• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 668 other followers

  • Advertisements

Bé Lan

Cu Ti lừa trái banh nhựa màu đỏ qua phải thì chạm ngay thằng Dũng chạy lên toan cản banh, cu Ti chận banh lại gạt banh ngang bằng chân trái, hất trái banh qua đầu thằng Dũng rồi thật nhanh chạy bên trái ra phía sau, trái banh nhựa cũng vừa rơi ngang tầm chân, cu Ti đưa chân suýt ngay vào khung thành ( cột khung là hai chiếc dép nhật làm thành hai cột mốc). Trái banh bị mu bàn chân cu Ti đá tạt nên đi rầt thẳng và nhanh vào góc trái…tất cả mọi cặp mắt dán vào cái banh, cơ hồ cả thế giới như dừng lại, chỉ có trái banh bay ngang vai đang tiến về  khung thành…

Thằng Đạt, thủ môn hôm nay, đang tuởn g tượng…nó là thằng A, tóc dài bay theo gío, chụp banh dính như keo. Nhỏ Lan sẽ chớp chớp mắt khâm phục…Nó sẽ ôm banh bay đến chín từng mây, hái một ít bông mây về tặng nhỏ Lan…

Chiều nào cũng vậy, trước giờ ăn tối, đường nhỏ Hai Bà Trưng gần Ty Bưu điện trở thành sân banh của đám trẻ xóm này. “Cầu thủ” là đám con nít hai bên đường, khán gỉa gồm bà con hàng xóm và con nhỏ Lan ở nhà đối diện, mà chiều chiều cứ tự động mang đòn, ghế đẩu hay ngồi bệt ngay trước cửa để mà coi đá banh…miễn phí.

_Ê, Đạt! banh kìa…

Thằng Đạt giựt mình, bay thật nhanh phóng về phía góc trái khỏi khung thành gần hai thước, hai tay nó vươn dài ra chụp trái banh dính chắc như bắp, hai đầu gối nó cụng xuống mặt đường nhựa, hai tay vẩn ôm chặt trái banh, mắt nó hướng về căn nhà đối diện, nơi nhỏ Lan má có hai cái núm đồng tiền đang ngồi chồm hổm với me. Thằng Đạt thật hãnh diện, thật là oai hùng , không gì oai hùng hơn nữa vì nó biết nhỏ Lan đã theo dõi cú chụp banh dính tuyệt đẹp có một không hai trên thế giới…nó qùy như vậy cho đến khi thằng Dũng la lớn:

_ Ê, Đạt giao banh đi chớ!

Thằng Đạt gượng đứng dậy, liệng banh lên cho thằng Dũng mà mắt cũng chưa rời con Lan.

_Ê! Đạt, đầu gối mầy bị chảy máu tùm lum rồi kìa. Banh bay ngoài gôn cả thước mà cũng chụp.

Nó biết, hai đầu gối nó đã trầy khi cụng và trượt lên trên mặt con đường nhựa, đau lắm, nhưng thây kệ, nó thấy đáng lắm vì nó nghĩ con Lan sẽ nhớ tới nó với cú nhảy chụp banh tuyệt đời này suốt đời…

… Đã hơn 38 năm rồi, nó còn nhớ rõ chiều hôm đó, không biết “nhỏ” Lan có còn nhớ đến nó không? Không biết con nít xóm Hai Bà Trưng có đá banh như tụi nó không hay đang bận bịu với những đồ chơi điện tử  ngày nay…

.

Phạm Lưu Đạt

Advertisements

17 phản hồi

  1. Kỷ niệm xưa bập bềnh trong ký ức
    Trái banh lăn một thuở ngây ngô
    Ngày không nắng đưa ai về dĩ vãng
    Bỗng lênh đênh mắt nhỏ dại khờ

  2. Chị đọc xong truyện của Đạt, chợt nhớ nhân vật ” Bồn Lừa” của nhà văn Duyên Anh và một chút bâng khuâng: không biết cậu bé Đạt về sau có bao giờ gặp lại cô bé Lan một lần trong đời không?

    Nhưng dù có gặp lại hay không, cô bé vẫn hiện hữu trong hồi ức đẹp của nhân vật chính.

    Chỉ thế thôi, để mỗi khi nhớ về ngày xưa thấy vui và tự hào, phải không Đạt?

    🙂

    • Chị Huệ ơi,
      Em muốn gặp lại bé Lan nhưng đã mất liên lạc từ năm 1975, chỉ còn lại tấm hình làm kỷ niệm thôi.
      Tuổi thơ của Đạt tương đối êm đềm như thành phố Quy Nhơn vậy. Mỗi khi nghĩ lại, cảm thấy mình thật hạnh phúc lắm.
      Chúc chị ngủ ngon
      Đạt

  3. Tưởng chuyện bóng đá, hóa ra … chuyện tình. Tình nhất là đoạn cầu thủ Đạt ôm banh mà tưởng tượng trên sân cỏ và cú nhảy chụp banh ngoài …khung thành!
    Anh Đạt viết truyện ngắn Việt Nam lắm và có duyên lắm! Một truyện hay, nhất là đoạn kết có vẻ “nghề” đó!
    Chúc vui. Thống.

  4. Ha thầy Thống, chưa đi ngủ sao?
    Đạt mê đá banh, đầu gối còn nhiều thẹo do chụp banh để lại, mỗi lần nghĩ lại những lần đá chân không tróc móc chân là nổi da gà rồi.
    Đạt có rất nhiều chuyện kể về xóm nhỏ Hai Bà Trưng này lắm. Sẽ gởi lần cho thầy đọc nhé.
    Chúc thầy ngủ ngon
    ĐẠt

  5. _Ê! Đạt
    (Sorry :))

    Trái đất tròn như … trái banh.
    Chắc chắn sẽ có ngày anh Đạt gặp lại bé Lan, somewhere.

  6. Hi hi!!!
    Siêu nhí này cũng siêu lãng mạn!
    Vụ này e nhiều cộng hưởng đây!
    Giọng văn cũng thật linh hoạt, tự nhiên sinh động lắm, đúng như thầy Thống nói, đoạn ôm banh tưởng tượng đến ánh nhìn của bé Lan cực hay!
    Mà cũng như chị Huệ liên tưởng, phảng phất chút hồn của Duyên Anh ở những “Bồn Lừa”, “Dũng Đakao”, ” Chương còm”…
    Anh Đạt rất có sở trường viết về tuổi thơ đó, Ái nhớ cái ngày anh cho con diều cột ngón chân cái bay trên thành phố Nha Trang mà mơ về những xứ sở có cây đèn thần đã rất thân thương anh Đạt ạ!

  7. Câu chuyện dễ thương quá anh Lưu Đạt há! Anh LĐ kể chuyện có duyên quá đi, rất lôi cuốn, hình ảnh sinh động, tình cảm ngọt ngào, MT hình dung “thằng Đạt” về nhà xoa dầu nhị thiên đường :), đau quá khóc thút thít, nhưng chợt nhớ tới cái núm đồng tiền và đôi mắt đen tròn… “thằng Đạt” bổng im re và ngẩng cao đầu huýt sáo… 😀 😛
    Mà sao anh Lưu Đạt ko đăng tấm hình kỉ niệm lên, biết đâu “bé Lan” sẽ nhận ra mình và liên lạc với “thủ môn’ siêu đẳng!

  8. Thảo mến,
    Có duyên sẽ gặp –
    hy vọng là vậy sẽ được gặp lại bé Lan.
    …….

    Ái ơi,
    Chúng ta nên cám ơn nhà văn Duyên Anh đã cho chúng ta hàng loạt những thằng bé Việt Nam biết yêu, biết ghét, biết tự hào dân tộc và quan trọng nhất là biết mộng mơ…
    Cám ơn nhà văn thật nhiều.


    Minh Tâm ơi,
    Những vết thẹo đá banh vẩn còn, mỗi ngày đều nhìn thấy nó và thấy luôn bé Lan đó. Khi nào có dịp sẽ gởi hình bé Lan cho Minh Tâm

    Đạt

  9. Đạt có một kỷ niệm dễ thương nhỉ? Thường thì chị nghe nói những kỷ niệm của tuổi thơ luôn để lại dấu ấn cho mình suốt đời đấy! Bé Lan của Đạt đúng là có duyên với Đạt rồi.. 🙂

  10. Cám ơn chị Phượng
    Chúc anh chị và gia đình bình an
    Em sẽ đại diện LLĐLR được 10 ngày đi thăm anh chị em bên Việt Nam vào tháng 8 – không biết anh chị có cần em làm gì không ạ.
    Mến
    Đạt

  11. Một ngày nào đó trong 10 ngày ấy, mong được gặp anh Đạt ở Hội quán Đời Rất Đẹp, Quận 10, TP HCM; hoặc anh có thể “hú” Thảo làm một chuyến công tác xã hội đâu đó, từ miền Trung đổ vào.

    Hẹn gặp anh của Bé Lan.

  12. Thảo mến,
    Đương nhiên sẽ ghé thăm chị Yến và các bạn ĐRĐ – sẽ thông báo trước.
    Nếu Thảo thích thú , chúng ta có thể hợp tác làm từ thiện nhé.
    Đạt

  13. Hi Đạt,

    Hay quá. Cám ơn Đạt nhiều nhé. Chị sẽ có việc nhờ Đạt đấy.
    Nhưng chỉ riêng một mình chị thôi. Chị sẽ viết mail sau Đạt nghe. 🙂

  14. Dạ chị Phượng , email của em là datdicho@gmail.com
    Mến

    ** một chút giải thích datdicho =đạt đi chợ vì em phải thường xuyên đi buôn đó mà 😉
    Đạt

  15. Thú vị thật. Đàn ông mà có thể đi chợ là một điều hay lắm. Chị cám ơn Đạt đã giải thích cho chị. Nếu không có lẽ chị sẽ gãi tai gãi đầu đấy. 🙂

    Cám ơn Đạt gửi chị email address. Chị sẽ thư cho Đạt. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: