• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 899 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 899 other followers

Thương Con

Ngày em ra phố

nước ngập đồng làng

mẹ ngồi hiên mưa đợi tối.

Vắt ngày qua đêm

sờ vai

tiếng con tỉnh khóc.

Phố đông bặm bụi hơi người

em đặt bàn chân quê kiểng

giơ lên nắm tay Xca-lét * ( Scarlett)

Chiếc xe hoa phóng qua đại dương

em đánh đu sóng nước

bóng mẹ dập dềnh, mưa vỗ gọi chầy đêm.

Ngày trở về

nước mắt con nhòa di ảnh

nén hương nhờ hàng xóm còn bay.

Gian nhà trống trơn, mùa trở lạnh

sờ tay lên vai mình

rợn nỗi thương con.

.

Huỳnh Văn Thống

.

**************************************************

* Nhân vật phụ nữ quý tộc trong tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” (Gone With the Wind, Margaret Mitchell). Khi chiến tranh bùng nổ, trại ấp bị tàn phá, Xca-lét đã đứng trên ngọn đồi cao giơ nắm tay lên thách thức, với quyết tâm “túm lấy gáy cuộc sống”.

8 phản hồi

  1. Thống ơi,

    Chị khó tìm hình minh hoạ cho bài này. Thực sự chị định post thêm một hình nữa nhưng sợ chị không bắt được cái hồn của bài thơ. ( dù chị rất thích Scarlett và R. Butler trong Gone With The Wind)

    Nếu không vừa ý thì lần sau cứ gợi ý nhé

    Cám ơn Thống.

    🙂

  2. không thể chê vào đâu được anh ơi! bài hay lắm . giọng thơ nầy nghe quen với em thi lắm. anh đừng giận thi nha.
    em thích nhất khổ này
    “Ngày trở về
    nước mắt con nhòa di ảnh
    nén hương nhờ hàng xóm còn bay.”
    sao mà hay vậy. cũng nghĩ được như thế nhưng làm không ra.
    chúc anh sức khỏe .
    em Lê Thi.

  3. Thơ anh Thống luôn cho cả nhà cảm xúc dạt dào mà! Anh Thống luôn có từ rất sâu, rất xoáy!
    Chị thì thích đoạn cuối nhất Lê Thi à!
    “Gian nhà trống trơn,
    mùa trở lạnh
    sờ tay lên vai mình
    rợn nỗi thương con.”
    Đọc tới đó nghe cay xè hai mắt!
    Cảm ơn anh Thống thật nhiều!

  4. Quá đẹp Chị Huệ ơi, đôi mắt của chị tuyệt vời lắm, nhìn xúc động hơn cả bài thơ em rồi. Em vốn nhạy cảm với gương mặt nhăn nheo, già nua của người mẹ. Đúng là bức hình em thích, nhìn đôi mắt xa xăm trông vời, lại hình như có giọt nước mắt long lanh, thực sự em cũng cay mắt chị ạ. Thật hợp với bài thơ.
    Chỉ cần một hình ảnh như vậy là đủ lắm rồi, dù rằng trong bài thơ có đến hai người mẹ cùng một nỗi thương con.
    Cảm ơn chị nhiều lắm, chắc chị phải rất công phu đi tìm.
    Em – Thống

  5. Lê Thi và Minh Tâm ơi, bài này mình viết đã lâu nhưng vì không có hàng mới nên đành “ngậm ngùi tình xưa” vậy. Không ngờ lại được hai bạn thích mỗi người một đoạn, còn gì sung sướng bằng.
    Cảm ơn Minh Tâm và Lê Thi nha.
    Thống.

  6. Đọc thơ thấy người!
    Càng đọc thơ thầy Thống, xa cũng ít nhiều hiểu về người đó mà!
    Thầy Thống nhớ gửi bài đều nhé!
    Thân quý!
    Ái.

  7. Những người con luôn tìm đến những phương trời mới
    Và luôn quên bóng mẹ trước hiên nhà
    Những người con luôn mê mải ước mơ xa
    Và chỉ nhớ dến trở về khi hiên nhà đã trống

  8. Cảm ơn Ái và chị Đàm Lan đã đồng cảm. Vui nhiều khi có niềm động viên của các bạn.
    Thống.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: