• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 904 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 904 other followers

Kể Chuyện Lộc Đỉnh Ký- Hồi III

Hồng nhan hồ dễ tìm tri kỉ

Anh hùng bất quá mĩ nhân quan!

Trần danh nữ xuất thân  từ một kĩ viện ở Tô Châu, nhan sắc cầm kì dậy cả một phương nên được tuyển vào chốn hậu cung của hoàng đế Sùng Trinh nhà Minh.  Rất tiếc ông vua bất tài này ngay cả cái tài nịnh hót chiều chuộng mĩ nhân cũng không có nốt, số phận cùng danh tiếng Viên Viên cũng thăng hoa từ đó!

Viên Viên bị ban cho Ngô Tam Quế làm tỳ thiếp. Lí Tự Thành nghe danh Viên Viên , tiếc đời danh nữ lại vùi thân nơi mọi rợ nên dấy binh  đánh đến kinh thành cướp lấy Viên Viên. Ngô Tam Quế mất ái thiếp, nổi giận đùng đùng liên kết với giặc Thanh từ quan ngoại đánh tới kinh thành, bức tử Sùng Trinh, cướp lại Trần Viên Viên.

Vậy là một  Trung Quốc rộng lớn oai danh khiếp phục chư hầu trong phút chốc tan tành cũng bởi một  danh kĩ!

Lịch sử Trung Hoa đã có một Trụ Vương và Đắc Kỷ, Ngô Phù Sai và Tây Thi, Đổng Trác với Điêu Thuyền, Đường Minh Hoàng với Dương Quý Phi.

Giờ lại thêm một tấm gương cho hậu thế!

Và hiển nhiên các nho gia liệt Viên Viên vào loại  yêu  nhi ma nữ!

Chẳng có ai dám ngạo mạn mà phạm đến cái mũ nhà nho.

Song xét một đời con người được như Viên Viên  cũng thật đáng ngưỡng mộ.

Hai vua ( Sùng Trinh là vua cuối nhà Minh, Lý Tự Thành sau cũng lên ngôi vua) một chúa ( Bình Tây Vương Ngô Tam Quế) cũng vì nàng mà hành sự.

Nếu mục đích sống là để lại cái danh cho đời thì Viên Viên quả không uổng một đời sống trên dương thế.

Mà nếu có trách thì trách các đấng quân vương binh quyền trong tay lại không biết giữ mình, để thân bại danh liệt chứ hoa phù dung nào tội tình gì! Mà xưa nay biết bao đấng bậc tài tình sau khi đoạt cho mình mọi  công danh lại tình nguyện đánh đổi một khoảnh khắc cận kề cái đẹp, thế mới hay cái giá trị nhất trong đời lại là nhan sắc, dám khuyên không chỉ riêng các ngài tài tử mà ngay cả các nhà đạo đức chớ có coi thường!

Có lẽ cũng cảm cái oan tình nhi nữ mà tài tử Ngô Mai Thôn mới soạn thành Viên Viên khúc.

Riêng hồi này lạm bàn thêm về tao ngộ Trần Viên Viên và Vi Tiểu Bảo.

Hồi kể chuyện Trần Viên Viên thật hấp dẫn một cách hoạt kê, xin tham khảo một đoạn ngắn:

“ Trần Viên Viên nói “ Mời đại nhân ngồi”. Đợi Vi Tiểu Bảo ngồi xuống một tấm bồ đoàn xong, bước tới cạnh tường lấy chiếc đàn tỳ bà xuống, ôm vào trong tay, ngồi xuống tấm bồ đoàn kia, chỉ vào bức tự thư trên tường nói khẽ “ Đây là một bài thơ trường thiên của tài tử Ngô Mai Thôn viết cho tiện thiếp, gọi là Viên Viên khúc. Hôm nay có duyên, xin đàn một khúc cho đại nhân nghe, chỉ sợ làm rát tai người”.

Vi Tiểu Bảo cả mừng, nói “ Hay lắm, hay lắm. Có điều bà hát vài câu thì phải giải thích một lượt, chứ loại tài tử rắm chó như ta học vấn rất tầm thường”.

Trần Viên Viên  mỉm cười nói “ Đại nhân quá khiêm nhường rồi”, gẩy dây đàn một cái tinh tinh tang tang mấy tiếng, nói “ Khúc này lâu quá chưa đàn, nếu có sơ suất xin đừng trách”. Vi Tiểu Bảo nói “ Không cần khách khí. Nếu có đàn sai nhịp ta cũng không biết đâu”.

Vi Tiểu Bảo bản tính gian manh giảo hoạt vậy mà vừa gặp gỡ Viên Viên đã trở nên thật thà khí khái phô bày hết cái học vấn rắm chó của mình đủ thấy hắn được tái sinh! Đó phải chăng là chức năng thanh tẩy tâm hồn của cái đẹp?

Hay họ Vi cảm khái với xuất thân của Viên Viên mà  nuôi lòng đồng bệnh tương lân?

Hay con người ta chỉ gian dối khi buộc lòng phải đối phó với môi trường gian manh để tìm cái sống mà khi thoát khỏi sự kiềm tỏa của đời xung quanh thì cũng có khi trở về với bản lai diện mục của mình? Biết vậy để hiểu thêm ra rằng một khi ở đời còn quá nhiều kẻ lưu manh vô học thì chớ vội chửi người, chỉ là vì cái ô trọc mọc lên từ nền tảng xã hội đó thôi!

Kim Dung thật tài tình trong sáng tạo, tôi không hiểu từ nhất điểm linh khiếu nào mà ông dám đưa thêm vào danh sách những kẻ mê muội tài sắc Viên Viên một gã Vi Tiểu Bảo, như một nhạo cợt cái chính thống, như một biện minh cho mọi thói tật, như một mắng yêu cho một số phận…

Tôn trọng mô tiếp mĩ nhân – anh hùng truyền thống.

Sáng tạo một mô tiếp mĩ nhân – tiểu nhân.

Mà đố ai có đủ can đảm phán xét gặp gỡ nào mới thật là tao ngộ!

Lại hề hà câu sĩ tử ngày xưa cho qua câu chuyện kể “ cao hạ tương khuynh” mà!

.

~Nguyễn Tấn Ái.

6 phản hồi

  1. Hoan hô Tấn Ái tiếp tục xuất chiêu mà chiêu nào cũng xứng đáng mười phần công lực cả. Hóa ra anh hùng xưa đều mắc vào ải nhi nữ tình trường mà vẫn chưa nhãn tiền câu ba đào chi sắc, huống chi là ta … haha.
    Nói vậy chứ cũng lo, không biết mình đã quá mĩ nhân quan chưa? Nói nhỏ thôi, coi chừng chị Huệ thổi còi đấy, Ái nhé!
    Cảm ơn Ái – mình chờ Ái tiếp tục.

  2. Chỉ tội cho một mỹ nhân dù xuất thân có thấp hèn dưới con mắt của đời thường đã trở thành một món đồ chơi trao đổi và chiếm giựt.
    Cái hay của bài viết này của Aí ở đoạn phân tích cái thật tình của Vi Tiểu Bảo khi ở bên cạnh Viên Viên. Người đọc có thể hiểu mặt trên của Kim Dung trong đoạn này có cố ý đưa Vi Tiểu Bảo gặp giai nhân chẳng qua chỉ là gài một nhân vật có thật của lịch sử là Trần Viên Viên với một nhân vật tưởng tượng để làm cốt truyện có tính gía trị hơn về lịch sử, nhưng Ái lại sáng suốt hơn khi bình luận:
    “Kim Dung thật tài tình trong sáng tạo, tôi không hiểu từ nhất điểm linh khiếu nào mà ông dám đưa thêm vào danh sách những kẻ mê muội tài sắc Viên Viên một gã Vi Tiểu Bảo, như một nhạo cợt cái chính thống, như một biện minh cho mọi thói tật, như một mắng yêu cho một số phận…”
    Hay qúa Ái ơi
    Đạt

  3. Thầy Thống ơi!
    Thôi thì mạo muội tự xem ta có …phẩm chất của anh hùng!
    Thầy lo là phải, nhưng nghĩ chị Huệ vốn biết em của chị chỉ hồ đồ khi viết thôi, còn ở đời em chị vốn hiền khô mà!
    Nhưng cũng cảm ơn thầy thân tình mà nhắc nhở!
    Ái.

  4. Anh Đạt ơi!
    Anh đắt ý ngay chỗ mà Ái cũng lấy làm đắt ý lắm đó!
    Nói chuyện văn chương với anh thiệt đã, tự thấy mình tâm ý tương thông!
    Ái còn một hồi nữa, đã viết xong, vì là hồi cuối cùng nên cũng đắt ý lắm, anh lại tiếp tục bình luận cho Ái nhé!
    Ái.

  5. Thầy à!
    Vì nhiều nguyên do mà trò chưa đọc bài của thầy được, mà đáng lẽ không phải như thế.
    Hứa với Thầy, hôm nào đó, trò sẽ ngồi thật lâu, thật trọn vẹn, để đọc, ngẫm ngợi. Bởi vì, văn thầy, tình thầy, bao giờ cũng thật sâu sắc…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: