• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 904 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 904 other followers

Kể Chuyện Lộc Đỉnh Kí

HỒI II

Tâm si, tâm trung, tâm nhũng nhiễu

Đao vương, thần trảo, bán kiếm vô

Hồi này kể chuyện ba nhân vật nổi  tiếng võ công siêu phàm mà quần hùng nghe danh là vỡ mật: Tổng Đà chủ Thiên Địa hội Trần Cận Nam, bách thắng đao vương Hồ Dật Chi và nhất kiếm vô huyết Phùng Tích Phạm. Cả ba được gọi là Đài Loan tam hổ.

Cùng hàng tam hổ, song bối phận, tài năng cùng phẩm hạnh Trần Tổng đà chủ hơn hẳn hai nhân vật kia. Người đương thời truyền tụng câu: “ Bình sinh không biết Trần Cận Nam, có tiếng anh hùng cũng uổng phí.”

Trần Cận Nam nổi tiếng với công phu ngưng huyết thần trảo, một trảo công ra thì đối thủ trong hai canh giờ khí huyết sẽ ngưng tụ mà chết. Song là chính nhân quân tử, Tổng đà chủ cũng nhận thấy công phu này có phần bá đạo nên không phải trường hợp quan yếu thì quyết không dùng đến. Trong truyện cũng chỉ có một lần đà chủ thi thố tuyệt kĩ công phu là khi phải khống chế Lí Tây Hoa để bảo vệ tuyệt mật của bản hội.

Lộc Đỉnh kí đã thật hấp dẫn với những hồi nhân vật anh hùng này xuất hiện, nhất là các hồi  Cận Nam giải phóng Tra Y Hoàng khỏi móng vuốt của bọn chó săn nhà Thanh, kịch chiến cùng Phùng Tích Phạm, võ công khuất phục Thi Lang.

Trần Cận Nam là bề tôi trung của Trịnh Thành Công chiếm cứ Đài Loan gương cao cờ phản Thanh phục Minh. Mưu trí hơn người, tài năng trác tuyệt, tâm chánh hành trực, tổng đà chủ được giang hồ nể phục.

Song cơ trời đã bỏ nhà Minh, nên một đời bôn ba của Trần Cận  Nam cũng thành bọt biển, cuối cùng bị chính con trai Trịnh Thành Công là Trịnh Khắc Sảng ám toán, chết oan uổng trên đảo Thông Ngật. Thiên Địa hội cũng theo số mệnh đà chủ mà tan rã.

Trần Cận Nam anh hùng thì thật anh hùng, chỉ tiếc cơ trí mà cố chấp, biết khí số nhà Thanh đã hết mà vẫn bôn ba, biết Trịnh Khắc Sảng hèn hạ mà không đề phòng, biết Phùng Tích Phạm gian giảo mà không tiêu diệt, để cuối cùng uổng tấm thân bảy thước.

Đó là hình bóng của những kẻ mang  quan điểm ngu trung mọi thời, đáng thương mà cũng đáng trách.

Song nghĩ lại âu cũng là mặt trái tất yếu của tri thức, mấy ai đủ can đảm từ bỏ mớ học thức mình một đời gom góp được, thành tôn thờ đến mức mê muội, đến thành nô lệ, thành tín đồ mù quáng.

Lắm kẻ khi luận sự đời cứ xơ cứng chết khô, một lời bàn luận cứ y như là trích dẫn từ chương cú  lạc hậu lỗi thời ma mị ra, đem cái máy móc mà phán xét sự đời, cầm tù mình đã đành, lại còn soi mói nhân thế. Lỡ nuôi thêm cái tâm chim cú thì tàn hại đời vô kể chứ đâu chỉ hại mình!

Thương ôi, may mà Trần tổng đà chủ tâm trung trong sạch, nhất bái cung tiễn!

Đứng thứ hai trong Đài Loan tam hổ phải kể đến Hồ Dật Chi, danh hiệu bách thắng đao vương.

Đao vương xuất hiện rất ít ở trong truyện. Y chỉ hiển lộ thân thủ một lần khi quyết đấu ngang ngửa cùng Phùng Tích Phạm trên sông Liễu Giang.

Điều lạ lẫm ở nhân vật này không phải là võ công mà là hành xử.

Hồ hiệp sĩ mê danh nữ Trần Viên Viên, song tự biết danh phận và thế lực mình khó có thể ngang bằng với Lí Tự Thành, Ngô Tam Quế, nên chỉ chờ khi Trần Viên Viên đi tu thì tình ngyện làm sải già quét tước canh gác cho mĩ nhân để thỏa một đời được gần gũi người đẹp! Ngẫm nghĩ món hồi môn Hồ hiệp sĩ cung tiến mĩ nhân  cũng đáng cho hậu thế ngậm ngùi!

Hèn gì bối phận hơn hẳn Vi Tiểu Bảo mà Dật Chi vẫn sảng khoái khoái kết tình huynh đệ với Vi Tiểu Bảo, ý hẳn là đồng bệnh tương lân! ( Bởi Tiểu Bảo cũng mê A Kha con gái Trần Viên Viên như điếu đổ.)

Võ công cao mà danh phận không màng.

Không chịu lụy mình vào mấy trò chính trị đa trá đa ngụy.

Một đời đam mê cái đẹp, thờ phụng cái đẹp cho thỏa chí mình!

Ứng xử kể vào hàng cốt cách.

Bách thắng đao vương xuất hiện chớp nhoáng , đao pháp chớp nhoáng để người đời thán phục rồi  nghiễm nhiên tại vị là một kẻ tình si. Có cái thân thế và thân thủ ấy bảo lãnh, ai dám cười gã một đời dại dột.

Mỗi đời người có một chọn lựa: Kẻ chuộng bạc tiền, người tham quan chức. Kẻ bán mạng cho chính trị, người  điên đảo với hư danh rốt cuộc cũng chỉ những trò chơi, vậy mà lắm kẻ lên mặt kiêu ngạo với trò chơi nhiều thắng thua ấy.

Hồ hiệp sĩ chọn riêng cho mình một nẻo chơi, và ngang nhiên thống khoái thách đố những cười nhạo của bọn bằng hữu giang hồ. Ứng xử ấy trung thực với mình và can đảm với người đời. Kể ra không phải bản lĩnh võ hiệp mà chính hành xử ấy mới vào hàng cao thủ.

Xin được kết giao cùng Hồ bằng hữu!

Người cuối cùng kể đến là Phùng Tích Phạm.

Họ Phùng võ công lẫy lừng, lại vô sĩ đa trá, kể ra trong tam hổ hắn đáng sợ nhất.

Nổi tiếng nhất kiếm vô huyết, mỗi chiêu kiếm xuất ra, chưa trọn kiếm chiêu, chưa thấy lưu huyết mà đối phương đã thọ trọng thương, thật là công phu thượng thừa.

Hắn võ công ngang hàng nhị hổ kể trên, nhưng lại hai lần chiếm thượng phong nhờ ám toán một cách vô sỉ.

Giang hồ nguyền rủa còn Trần ,Hồ thì chỉ thoát chết trong đường tơ kẻ tóc. Tiện cũng kể thêm ấy là vỏ quýt dày gặp móng tay nhọn, hắn bất thần ám toán Hồ Dật Chi, Trần Cận Nam lại bị chính gã tiểu lưu manh Vi Tiểu Bảo dùng vôi bột ám toán lại, hắn hạ lưu lại bị chính hạ lưu vô sỉ đánh bại.

Phùng Tích Phạm là sư phụ của Trịnh Khắc Sảng, về sau hai thầy trò cùng đầu hàng Khang Hy, dâng Đài Loan cho nhà Thanh, họ Trịnh được phong tước công, còn Phùng thì thọ danh Trung Thành bá.Về sau  Vi Tiểu Bảo báo thù cho sư phụ, hại Trịnh Khắc Sảng tán gia bại sản, còn Phùng Tích Phạm thì bị lừa đem ra pháp trường chém đầu thay cho tử tù Mao Thập Bát.

Khắc tinh của Phùng Tích Phạm cuối cùng lại chính là Vi Tiểu Bảo.

Phùng Tích Phạm với đời sống của y có ý nghĩa gì?

Hắn đáng sợ bởi vừa cao cường vừa vô sỉ.

Hắn là hình bóng của lắm kẻ trong đời, vô sỉ và đem bản lĩnh của mình mài nhọn cái vô sỉ, trở thành nỗi ám ảnh của nhân thế.

Những kẻ vô sỉ lại nhơ nhơn tự đắc, lại còn học hàm học vị, lại thế gia chức tước đi kèm, lại càng tác hại lắm lắm.

Mà những kẻ ấy thì đời nào lại thiếu!

Lại to nhỏ đủ loại, rộng hẹp đủ mặt, đến trốn vào chiêm bao còn gặp hắn nữa là!

Loại ấy nếu không học được cái môn công phu của Vi Tiểu Bảo để mà dĩ độc trị độc thì chỉ còn có sách kính nhi viễn chi!

Đài Loan tam hổ ba gương mặt thượng thặng là bao lời nhắn nhủ: Ba cái hại đời hại mình là siêu, si, trá.

Mà đời ấy nhũng nhiễu, không siêu, không si, không trá liệu rồi có dược yên thân?

Ngẫm các sư chùa Thanh Lương cố giữ cho mình cái tâm không bị hoặc bởi cái siêu, cái si, cái trá rồi cũng bị đời hồ đồ đuổi theo bách hại.

Ở đời khó thay!

Thôi thì nếu phải chọn một nẻo để hóa thân thì kẻ yếu bóng vía này đành chịu miệng thế chê cười mà  theo chân Hồ đại ca làm sãi già một đời cho thỏa thích!

.

Nguyễn Tấn Ái

Hè 2010

7 phản hồi

  1. Ái ơi, hồi II thật hấp dẫn với 3 nhân vật em phân tích: siêu, trí, trá

    Quả thực kiểu phân tích những sở trường và sở đoản của Trần Cận Nam và Hồ Dật Chi cũng như mặt trái, tâm địa đen tối của những nhân vật phản diện như Phùng Tích Phạm gian xảo kia nghe cũng
    ” đạt ” lắm.

    Chị thấy đúng là vỏ quýt dày móng tay nhọn. nhưng liệu một ” chính nhân quân tử ” không phải Vi Tiểu Bảo có thắng được loại người này ?

    ” Hắn đáng sợ bởi vừa cao cường vừa vô sỉ.

    Hắn là hình bóng của lắm kẻ trong đời, vô sỉ và đem bản lĩnh của mình mài nhọn cái vô sỉ, trở thành nỗi ám ảnh của nhân thế.

    Những kẻ vô sỉ lại nhơ nhơn tự đắc, lại còn học hàm học vị, lại thế gia chức tước đi kèm, lại càng tác hại lắm lắm.

    Mà những kẻ ấy thì đời nào lại thiếu!

    Chị lại nhớ cụ Nguyễn trong Kiều:

    “Chữ tâm kia mới bằng 3 chữ tài”

    Tài cao chi nếu tài cao mà thiếu đức?

    Em viết loạt bài này rất công phu đó. Cám ơn em

    😛 😆

  2. Hồi hai này Ái bỏ ra nhiều công sức hơn, làm độc gỉa của Ái cũng mệt vì vừa đọc xong hồi này thì lại nóng lòng chờ hồi tiếp
    nhanh nhanh nhé Ái
    Đạt

  3. Cảm ơn chị nhé chị Huệ!
    Chị lại thích đúng cái đoạn em cũng rất thích!
    Em cũng nghĩ mình đã rất công phu và nghiêm túc khi bình đó chị!
    Em Ái.

  4. Anh Đạt quí mến!
    Nhất định rồi, Ái đang lên khuôn cho hồi 3.
    Cũng như anh, Ái cũng đã đọc gần trọn bộ Kim Dung rồi, và thích lắm!
    Một lần trao đổi với anh Nguyễn Đức Hòa, thấy anh Hòa đọc và hiểu Kim Dung mới thật kinh khủng, xin dẫn thêm ý kiến của anh Hòa:
    Hay và thú vị lắm đó lão Tứ. Nhân đây cũng cho mình thêm thoắt tí đỉnh lời bàn về mấy nhân vật trong trường thiên tiểu thuyết “Lộc Đỉnh Ký” :
    Vi Tiểu Bảo.
    Nhân vật Vi Tiểu Bảo. Kim Dung tiên sinh thật là bậc thầy về cách đặt tên cho tuyến nhân vật của mình. Hãy xem từng từ trong cái tên của gã oắt con lưu manh, láu cá Vi Tiểu Bảo. Vi : rất nhỏ; Tiểu : nhỏ; Bảo : cái tốt đẹp. Như vậy Vi Tiểu Bảo được hiểu rằng là cái xinh đẹp bé tẻo tèo teo…
    Có lẽ chúng ta đã từng biết qua nhân vật AQ của Lỗ Tấn. Vi Tiểu Bảo của Kim Dung chính là một phiên bản tích cực cho cái tên AQ khù khờ bảo thủ của lịch sử cận đại Trung Hoa đó.
    Và cuối cùng xin phong tặng cho Vi Tiểu Bảo một mỹ danh là Don Juan Phương Đông hay cũng có thể là Casanova Phương Đông. Không biết các bạn nghĩ sao chứ theo tôi mỹ danh này đáng lắm, vì có mấy ai trên đời được cả bảy đóa hoa tài sắc nức tiếng giang hồ đi theo để nâng khăn sửa túi cho Vi lão nhân gia. Ái chà chà…!
    Hồ Dật Chi.
    Bách thắng đao vương Hồ Dật Chi có thể là hậu duệ hay cũng có thể là truyền nhân của Tuyết Sơn Phi Hồ Hồ Phỉ (con của Hồ Nhất Đao).
    Hãy xem cách đối ẩm tình tứ rất giang hồ nhưng cũng rất cao sang về mọi khía cạnh của Hồ Phỉ và Miêu Nhược Lan (Tuyết Sơn Phi Hồ). Mối tình như hoa như nguyệt của đôi trai gái anh hùng thật ấn tượng xiết bao.
    Tính cách của Hồ Dật Chi và nỗi tương tư của y cũng thật vô tiền khoáng hậu. Cũng xin giống như cách kết giao của Tứ lão bằng hữu nhưng chỉ ở với “…Kính nhi viễn chi” thôi.
    Phùng Tích Phạm.
    Theo ngu ý thì nên đổi lại cho lão giang hồ đa trá này lại là Bán kiếm hữu huyết Phùng Tích Phạm mới phải.
    Xin có vài lời !

    Binh luận thật thú vị phải không anh Đạt!

  5. Thật bái phục, bái phục! Cơ hồ đây là cuộc trùng phùng của các cao thủ võ lâm, đệ nhất chân truyền của Kim Dung đại ca rồi!
    Huỳnh Huệ tỉ chiêm nghiệm võ lâm mà cứ mang mang sự đời.
    Lưu Đạt huynh nóng lòng tiếp chiêu cùng sư đệ.
    Mạn phép gọi anh Hòa là Đức Hòa đại ca, cái sở thức Kim Dung của anh quả thật phi phàm. Lâu nay T nghĩ rằng Tấn Ái đệ mới là độc khách phi địch thủ – người có vị trí độc tôn trong chiếu võ lâm, nay được diện mục chị Huệ, anh Đạt và anh Hòa, quả là ngoài trời có trời vậy!
    Anh Hòa đã có thêm một cách nhìn về các nhân vật (kiếm và tình) cùng những so sánh táo bạo khiến chiếu võ lâm của Ái đã sáng càng sáng hơn. Cảm ơn anh.
    Còn Ái thì khỏi chê rồi. Sắc sảo trong lời bình, thông minh trong cách kể, và rất nghệ sĩ trong văn …kiếm hiệp! Ái đã tạo cho BMH một diễn đàn khá thú vị. Chỉ tiếc rằng, về khoản này, dù biện hộ cách nào thì mình cũng chỉ làm người “ghé chiếu lắng nghe” thôi đó.
    Thân –
    Thống.

  6. Sáng nay em dậy sớm đọc hết 2 tập rồi nè! Chờ đọc tiếp nhen! Đọc chuyện có cả lời bình, đọc tiếp các phản hồi bình của các anh, chị càng hấp dẫn hơn chuyên mục này, Anh Tấn Ái viết tiêp nha! Út đọc và rất thích, nhưng ko biết bình mô hỉ! Cảm ơn thôi nì!

  7. hjx, bộ này em cũng có đọc sơ qua, ước gì số mình được như Vi Tiểu Bảo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: