• Bài viết mới

  • Thư viện

  • Chuyên mục

  • Tag

  • Có 913 người theo dõi

  • Bài viết mới

  • Blog – theo dõi

  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Có 913 người theo dõi

Vô Cảm?

Sáng nay trên đường đi làm, tôi gặp một người mẹ trẻ đang dẫn bộ chiếc xe tay ga. Trên xe có đứa bé chừng 5 tuổi đứng ở bửng phía trước xe, chắc đang trên đường đến trường mẫu giáo. Người mẹ mặc váy công sở, thấy đã thấm mệt.

Tôi nghĩ nhanh trong đầu xem vì sao xe chết máy: hết xăng, mất điện? Liệu có đạp cho xe nổ thay vì đề được không? Nhưng hôm trước té xe, tay mình vẫn còn đau, và chân mình cũng không đạp hộ cho xe nổ máy nổi. Và nếu dừng lại, mình sẽ đến cơ quan trễ.

Trong lúc suy nghĩ, xe tôi vẫn tiến về phía trước, bỏ lại người mẹ và chiếc xe kia phía sau ngày càng xa. Tôi lại nghĩ nhanh sao mình không quay lại hỏi một câu, nhưng con đường tôi đang đi lại là đường một chiều.

Cuối cùng, tôi đã bỏ xa người mẹ, đứa bé và chiếc xe để hòa vào dòng người hối hả và vô cảm. Không dám quay lại nhìn, nhưng tôi hy vọng đã có người tốt bụng hơn, dứt khoát hơn, tích cực hơn tôi hiện ra phía sau để giúp đỡ hoặc ít ra cũng chia sẻ được một lời với hai mẹ con. Và cũng tin rằng, dù gì thì cuối cùng người phụ nữ ấy cũng sẽ hoàn thành xuất sắc việc đưa con đến trường và đến cơ quan trong sáng nay.

Nếu gặp tình huống này một lần nữa, chắc chắn tôi sẽ xứ lý khác. Tuy nhiên, tôi vẫn mong được nghe lời chia sẻ của người phụ nữ phải đẩy xe và con trong tình huống này.

Mọi người hãy vào vai được không ạ?

.

Nguyễn Phương Thảo

4 bình luận

  1. Dòng nước chảy liên tục và hối hả làm cho mình cũng thờ ơ trôi theo mà mất đi những câu chào hỏi thăm lo lắng cho nhau. Dừng lại một chút để nhìn thấy bầu trời đẹp làm sao. Dừng lại một chút để trao đổi tâm tình cho lòng người và mình ấm cúng hơn.
    Đạt

  2. – Người phụ nữ này, ray rứt vì một người phụ nữ kia… Ước chi sự ray rứt đó chuyển sang cho các anh, thì mọi việc tương tựa như thế ở lần sau chị tin chắc sẽ được giải quyết rất đẹp. Còn trong câu chuyện này, người phụ nữ dắt xe kia cảm thấy thế nào ư?
    – Chị nghĩ là PT cũng ko phải ray rứt nữa em à, vì trong sự có vẻ như vô tình của em, cũng đã gián tiếp giúp họ một việc rất quan trọng, trong nhiều điều người phụ nữ kia nghĩ, đó là:
    – Ước gì có ông xã ở đây! (Cơ hội giúp họ yêu chồng hơn rồi) 🙂
    Cảm ơn em! Chúc em vui! Bài viết của em luôn ngắn gọn, xúc tích và tràn đầy tình yêu thương! Chị rất thích.

  3. Dòng đời cứ trôi
    Dòng xe cứ chạy
    Đường đời trăm lối
    Đường em một chiều
    Ai trách chi nhiều
    Tự mình mình biết
    Tâm mình không vô

    😛

  4. Thật vô cảm khi ai đó không cố gắng để giúp đỡ một người cần sự giúp đỡ của ta. Nếu vào vai chắc chắn chúng em sẽ xử lí khác nếu không phải đường một chiều…..:d

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

Blog Chuyên Anh

Nurturing Language Talents

Khải Đơn

Thời gian trên đường

WordPress.com News

The latest news on WordPress.com and the WordPress community.

Blogs Of The Day

Just another WordPress.com weblog

Thiền Tịnh Tâm

Tâm tịnh đời vui

%d người thích bài này: