo phương châm hiện đại: giỏi một – biết nhiều. Nhưng cũng nhiều người đã không tự chứng minh được mình mà còn đánh mất luôn cả bản thân vì những tác động khách quan bất ngờ và chủ quan không may mắn!

Thường thì khách quan bị cột vào việc mất phẩm chất hoặc danh dự như vì nghèo quá hóa liều. Nghèo không xấu, nghèo mà không có nhân cách ý chí mới là xấu.

6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu.

Nếu như không có cha mẹ thì làm sao mình có thể hiện diện trên cõi đời này? Tại sao lại có thể quên đi người đã sinh ra mình?

“Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”. Trong mỗi người Việt chúng ta, người được đi học tử tế đến những người vì hoàn cảnh khó khăn không được đi học, từ bé đều được nghe 4 câu ca dao đầy ý nghĩa này. Nó là bài học căn bản đầu tiên của mỗi con người đất Việt.

7. Điều đáng thương nhất của con người là tự ti.

Biểu hiện tích cực của tự ti là thu nhỏ lại, không va chạm, không bon chen, ngại đưa ý kiến, sợ phản đối trong mọi hoàn cảnh. Biểu hiện tiêu cực thì tệ hơn là luôn khúm núm, xun xoe, bợ đỡ, xu nịnh, tâng bốc ai đó để lấy chỗ dựa bởi mặc cảm: phải có bờ rào thì dây leo mới có chỗ dựa!

Chuyện xưa kể: Có một người nhà giàu nứt đố đổ vách được nhiều người trong làng tâng bốc, nịnh hót nhưng anh nông dân nghèo rớt mồng tơi bên cạnh nhà lại dửng dưng, không cần biết. Người nhà giàu gặng hỏi, anh nông dân trả lời: Ông giàu kệ ông, tôi nghèo kệ tôi việc gì tôi phải xu nịnh ông?  Người nhà giàu hào phóng: Nếu tôi cho anh 1/2 tài sản thì anh có nịnh tôi không? Anh nông dân vẫn đáp: Nếu thế hai bên ngang hàng nhau, cần gì tôi phải nịnh ông?  Người nhà giàu tức tối: Nếu tôi cho anh tất cả tài sản thì anh có nịnh tôi không? Anh nông dân vẫn thản nhiên: Lúc ấy ông phải nịnh tôi mới đúng chứ!

Thực tế bây giờ cũng chứng minh rằng: tiền bạc và địa vị tác động ghê gớm đến suy nghĩ tự ti, nếu ai không đủ cứng rắn để giải thoát khỏi nỗi ám ảnh này thật vô cùng đáng thương. Đường đời vốn không bao giờ bằng phẳng, chuyện vấp ngã hoặc trượt chân đều rất bình thường trong cuộc sống.

8. Sự mất mát lớn nhất của con người là tuyệt vọng.

Không được tuyệt vọng tức là phải luôn luôn có hy vọng để sống và sống vì hy vọng. Khi ta có hy vọng vào một con người, sự việc, hoàn cảnh nào đó, đồng nghĩa với việc ta đặt trọn mềm tin vào đấy để có động lực sống, do đó sự phấn đấu vươn lên sẽ mạnh mẽ và đạt hiệu quả thiết thực.

Tình cảm bị tuyệt vọng sẽ tạo nên trạng thái tâm lý hoang mang, không biết sắp xếp mọi mặt của cuộc sống ra sao. Nếu sự nghiệp bị tuyệt vọng sẽ gây ra sự phẫn uất, chây ì với bản than.  Còn nếu tuyệt vọng với cả hai điều này có thể dẫn đến kết cục bi thảm: một người trắng tay thường tự kết thúc cuộc sống của mình.

Vậy muốn giữ được hy vọng để không sa vào tuyệt vọng thì mỗi con người phải có ý chí, nghị lực. Người không có ý chí như thuyền không lái và như ngựa không cương.

9. Tài sản lớn nhất của con người là sức khỏe.

Bình thường không ai nghĩ đến sức khỏe của mình, chỉ khi nào bị tác động của bệnh tật hoặc tuổi già mới giật mình nghĩ lại, chủ yếu là cảm giác nuối tiếc. Người người đều muốn sống lâu mà không biết cách dưỡng sinh. Dưỡng sinh không gì hay bằng ít lòng ham muốn. Tinh thần dùng quá thời kiệt. Hình thể làm quá thời mệt.

Đúng là khi đã ốm đau bệnh tật rồi thì có tặng, biếu ham muốn cũng không còn cảm hứng đón nhận nữa.  Muốn cho thân không có bệnh, trước hết phải để tâm không có bệnh.

10.  Món nợ lớn nhất cuộc đời con người là tình cảm.

Trong cuộc sống còn nhiều mối liên quan, tác động đến nhau về cả vật chất và tinh thần, những món nợ tiền còn có thể trả được nhưng nợ tình cảm thì khó khăn hơn nhiều. Thế nào là tình cảm con người?  Mừng, giận, thương, sợ, yêu, ghét, muốn.  Bảy loại tình cảm đó chẳng cần học ai cũng biết. Thế nhưng, bảy sắc tình đó chẳng phải đã mang đến cho con người chúng ta nhiều điều thỏa mãn như sách Khuyết Giới Toàn Thư nhận định: Bể tình dục lấp mãi không đầy. Thành sầu khổ phá mãi không tan.

Vì vậy món nợ tình cảm ở đây cần hiểu là món nợ của thương yêu, quý mến, gia ân. Nếu có điều kiện, thời gian, hoàn cảnh, ta cũng có thể trang trải tượng trưng để lưu lại chữ tình, nhưng cũng có nhiều tình thế khó xử không thể cân, đong, đo, đếm được, ta nhủ lòng đành đợi đến kiếp sau.

Một tích cổ kể câu chuyện vua muốn thử tài trí tân Trạng Nguyên nên đưa ra tình huống khó xử: “Trên một con thuyền bị đắm có ba người: Đức vua, Thầy dạy, và Cha đẻ đều gặp nguy hiểm đến tính mạng, vậy sẽ cứu ai trước?” Nếu chủ định cứu một trong ba người thì Trạng Nguyên sẽ mắc một trong ba tội lớn: bất trung, bất hiếu hoặc bất nghĩa. Nhưng Trạng trả lời nhanh và dứt khoát là, cứ nhảy xuống sông, quờ được ai trước thì cứu trước.

Tuy cách ứng phó ngẫu nhiên rất thông minh nhưng giả thuyết có chuyện này thật thì món nợ dưới sông với hai người còn lại biết bao giờ trả xong?

11.  Lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời.

Thế giới có thể đại đồng về mặt lý thuyết, nhưng thực tế trên đời người không tránh khỏi va chạm, xích mích gây ân oán to nhỏ trên dưới, xa gần chằng chịt như dây leo không thể gở bỏ triệt để.  Vì thế tha thứ là báu vật của mọi quan hệ.

Phật gia có nói: “Oán trả oán, oán ấy chất chồng.  Ân trả oán, oán sẽ tiêu tan.”  Nghĩ kỹ thêm mới thấy, hai chữ khoan dung thốt ra nhẹ nhàng biết bao nhiêu mà thực hành lại nặng nề bấy nhiêu nếu như lòng dạ hẹp hòi không chứa nổi hai chữ ấy. Cách tốt nhất là hãy chủ động.

Không nên lấy cái hay của mình mà trách cái không hay của người. Không nên lấy cái sở trường của mình mà trách cái sở đoản của người. Khi trách người, thì đừng nên khoe mình.  Thà kết ơn làm nghĩa với nhiều người, chớ nên gây oán với một người. Nên nhịn những việc khó nhịn, tha thứ những người khó tha thứ.

Lòng khoan dung không những cởi bỏ mọi ân oán tạo nên cách sống cao thượng, mà còn chính là nguồn phúc lạc để lại cho đời sau!

12 Khiếm khuyết lớn nhất của con người là kém hiểu biết.

Thế giới kiến thức thật mênh mông. Vốn hiểu biết như giọt nước dưới ánh nắng mặt trời, long lanh đấy nhưng rồi sẽ bay hơi nhanh chóng. Vì thế phải tranh thủ và tiếp nhận tích cực vốn tri thức, hiểu biết của cuộc sống, không nên phân biệt, cân nhắc cao thấp.

Khổng Tử có nói: “Ba người cùng đi tất có một người làm thầy ta được”. Khổng Tử cũng viết: “Người ngốc than phiền là mọi người không hiểu hắn.  Người thông thái than phiền là mình không hiểu mọi người”. Như vậy có nghĩa chỉ cần lắng nghe cũng có thể thu nạp được kiến thức rồi và nguồn kiến thức như vậy vô cùng quan trọng.

Kiến thức là sự bắt nguồn của hành động. hành động là thành tựu của kiến thức. Sự học của thánh nhân kiến thức và hành động không tách rời nhau. Vậy nên Trần My Công cho rằng: “Người ta sống trong một ngày, được nghe một câu phải, trông thấy một điều phải, làm một việc phải, ngày ấy mới không uổng.” Danh ngôn phương Đông cho rằng: Hoàng kim có giá của nó, nhưng kiến thức học được thì vô giá. Như thế đủ thấy kiến thức còn hữu dụng đến bao đời.

13.  Niềm vui lớn nhất của con người là làm phúc (phước).

Chúng ta nên chia sẻ cảnh ngộ, lòng từ tâm để giúp đỡ tinh thần hoặc vật chất cho mọi người. Làm được điều thiện cũng là một cách tích đức để lại cho thế hệ đời sau.  Bình sinh điều họa phúc vốn không có cửa ngõ, chỉ có ta mời nó đến.

Sự đền đáp việc lành dữ cũng như bóng với hình. Làm phúc vì chân tâm thì cả hai bên cùng nhẹ lòng, hạnh phúc.  Phàm người giàu có và quyền thế, không nên cậy vào sự giàu có và quyền thế của mình, thấy kẻ nghèo hèn chớ khinh miệt người quá mức.

Một ngày mình làm điều thiện, phúc tuy chưa đến nhưng cái họa đã tự bỏ đi xa.  Một ngày làm điều ác, cái họa dẫu chưa đến nhưng cái phúc đã tự bỏ mình là điều không thể tránh được.

.

Túy-Phượng sưu tầm.

8 phản hồi

  1. Chị yêu! Lời khuyên của điều nào cũng hay và thật hữu ích chị hén! Chị thật khỏe và vui nha chị!

  2. Chính xác Tâm ạ! Em cũng khoẻ và vui nghe ! 🙂

  3. Em tìm hình cho bài này cũng thú vị chị Phượng ạ.
    Em đọc lâu rồi nhiều tài liệu nói 14 điều răn chị à, nhưng phân tích không sâu sắc như bài chị giới thiệu :

    1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình
    2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá
    3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại
    4. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tị
    5. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình
    6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu
    7. Đáng thương lớn nhất của đời người là tự ti
    8. Đáng khâm phục lớn nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã
    9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng
    10. Tài sản lớn nhất của đời người là sức khoẻ, trí tuệ
    11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm
    12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung
    13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết
    14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí

    Dù 13 hay 14 điều nhưng chỉ làm thực hành những lời dạy này thì nhân quần hạnh phúc phải không chị?

    Trong này có nhiều câu em rất thấm thía chị ạ.
    Mong chị an lạc.

    Cám ơn chị.

    😛 😛

  4. Huệ em,

    Thật ra thì còn nhiều câu nửa em à! Nhưng chị tự chọn lại những câu mà chi thấy thực tế nhất, gần gũi nhất với mình và không dư thừa trong ý nghĩa.

    Cũng như em, chị luôn thấy thấm thía với những điều răn này. Nhưng có lẽ chị thắm thía nhất là câu thứ 3 “Ngu dốt lớn nhất của con người là sự dối trá”! Càng nghĩ càng thấm Huệ ạ!

    Rỏ ràng là nhân quần sẽ được vô cùng hạnh phúc trong đời sống nếu như thực hành được những lời dạy của các bậc tiền nhân!

    Không có gì em thương. Em cũng an lạc nghe. 🙂

  5. Chị thương,

    Mở đầu ngày mới bằng bài đọc nầy sao tự nhiên em thấy đầu óc êm ả lại, một chút bình an đến thật quý giá.

    Cảm ơn chị.

    Dala

  6. Dala thương,

    Chị thực sự vui mừng vì nghe em được chút bình an. Chị lũc nào cũng mong em luôn bình an trong cuộc sống.

    Chị cám ơn em đã chia sẻ cùng chị ! Chị thường hay nhớ đến em ! 🙂

  7. Quá sâu sắc chị ơi, 13 điều răn thì em đã biết nhưng lời bình giải thì thâm hậu quá. Những câu chuyện, những lời thánh nhân được trích dẫn khiến từng điều răn tường minh hơn trong lòng ta. Cảm ơn chị thật nhiều, em đã đọc rất kĩ bài này. Cái tâm của chị thật lớn cho BMH khi chị chọn bài này đó!
    Em – Thống.

  8. Thống thương quí,

    Chị rất chi là hạnh phúc khi biết được Thống tích cực quan tâm đến “13 lời răn của Phật gia” như thế. Vậy là sẽ có thêm một người + gia đình được sống trong an lạc phải thế không em?

    Chị xin được cám ơn Thống cho một chân tình em luôn dành cho chị !

    Thương chúc em và gia đình luôn an lạc Thống nghe !

    Chị Phượng. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: