• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 902 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 902 other followers

Ngày Của Văn Chương

Thầy giáo trẻ bước xuống bến xe. Chuyến xe đò duy nhất trong ngày từ bến liên tỉnh Đà Nẵng về huyện  khi đã hoàn thành một cách thản nhiên nhiệm vụ dày vò cho ra bả những hành khách bất đắc dĩ của nó trước khi nhả họ xuống một bãi vừa đất vừa cát vừa rác gọi là bến xe Đông Phú. Thầy ngước nhìn bầu trời vần vũ của ngày đông, cố lắp ghép những mảnh quan sát thực tại với tưởng tượng của thầy về miền quê hẻo lánh này.

Ngôi trường nằm lọt giữa thung lũng Quế Sơn vốn quen phẳng lặng bỗng xôn xao hẳn lên với sự xuất hiện của thầy giáo mới, lại từ kinh đô Huế về đây.

Tiết học đầu là tiết tập làm văn, khó xơi, cái môn học bao giờ cũng khô khan và công thức, không biết thầy đã phù phép như thế nào mà bốn mươi lăm phút hết nhẵn trong sự ngơ ngác tiếc nuối của lũ học trò quê. Thầy đã ra khỏi lớp, chợt một thằng hét tướng lên:

–         Tuyệt chiêu, sư phụ!

Thằng Thịnh, một vĩ nhân của lớp A.

Sau câu phá mồi của thằng Thịnh cây văn là bắt đầu những tiếng lao xao:

–         Hay thiệt!

–         Thầy sang quá há!

–         Mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ!

Thằng Tuấn cụ gật gù:

–         Khó đây, vụ này khó đây. E rồi mai mốt  viết văn làm răng cũng trật!

Thời gian đã chứng minh kết luận của Tuấn cụ là đúng nhất.

Với ngôi trường, và với lớp A, thầy luôn là hiện tượng với những giờ văn.

Kiểu ra đề của thầy bao giờ cũng độc đáo:

“ Ngủ thì không phải là thức giả”

“Bao giờ cũng là trễ rôi, bao giờ cũng là chưa trễ”

“ Sống hay vẫn sống?”

Khoái tỉ nhất là sau những đề văn hóc búa đó thường không có xuất xứ, có đứa liều lĩnh tò mò về tác giả, thầy gật gù: Trương Văn Quang!

Những lời phê của thầy lại càng hấp dẫn. Đám học trò bao giờ cũng kẻ ô lời phê  một cách nghiêm cẩn và rộng rãi có khi chỉ để nhận về  vỏn vẹn một dòng:

“ Bài có vài chữ hay, có vài chữ rác”

“ Viết như một người khổng lồ”

“ Đã biết thế nào là văn chương”

“ Văn trường ngoại hạn Quang không chấm”

Ngược lại với lời phê bao giờ cũng được cắt gọn đến tối đa  là bài luận văn bao giờ cũng được gạch chân kín mít đến từng dòng và chi chít những lời phê, có khi còn có cả một đoạn văn mẫu.

Thầy rất biết cách dạy dỗ theo cái nghĩa dồn học trò đến tận chân tường để rồi mỗi đứa với tiềm năng mà bật lên thành phản xạ tự vệ, thầy gọi đó là tìm lửa. Thầy thường tìm lửa ở những phán quyết đột ngột, lạ lẫm và… hoàn toàn mâu thuẫn:

“ Văn chương chỉ có một đáp số”

“ Văn chương làm gì có đáp số”

“Văn học chính xác đến từng mi li gam”

“ Văn học đâu để cân đo đong đếm”

Lũ học trò cứ tha hồ mà ngẩn tò te, mà đăm chiêu tư lự cố tìm ra đáp số đằng sau những phát ngôn, đuổi theo lời thầy hứa hẹn: Móc túi thầy đi, trong túi thầy có chứa cả điểm mười.

Cứ thế thầy trò đuổi bắt nhau suốt ba năm, hồn nhiên, sôi nổi, đam mê.

Và một kết quả để đời: Cái lớp học bé tẹo quê mùa năm ấy đã làm nên kì tích: Nhất văn đồng đội tỉnh. Nhất cá nhân. Thằng Thịnh vĩ nhân tự hào “ nhất tỉnh nhì trường”, còn người nhất trường là thầy nó thì bị điều ra tuốt ngoài Đà Nẵng để bồi bổ thêm cho bọn trường chuyên .

Song ngoạn mục nhất vẫn là kết quả thi tốt nghiệp. Cũng cái lớp bé tẹo này mà chứa nổi cô thủ khoa của tỉnh: Trần Nguyễn Thu Thảo. Quà cho thầy giáo dạy văn cũng đáng kinh ngac. Điểm thi môn văn:

Thịnh mười

Thảo mười

Bản mười

Sơn chín

Điểm chín.

Và vài ba con tám. Có con tám giờ tập tểnh học viết văn, tập tễnh học yêu đời, học ngạo đời, học cung kính và khinh mạn. Mà con điểm mười trong túi thầy vĩnh viễn nó không nhặt được.

Trong  đám học trò ngốc nghếch của lớp A có đứa đã theo thầy học văn, học làm  thầy văn mà theo nó là sang trọng nhất.

Ngày nó về lại miền quê làm vĩ nhân tỉnh lẻ thì thầy đã đi xa. Gặp lại, nó thấy thầy đã cao lớn hơn xưa nhiều lắm. Xung quanh thầy đã bao nhiêu huyền thoại. Thầy vẫn thế, trân trọng một cách phớt lờ những ngưỡng mộ của đồng nghiệp. Vẫn đi về một mình một bóng. Vẫn niềm vui được làm người cô độc. Thi thoảng nó phát hiện ra thầy uống trà một mình, gảy đàn một mình, đánh cờ một mình, chơi văn cũng một mình.

Nó vẫn chưa thoát khỏi cái bóng của thầy nó. Vẫn loay hoay đi tìm cái ẩn số là thầy.

Nó có lúc như hiểu thêm đôi điều về thầy: Thầy sống nắn nót đến từng phút giây đời sống, cẩn trọng như sợ một chút dang dỡ lỡ tay sẽ giây bẩn lên những trang đời; Thầy viết nắn nót và cẩn trọng, như thể mỗi con chữ là một sinh linh chỉ một lần sinh hạ. Nhìn lại những dòng những câu đầy ngẫu hứng mà nó dễ dãi bung ra đây đó, nhìn lại cái đời nhiều khi xô bồ dễ dãi của mình, nó thoáng thẹn.

Còn một bài học mà cái lớp A ngày xưa chưa kịp thọ giáo, hay chưa  đủ cái công lực để được thầy chỉ giáo. Thầy ơi?

Quế Sơn mùa hạ

NGUYỄN TẤN  ÁI

9 phản hồi

  1. Ái ơi,
    Đọc bài này xong, anh chẳng biết góp thêm ý như thế nào cả, chấm điểm thì chưa đủ công lực, chỉ cảm được cái thần của người viết:
    -Trong đám học trò ngốc nghếch của lớp A có đứa đã theo thầy học văn…
    Đứa học trò đó đã có thần tượng, đã chọn hướng đi, đã không ân hận vì biết rằng nghề thầy văn cao sang lắm.
    Chúc mừng Ái nhé
    Đạt

  2. Anh Sáu! Út đọc lời tâm sự này như sợ bỏ sót từng con chữ thì thật là uổng phí lắm! Lôi cuốn, xúc động và khoái tỉ! Anh Tấn Ái có lối kể chuyện hay quá đi!
    “Có con tám giờ tập tểnh học viết văn, tập tễnh học yêu đời, học ngạo đời, học cung kính và khinh mạn. Mà con điểm mười trong túi thầy vĩnh viễn nó không nhặt được.”
    – “Con tám” này đích thị là anh Sáu rồi! Nhưng còn thiếu một tí. Tính khiêm nhường nữa, vì ko phải là tập tễnh, mà là quá vững vàng, quá sâu sắc và rất ngọt, còn điểm 10 tròn trỉnh kia thầy giáo kính yêu đã biến thành đóa hồng cài lên ngực đứa học trò yêu nhất, hình ảnh “nó” nằm sâu trong trái tim của thầy! Khi nhớ về “nó” thầy hạnh phúc, ấm lòng đến rơi nước mắt, “nó” đang làm rạng rỡ danh thầy!

  3. Viết cho Thầy
    Thầy nay hay Thầy xưa
    Với môn học với lũ trò ngốc nghếch
    Trò ngày xưa ưa mơ ưa mộng
    Mới dễ mê Văn mới dễ yêu Thầy
    Trò ngày nay bao con số nhét đầy
    Luôn than thở môn Văn là khó nuốt
    Thế nên mỗi kỳ thi là mỗi dịp cười như mếu
    Khi những trò yêu Thổi đủ thứ vào văn
    Thầy ngày nay luôn gánh những nhọc nhằn
    Khi tâm huyết bộ môn Văn thực trạng
    Mình ngày xưa cũng mê văn lắm lắm
    Mà thấy Văn giờ cũng ngán ngẩm vô chừng
    Truyện trên đây như một lời vũ động
    Hay u hoài những tiết học xa xưa
    Nhưng đẫu sao cũng thắp lên ngọn lửa
    Cho một bô môn trong cách học làm Người

  4. Anh Đạt kính mến!
    Biết nói gì khi anh đã nói:” Đứa học trò đã có thần tượng, đã chọn hướng đi, đã không ân hận”!
    Chỉ thương sư phụ thật nhiều!
    Ái cảm ơn anh đã sẻ chia!

  5. Út ơi!
    Anh cảm ơn Út nhé!
    Anh đang chấm thi ở Hội An, ít lên mạng được, gặp tâm tìmh của Út thấy ấm lòng!
    Anh đang kể chuyện thật, còn ít sự thật hơn vốn có.
    Thầy cũng rất thương anh như Út nói.
    Thầy bằng lòng với anh khi anh tâm sự:” Thầy ơi! Em không dám dốt, vì sợ họ cười thầy!”
    Thầy anh là người hay viết phê bình với bút danh TRƯƠNG VŨ THIÊN AN.
    Út vui với anh nhé!

  6. Chị Đàm Lan!
    Không vũ lộng, không u hoài; mỗi cuộc đời là để ruổi theo một yêu thương mà chị!
    Chị đã bắt đúng tâm ý Ái rồi: Thắp lửa!
    Ái viết tặng thầy:
    Có những lần muốn bỏ cuộc thầy ơi!
    Thương lắm nỗi niềm ân sư tuyệt tự
    Lại thắp lửa lên làm người cho chữ
    Lời thầy về trên giáo án con nay!
    Chị Vui nhé chị!

  7. khi doc nhung dong van nay ! That su Thay Quang rat co phuc !
    tac gia se co nhung em hoc tro tot : NHAN _QUA !
    chuc tac gia vui hanh phuc va co nhung hoi uc dep ve Thay giao Quang !

  8. Còn gì hạnh phúc bằng khi có một lớp A như thế và những học trò như thế. Yêu thương, kính trọng, thấu hiểu. Chúc mừng thầy Q, ái nhé. Cũng nhiều khi ngồi tìm một bóng dáng “Lớp A” trong kí ức nhưng mơ hồ quá. Thoáng thẹn và buồn!

  9. Cảm ơn hoangson về niềm tin trong lời chúc cho người kể chuyện!
    Mình chưa kịp gửi thông điệp này đến thầy!

    Thầy Thống kính mến!
    Những học trò của thầy đã giành cho thầy thật nhiều yêu thương và kính trọng đó mà!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: