• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Join 900 other followers

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 900 other followers

Nguời Dễ Ghét

.

Ai đâu mà dễ ghét

Cứ hay nhìn người ta

Mỗi lúc ngang qua bàn

Ngỡ như… sên leo dốc

Để người ta lo lắng

Hay mặt mình mực đầy

Quay sang hỏi mãi bạn

Bạn kêu:

– Mày đến hay

Để người ta lúng túng

Chân tay  bỗng dưng  thừa

Bá miết  vào vai bạn

Bạn kêu:

– Mày lạ chưa

Ừ.  Mà mình lạ thật

Ai bảo cứ nhìn sang

Ừ. Thì mình lạ thật

Kệ  hắn ta  qua bàn

.

Tôn  Nữ Ngọc Hoa

8 phản hồi

  1. Cô giáo này quá sức tâm lý với tuổi học trò.

    Mình xin nghiêng nón chào thua.

    Hèn chi mà bà ngoại trẻ mãi vì luôn có nụ cười vui dí dỏm cả trong thơ.

    😛

  2. “Kệ hắn ta qua bàn”
    Sao lòng cứ miên man
    Con tim mềm bối rối
    Lòng ngực cứ xôn xan.

    Sau phút giây ngở ngàn
    Ừ kệ nguời ta đến
    cho ta niêm yêu mến
    Bạn mình ta kết thân.

    HP ( hoạ mấy vần Tặng chị Hoa ..Bài thơ chị viết quá trẻ chắc là năm muời sáu ..)

  3. Chị Ngọc Hoa ơi! Lâu lắm, hôm nay mới lại được gặp lại chị! Vẫn ngọt ngào, dễ thương, nhẹ nhàng và đáng yêu như thế! Cảm ơn chị nhiều lắm! Mong được đọc bài của chị thường xuyên hơn nha chị!

  4. Bài thơ của cô Hoa khiến em khúc khích mãi. Lớp em cũng có nhiều “người dễ ghét” như thế lắm! ^^ Và họ thì cứ làm những người dễ thương cười duyên mãi. 😀

  5. Cô giáo hay là học trò đây, chắc ngày trước cô giáo cũng từng “dễ ghét” như thế!
    Đúng là sống sâu với tuổi học trò, mình sẽ trẻ lại đến không ngờ phải không chị Ngọc Hoa.
    Cảm ơn chị về một bài thơ rất dễ thương.
    Em – Thống.

  6. Chị Hoa có còn gặp lại người hay đi qua bà đó không? có còn bối rối nếu gặp lại nhau không –
    Cô học trò này đã bao năm cụng còn mãi trong lớp học phải không chị Hoa –
    Đạt tạm nghĩ như vây để tỏ bày tâm sự của Đạt đó. Lúc nhỏ Đạt hay ngồi đầu bàn nên có nhiều nhiều bối rối khi các cô nàng ngang qua bàn mỗi ngày đó.
    hahaha
    Cám ơn chị
    Đạt

  7. Hi hi ha ha…Chào tất cả các bạn. Thật là vui khi trở về thưở 16 tuổi để vu vơ ( cảm ơn Hồng Phúc lùi thời gian mình viết bài thơ này gần 30 mươi năm) và càng rất vui khi ” trúng tim đen ” Nguyễn Linh Thảo Vi và Phạm Lưu Đạt. Thống à. Quả thật nghề “gõ đầu nhóc con ” mang lại cho mình con mắt tươi trẻ nhờ đó khám phá được các bí mật tuyệt vời nhớ đời của tuổi học trò dễ thương . Chắc bạn cũng có con mắt như thế phải không? Huỳnh Huệ, Minh Tâm ơi! Mũi mình phồng quá cỡ rồi, bắt đền đi.
    Hẹn gặp lại nhé.

    • Mấy người dễ ghét của Đạt nay cũng đã trên 45 rồi, sau 30 năm đã gặp lại cũng còn ghét chi lạ. Mấy bài thơ cũ cũng theo gío bay mấy, cũng may có vài bài còn ghi mãi trong tim, xó không được.
      😉
      Đạt

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

Nội San Chuyên Tiếng Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

The WordPress.com Blog

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d bloggers like this: